Judyta thân mến,
Chuyến đi thực tập trên đất Mỹ khiến anh suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ của chúng ta. Cho nên anh muốn đề nghị với em - phải chăng nên tận dụng quãng thời gian này để suy ngẫm về cuộc đời đôi ta? Chúng ta đã có những quyết định tức thời, có phần không tính đến những tình huống bất ngờ. Nói ngắn gọn, ta đã không tính đến hoàn cảnh chúng ta gặp nhau, không tính đến những con người có thể làm xáo trộn cuộc sống của chúng ta. Anh nghĩ, chúng ta đã gặp nhau trong khi em vẫn còn bị sốc sau khi ly dị, hoặc mới chỉ vừa qua cơn sốc mà thôi, có lẽ chính điều đó đã khiến người đàn ông chín chắn là anh (vốn anh tự cho là mình như vậy) cảm thấy bị hấp dẫn. Con tim đầy ân huệ của em đã đón nhận tình yêu của anh, lòng can đảm và sự kiên định của em đối với mối tình này chẳng những có sức cảm hóa mà còn đáng khâm phục. Bây giờ anh hiểu rằng, bản thân anh, khi bị vợ dứt khoát ruồng bỏ, cũng phải mất một thời gian dài để chuẩn bị cho cuộc sống mới.
Anh có cảm giác, chúng ta sẽ biết rõ bản thân mình muốn gì, nếu chúng ta tạm thời ngừng liên lạc với nhau. Mỗi người chúng ta, ai riêng phận nấy, hãy tự suy ngẫm xem cái gì là quan trọng đối với mình. Anh không muốn em cho rằng anh đã không suy nghĩ đến nơi đến chốn khi viết bức thư này. Thực sự anh đã suy đi tính lại rất nhiều. Liệu anh có thể yêu cầu em như vậy được không?
Đầu tháng Tư anh sẽ về nước. Ba tháng đâu phải muôn đời, tuy nhiên cuộc chia ly sẽ tạo thuận lợi cho chúng ta nhìn nhận lại kỹ lưỡng sự tình. Đề nghị của anh là như vậy, em nghĩ thế nào? Chào em.
Adam
Tôi không hiểu anh muốn gì. Tôi hoàn toàn không hiểu anh muốn gì. Anh muốn cắt đứt quan hệ với tôi chăng? Anh định kết thúc tình thân của chúng tôi theo cách ngớ ngẩn và non nớt như vậy hay sao? Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tôi đọc kỹ lại từng chữ một, không có lỗi chính tả, các cụm từ đều dùng rất chuẩn.
Tôi phải làm gì bây giờ? Như vậy nghĩa là sao? Khoan, bình tĩnh, một lần nữa, tôi phải đọc lại lá thư một lần nữa, tôi không hiểu Adam muốn gì. Anh không muốn dính dáng đến tôi nữa chăng? Tôi phải suy ngẫm cái gì nào? Rằng tôi biết mình muốn gì sao?
Nhưng Adam viết về tình yêu cơ mà...
***
Sau mười giờ đêm Ula gõ cửa ban công. Tosia đang ở chỗ bố nó. Dì Hanka ra về đã được một tuần với lời hứa sẽ mời Tosia sang Anh nghỉ hè. Tôi lại trơ trọi một mình. Tôi ấn Ula ngồi xuống trước máy tính.
“Cậu đọc đi!” Tôi nói.
Ula di chuyển con trỏ trên màn hình. Sau đó quay lại phía tôi và nói:
“Cậu thấy chưa, thế mà cậu bảo không tin vào bói toán...”
“Ula này, cậu đừng có nói chuyện bói toán với mình nữa! Mình đang thất vọng. Chỉ cần cậu nói chân tình với mình, như vậy nghĩa là làm sao?”
Ula cầm lấy tay tôi, vuốt ve bàn tay này. Bạn tôi lặng im, sau chốc lát cất lời:
“Judyta này, cậu đừng tự lừa dối mình nữa... Cậu vẫn thường trả lời độc giả những bức thư như thế này cơ mà. Cậu hãy trả lời đi, đã đến lúc bình tĩnh ghi nhận những sự thật chẳng hay ho gì.”
Tôi trả lời ngắn gọn cho Adam: Tốt thôi. Xin chào!
Anh không hồi âm.
***
Lần này tôi xử sự như người lớn chứ không phải một con bé yếu đuối. Anh có quyền yêu cầu tôi mọi thứ, còn tôi có quyền từ chối hoặc chấp nhận. Nếu Adam cho rằng anh cần thời gian, tôi sẽ không làm mưa vội, trước hết cứ xua tan mây mù. Không gì có thể làm tôi thất vọng, rối loạn thần kinh, hoặc tung ra cả đống câu hỏi như: “Sao anh lại làm vậy đối với em?” Thay mặt chính bản thân mình, tôi sẽ tự nhủ thế này:
Judyta yêu quý,
Phải chăng trong mối quan hệ của bạn không phải cái gì cũng được như ý? Phải chăng có những sự việc bạn chẳng hề hay biết? Bạn tình của bạn, theo cách rất người lớn, đã yêu cầu bạn cho anh ta thời gian mà có lẽ là quan trọng đối với anh ta. Bạn hãy tôn trọng yêu cầu đó, chớ phát điên và cũng đừng có hỏi, không nên giày vò anh ta bằng sự thiếu tự tin của mình. Ba tháng đâu phải muôn đời. Nếu bạn coi anh chàng là một người lớn thì bạn phải kiên nhẫn.
Theo ủy nhiệm của Judyta
Ula là một người thông minh, nhưng cô bạn đã giải thích lá thư của Xanh Lơ theo chủ quan của riêng mình. Còn tôi sẽ vận dụng kiến thức và kinh nghiệm của bản thân. Tôi có cả đống công việc chứ ít ỏi gì đâu, con gái thì sắp đến ngày thi. Tôi có thể tận dụng khoảng thời gian này. Hay hơn cả là làm việc thật nhiều, khi đó sẽ chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi. Tôi mà nghĩ ngợi nhiều thì chẳng mấy khi có được quyết định khôn ngoan.
Tại sao tôi không thường xuyên viết thư cho Adam, mà chỉ ngồi đợi thư? Có lẽ vì thế nên mới sinh chuyện, thế nhưng đó là chuyện gì? Thậm chí tôi chưa kịp viết để báo cho anh rằng lễ Giáng sinh vừa rồi tôi không đi đâu cả. Bây giờ thì đã quá muộn. Bây giờ tôi phải làm gì đây? Hay là gọi điện cho anh?
Không, anh đã yêu cầu tạm ngừng liên lạc rồi mà.
Adam Xanh Lơ ơi, tại sao anh lại ở quá xa như vậy, khiến cho em không thể giãi bày với anh mọi chuyện?
***
Tôi mang quýt lên phòng cho Tosia. Con bé đang nằm cuộn tròn trên đi văng học bài! Không hề có chuyện nó ngồi đánh móng tay, cho nên thú thật là tôi thấy yên tâm. Căn phòng bừa bộn y hệt phòng tôi khi đang dọn dẹp. Tôi chẳng hiểu tại sao nó lại theo dõi tôi như vậy. Chồng thư của gã đang ở với Jola để trên nền nhà.
“Con đã hứa là sẽ trả!” Tosia nói vậy khi tôi nâng chồng thư lên. Con bé ngoan ngoãn chìa tay ra cầm quýt.
“Con đang học mà.” Tosia cho rằng nói vậy là đủ thanh minh tuốt tuột rồi.
“OK!” Tôi đáp.
Tosia nhìn tôi, rồi nói:
“Mẹ biết không, bố nói với con rằng, đã lâu lắm rồi bố và mẹ không có được một ngày thoải mái trò chuyện như hôm hai người đi mua quà cho con.”
“Quà nào?” Tôi không hiểu cho lắm, Tosia nói về cái gì.
“Quà mừng sinh nhật chứ còn quà nào!” Tosia nhìn tôi ra bộ trách móc.
“Tosia, thôi đi, chuyện cách đây hai tháng rồi.” Tôi quay lưng, khi đi ra ngoài tôi với tay cầm theo hai chiếc cốc bẩn.
“Bố kể rằng mẹ rất am tường về dàn loa, bass rồi dải tần... đủ thứ...” Tosia nói với theo tôi.
Tôi chẳng biết, tại sao gã ở với Jola lại đánh lừa con bé như vậy? Tôi không muốn làm cho nó hết ảo tưởng. Dù sao tôi cũng đã rút ra được kết luận: đối với đàn ông, một cuộc nói chuyện toại nguyện là cuộc nói chuyện khi người đàn bà không nghe gì mấy, nhưng tán thành tất cả. Tôi thích người ta đừng bàn tán về tôi quá nhiều.
Nếu nó không hiểu chuyện này, sau kỳ thi tốt nghiệp có lẽ hai mẹ con sẽ phải nói chuyện nghiêm chỉnh với nhau. Bây giờ tôi sẽ không bực mình với đứa con duy nhất mà tôi đã mang nặng đẻ đau nữa.