Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Lượt đọc: 2874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 329: Sắp Đặt Từ Trước

❊ ❊ ❊

Đêm hôm đó, Hoàng đế phái người đến Chính Pháp ty, nhắc nhở Tiêu Quyện chuẩn bị sẵn sàng, sáng mai đến Phi lăng kiểm tra lăng mộ của Nguyệt phi.

Tiêu Quyện lập tức nói chuyện này cho Lạc Bình Sa, đồng thời dặn dò cậu.

"Ngày mai chắc chắn sẽ có người của hoàng cung ở bên cạnh giám sát.

Ta sẽ nghĩ cách phân tán sự chú ý của bọn họ, ngươi nhân cơ hội kiểm tra hài cốt của Nguyệt phi.

Nhớ kỹ tốc độ nhất định phải nhanh, động tác không được lớn, đừng để bị người ta phát hiện."

Lạc Bình Sa gật đầu: "Nhớ rồi."

Dư Niễu Niễu tràn đầy mong đợi đối với kết quả khám nghiệm tử thi.

Sáng sớm hôm sau, nàng đã dậy.

Tiêu Quyện và Lạc Bình Sa ăn sáng xong liền chuẩn bị xuất phát đi Phi lăng, Dư Niễu Niễu vội vàng gọi bọn họ lại.

"Hai người đều ra ngoài, để ta ở đây một mình rất chán, hay là hai người cũng sắp xếp cho ta một nhiệm vụ đi."

Tiêu Quyện nghĩ một chút: "Nàng xem qua tư liệu của Vọng Tuyết, bà ta chắc chắn không vô cớ tìm chết, ta nghi ngờ có kẻ đã uy hiếp bà ta."

Dư Niễu Niễu lập tức hiểu ý hắn.

Vọng Tuyết là đại cung nữ được sủng ái nhất bên cạnh Ôn hoàng hậu, vừa không thiếu tiền cũng không thiếu địa vị, thứ duy nhất có thể uy hiếp bà ta, có lẽ chỉ có người thân của bà ta.

Dư Niễu Niễu vỗ ngực nhỏ cam đoan: "Chuyện này cứ giao cho ta!"

Đợi Tiêu Quyện và Lạc Bình Sa cưỡi ngựa đến Phi lăng, phát hiện không chỉ người của Nội thị ty và Lễ bộ ở đó, mà ngay cả Vi Liêu cũng có mặt.

Vi Liêu cười nói: "Ta còn chưa từng thấy người ta khai quan nghiệm thi, hôm nay nhất định phải để ta được mở mang kiến thức."

Tiêu Quyện không để ý đến hắn ta, đi thẳng về phía bên trong Phi lăng.

Những người khác theo sát phía sau.

Phi lăng nằm sát Hoàng lăng, phi tần trong hoàng cung Đại Nhạn triều sau khi chết đều được chôn cất ở nơi này.

Quan lại chuyên phụ trách trông coi nơi này dẫn đường phía trước, bọn họ rất nhanh đã tìm được lăng mộ của Nguyệt phi.

Quy cách lăng mộ của Nguyệt phi ngang ngửa với Hoàng hậu, từ đó có thể thấy hoàng đế đối với bà ấy thật sự rất sủng ái.

Vi Liêu âm thầm cảm thán, có lẽ những lời đồn đại năm xưa không nhất định là giả.

Nếu Nguyệt phi và đứa con trong bụng bà ấy không chết, bà ấy thật sự có khả năng thay thế địa vị của Ôn hoàng hậu.

Tiêu Quyện ra lệnh cho người ta đào mộ.

Quan viên Nội thị ty và Lễ bộ đứng bên cạnh quan sát.

Mấy thái giám của Nội thị ty thì còn đỡ, cũng chỉ cảm thấy tiếc nuối cho số phận của Nguyệt phi, nhưng vẻ mặt của hai quan viên Lễ bộ thì rất khó coi.

Lễ bộ sau khi biết được Lăng Quận vương muốn khai quan nghiệm thi, liền kiên quyết phản đối.

Lễ bộ Thượng thư thậm chí còn vì chuyện này mà xông vào cung, khóc lóc cầu xin hoàng đế đừng làm như vậy.

Đều nói người chết là lớn, tùy tiện khai quan nghiệm thi, đó chính là bất kính với người chết!

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, bách tính thiên hạ sẽ nghĩ thế nào?

E rằng bọn họ sẽ bị dân chúng mắng chửi đến mức không ngóc đầu lên nổi!

Đáng tiếc hoàng đế lại thiên vị Lăng Quận vương, lời khuyên can của người khác, người chẳng buồn nghe dù chỉ một câu.

Lễ bộ Thượng thư tức giận đến mức ngã bệnh, nghe nói lúc này vẫn còn nằm trên giường.

Mặc dù ông ta hận chết Lăng Quận vương, tên gian thần này, nhưng đến nước này ông ta cũng không còn cách nào, ông ta không thể để mặc Lăng Quận vương ở Phi lăng muốn làm gì thì làm, liền phái hai quan lại đến Phi lăng giám sát mọi hành động của Lăng Quận vương.

Chỉ cần Lăng Quận vương có một chút hành động nào không hợp quy củ, việc khai quan nghiệm thi phải lập tức dừng lại!

Lúc này hai quan viên Lễ bộ mở to mắt, nhìn chằm chằm vào nấm mồ của Nguyệt phi, không chớp mắt nhìn nấm mồ bị đào lên từng chút một.

Bên trong lăng mộ được chia thành hai tầng, tầng trên chỉ có một cỗ quan tài trống rỗng, sau khi đào mở tầng trên, phải men theo bậc thang đi xuống dưới, mới có thể vào được mộ thất thật sự.

Lạc Bình Sa và mấy Ưng Vệ khác xuống mộ thất.

Vi Liêu cũng muốn đi theo, lại bị Tiêu Quyện gọi lại.

"Khai quan nghiệm thi không phải chuyện nhỏ, người không phận sự không được vào."

Vi Liêu: "Ta chỉ xem thôi, lại không làm gì cả."

Nói xong hắn ta liền nhảy xuống mộ, men theo bậc thang đi xuống.

Người của Nội thị ty và Lễ bộ cũng muốn xuống, nhưng bọn họ thấy Tiêu Quyện vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, liền có chút do dự, không biết có nên xuống hay không?

Thái giám của Nội thị ty nhịn không được hỏi.

"Quận vương điện hạ không xuống xem sao?"

Tiêu Quyện thản nhiên nói: "Bên trong lăng mộ không khí tù đọng, có khả năng ẩn chứa khí độc. Nếu quá nhiều người xông vào cùng lúc, e rằng sẽ dẫn đến trúng độc. Bản vương chờ trên này là được."

Thấy hắn nói có lý có cứ, mấy thái giám kia cũng bỏ ý định đi xuống.

Còn hai quan lại của Lễ bộ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng cũng không nhúc nhích.

Lễ bộ Thượng thư là để bọn họ đến giám sát Lăng Quận vương.

Lăng Quận vương ở đâu, bọn họ phải ở đó, tuyệt đối không thể để Lăng Quận vương rời khỏi tầm mắt của bọn họ một bước!

Không khí trong mộ thất quả thật rất tệ.

Lạc Bình Sa cảm thấy khó thở, nhưng cậu đã chuẩn bị từ trước, lấy ra một lọ thuốc, mở nắp, đưa lọ thuốc đến gần mũi ngửi.

Một mùi hương thanh mát chui vào mũi, lập tức khiến hô hấp của cậu trở nên thông thuận hơn rất nhiều.

Cậu thuận tay đưa lọ thuốc cho mấy Ưng Vệ bên cạnh, để bọn họ cũng ngửi.

Vi Liêu thấy vậy, mặt dày mày dạn lại gần xin.

"Đây là cái gì? Cho ta ngửi thử xem."

Ưng Vệ đối với hắn ta không có ấn tượng tốt, sau khi dùng xong liền trả lọ thuốc lại cho Lạc Bình Sa.

Lạc Bình Sa thuận tay cất lọ thuốc vào trong ngực.

Bọn họ hợp sức mở quan tài của Nguyệt phi, lộ ra bên trong chứa đầy đồ tùy táng quý giá, cùng với hai bộ hài cốt lớn nhỏ.

Vi Liêu bịt mũi miệng lại gần, nhìn thấy trong quan tài có hai bộ hài cốt, không khỏi nhíu mày.

"Hài cốt của Tiểu hoàng tử vẫn còn nằm ở đây, nói cách khác, hài cốt trẻ sơ sinh được phát hiện trong cung không phải là Tiểu hoàng tử, đứa trẻ đó là ai?"

Lạc Bình Sa không để ý đến hắn ta, tự mình đeo găng tay đặc chế, cẩn thận lật xem hài cốt.

Vi Liêu lập tức cảnh giác, chất vấn.

"Ngươi làm gì? Lăng Quận vương không phải nói chỉ cần mở quan tài xem hài cốt của Tiểu hoàng tử còn hay không là được rồi sao? Ngươi còn muốn làm gì với hài cốt của Nguyệt phi và Tiểu hoàng tử?"

Lạc Bình Sa không ngẩng đầu lên hỏi ngược lại.

"Sao ngươi có thể chắc chắn hai bộ hài cốt này nhất định là Nguyệt phi và Tiểu hoàng tử? Nhỡ đâu có người lặng lẽ đặt hài cốt khác vào đây để đánh lạc hướng thì sao? Ta cần kiểm tra xem."

Vi Liêu chế giễu: "Nói đùa gì vậy? Đây là Phi lăng, ai dám đến đây trộm hài cốt?"

"Rừng lớn thì chim gì cũng có, muốn biết hai bộ hài cốt này có phải là Nguyệt phi và Tiểu hoàng tử hay không, kiểm tra một chút là biết."

Lạc Bình Sa vừa nói, vừa lấy ra một cái nhíp từ trong hộp dụng cụ, kẹp một mẩu xương lên xem xét kỹ lưỡng.

Sau nhiều năm bị phân hủy, da thịt đã sớm mục rữa hết, chỉ còn lại một chút vật chất nhăn nheo, cứng ngắc màu xám đen dính trên xương.

Vi Liêu đứng bên cạnh nhìn chằm chằm mọi hành động của Lạc Bình Sa, đột nhiên hỏi.

"Các ngươi vốn đã sắp đặt từ trước, đúng không?"

Lạc Bình Sa không đáp lại, tự mình làm việc của mình.

Vi Liêu: "Các ngươi nói là vì muốn chứng minh thân phận của hài cốt đứa trẻ trong cung, kỳ thật là vì muốn khai quan kiểm tra hài cốt của Nguyệt phi, ta rất tò mò, ý tưởng táo bạo như vậy, là ai nghĩ ra?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.