
Kề bên vai người đàn ông tên gọi là Tạ Phi, Kiều Quân Á cười với giọng ấm lạ thường, giống như là cô ta vừa trải qua một trận săn bắt thú trở về.
Với cặp kính có gọng vàng kim, người con trai với một quyển sách, đã rơi vào cạm bẫy của cô ta.
Trời mưa thành vũng nước, mây dày đặc trên trời, không thể nhìn thấy ánh mặt trời. Kiều Quân Á không quên mình tên thật là 153, 153 thì không thích mưa.
Bởi vì cô ta không đem áo mưa, Tạ Phi trực tiếp mời cô ta về nhà ngồi chơi. Kiều Quân Á cười thầm trong lòng, chủ nhân của cô ta, những người đàn ông của cô ta vẫn luôn như vậy, thích tìm lý do mặc quần áo chỉnh tề để che đi những dục vọng bên trong.
Cầu thang máy không ngừng đi lên, cô ta kề sát vào sau lưng Tạ Phi, thủ thỉ nói “Tiểu Phi, anh có thích em không?”
Tạ Phi cười “Sao lại hỏi như vậy? Đương nhiên là thích rồi”.
“Vậy có chết cùng em không?”
Câu nói vừa thốt ra, thì tay của người con trai run lên bần bật. Kiều Quân Á cười thầm trong lòng, hôm nay không cần Tạ Phi trả lời hay không trả lời, anh ta cũng phải chết, đây là 153 phải thực thi mệnh lệnh.
Kiều Quân Á đang định nói tiếp, thì cầu thang máy bỗng rung lên, tất cả các đèn báo hiệu hình như cũng ngừng hoạt động.
“Cầu thang máy có vấn đề rồi. Đừng lo, chúng ta sẽ gọi điện ra ngoài kêu cứu”. Tạ Phi vừa an ủi nói, vừa rút điện thoại ra bấm nhưng trong cầu thang kín quá không bắt được sóng, không liên lạc được với bên ngoài.
Tạ Phi thử bấm nút báo động, đợi một lúc không thấy động tĩnh gì.
“Quân á, cô đừng sợ, sẽ có người đến cứu chúng ta thôi” khuôn mặt thanh tú dính đầy mồ hôi, Tạ Phi một mình không thể làm gì được. Nhẹ tay vuốt lên mặt Kiều Quân Á, Tạ Phi nói nhỏ nhẹ “Tôi không thể để em ở đây được”.
Bất giác có một luồng hơi ấm chạy vào tim, Kiều Quân Á khẽ lắc lư, chủ nhân đã cấy vào người cô tính cách biết cảm động chăng?
Đúng rồi, đích thực là cảm động rồi.
Sau một hồi đợi, khí trong khoang thang máy đã ít dần. Tạ Phi vẫn động viên Kiều Quân Á, anh nói “Quân á, xin lỗi, lẽ ra anh không nên đưa em đến nhà anh như thế này, em không được lìa bỏ, càng không được chết ở đây...”.
Nghe anh ta nói như người đang bay lơ lửng, Kiều Quân Á ngăn anh ta không nói nữa, dành hơi mà thở tiếp.
Tạ Phi không phải say ngã mà anh ta bị hôn mê. Kiều Quân Á liền ôm lấy anh ta, lao đâm thủng nóc cầu thang, để cứu sinh mệnh Tạ Phi.
Chính vì lao thủng nóc cầu thang như vậy mà lần đầu tiên Kiều Quân Á có cảm giác tồn tại một thứ gì đó, nó có tên là tình yêu.
Nhưng cô ta không dám vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân, cô phải làm như thế nào đây?
Sau lần xảy ra sự cố trong cầu thang hôm đó, tình cảm của Kiều Quân Á và Tạ Phi ngày càng thân thiết hơn. Cho đến tận giờ, Tạ Phi vẫn không hiểu hôm đó mình đã thoát hiểm bằng cách nào.
Người sửa chữa cầu thang cho biết, trên nóc cầu thang có chỗ thủng rất to.
Tạ Phi nói “Khi cả hai chúng tôi hôn mê có ông tiên đến cứu chúng tôi rồi”.
Kiều Quân Á cười rất bí mật, giống như giọt lệ rơi. Cô ta chỉ diễn kịch với Tạ Phi, vì mệnh lệnh của chủ nhân, cô không thể không ra tay với Tạ Phi.
Giờ tan ca, Kiều Quân Á dẫn Tạ Phi đến nhà gửi xe, đưa cho anh ta một chiếc đĩa, nói:
“Tiểu Phi, đây là âm nhạc mà gần đây em hay nghe nhất, cảm thấy rất hay, sao ra một đĩa cho anh cùng nghe”.
“Thật thế sao?” Tạ Phi hồ hởi trong lòng, hôn lên mặt Kiều Quân Á một cái, nói:
“Em về nhà nhớ đi ngủ sớm, đừng có vì công việc quá nghe không?”.
Kiều Quân Á gật đầu, nhỏ giọng nói “Anh cũng vậy” nói rồi, cô ta liền đi về phía chiếc xe của mình, người vừa quay đi, có một dịch thể thật quí rơi từ trong khoé mắt của người máy 153 ra, đó là nước mắt của nó!
Tạ Phi cho đĩa CD vào đầu đĩa trong xe ôtô để nghe. Hôm nay đường bị tắc, nhưng trong lòng anh vẫn thấy vui. Bởi vì có chiếc đĩa của Kiều Quân Á tặng cho.
Sau khi ấn nút phát lên nghe, không nghe thấy âm thanh gì là âm nhạc cả, mà lọt vào tai Tạ Phi là một câu chuyện rất dài, hình như đang miêu tả cuộc sống của anh.
Tạ Phi chú ý nghe kỹ, và nghe bằng hết chiếc đĩa đó....
Công việc hàng ngày của tôi, là chiếc điện thoại không rời tai, và đống hồ sơ cao ngất ngưởng quá đầu người, như vậy khiến tôi chán chường.
Tốt nghiệp xong, đến Thẩm Quyến, vào làm việc cho một công ty bảo hiểm được hai năm, dần dần mới biết, làm quản lý bồi thường bảo hiểm là công việc không hấp dẫn cho lắm. Hàng ngày phải nhận điện thoại của khách hàng, cuối tháng thì lĩnh chút tiền cố định, cuối năm còn bị lãnh đạo phê bình, tỉ lệ bồi thường cao, nếu như làm sai hoá đơn bồi thường thì cả năm không có tiền thưởng.
Nhân viên nghiệp vụ thì ở ngoài đi câu khách hàng, lừa đến để nộp phí bảo hiểm, chúng tôi làm đại lý ở phía sau làm phụ trách, xem trường hợp nào không nên bồi thường thì kiên quyết không bồi thường, trường hợp nên bồi thường cũng cố tình tìm mọi kế để không phải bồi thường, mắc lỗi với người cũ họ không đến nữa thì lại lập loè khách hàng mới.
Chẳng lẽ Trung Quốc to lớn như vậy mà lại không lừa được những người ngốc sao.
Tôi làm trong công ty này tuy chỉ là cái kim, nhưng bản thân tôi cũng miệng nam mô bụng một bồ dao găm, cũng là kẻ lừa người bịp cả.
Mỗi khi xảy ra sự cố bảo hiểm gì, người bị hại thương tật nhẹ, nặng, chúng tôi đều đã gặp, gặp trường hợp bị chết cũng dần dần quen và cũng thờ ơ cả..., người khác chết đối với chúng tôi mà nói chẳng qua chỉ là bồi thường ít hay nhiều tiền mà thôi.
Mùa đông năm 2005 đã phát sinh ra một chuyện, từ cái thờ ơ này mà tôi đã phải chứng kiến nhiều cảnh đáng sợ trong cuộc sống, nó như cái mắt đen sâu hóm nửa đêm trên tường nhà, khiến tôi nhiều lần cảm thấy tim đập như đánh trống trong ngực.
Trước và sau sinh nhật chúa Giêsu, đó là những ngày lạnh nhất ở Thẩm Quyến, ở phía Bắc không có tuyết lớn, chỉ có mây mù và mưa lạnh, không khí âm u ảm đạm, trong phòng còn lạnh hơn ở ngoài trời, cảm giác giống như cái vũng nước giữa mùa đông lạnh thấu xương.
Buổi sáng ngày thứ năm, vẫn như những ngày thường tôi đội mưa đi làm, tuy đã mặc áo rất dày, nhưng vẫn không chịu nổi cái rét ngoài đường.
Cuối cùng rồi cũng đến công ty, tôi dập thẻ xong đi vào văn phòng làm việc, chỉ nhìn thấy trên bàn làm việc của tôi một đống hồ sơ lộn xộn xếp ở đó, tôi gấp ô lại ném vào trong gầm bàn, ngồi xuống đẩy đống hồ sơ đó sang một bên, xoa tay cho đỡ cóng rồi mở máy tính ra, nhập vào hệ thống OA của công ty. Trong hệ thống OA không có gì, tiếp đó tôi nhập vào hệ thống quản lý bồi thường của công ty, kết quả mở ra nhìn thấy một chữ màu đỏ rất to, đó đều là hồ sơ xử lý bồi thường, trong một đêm báo lên.
Xem ra tôi hôm nay nhàn rỗi một chút.
Tôi thở dài và kéo đống hồ sơ đó sang xem qua. Đều là những tập hồ sơ đang xử lý dở dang, tôi rút ở trong ra những bộ hồ sơ cần gấp hơn, trau chuốt giống như những phong hàm, chuyển đi cho mấy người nhận bảo hiểm.
Một phong hồ sơ đang viết được mấy hàng, thì bỗng có tiếng gọi từ đằng sau vọng tới “Tạ Phi, có fax của anh đấy”.
Tôi quay đầu lại xem, đó là người đồng nghiệp Tiểu Hồ gọi, anh ấy đang đứng cạnh máy fax, trong tay đang cầm hai tờ fax, đưa về phía tôi.
“Ừ, cảm ơn”. Tôi vội vàng đi sang cầm lấy.
Đó là tờ thuật qua sự việc và hai tờ ảnh fax. Tờ thứ nhất nói rõ sự việc đã xảy ra hơi ngắn, phía bên dưới có ghi rõ tên công ty, mặt trên đè một tờ công văn khác.
Tôi xem qua.
“Khoảng ba giờ chiều ngày 9 tháng 12 năm 2005, công nhân xưởng tôi Lưu Văn Huy đang làm việc bình thường ở trong xưởng, do không cẩn thận đã bị bảng dẫn điện máy hút vào. Bây giờ đang nằm viện điều trị, nhưng đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh, có thể sẽ trở thành “người thực vật”. Vì xưởng của chúng tôi có mua bảo hiểm ở công ty các ông, vậy hy vọng công ty các ông nhanh chóng giải quyết, kịp thời bồi thường thanh toán bảo hiểm cho chúng tôi, xin liên lạc với ông Chu: 13798345***. Xưởng khuôn Hy Vọng Mới thành phố Thẩm Quyến. Ngày 16 tháng 12 năm 2005”.
Trong lòng tôi cảm thấy phiền phức quá, vì trong trường hợp này, nếu như muốn bồi thường thì đừng có đòi bồi thường bao nhiêu tiền.
Tôi vừa nghĩ như vậy và vừa xem tiếp trang hai, có hai bức ảnh, nhưng qua fax không được rõ lắm, hàng đống mực đen sì sì, chẳng nhìn ra cái gì cả. Tôi chau mày lại, ngồi vào chỗ của mình, nhấc điện thoại, tiện đó có số di động gọi luôn đi, mấy giây sau, có người nhận điện liền.
Đang trong lúc tôi giới thiệu tên tuổi, thì đối phương “Chu tiên sinh”, lập tức tỏ vẻ rất khẩn cấp, nói với tôi rằng, anh ta chính là xưởng trưởng của xưởng khuôn Hy Vọng Mới, sau đó liền hỏi tôi về hồ sơ có thể bồi thường được không. Tôi không dám khẳng định với anh ta là được hay không được, tôi nói tôi cần phải đi xem hiện trường đã, bảo anh ta chuẩn bị những tài liệu liên quan xong điện thoại cho chúng tôi.
Tôi đi đến cửa phòng Giám đốc, Giám đốc Thôi đang ngồi ở đó, lấy hai tờ fax để lên trước mặt ông ta, nói “Giám đốc Thôi, đây là hồ sơ rất phức tạp, tôi muốn chiều đi đến hiện trường xem sao”.
Ông ta chau mày xem xong, ngẩng đầu nhìn tôi, nói “Chiều tôi cùng đi đến đó xem sao, anh nắm rõ đầu đuôi công việc nhé”.
“Được”, tôi nói.
Không mấy chốc, giờ ăn cơm đã đến, mấy đồng nghiệp cũng cùng đi ăn. Ăn cơm xong, tôi và Tiểu Hồ ngồi ở bàn.
Tiểu Hồ bình thường không có lúc nào là ngớt mồm, còn nhớ ngày trước anh ta được điều từ bộ phận nghiệp vụ đến bộ phận của tôi, Giám đốc Thôi phê bình anh ta xử lý công việc chậm quá. Khi ăn cơm cũng như vậy, vừa ngồi vào chỗ ngồi là anh ta đã nhe cái răng cửa của anh ta ra rồi bắt đầu ghé về phía tôi thì thầm.
Tôi vừa ăn cơm vừa nghe anh ta liến thoắng, cảm giác ăn mất ngon, sau đó không chịu nổi nữa, tôi liền ngắt lời anh ta “úi dào! Anh ăn nhanh đi, chiều tôi còn phải đi ra ngoài, đừng có làm nhỡ công việc của tôi”.
“Chiều đi đâu đấy? Đi đến hiện trường à?” Anh ta hỏi.
“Đúng, đi ra ngoài, nghe nói người bị thương rất nặng và có thể thành người sống thực vật, chiều tôi đến đó xem sao”. Tôi nói.
“Người thực vật? Trời ơi, nghiêm trọng thế sao?”
“Hình như ở đó gọi là cái “Xưởng khuôn Hy Vọng Mới” gì đấy”.
“Xưởng khuôn Hy Vọng Mới?! Là ở khu Ngọc An phải không?” Anh ta bỗng hỏi dồn dập.
“Hình như là thế, nhưng sao vậy?” Tôi buồn bực hỏi.
“Xưởng ở đó là do tôi ký đấy! Bảo hiểm tài sản, bảo hiểm xe, bảo hiểm trách nhiệm, tất cả những bảo hiểm đều do tôi ký”.
Theo tôi biết thì xưởng ở đó không to, cũng tầm tầm thôi, tất cả các bảo hiểm cộng lại thì khoảng ba mươi đến năm mươi nghìn là hết, lần này phải bồi thường to rồi”, anh ta vừa nói vừa chau mày lại.
Tôi lắc lắc đầu, hiểu được ý của Tiểu Hồ, hồ sơ này dù đến tay người làm nghiệp vụ nào cũng cảm thấy khó chịu vì không bồi thường, thì khách hàng sẽ kiện cáo, bồi thường rồi thì công ty tổn thất nhiều quá.
Nếu qua được cửa chúng tôi, thì lên cấp trên cũng khó khăn lắm.
Tiểu Hồ cuối cùng không nói gì nữa, cầm thìa dĩa bắt đầu xúc cơm, ỉu xìu ngẩng đầu nhìn tôi “Anh đi xong về bảo tôi biết với nhé... bên bộ phận bồi thường rất vất vả với công việc này, thật là rủi ro”.
2
Đến chiều tôi gọi điện trước cho ông Chu quản đốc xưởng, sau đó cùng với Giám đốc Thôi ngồi xe đi điều tra, xe chạy một mạch đến xưởng Hy Vọng Mới.
Ngoài đường không nóng lắm, nhưng chúng tôi ai cũng rạo rực muốn đến đó nhanh, khi chúng tôi đến đó, mọi người trong xưởng đã tan ca.
Xưởng không to, có thể nói là nhỏ nữa, xe chúng tôi lao vào trong cổng, trải qua một đoạn đường mấp mô lầy lội, trước mặt chúng tôi là căn nhà hai tầng, trên tầng hai là văn phòng của xưởng.
Tôi và Giám đốc Thôi xuống xe, đi thẳng đến tòa nhà đó, tầng một của tòa nhà thật yên tĩnh, tôi nhìn vào bên trong, không thấy có ai. Chúng tôi bước lên văn phòng trên tầng hai. Lên đến đầu hành lang gần phòng làm việc chỉ nhìn thấy một người lùn béo đang ngồi trong phòng, đó chính là ông Chu quản đốc phân xưởng. Ông ta nhìn thấy chúng tôi, vội vàng đứng dậy:
“A, chào các anh, các anh là người bên bảo hiểm phải không? Mời vào!”. Vừa nói vừa mời chúng tôi ngồi.
Hai chúng tôi đi vào và ngồi lên chiếc ghế salon.
Sau khi đưa các-vi-dít cho nhau xong, Giám đốc Thôi hỏi anh ta “Rốt cuộc câu chuyện xảy ra như thế nào, ông kể chi tiết cho chúng tôi nghe”.
“Đó là buổi chiều ngày thứ 6, Lưu Văn Huy đang làm việc ở gian số hai, trời hôm đó hơi nóng, anh ta không đi giày cách điện, kết quả là khi làm máy tiện, đã giẫm chân lên tấm dẫn điện ở dưới chiếc máy, lúc đó anh ta bị hất ngã ra đất.
Lúc bấy giờ tôi đang ở trên văn phòng tầng hai, công nhân chạy lên báo tôi, tôi vội vàng đi xuống xưởng, nhìn thấy Lưu Văn Huy mồm sùi bọt mép trắng xoá, mắt trợn ngược lên, tôi liền cho người đưa anh ta đến bệnh viện, họ đều nói là không thể cứu được. Anh cũng biết rồi đó, ở đây không có bệnh viện nào tốt cả, vì thế chúng phải đưa đến một bệnh viện khác tốt hơn để cứu chữa, sau đó anh ta nằm suốt ở bệnh viện, đến giờ vẫn chưa có gì chuyển biến cả”, ông Chu nói.
Giám đốc Thôi hỏi “Vậy máy tiện đó không có gì bảo vệ sao? Tấm cách điện kia thì sao? Vấn đề chất lượng như thế nào?”
Không chờ ông Chu trả lời, giám đốc Thôi lại hỏi “Tấm dẫn điện và cả chiếc máy tiện đều không có vấn đề gì về chất lượng thì hãy đưa chúng tôi đi xem”.
Ông Chu quản đốc xưởng đứng dậy dẫn chúng tôi đi xuống lầu.
Đến gian số hai, bên trong yên tĩnh và có để một chiếc máy tiện to, ông Chu quản đốc xưởng đứng bên cạnh, tay vừa vẽ vừa thuật lại “Chính là chiếc máy này, lúc đó anh ta đứng ở đây, giẫm chân lên đây, bị tấm dẫn điện ở trong hút vào”. Ông ấy vừa nói vừa làm đúng động tác như người bị tai nạn.
Ông ta nói thêm “Về chất lượng của chiếc máy này thì không có vấn đề gì, sau khi xảy ra sự việc đó đến nay, chiếc máy này vẫn làm việc bình thường”.
Giám đốc Thôi hỏi “Ông có chụp hình hiện trường không?”
Ông Chu, nói “Có, có, đương nhiên là chúng tôi phải chụp nhiều rồi, hôm nay thì gấp quá, chỉ có thể đưa cho các anh hai tấm thôi, tôi, để tôi sẽ lấy cho các anh”.
Chúng tôi lại quay lại văn phòng, ông Chu mở máy vi tính, chọn ra mấy tấm ảnh, sau đó bảo chúng tôi lại xem. Trong đó có khoảng bảy, tám tấm ảnh dùng máy kỹ thuật số chụp, các cảnh này đều là cảnh ở dưới xưởng mà chúng tôi vừa đi xem qua, trong ảnh có mấy người công nhân đang vây quanh chiếc máy tiện đó.
Giám đốc Thôi hỏi “Những tấm này là chụp khi nào?”
“Sau khi sự cố phát sinh, khi đưa anh ta đi đến bệnh viện rồi, tôi mới nghĩ ra cần phải lưu lại hiện trường, liền gọi người đem máy ảnh đến để chụp mấy kiểu”.
Ông Chu nói tiếp “Các anh xem đủ chưa?”
Giám đốc Thôi không nói gì, cứ lật đi lật lại mấy tấm ảnh xem rất kỹ, thu nhỏ, lại phóng to, bỗng nhiên ông ấy chỉ vào góc bức ảnh trên màn hình, hỏi “Đây là cái gì vậy?”.
Tôi vươn cổ xem, chỉ nhìn thấy trên nền đất bùn bằng phẳng bình thường, có một vài giọt máu và có mấy vết xước nhỏ.
Ông Chu quản đốc xưởng, nhìn kỹ, sau đó nói “Ai dà! Xem ra đó là mặt anh ta cày xuống lúc bị ngã, nên mới bị dính máu ở đó ấy mà, có lẽ có cả răng nữa đấy”.
Giám đốc Thôi gật gật đầu, sau đó lại nói “Ông copy những tấm ảnh này ra một đĩa khác cho tôi, tôi cần đem về, với lại ngoài ra những tư liệu cần thiết, ông cũng coppy cho tôi một bộ. Lát nữa chúng tôi cũng muốn đến bệnh viện thăm anh ta, không biết có tiện không?”.
“Được, được, tôi sẽ sắp xếp”. Ông Chu quản đốc nhấc điện thoại gọi mấy cuộc, sau đó copy mấy tấm ảnh đó sang đĩa rồi đưa cho tôi cầm.
Không bao lâu, một thư ký đem tài liệu đến, tôi cầm lấy tập tài liệu dày cộp xem qua, trên thực tế, ngoài hợp đồng lao động, bảo hiểm xã hội, tài liệu chi tiết sự cố xảy ra, giấy chứng nhận chất lượng máy, còn lại là tập dày về những bệnh án gồm giấy nhập viện và hoá đơn nộp tiền, đều là phô tô cả.
“Buổi tối tôi có chút việc, không dẫn các anh đi được, tôi gọi cô Vương đây đưa các anh đi, nếu có vấn đề gì, các anh cứ gọi vào máy cầm tay cho tôi nhé”. Ông Chu nói.
“Được!” Giám đốc Thôi đáp.
“Ông Chu, phiền ông ký giúp tôi vào đây”. Tôi đưa quyển ghi chép điều tra cho anh ta ký.
Ông ta nhìn nhìn, thấy không vấn đề gì, liền hạ bút ký, rồi đưa quyển đó lại cho tôi “Việc này làm phiền các anh nhiều quá”.
“Vâng, chúng tôi cũng muốn giải quyết cho nhanh gọn”. Tôi vừa gấp quyển sổ lại vừa nói.
3
Khi cả ba người chúng tôi ngồi lên xe điều tra đến bệnh viện thì trời đã tối. Các y bác sĩ đều đã đi ăn cơm, không khí trong bệnh viện thật yên tĩnh. Hai chúng tôi đi theo tiểu thư Vương lên cầu thang màu trắng, đến trước một phòng bệnh. Sau khi đã chào hỏi y tá trực ở đó, chúng tôi đi vào phòng.
Đây là buồng đơn, trong phòng chỉ có một giường bệnh, nằm trên giường là một người toàn thân mặc quần áo trắng, hai tay dang thẳng ra, hai chân cứng đờ, không nhúc nhích chút nào. Trên đầu giường là chiếc bình ôxy và những dây dẫn khí xuống tận mũi anh ta.
“Anh ta chính là Lưu Văn Huy”. Cô Vương nói.
Tôi từ từ đi sang cạnh giường bệnh nhân, nhìn mặt anh ta, đã nhô hết cả xương ra ngoài, quầng mắt sâu hõm xuống, chỉ có hai mí mắt khép hờ, lộ ra nửa con ngươi đen trắng, anh ta hình như không cảm nhận được gì, trong khe hở con mắt, cứ như đang nhìn ra ngoài rình mò trộm cắp gì đó.
Mồm miệng anh ta khô và bị bong tróc giống như con rắn đang lột xác. Hai môi anh ta từ từ mở ra, lộ ra lỗ đen nhỏ bên trong, nhưng không nhìn thấy răng đâu, hình như mấy chiếc răng cửa đã gãy mất rồi.
Đây là lần đầu tôi tận mắt nhìn thấy người thực vật như thế này, anh ta nằm đó, ngay trước mắt tôi, khoảng cách rất gần và không có một chút gì là sự sống nữa, trong không khí tĩnh mịch như thế này, tôi cứ cảm tưởng như bàn tay đang dang ra kia sẽ sờ lên tôi bất cứ lúc nào.
Tôi nghĩ đến đây, bỗng trong người rợn cả tóc gáy.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng kêu lên “kèn kẹt”.
Tôi vội ngoảnh đầu lại, hoá ra là y tá đang đẩy cửa đi vào.
Chúng tôi hỏi về bệnh tình của anh ta và chỉ nhận được câu trả lời “Rất nguy hiểm”.
Lại hỏi cô ta chi tiết về nạn nhân sau khi nhập viện, chúng tôi thu thập tư liệu, rồi đi ra khỏi bệnh viện.
Bên ngoài trời đã tối om, bốn bề các tòa nhà đã chìm trong bóng tối, sự sợ hãi bắt đầu lan rộng.
Hai chúng tôi vội vàng cáo biệt tiểu thư Vương, và đi thẳng về nhà.
Chúng tôi ngồi trên xe cả buổi với cảm giác mệt mỏi, uể oải, riêng tôi thì thấy bụng bồn chồn khó chịu.
Giám đốc Thôi vừa lái xe vừa nói “Vụ án này phức tạp đây, nếu phải bồi thường thì cũng mất khá nhiều tiền”.
“Đúng rồi, nếu như hồi phục không tốt thì càng phiền phức hơn nữa, kiểm định là tàn phế, “người thực vật” là phải làm theo cấp tàn phế”. Tôi nói.
“Hơn nữa anh chú ý đến không, người bị thương lại có hộ khẩu thành phố”. Giám đốc Thôi nói.
Tôi giở đống tài liệu ra, lấy tờ chứng minh nhân dân của anh ta xem, quả thật Lưu Văn Huy đúng là người Thẩm Quyến.
Hai năm làm quản lý bồi thường, tôi hiểu ngay ý của Giám đốc Thôi, người thành phố và người nông thôn mức bồi thường khác nhau rất nhiều.
Tôi thở dài đút chứng minh nhân dân vào túi, dựa lưng ra ghế đằng sau, không nói gì nữa.
“Ngày kia là cuối tuần, nghỉ cho khoẻ, đầu tuần sau xử lý. Vụ này không cần gấp”. Giám đốc Thôi nói.
“Được”, tôi mệt mỏi trả lời.
Không cần gấp, việc này tôi hiểu.
4
Ngày đầu tuần thời tiết vẻ ấm áp hơn, sáng sớm, tôi cầm những tập tài liệu của tuần trước đi vội về công ty, thiết nghĩ tập hồ sơ này làm đau đầu mọi người quá, lúc nào trên tay cũng cầm cặp da nặng trĩu.
Vừa bước vào công ty, đã gặp ngay Tiểu Hồ đi ra.
“Ấy, sao cuối tuần anh lại tắt máy cầm tay vậy?” Vừa nhìn thấy tôi anh ta đã hỏi luôn.
“Sao? Anh tìm tôi à?”
“Tôi muốn hỏi anh về vụ hồ sơ đó như thế nào rồi?”
“À, à, vụ hồ sơ đó à... như thế này vậy, buổi sáng tôi bận, buổi trưa đi ăn cơm tôi sẽ nói chi tiết cho anh hay, anh đừng vội”.
Tôi đi đến chỗ ngồi của mình, chưa ngồi ấm chỗ, chuông điện thoại đã vang lên. Tôi nhấc máy nghe, đó là ông Chu quản đốc xưởng.
“Tạ tiên sinh à, vụ hồ sơ đó xử lý như thế nào rồi?” Giọng của anh ta có vẻ gấp gáp.
“Hôm nay tôi vừa đến đây, đang xử lý, tôi sẽ làm nhanh cho ông”. Tôi nói.
“Tôi nói cho anh hay, hôm qua bố mẹ của Lưu Văn Huy đến xưởng của tôi, tôi nói thế nào họ cũng không nghe. Họ mở mồm ra đã đòi một trăm vạn, không những làm ầm công ty lên mà còn dọa đi kiện nữa, các anh có thể xử lý nhanh giúp tôi được không, viện phí tôi đã phải chi hết hàng mấy vạn rồi”. Ông ta nói.
“Ông yên tâm, nếu họ đi kiện, thì một trăm vạn cũng không thể trụ nổi đâu, chúng tôi sẽ làm nhanh cho ông, các ông bên đó cũng nên làm tốt công việc với gia đình họ”. Tôi nói xong mấy câu, liền cúp máy.
Tôi âm thầm cảm nhận vụ này càng ngày càng rắc rối, vô tình những giọt mồ hôi chảy ra ướt cả trán. Tôi đặt ra ngày thứ 5 sẽ đem tư liệu về, viết trước chi tiết những sự việc thành một bộ, đưa đến bộ phận pháp vụ, yêu cầu họ cho một bộ ý kiến pháp luật, sau đó lại đưa đến đơn vị kiểm định hoàn chỉnh những gì có liên quan cho thoả đáng, giao cho bộ phận thẩm duyệt của bệnh viện, để họ cho ý kiến và phê chuẩn phương pháp điều trị.
Cả buổi sáng không lúc nào ngừng tay nghe điện thoại, hết giờ trưa tôi cùng với mấy người cùng bộ phận đi ăn cơm.
Tiểu Hồ tự nhiên lại đến ngồi cùng tôi, ngồi bên bàn ăn cơm, tôi nói với anh ta: “Các bác sĩ đã hội chẩn và đưa ra kết luận ban đầu là có khả năng anh ta sẽ phải sống thực vật, không biết về sau thì như thế nào”.
“Thế phải bồi thường bao nhiêu tiền?” Tiểu Hồ hỏi.
“Chưa biết có đền bù hay không đền bù nữa, tôi xem ra vụ này không dễ gì mà đền bù, sau này anh sẽ biết”. Tôi nói.
“Cái gì?”
“Cứ như vậy thì nếu có phải đền bù thì vụ này cũng phải kéo đến nửa năm, vụ việc kéo dài làm cho người được đền bù không nhẫn nại được nữa, bắt buộc họ tự hạ số tiền đền bù mà họ đặt ra, lúc đó lại ký kết lại. Tính toán thời gian xong trước Tết cũng rất khó giải quyết, anh không phải lo lắng quá”. Tôi khuyên anh ta.
“Vậy là cần họ khởi tố?” Tiểu Hồ nói.
“Cần kháng cáo, có như vậy mới kéo dài được, nhưng họ cũng không hẳn là chịu đâu”. Tôi nói.
Tiểu Hồ lắng nghe tôi phân tích, nghe đến sau cùng thì thở phào một cái, gật gật đầu “Như vậy thì được, dù thế nào máy cầm tay của tôi cũng phải thay số, như vậy thì người của xưởng khuôn Hy Vọng Mới sẽ không tìm được tôi, tránh được họ là tôi đỡ vì tôi là người ở giữa rất khó xử lý”.
Bữa trưa cũng như mọi ngày, không cảm thấy có vị gì cả. Tôi và Tiểu Hồ sánh vai nhau đi ra khỏi nhà ăn, tôi cảm thấy anh ta có vẻ suy sụp. Đi lên cầu thang, anh ta bỗng quay đầu lại hỏi tôi “À, đúng rồi, bộ phận chúng ta đến Tết Nguyên đán có được nghỉ không?”
“Nghỉ ba ngày, nhưng sao vậy?” Tôi hỏi lại.
“À, hôm đó là sinh nhật của tôi, tôi muốn mời mọi người đến dự” Anh ta vui vẻ nói.
“Thật không? Hoá ra là như vậy, nhưng buổi tối ngày 31 tháng Mười hai bộ phận chúng ta đều ở lại công ty, cùng với bộ phận phê duyệt và bảo lưu làm thâu đêm để chỉnh lý hồ sơ bồi thường, do vậy hôm đó mọi người đều phải ở lại làm, cho nên không có ai đi sinh nhật của anh đâu”.
“À, vậy sao? Vậy thì tôi đành phải ở lại công ty qua đêm để sinh nhật thôi, lại có các anh ở cùng”.
“Ha, ha, ha, như vậy là tốt rồi, xin chúc mừng sinh nhật trước nhé”.
5
Mấy ngày nay, ông Chu quản đốc xưởng khuôn Hy Vọng Mới cứ hai ngày một lần gọi thúc giục tôi, ngày nào tôi cũng phải đề đạt lên với bộ phận pháp vụ công ty và bên phê duyệt của bệnh viện, nói đến nỗi không còn lý do nào để nói nữa, lại khất lần khất lượt anh ta.
Ông Chu ngày càng bực tức, có một lần cáu giận quá anh ta đang nói với tôi liền dập máy luôn.
Thực ra bên bộ phận pháp vụ công ty và bên phê duyệt bệnh án không có lý do gì xác thực cả, tôi không còn cách nào để xử lý nữa.
Nhưng tôi cũng hơi sốt ruột, cứ khất lần khất lượt như vậy thì cũng không được.
Một tuần sau, hai lần ý kiến lên, kết quả ý kiến làm tôi hơi suy sụp. ý kiến bên pháp luật và pháp vụ cho rằng, vụ này là do bên bảo hiểm chịu trách nhiệm, phải bồi thường cho người bị tai nạn đó, ý kiến bên chuẩn định của bệnh viện thì lại cho rằng, trước mắt tất cả viện phí đều do bên điều trị chi trả, như vậy thì cũng đúng, nhưng so với trường hợp từ trước tới nay thì lần này phải chi ra quá nhiều.
Tôi không thể đưa ra những số viện phí, hỗ trợ người bị nạn, lấy tiền nuôi người sống, tính đi tính lại, tôi kinh ngạc, đúng là phải đến những một trăm vạn.
Tôi viết một bản Báo cáo, trình lên Giám đốc Thôi. Ông ấy cầm bản Báo cáo, bỗng sửng sốt phát cáu lên.
“Bản Báo cáo này tạm thời cứ để ở chỗ tôi, tôi còn phải trình lên trên”. Giám đốc Thôi nói.
Bản Báo cáo lại bị kéo dài thời gian xem xét.
Nhưng không hiểu tại sao, ông Chu quản đốc đó lại không thấy gọi điện đến nữa, đương nhiên tôi không thể gọi cho ông ấy được. Có lẽ họ chuẩn bị khiếu kiện chăng? Thôi mặc kệ họ, khiếu kiện cũng tốt, để cho bên bộ phận pháp vụ họ đi xử lý.
Thoáng một cái, Tết Nguyên đán sắp đến, tất cả mọi người đều suy nghĩ sẽ đi chơi đâu với thời gian ngắn như vậy, và Tiểu Hồ đang chuẩn bị làm lễ tất niên bắc cầu giữa hai năm.
Ngày 31 tháng Mười hai đã đến, thời tiết ở Thẩm Quyến trong mấy ngày qua ấm áp hơn, bỗng nhiên lại thay đổi đột ngột, làm chúng tôi không ngờ tới.
Đến công ty rồi, tôi ngồi bên chiếc máy vi tính, tôi hắt hơi liền mấy cái, đúng lúc đó thì Tiểu Hồ đi vào, anh ta nhìn tôi cười, nói “Ai nhắc đến anh mà lại hắt hơi thế?”.
“Ai nhắc? Tôi nhìn lên màn hình máy tính, trước mắt tối om om, mơ mơ hồ hồ bỗng cảm thấy ngây ngấy trong người.
Quả nhiên hôm nay lại vừa nhận được thông báo, tối nay phải cùng bộ phận bồi thường bảo hiểm, làm thâu đêm để kiểm kê.
Mấy ngày nay vẫn không thấy ông Chu gọi điện đến, làm tôi thấp thỏm không yên, không biết bên đó xảy ra chuyện gì. Lập tức, tôi bỗng nảy ra ý định gọi điện đến đó hỏi xem tình hình, nhưng lại không dám. Thôi vậy, thêm một việc thì cũng như mất đi một việc, lại kéo dài thêm ngày nữa vậy.
Buổi trưa thời tiết rất lạnh, mọi người đều muốn đi ra ngoài lấy cơm về ăn. Ăn cơm xong, tôi sang ngồi chỗ Tiểu Hồ, nhìn anh ta đang say sưa chơi trò chơi trên máy.
Tôi nói với anh ta “Sao? Hôm nay sinh nhật cậu tính sao đây?”
“Buổi tối không phải mọi người đều làm thâu đêm sao? Tôi nghĩ tôi cũng ở lại, tôi đã đặt mua bánh ga tô to lắm, sẽ đủ cho mọi người ăn”. Anh ta nhe những chiếc răng to của anh ta ra cười, nói.
“ái dà, đừng mím môi! Tôi vừa phát hiện ra, giữa hai chiếc răng to đó có chỗ hổng à?” Tôi nhìn răng anh ta cười.
Anh ta vừa cắn hạt dưa vừa chơi trò chơi.
“Răng gì mà lọt cả gió vậy”. Tôi vừa nói vừa đứng dậy đi.
6
Khi gần đến sẩm tối, trước giờ tan ca, tôi đi hỏi mấy người bên bồi thường bảo hiểm, họ đều nói làm không kịp, thì phải làm thâu đêm là đương nhiên rồi.
Ăn cơm tối xong, tôi bò lên bàn tính nghỉ một chút, nhưng không hiểu vì sao mà trong lòng cứ hồi hộp cả lên, vừa chợp mắt một cái, trước mắt hiện lên một khuôn mặt tái nhợt, tôi nhìn kỹ, khuôn mặt đó mờ mờ ảo ảo không hiện rõ.
Tôi không biết là mình ngủ được bao lâu nữa, đang ngủ giật mình mở choàng mắt ra trước mắt tôi là một không gian tối om.
Tôi vội nhìn bốn bề xung quanh, nhưng vẫn không định được rõ hướng nào.
Tôi đang ở đâu đây?
Lúc này, bỗng từ trong không trung tối om vọng ra tiếng cười của rất nhiều người.
Tôi nhìn về phía đó, đó là hình bóng những người quen, họ cầm nến vây thành vòng tròn. Ngọn nến in hình bóng của họ chụm lại nhau. Và bóng tối xung quanh tan ra dần.
Trong đám người hình như có một người hai tay đang chắp vào nhau, mắt nhắm nghiền lại như đang cầu nguyện.
Tiểu Hồ? Và ngoài ra còn mấy người đồng nghiệp?
“Tiểu Hồ”. Tôi hướng về phía họ gọi, “Làm sinh nhật sao không gọi tôi với”.
Tôi đang định đứng lên đi sang chỗ họ, bỗng nhiên đám người đó cùng nhau ngoảnh đầu lại nhìn tôi, qua ánh sáng ngọn nến chỉ nhìn thấy những con mắt mà không có một động tĩnh nào.
Nhưng tôi không nhìn thấy rõ khuôn mặt của họ, da mặt họ trắng bệch, chẳng ra mặt mũi gì, giống như cái gì trát lên đó, bên cạnh là mái tóc dài và đen xõa xuống.
Trong nháy mắt, bỗng tôi cảm thấy như có cái gì ấn nghẹt cổ họng, hai chân như xoài xuống đất.
Lúc này, Tiểu Hồ bỗng gạt mọi người ra, từ từ tiến lại gần tôi. Trên mặt anh ta lộ ra nụ cười thật kỳ quái, thò ra hai hàm răng khấp khểnh.
Anh ta đứng trước mặt tôi, giơ tay ra, vỗ vỗ nhẹ lên vai tôi...
Trong lúc này, tôi bỗng thấy cổ họng tôi đau nhói, “ái” tôi kêu lên!
Trước mắt là ánh sáng chói mắt, chỉ nhìn thấy Tiểu Hồ đứng ngây ra trước mặt tôi.
“Tôi...” Tôi nhìn ngang nhìn dọc, hốt hoảng tột độ.
“Anh làm sao vậy?” Anh ta hỏi.
“Không... không sao, ngủ mơ rồi”. Lúc này tôi mới phát hiện ra rằng chân tôi tê ê ẩm.
“Anh ở đây... làm cái gì?”
“Tôi đến để gọi anh tỉnh dậy, Giám đốc Thôi sắp đến rồi, anh vẫn muốn ngủ tiếp sao? Nhanh dậy mau!” Anh ta nói xong liền quay người đi.
“Ồ”. Tôi nhìn đồng hồ, thì ra đã bảy giờ rồi.
Tối hôm nay, bộ phận quản lý bồi thường chúng tôi không có việc gì, chỉ còn đợi bộ phận phê duyệt là xong.
7
Do không còn việc gì gấp nữa, tối nay tôi dùng hết thời gian vào chơi trò chơi và lên mạng QQ, bàn tán chuyện thường ngày.
Đến khoảng mười giờ, bánh ga tô của Tiểu Hồ được đưa đến, chiếc bánh thật to, có ba tầng đủ để chúng tôi ăn no.
Tiểu Hồ để chiếc bánh lên một chiếc bàn trống trong văn phòng, chuẩn bị bắt đầu tiệc sinh nhật của anh ta.
Chiếc bánh ga tô làm không khí trong phòng chúng tôi nhộn nhịp hẳn lên. Bởi đúng lúc chúng tôi nhàn rỗi, mọi người đều đứng lên nhìn, đến bên chiếc bánh xem và nói chuyện thật thoải mái.
Thời gian vui vẻ nhanh qua đi, nhoáng một cái đã đến nửa đêm.
“Bắt đầu cắm nến nào!”
“Lấy bánh ra nhanh nào!”
“Nhanh một chút, mọi người đều đói quá rồi!”
Mọi người nói một câu nháo nhào cả lên.
Tiểu Hồ nhanh nhảu mở hộp bánh ga tô ra, sau đó cắm những cây nến lên, mọi người đều giúp nhau đốt nến. Những ngọn nến phát ra ánh sáng bập bùng.
Lúc này không biết ai phát ra tiếng “phạch” một cái, làm tất cả đèn trong phòng đều bị tắt. Xung quanh đều tối đen như mực, trong đám người đang vây quanh chỉ có ngọn nến le lói, khuôn mặt mọi người đều bị tối đen lại. Chỉ còn màn hình máy vi tính vẫn sáng, chiếu vào khuôn mặt chúng tôi trắng bệch.
Bỗng tôi cảm thấy cảnh tượng này rất quen.
“Ước đi”, mọi người đều cùng nhau nói với Tiểu Hồ.
Tiểu Hồ, chắp tay lại, mồm lẩm bẩm nói gì không rõ.
Không hiểu tại sao, tôi không nói ra được lời nào, chỉ trợn tròn mắt nhìn mặt từng người.
Dĩ nhiên trước mắt không có biểu hiện kỳ quặc nào cả. Tiểu Hồ hít một hơi thật sâu rồi thổi mạnh làm tất cả các cây nến tắt, mọi người đều vỗ tay cổ vũ. Sau đó có một người đi đến bên công tắc điện, rồi lại có tiếng “phạch” một cái, lúc bấy giờ trong phòng bỗng chốc sáng rõ lên.
Tiểu Hồ nhổ nhanh những chân nến trên bánh ga tô, vứt vào thùng rác ở dưới gầm bàn.
Có một cây nến bị rơi ra ngoài gần chỗ tôi, tôi đang định nhặt, thì Tiểu Hồ liền người xuống trước nhặt bỏ vào thùng rác.
Đúng lúc đó, tôi phát hiện ra bên cạnh thùng rác có hai miếng nhỏ nhỏ màu trắng loại chất rắn không thành hình gì cả rơi ở đó.
Tiểu Hồ cũng phát hiện ra, vứt nến vào thùng rác rồi liền tiện tay nhặt luôn hai miếng chất rắn màu trắng đó.
“Cái gì đây?” Anh ta vừa nhặt vừa tự nói một mình.
Ngay lúc đó, tôi thấy “Phâng” một cái xuống đất, máu chảy vào trong não.
“Đừng động”. Tôi kêu to lên..
Giọng tôi kêu rất to, làm mọi người giật thót mình. Tiểu Hồ cũng bị giật nảy người liền đứng dậy trợn tròn mắt nhìn tôi, không hiểu chuyện gì.
Tôi nghiến răng, liền cầm một cây nến soi xuống chỗ chất rắn màu trắng đó.
Mặt tôi bỗng biến sắc, sau lưng mồ hôi ướt hết áo, một tí nữa thì ngồi phệt xuống đất.
Đó chính là mấy chiếc răng.
Giám đốc Thôi là người nhanh nhất, đi lại ngay bên cạnh tôi, nhìn xuống dưới đất. Vừa nhìn thấy, sắc mặt anh ta thay đổi hẳn.
Anh ta liền đứng phắt dậy, vơ lấy tờ giấy bỏ, nhặt hai chiếc răng nhỏ trắng đó vào trong giấy và gói lại.
“Cái gì thế?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tạ Phi, anh vừa kêu gì vậy?”
Tất cả mọi người đều nhao nhao hỏi.
Chỉ có Giám đốc Thôi và tôi là biết rõ, hai khuôn mặt chúng tôi tái mét nhìn nhau, cảm thấy việc này không được bình thường.
“Không sao, Tiểu Hồ, nhanh đi cắt bánh ga tô ra đi”. Giám đốc Thôi bỗng nói to với mọi người.
Tất cả mọi người đều cảm thấy sự việc có vẻ nghiêm trọng, không khí vui vẻ vừa rồi có chút trầm xuống.
Tiểu Hồ vẫn bướng bỉnh cắt bánh ga tô ra, vẫn vô tư đưa những đĩa bánh để vào tay từng người.
Mọi người cầm đĩa bánh của mình và im thin thít, không ai nói lời nào, họ đều nhìn nhau, không ai dám hỏi gì.
Tất cả mọi người đều đã ăn xong bánh, bỏ đĩa vào thùng rác rồi, người nào người ấy đều về chỗ của mình. Còn thừa nửa chiếc bánh không ai ăn tiếp.
“Tạ Phi, lại đây một chút” Giám đốc Thôi, ghé vào tai tôi nói nhỏ.
Tôi đi theo anh ta đến khu phòng rửa tay. Giám đốc Thôi đẩy cửa nhà vệ sinh, rồi vứt bọc răng đó vào thùng rác, rồi trở lại.
“Tôi hỏi anh, răng đó là thế nào?” Anh ta trợn mắt nhìn tôi hỏi.
“Tôi không biết, tôi cũng đang muốn hỏi anh đây”. Tôi nói.
Giám đốc Thôi chau mày lại, không nói thêm lời gì nữa.
Răng của Lưu Văn Huy sao lại ở đây được?
Mẹ nó, gặp ma rồi...
“Không sao đâu, về chỗ đi”. Giám đốc Thôi nói với tôi, rồi sau đó quay về văn phòng làm việc.
Về ngồi trước màn hình không bao lâu, MSN của tôi lại nhận được liên tiếp mấy cửa sổ, đó là các đồng nghiệp hỏi tôi về chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
Trong đó đương nhiên là có cả Tiểu Hồ. Tôi thiết nghĩ tạm thời không nói điều này cho ai cả, việc chưa rõ ràng mà nói với họ thì không hay.
Công việc chưa xong nhưng lúc đó cũng gần ba giờ. Tôi lên xe một mình đi về chỗ ở, người rất mệt, nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.
Xe ô tô chạy bon bon trên con đường rộng thênh thang, hai bên đường khó mà nhìn thấy không khí Tết ban ngày, ngay cả người lái xe cũng không muốn nói chuyện.
Đèn trên đường không đủ chiếu tất cả các ngõ ngách ở trên đường, để lộ ra từng khoảng tối đen sì.
8
Chuyện đó làm cho Tết Nguyên đán của tôi không lấy gì làm vui vẻ cả.
Ngày đầu tiên đi làm sau mấy ngày nghỉ Tết, việc đầu tiên tôi làm là đi ngay ra thùng rác nhà vệ sinh, nhưng lúc đó, thùng rác đã được đổ đi sạch sẽ rồi, bên trong không còn thứ gì.
Vụ bồi thường người bị nạn vẫn kéo dài. Khi tôi đang phân vân tại sao mà ông Chu quản đốc xưởng khuôn Hy Vọng Mới đó lại không sốt ruột, thì bỗng nhiên buổi chiều anh ta gọi điện cho tôi, nói với tôi rằng, Lưu Văn Huy không có khả năng hồi phục nữa rồi, bên phía bệnh viện đã đồng ý làm thủ tục ra viện, cho anh ta về nhà tự chăm sóc.
“Người bị nạn tình trạng bây giờ như nào?”. Tôi hỏi.
“Dự tính sống chẳng được bao lâu nữa”.Ông ta nói.
Đúng chiều nay, tôi và Giám đốc Thôi vội lái xe đi đến xưởng khuôn Hy Vọng Mới. Khi chúng tôi đến được đó thì ông Chu đã đứng đợi chúng tôi rất lâu rồi.
“Người bị nạn bây giờ ở đâu?” Chúng tôi đi vào văn phòng của anh ta, ngồi đối diện anh ta và hỏi.
“Tôi thuê phòng ngoài cho anh ta ở, hàng ngày bố mẹ anh ta đến chăm sóc”. Giọng ông Chu có vẻ không hài lòng lắm, “Các anh định thảo luận như thế nào đây? Bao giờ thì giải quyết xong? Cần bao nhiêu thời gian nữa?”.
Biểu hiện của Giám đốc Thôi hơi bối rối “Cái này thật khó nói, bởi vì trường hợp này tương đối đặc biệt, đã trình lên Tổng Giám đốc công ty rồi, đến bây giờ bên Tổng công ty vẫn chưa hồi âm, do vậy chúng tôi cũng muốn lắm”.
“Nên bồi thường thì bồi thường, không nên bồi thường thì không bồi thường, có gì mà muốn với không muốn! Nếu như Tổng công ty nói là không bồi thường thì các anh cũng không bồi thường phải không? Anh nói xem vụ này tại sao không bồi thường được?”.
“Không nói là không bồi thường, mà đây là công việc theo lộ trình sắp xếp của công ty rồi, tất cả đều phải thông qua Tổng công ty phê duyệt”. Giám đốc Thôi cười nhạt hai tiếng.
“Vậy thì anh phải nói rõ cho tôi cần bao nhiêu thời gian, lộ trình gì cũng phải có thời hạn đúng không? Ngày nào anh cũng khất lần khất lữa như vậy thì tôi làm sao mà chịu được! Anh xem, viện phí thì phải chi rất nhiều rồi! Vả lại bố mẹ bệnh nhân ngày nào cũng đến chỗ tôi làm ầm lên, nếu như xảy ra chuyện gì thì làm thế nào, ai chịu trách nhiệm?”.
“Như thế này vậy, nếu như ông thấy đối phó với bên gia đình người ta khó, thì ông ứng trước cho người ta một ít vậy...”
Câu nói chưa dứt thì ông Chu đã nói to làm ngắt đoạn câu nói: “Tại sao phải là tôi ứng ra, hừ, nếu tôi ứng ra rồi xong các anh nói là không bồi thường nữa, vậy là tôi phải chịu tất sao?”.
Trong khi đang nói, thì bên ngoài cửa có tiếng bước chân rầm rập đi tới, không phải là bước chân của một người, mà rất nhiều người, những bước chân vội vàng ngày càng gần hơn. Chúng tôi liền quay ngoắt đầu hướng về phía cửa, chỉ nghe thấy tiếng “uỳnh uỳnh” một cái, cánh cửa bị đạp ra, một người đàn ông trạc tuổi hơn năm mươi, tay cầm một thanh gỗ xông vào.
Tôi sợ hãi không biết đang xảy ra chuyện gì, thì anh ta đã đập thanh gỗ trước mặt chúng tôi gãy ra thành hai đoạn.
“Từ từ hãy nói, từ từ hãy nói!” Ông Chu xông lên phía sau anh ta giữ lại.
“Con tôi còn, anh còn, tôi còn!” Ông ta vừa kêu vừa vung đoạn thanh gỗ tứ tung như điên cuồng lên.
“Con tôi chết rồi!” Ông ta bỗng gào to và khóc lên.
Chúng tôi ai cũng ngây người ra.
Ông Chu từ từ đi sang ôm lấy vai và dìu ông ấy đi ra ngoài, lúc đó trong phòng chỉ còn lại Giám đốc Thôi và tôi.
“Về hãy nói”, Giám đốc Thôi hơi lo lắng.
Ngồi được mấy phút, ông Chu vội vàng trở về. Mặt anh ta khang khác, nhìn chúng tôi một lượt, sau đó ghé mông ngồi đối diện chúng tôi. Chúng tôi đang định hỏi tình hình, thì ông Chu bỗng hét toáng lên “Công ty bảo hiểm các anh khi đi thu phí bảo hiểm thì thúc giục người ta nhanh lắm, nhưng khi xảy ra sự cố thì cố tình kéo dài thời gian của người ta! Chuyện này mà không giải quyết cho nhanh thì chúng tôi sẽ trình lên trên! Các anh vừa nhìn thấy rồi đấy, tôi ngày nào cũng chịu hai, ba lần như vậy, công ty các anh phải chịu trách nhiệm!”.
Tôi và Giám đốc Thôi đều cảm thấy bối rối, liền cáo biệt anh ta trở về công ty, quá lúng túng. Sau khi đã định thần, Giám đốc Thôi lái xe đi về, đi được một đoạn, ông ấy bỗng tự nói một mình “Chết rồi cũng tốt, không phải chịu tiền phí viện nữa”.
Tôi nhìn chăm chú đường phía trước, không nói lời nào.
“Không biết công việc này ai làm, làm thế nào mà nhà người ta lại như vậy, ông ấy nói.
Tôi thiết nghĩ Tiểu Hồ thật không may, anh ta cũng đang nơm nớp lo sợ.
9
Đến tối tôi ngủ không thấy ngon, cả đêm toàn mơ lung tung làm tinh thần mệt mỏi.
Ngày hôm sau đến công ty sớm, tôi mở máy vi tính ra, trong lòng không có hứng thú gì cho lắm, tiện tay tôi mở hệ thống OA của công ty, chỉ thấy trong đó có mấy bức thư mới. Mấy bức thư mới đó có đầu đề rất hấp dẫn... “Hoa Thủy Tiên chết”. Mới nhìn thì có vẻ kỳ quái: Tôi nhìn tên người gửi: “HYPERLINK” 153@***.com, không thấy quen. Nhìn bức thư giống như thư rác, định xoá nó đi, như lại nghĩ thế nào lại mở nó ra.
Trong bức thư chỉ có một câu đơn giản:
“Trả tôi tiền, tôi cần mua răng”.
Nhìn thấy hai chữ “mua răng”, tôi bỗng phát hoảng, dừng luôn ở đó và run lên, chỉ cảm thấy luồng hơi lạnh ma quái truyền từ đầu xuống chân.
Đó là Lưu Văn Huy về đòi tiền sao?
Nghĩ đến tiền, đầu tôi quay cuồng, hay là ông Chu, họ cần tiền, mà cố ý dọa chúng tôi hay sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi hơi phân vân một chút, nhìn vào địa chỉ người gửi, “@” và “com” phía sau hơi lạ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy địa chỉ như vậy, tôi phục chế nó lại, và dùng Google tìm kiếm.
Nhưng cuối cùng kết quả làm cho tôi sợ, không có địa chỉ nào như vậy trên mạng cả.
Tôi không chịu dừng lại, tiếp tục dùng phương pháp khác lục tìm, nhưng vẫn không tìm được.
Tôi cảm thấy hơi kỳ quặc, mồ hôi cứ tuôn ra, hình như tác giả của hòm thư này đang ở trước mắt tôi, đang nhìn tôi, đợi tôi hồi đáp. Tôi vội vàng tắt hệ thống OA.
Tôi đi sang bên bàn của Tiểu Hồ, xem anh ta đang làm hồ sơ bồi thường, tôi hỏi anh ta “Hôm nay hệ thống OA của anh có nhận được thư nào không?”.
“Thư gì? Tôi chưa mở hòm thư, anh đợi một chút”. Anh ta vừa nói vừa mở OA ra.
Kết quả, một loạt dòng chữ quen “HYPERLINK” 153@***.com” xuất hiện trên hòm thư mới.
“Nhìn thấy chưa?” Tôi chỉ vào các con số nói.
Tiểu Hồ vừa mở ra, nhìn các con số mặt biến sắc, run rẩy.
Bức thư này cũng chỉ có một câu đơn giản.
“Nếu không bồi thường tiền, răng trả răng”.
Đầu óc tôi u mê đi, không còn muốn nhìn anh ta nữa, liền vội chạy sang phòng Giám đốc Thôi.
“Giám đốc Thôi, hãy xem OA đi”. Tôi nói nhỏ.
Ông ấy có vẻ hơi bực mình nhìn tôi, nhưng cũng mở OA ra.
Vẫn địa chỉ đó, nhưng câu chữ lại thay đổi.
“Răng của tôi, anh vứt đâu rồi?”
Tay của Giám đốc Thôi run lên bần bật, nhưng vẫn định thần nhìn vào màn hình xem lại câu đó lần nữa.
Lúc này Tiểu Hồ cũng chạy từ chỗ mình đến, nhìn chằm chằm vào đó, tinh thần cũng rất căng thẳng.
Cùng lúc đó cả ba người đều không nói gì, bỗng nhiên Tiểu Hồ nói ra một câu, “Gọi là cái gì “răng trả răng?” Sao lại bảo tôi “răng trả răng?”.
Tôi nói “Tôi cho rằng chuyện này có thể là ông Chu bên đó làm, nhưng vừa rồi tôi tìm hòm thư địa chỉ có đuôi là @***.com, nhưng không có hòm thư nào như vậy, chuyện này thật kỳ lạ”.
“Các anh cứ đi làm việc của các anh đi”, Giám đốc Thôi nói.
Tôi và Tiểu Hồ trở về chỗ của mình, tôi nhìn thấy Giám đốc Thôi cầm tập hồ sơ đi ra, nhưng một lúc sau ông ta lại quay trở lại, vứt tập hồ sơ vào chỗ cũ.
Buổi trưa đi ăn cơm, tôi, Giám đốc Thôi và Tiểu Hồ vô tình cùng ngồi một bàn, giống như một dây buộc ba chân vào nhau.
“Có người nào khác nhận được bức thư tương tự như thế không?” Giám đốc Thôi hỏi chúng tôi.
Tôi nói “Chưa nghe thấy ai, nếu như có ai nhận được thì họ sẽ nói với anh rồi”.
“Ừ... Sáng nay tôi đã báo cáo vấn đề này lên cấp trên, nhưng ý cấp trên vẫn muốn kéo dài thêm thời gian” để truy tìm thủ phạm. Giám đốc Thôi nói.
Ba chúng tôi nhìn nhau, không có ai muốn động đũa ăn tiếp nữa.
“Nói thực lòng, tôi cảm thấy chuyện này mà tiếp tục kéo dài thì không biết còn xảy ra chuyện gì nữa...” Giám đốc Thôi nói.
Nghe đến câu “xảy ra chuyện’, Tiểu Hồ có vẻ căng thẳng, há hốc mồm, im lặng.
Ăn cơm xong Giám đốc Thôi có việc phải đi trước, tôi và Tiểu Hồ đi cùng nhau về công ty, đi được nửa đường, Tiểu Hồ lo lắng nói “Anh bảo chúng ta có nên mua ít tiền giấy đốt không?”
“Mua cái gì?”
“Tiền giấy. Anh cho rằng bức thư đó là của người chết viết sao?...”
Câu nói đó làm đầu tôi đau ê ẩm.
“Đừng băn khoăn, mau trở về với thực tại đi”. Tôi nói.
“Không được, tôi phải đi mua, tôi tin như vậy, anh có đi không?”
“Không đi”.
“Vậy tôi đi đây, anh đừng hối hận nhé”. Nói xong anh ta quay người đi.
Tôi nhìn hình bóng của anh ta, trong người cảm thấy sởn cả gai ốc, chỉ thêm một giây thôi thì tôi xiêu xiêu lòng
Nhưng ngay lúc đó có nột cảm giác rất lạ chạy thẳng lên đầu, một chút do dự, tôi đã đi khuất vào trong góc nhà, tôi quay người đi về phía công ty.
Tiểu Hồ đi từ lúc đó mãi không thấy trở về.
10
Đến đầu giờ chiều đi làm, tôi phát hiện ra không thấy Tiểu Hồ đâu, sau đó là Giám đốc Thôi, rồi nhiều người trong Tổng công ty cũng đi tìm, đi hỏi các bộ phận khác, vẫn không thấy anh ta đâu.
Buổi trưa tôi ngủ, mơ mơ màng màng nghe thấy họ nói chuyện, bỗng giật mình tỉnh dậy, trong đầu “ùng” một tiếng. Lúc đó mọi người đều cho rằng có thể Tiểu Hồ đi xem xét ở đâu đó hoặc có việc gì đến muộn một chút, tôi cho đó là bịa đặt, nhưng cũng không ngăn được lời nói của họ.
Chẳng lẽ anh ta đi mua tiền giấy để đốt đến bây giờ vẫn chưa xong sao? Bỗng tôi lại nghĩ như vậy.
Tôi gọi vào máy cầm tay của Tiểu Hồ, thấy máy bị tắt.
Tôi linh cảm thấy chuyện này báo hiệu điềm xui xẻo.
Tôi mở lại hòm thư trong máy của Tiểu Hồ xem lại nội dung, là cái gì... “Nếu không bồi thường tiền, thì răng trả răng”?
Răng trả răng? Nghĩa là gì? Sao không trả cái khác?
Đến chiều Tiểu Hồ vẫn không thấy đâu.
Tôi nhìn sang bên chỗ Giám đốc Thôi nghe thấy chuông điện thoại kêu, nhưng mỗi lần nhấc lên ông ấy lại vội dập máy xuống.
Thoáng một cái lại đến giờ tan ca rồi, Tiểu Hồ vẫn biệt tăm hơi.
Cuối cùng, Giám đốc Thôi đi về phía tôi, hỏi:
“Đúng rồi, buổi trưa anh cùng với Tiểu Hồ ăn cơm xong, anh ta nói là đi đâu?”
“Chúng ta đi ra ngoài hãy nói”. Tôi nói với Giám đốc Thôi, và cùng đi ra ngoài.
Tôi đi ra đến đầu hành lang, ông ấy cũng đi theo tôi, vội hỏi “Sao?”.
“Anh ta đi mua tiền giấy, tôi đã nói anh ta đừng đi rồi”.
“Sao anh không nói sớm cho tôi biết?” Giám đốc Thôi hỏi.
“Tôi... tôi lại không nghĩ là chuyện nghiêm trọng như vậy”.
Giám đốc Thôi gật gật đầu, sắc mặt có vẻ hơi khác thường.
“Anh đi làm việc đi, để tôi nghĩ cách liên lạc xem sao”, Giám đốc Thôi nói.
Nếu như hai chúng tôi đi vào mà có chút không tự nhiên, thì các đồng nghiệp nhìn chúng tôi với con mắt tò mò, dò xét ngay.
Đến giờ về rồi mà Tiểu Hồ vẫn không thấy đâu.
Tất cả các đồng nghiệp đã đi về hết, chỉ còn lại tôi và Giám đốc Thôi, chúng tôi đều rất lo lắng.
Tôi đi qua, thấy ông ấy vẫn ngồi dựa vào ghế, mắt đang nhìn chăm chú vào bức thư trong hệ thống OA đó, chau mày lại.
“Hoa Thủy Tiên chết... Hoa Thủy Tiên ...” Ông ấy tự nói một mình.
Tôi nhìn ông ấy rất lâu, rồi chào “Giám đốc Thôi, tôi đi về trước đây”.
Ông ấy gật đầu rồi lại nói với tôi “Anh cũng nên cẩn thận một chút”.
Một câu nói làm tôi cảm thấy lo lắng, tôi cũng gật đầu, và quay người đi ra.
Ngoài trời đã tối đen như mực, không biết trời mưa khi nào, tôi lại không đem áo mưa, mưa làm toàn thân tôi lạnh run lên. Bốn bề mọi người đều mặc áo mưa, và tất tả ngược xuôi.
Tôi không nhìn rõ mặt họ, cũng không biết họ tên là gì.
Trong đầu tôi bỗng nặng trĩu, mạch máu như muốn vỡ ra, có thể do mấy ngày nay tinh thần lo lắng nhiều. Tôi nhắm nghiền mắt, giơ ngón tay lên bấm bấm, sau khi mở mắt ra thì trước mắt tôi bỗng có một chiếc ô xuất hiện trong bóng tối. Tôi nhìn kỹ lại hình như người con trai đang giơ cao chiếc ô trên đầu, mặc quần áo màu ghi, thân thể gầy gò rúm ró, bước chân xiêu vẹo, ngật ngưỡng, lập cập tiến về phía tôi.
Tôi hơi hoảng hốt, sao người này cứ lờ đờ đi trong mưa như vậy? Tôi cố không muốn nghĩ nhiều, đi nhanh về phía trước, khi chỉ còn cách người đó một mét, thì vành ô của anh ta bỗng giơ cao lên, tôi chỉ nhìn thấy khuôn mặt gầy đầy xương không máu đang nhìn tôi. Bỗng tôi thấy quen quen, nhưng trong lúc đó không nghĩ ra là ai, khi đi ngang qua, tôi quay nhìn lần nữa, thì lại không nhìn thấy người đó đâu.
Tôi dụi dụi mắt, nhìn ngang nhìn dọc không thấy. Tôi rùng mình một cái, cố nhớ lại dáng người đó, cuối cùng lục hết trí nhớ ra, nhớ lại hình như Lưu Văn Huy! Là người thực vật vừa mới chết.
Nghĩ đến đó toàn thân tôi lạnh toát, liền chạy thục mạng đến chỗ đông người, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn xem có thứ gì đi theo không.
Tôi chạy một hơi đến chiếc xe chật ních người, lúc đó mới dần dần đỡ sợ.
Về đến nhà, tôi liền vứt cặp xuống và lao ngay vào nhà tắm xả nước nóng. Khí lạnh trên thân thể bị nước nóng ngăn lại. Từng trận từng trận lạnh phát ra, tôi soi gương vuốt nước trên mặt, nhìn thấy hàm răng cứ cầm cập va vào nhau.
Mẹ nó! Lúc nãy đúng là nhìn thấy ma rồi.
11
Tối hôm đó tôi ngủ không ngon giấc, sáng sớm đã dậy. Đi ra ngoài, việc đầu tiên nhớ là phải gọi điện cho Tiểu Hồ, nhưng điện thoại không thể liên lạc được càng làm cho tôi thêm lo.
Khi đến công ty thì thời gian không còn sớm nữa, tôi nhìn sang chỗ ngồi của Tiểu Hồ. Vẫn không thấy người đâu. Tôi để cặp lên bàn, đi sang phòng Giám đốc Thôi hỏi ông ấy “Tiểu Hồ vẫn chưa đến sao?”.
Ông ấy nhìn về chỗ ngồi của Tiểu Hồ, lắc lắc đầu, vẻ mặt sốt ruột.
Tôi nóng ruột nóng gan trở về chỗ ngồi của mình, chỉ nhìn thấy trên bàn toàn là những tập hồ sơ dày cộm, tôi làm nhưng không để tâm lắm, lật lật những tập hồ sơ mới xem xem, lại là mấy vụ mới tiếp. Tôi nhấc điện thoại, nhìn số để gọi bên kia, để yêu cầu họ chụp ảnh hiện trường và fax sang cho bên này.
Một lúc sau, ước chừng thời gian, tôi đi đến bên chiếc máy fax, chuẩn bị nhận fax. Không lâu sau, tờ fax đã được gửi tới, âm thanh khởi động “ùng, ùng, ùng”. Tôi giơ tay ra chuẩn bị đón tờ fax. Máy fax bỗng ngừng hoạt động.
Tôi vỗ vỗ vào máy, nhưng nó không có phản ứng gì. Tôi liền kiểm tra đầu cắm và đầu nối dây điện, không vấn đề gì.
Tôi đành khởi động lại điện nguồn máy fax, máy fax lại vang lên âm thanh “ùng, ùng, ùng” lần nữa, sau đó mấy giây lại đứng im.
Xem ra không phải vấn đề là do điện nguồn, có thể bên trong bị mắc giấy, máy tự động dừng lại.
Tôi mở hộp đựng giấy ra, nhìn thấy phía trên máy bị một tờ giấy mắc nhăn nhúm ở đó.
Tôi lôi tờ giấy ra, nhưng do mắc chặt quá, kéo phía dưới không kéo được. Tôi lại phải tháo nắp nhựa đậy phía trên ra, cẩn thận kéo hộp mực ra, phía dưới có tờ giấy mắc thành đống ở đó, tôi lấy tay kéo tờ giấy lên, xem cái gì mắc mà chặt thế.
Tôi kéo mạnh tờ giấy mới bật khỏi máy. Lúc đó có mấy thứ vụn vặt mắc ở đó lâu rồi tiện đó theo lên luôn, tôi lôi được để lên bàn.
Tôi vẫn cho rằng đã kéo được hết tờ giấy đó lên rồi thì thôi, quên không nhìn lại xem, lập tức thấy trong tờ giấy đó có hai chiếc răng hiện ra, làm tôi sợ hết hồn.
Tôi vứt tờ giấy đang cầm trong tay, “á” một tiếng thật to. Tất cả mọi người trong phòng liền chạy lại vây xung quanh.
“Sao thế? Điện giật à?” Mọi người hỏi.
Tôi chỉ tờ giấy có hai chiếc răng trên bàn, lắp bắp nói với mọi người.
Đúng lúc tôi nhìn rõ lại, thì cũng là mấy người bạn gái đồng nghiệp cũng nhìn thấy kinh ngạc kêu lên, trong đó có người kêu “Đây... Đây sao lại giống của Tiểu Hồ thế?”.
Câu nói đó in luôn vào trong đầu tôi, làm tôi bần thần nhìn sang, chỉ nhìn thấy hai chiếc răng đó cũng hơi quen, răng hơi to, đó là răng cửa, hơn nữa ít người có răng cửa như vậy, tôi nhớ lại Tiểu Hồ đã từng nói, đó là do anh ta từ bé hay cắn hạt dưa nên nó như vậy...
Xem ra hai chiếc răng đó không phải cùng một hàm, nhìn như người đang sống bẻ nó ra vậy.
Tiểu Hồ anh ta?...
Tôi cảm thấy trên đầu như bị giội một chậu nước lạnh.
Giám đốc Thôi đi tới, xem kỹ tình hình xong, liền kêu to “Đừng có động vào, nhanh đi báo cảnh sát ngay”.
Lúc này mọi người mới tản ra và vội vã gọi điện cho cảnh sát.
Không đến mười phút thì cảnh sát đã đến. Tất cả mọi người trong văn phòng không ai nói gì, mọi người đứng thành nửa vòng tròn, xem cảnh sát chụp ảnh, lấy chứng vật, hỏi mấy người làm chứng. Hai chiếc răng của Tiểu Hồ được cảnh sát gói đựng vào túi ni lông nhỏ sau đó đựng vào túi da của họ.
Sau đó tôi và Giám đốc Thôi được mời đến đồn cảnh sát làm chứng, lấy lời khai.
Trong đồn cảnh sát tôi và Giám đốc Thôi ngồi hàng ghế phía sau cùng, không nói lời nào. Lúc đến đồn công an, người cảnh sát bỗng đập vào cánh tay của tôi, và hướng về phía tôi nói mấy câu không rõ lắm.
“Chuyện gì?” Tôi không nghe rõ, hỏi nhỏ anh ta.
“Răng... răng phải trả răng...” Anh ta nói.
Tôi run run, bây giờ mới nhớ ra là Tiểu Hồ nhận được bức thư ghi như vậy.
Đây chẳng lẽ “răng trả răng” sao? Tại sao Tiểu Hồ lại là người phải trả giá? Đây là chuyện rất quan trọng, đây đúng là ý nguyện của Lưu Văn Huy người đã chết đó...
Nếu thật như vậy, thì có báo cảnh sát cũng không có nghĩa lý gì...
Tôi trả lời câu hỏi của cảnh sát, tôi và Giám đốc Thôi đều nói những gì biết, và không thể để sót được một người, đó là ông Chu quản đốc xưởng khuôn Hy Vọng Mới, trong con mắt chúng tôi anh ta không thể thoát khỏi diện nghi ngờ. - Tiểu Hồ là nhân viên của công ty bảo hiểm, cũng là người đã trực tiếp đến ký hợp đồng với công ty họ
Từ khi chuyện phát sinh, ông Chu chưa được cầm số tiền bảo hiểm nào, bây giờ lại xảy ra chuyện của Tiểu Hồ như này. Thực ra ông Chu phải chịu nhiều phí viện như thế, lại bị người nhà của người chết quấy rối, có thể ông ấy quẫn lên đành phải dùng đến hạ sách, bắt cóc Tiểu Hồ, để uy hiếp công ty bảo hiểm bồi thường tiền.
Chúng tôi cũng đề ra ý kiến đó với cảnh sát.
Đồng thời nghĩ đến đó, tôi cũng có chút trách nhiệm, nếu như chúng tôi nhanh bồi thường cho họ những khoản đó kịp thời thì Tiểu Hồ sẽ không phải gánh trách nhiệm như ngày hôm nay, đúng vậy!.
Bây giờ không rõ Tiểu Hồ đang ở đâu, việc này làm chúng tôi lo lắng. Răng của anh ta thì ở tay cảnh sát rồi, còn thân thể và các bộ phận khác có sao không?
Có lẽ, anh ta không còn trên thế gian này nữa.
12
Ngày hôm sau ông Chu bị mời đến đồn, cảnh sát gọi tôi và Giám đốc Thôi đến nhận dạng. Cảnh sát không bắt nhầm người, tôi và Giám đốc Thôi nhìn qua tấm kính liền nhận ra ngay anh ta. Ông ta ngồi trên chiếc ghế xalông, dáng vẻ rất bình tĩnh, đi quanh anh ta là một anh cảnh sát đang hỏi anh ta mấy câu gì đó, anh ta có vẻ rất bất bình với anh cảnh sát, một thời gian nói rất to. Tuy nhiên cảnh sát phải giữ anh ta thêm.
Đã qua mấy ngày xét hỏi, nhưng vẫn chưa có kết quả, ông Chu khẳng định là anh ta không có liên quan gì đến sự mất tích của Tiểu Hồ, cũng không thừa nhận đã để răng của Tiểu Hồ vào máy fax.
Do chưa đầy đủ chứng cứ nên cho cảnh sát rơi vào thế bí.
Đồng thời việc tìm cứu Tiểu Hồ cũng không có gì tiến triển, trong xưởng của ông Chu, nhà kho, xưởng nhà, nhà xí, vv... tất cả chỗ nào Tiểu Hồ có thể chui được, họ đều tìm lục lên hết, nhưng vẫn không thấy thân thể của Tiểu Hồ đâu cả.
Trong bộ phận công ty bảo hiểm chúng tôi sẽ có người bị nghi ngờ, nhưng không ai có thể biết là ai cả, càng dẫn đến sự việc phát sinh đó càng ngày càng mơ hồ, không hiểu do đâu.
Người nào cũng muốn tìm cho nhanh ra đáp án, trong lòng người nào cũng nơm nớp khi có ai hỏi đến vấn đề đó. áp lực đè nặng xuống, cuối cùng công ty chấp nhận bồi thường, hồ sơ nhanh chóng được ký hết, bao gồm, phí bệnh viện, tiền bồi thường người chết, bồi thường thương tật, bồi thường hơn một trăm vạn nuôi người sống, thanh toán một lần cho xưởng khuôn Hy Vọng Mới, sau đó xưởng này chuyển tiền cho bố mẹ của người bị chết. Từ nay không người nào nói đến chuyện này nữa.
Ngày qua ngày Tiểu Hồ vẫn chưa thấy trở về.
Thoáng một cái mà đã một tháng trôi qua, năm mới đến rồi, phía cảnh sát vẫn nỗ lực tìm kiếm, nhưng vẫn không nhận được một thông tin nào về Tiểu Hồ cả. Sống không thấy người, chết không thấy xác, làm cho tôi cảm thấy bồn chồn, khó chịu. Bộ phận chúng tôi tuyển một người đến làm thay công việc của Tiểu Hồ, nhưng hàng ngày tôi cứ nhìn thấy người đó ngồi ở chỗ Tiểu Hồ, tôi lại liên tưởng đó là Tiểu Hồ đang ngồi trước mặt tôi.
Tôi nghi ngờ có lẽ tôi sẽ bị chuyện này là ảnh hưởng tới thần kinh, và sẽ suy sụp tinh thần mất.
Còn mấy ngày nữa là đến Tết rồi, những người không phải là người Thẩm Quyến đều đang chuẩn bị hành lý về quê, tôi cũng là người ngoại tỉnh, cũng thu dọn hành lý, đặt mua vé trước để chuẩn bị về. Vé tàu hoả gần Tết không dễ gì mua được, gọi điện thoại đặt vé cũng không đặt được, phải đến trực tiếp để xếp hàng mua vé của ngày 27 tháng Mười hai âm lịch.
Phòng bán vé tàu có những mười mấy cửa bán, nhưng cửa nào cũng xếp hàng dài như đuôi rồng, xếp hàng đến tận trời tối đen vẫn chưa được.
Tốc độ xuất vé quá chậm, những người xếp hàng không thấy nhúc nhích về phía trước tí nào cả, đến lúc tôi cảm thấy chán nản, tôi nhìn ngang nhìn dọc, đã xếp hàng những nửa ngày rồi mà mình vẫn ở mãi sau đuôi, bầu trời đã tối đen lại càng tối đen hơn.
Tôi nhìn đồng hồ trên máy điện thoại, đã gần 2 giờ sáng rồi, những người xếp hàng phía sau, ai cũng sốt ruột xoa tay, giậm chân, xuýt xoa vì lạnh, tôi cũng cảm thấy lạnh run người.
Lúc này, bỗng thấy người nào cũng nhích được một bước, có thể phía trước vừa xuất được một vé. Người được nhận vé đó vội vàng đón lấy chiếc vé trong tay nhân viên bán vé rồi đi sang một bên.
Tình cờ tôi nhìn thấy dáng đi của người đó rất quen, đang lúc tôi chú ý nhìn người đó, thì người đó bỗng rẽ quặt một cái, thoáng cái không nhìn thấy người đâu nữa.
Lúc đó bỗng tôi có phản ứng: Tiểu Hồ?.
Tôi nghĩ đến đó định gọi lên một tiếng, thì lại cảm thấy như vậy thật hoang đường, lắc đầu và quay người lại.
Tôi nghĩ có lẽ thần kinh của tôi quá mệt mỏi rồi.
Đừng nghĩ nhiều nữa, còn phải tỉnh táo để làm việc nữa. Không nghĩ đến Tiểu Hồ.
Tôi tự nói với mình như vậy.
13
Sau khi ăn Tết xong, công việc bận rộn lại bắt đầu. Ngày đầu tiên đi làm, tôi mở hệ thống OA của công ty ra, lần đầu tiên không thấy xuất hiện cái gì bất thường, hộp tin của ban lãnh đạo chi nhánh công ty chuyển cho mỗi người chúng tôi nói, sau hai tuần nữa, trên Tổng công ty sẽ xuống chi nhánh công ty chúng tôi rút kiểm hồ sơ, yêu cầu mọi người phải chỉnh lý hồ sơ cho hoàn chỉnh.
Sau hai tuần, người của Tổng công ty đến. Hồ sơ của xưởng khuôn Hy Vọng Mới, trong phần trách nhiệm của năm ngoái, số tiền bồi thường nhiều quá mức, người thanh tra của Tổng công ty đương nhiên là rút trúng rồi, nói là chiều sẽ kiểm tra.
Tôi sẽ phải đi đến phòng để hồ sơ để lấy những tài liệu về.
Những cuốn hồ sơ rất nặng, rất dày, tôi phải cẩn thận rút từng tập từ trong tủ đựng hồ sơ ra, đem về bàn văn phòng, kiểm tra lại tỉ mỉ, xem còn thiếu tập nào không.
Tư liệu quá nhiều, nguyên hoá đơn điều trị ở bệnh viện đã mấy chục tờ rồi, mặt sau của phiếu điều trị là đơn xin bồi thường, giấy chứng minh nhân dân của người chết... tất cả những tư liệu đều đã đầy đủ. Tờ cuối cùng là tài liệu đơn bảo hiểm bản phô tô, tôi nhìn dưới góc phải, “Phương thức liên hệ với người làm bảo hiểm” viết một loạt những địa chỉ của Tiểu Hồ và cả số điện thoại di động của anh ta nữa.
Nhắc đến Tiểu Hồ, tôi lại thở dài lo lắng, sau đó gấp những tập hồ sơ lại.
Bỗng nhiên mắt tôi dừng lại ở số máy cầm tay trên tập hồ sơ.
Tôi đang nghĩ xem đây là số nào. Số này hình như tôi đã nhìn thấy ở đâu rồi ấy, rất quen.
Tờ đơn bảo hiểm này đúng là Tiểu Hồ ký tên, mã số của máy di động đúng là máy anh ta lúc đó cũng đang dùng.
Nghĩ đến đó, tôi cầm lấy điện thoại di động, kiểm tra lại số máy của Tiểu Hồ, tất cả các số đều giống nhau.
Nhưng tôi nhớ là có lần Tiểu Hồ nói với tôi “Số máy của tôi, người của xưởng khuôn Hy Vọng Mới cũng không tìm được, tránh trường hợp họ đến gặp tôi vì tôi là người ở giữa để xử lý công việc, tôi lại càng khó xử hơn...”.
Nhưng thực ra, anh ta không thay số máy. Nếu như người của xưởng khuôn muốn liên hệ với anh ta cũng có thể tìm được anh ta.
Sao anh ta lại nói dối tôi?
Lại nghĩ đến hôm ở bến xe buýt tôi đã nhìn thấy một người giống dáng của Tiểu Hồ, tôi cứ thầm nghĩ, cảm thấy sự việc có thể có hướng để điều tra.
Tôi nói rõ với Giám đốc Thôi tình hình như vậy, ông ấy gọi điện luôn cho xưởng khuôn Hy Vọng Mới, nhưng bên đó không ai nghe máy.
Đến chiều, tôi và Giám đốc Thôi lên xe đi đến xưởng khuôn đó.
Trên đường đi, không ai nói câu gì, chúng tôi đều thấy sự việc không được tốt lắm.
Khi chúng tôi lái xe vào nơi mà cách đây hai tháng chúng tôi cũng đã đến, thì chúng tôi ngạc nhiên, tất cả nhà xưởng, văn phòng, kho... đều trống rỗng, trên cánh cửa lớn có chiếc khoá rất to, trên đó dán một tờ giấy trắng có viết ba chữ “Xưởng cho thuê”, ở phía dưới có lưu lại số máy liên lạc.
Chúng tôi ghi lại số máy đó và gọi đi, bên đầu dây có giọng người rất lạ trả lời, anh ta nói anh ta là chủ nhân của xưởng đó. Chúng tôi hỏi người chủ trước kia vẫn thuê ở đây bây giờ chuyển đi đâu rồi, anh ta nói xưởng khuôn Hy Vọng Mới trước Tết đã bán hết các thứ và đóng cửa lâu rồi.
Trước và sau Tết, đó là thời điểm mà họ vừa nhận được tiền bồi thường.
Giám đốc Thôi tắt điện thoại, liền quay xe chạy một mạch về công ty, báo cảnh sát.
Cảnh sát liền cho đội quân điều tra theo hướng: Tiểu Hồ phạm tội lừa đảo.
Một tháng sau, Tiểu Hồ bị bắt tại quê ở Lan Châu cách đó hai tuần, trước khi bị cảnh sát bắt, anh ta đã đi cắm lại hai chiếc răng cửa.
Sau ba đêm liên tục tra hỏi, tâm lý của Tiểu Hồ cuối cùng cũng bị đổ sụp, tại đồn cảnh sát anh ta phải thừa nhận hết tất cả.
Hoá ra, anh ta lợi dụng thân phận mình là nhân viên nghiệp vụ bảo hiểm, đã cấu kết với “Ông Chu quản đốc xưởng đó” thuê xưởng và lấy danh nghĩa nhà xưởng cùng các thiết bị để mua bảo hiểm, họ cùng nhau nghĩ ra cách lừa công ty bảo hiểm để lấy tiền chia nhau.
Khi Tiểu Hồ vào trong bộ phận quản lý bảo hiểm làm, thì lúc đó máy móc mới đến, và từ đó đã có tay trong làm hồ sơ bảo hiểm sẵn. Một người ngoại tỉnh đến xưởng đó làm tên là Lưu Văn Huy, khi hiểu rõ hoàn cảnh của anh ta: đến đây một thân một mình, không có nơi nương tựa, từ đó ông Chu nhằm vào anh ta, sự việc hôm đó là do anh ta đã cố tình để điện bị hở ra ngoài, để dây điện cường độ cực mạnh để cố tạo cho anh ta bị điện giật sao cho thành sống thực vật, rồi sau đó sẽ chết. Sau khi xảy ra sự cố đó, ông Chu liền sửa giấy chứng minh nhân dân của anh ta thành địa chỉ ở thành phố Thẩm Quyến, tiếp sau là tiến hành đòi tiền bồi thường của công ty bảo hiểm.
Trong quá trình đợi bồi thường đã xảy ra tình trạng người nhà của Lưu Văn Huy gây rối đòi bồi thường, nhưng đó vẫn chỉ là do ông Chu thuê một số người nông dân đóng như vậy mà thôi.
Lại đến những bức thư bí ẩn trong hệ thống OA của công ty, đêm hôm sinh nhật Tiểu Hồ xảy ra chuyện chiếc răng của Lưu Văn Huy, và trong máy fax có chiếc răng của Tiểu Hồ... tất cả những chuyện đó đều do Tiểu Hồ tự đạo diễn tự đóng kịch mà thôi.
Tiểu Hồ vì sợ lộ thân phận nên không dám đi máy bay về nhà, nhưng đáng tiếc khi anh ta đi mua vé tàu thì bị tôi nhìn thấy.
Rất nhanh, Tiểu Hồ bị cảnh sát dẫn giải từ Lan Châu về Thẩm Quyến, giao cho cảnh sát Thẩm Quyến. Ông Chu sau khi biết Tiểu Hồ bị bắt mới thừa nhận hành vi phạm tội.
Mấy tháng sau, tất cả các báo đều đưa tin, vì cố ý giết người, ông Chu quản đốc xưởng Hy Vọng Mới và Tiểu Hồ đã phải nhận hai tội danh, và chịu hình phạt cao nhất là tử hình.
Khi tôi nghe thấy tiếng súng thì lúc đó họ đã gục đổ xuống rồi, không biết lúc đó răng của họ rơi đi đâu nữa. Không phải tôi nghĩ, mà họ lúc đó cũng cảm thấy không đau.
Không ai nghĩ rằng, rơi đầu xuống, lấy mệnh trả mệnh, răng trả răng, lại chính là hai người họ.
Sau khi tiến hành tử hình xong, thì Thẩm Quyến đã vào hạ, thành phố này lại chìm vào trong không gian tĩnh mịch.
Câu chuyện trong đĩa CD đã kể xong, không khí sợ hãi tràn ngập trong buồng lái làm cho người lái xe run lên bần bật.
Trong cặp kính trong suốt có gọng vàng, đôi mắt của Tạ Phi hiện lên vẻ hãi hùng.
Vừa nghĩ đến đĩa CD của Kiều Quân Á tặng cho anh, và câu chuyện kinh hãi vừa rồi, Tạ Phi vẫn cười nhạt, cho rằng cô ta kể chuyện sợ hãi dọa anh. Không nghĩ câu chuyện đó sẽ phát triển nữa, âm thanh trong âm hưởng đó lúc bổng lúc trầm, nhưng đó như là được truyền từ địa ngục đến. Anh ấy đang giơ tay định tắt âm thanh đó đi, thì bỗng phát hiện trong đĩa CD như có xác người chết thảm trong đất, đang quay với tốc độ cao.
Tạ Phi sợ quá, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy địa ngục mờ ảo đến phát sợ.
Thành phố này hoàn toàn bị chìm vào sắc màu ban đêm rồi, thời gian thấm thoắt, bỗng anh thấy mình lái xe đi ra đường khác, không phải đường về nhà, ma quỷ đưa đường hay sao, mà anh lại lái xe đến một nơi đất trống.
Bồn chồn, lấp đầy trong lòng Tạ Phi, anh cảm thấy muốn đi vệ sinh ghê gớm, ngồi xe đi cũng khá lâu, bốn bề là khu đất rộng mênh mông vắng vẻ, chẳng nhìn thấy có cái nhà vệ sinh nào cả.
Xe chạy bon bon rất nhanh, Tạ Phi nhìn thấy những công trình kiến trúc chưa hoàn thành, nó nằm trống trơ ra ngay cạnh đường đi của anh, như đang cười anh ta ngốc lắm.
Làm vào tường!
Tạ Phi thở phào một hơi, giẵm xuống cửa dầu, rồi lên xe tăng tốc độ. Nhìn lướt qua một cái, anh bỗng nhìn thấy ngoài cửa xe bên trái vụt qua một bóng màu trắng, anh khẳng định mình đã nhìn thấy Kiều Quân Á.
Tạ Phi nhìn vào gương phản quang, thấy Kiều Quân Á toàn thân đầy máu đang ngồi trên xe.
“Quân Á” anh quay đầu lại, nhưng lần đầu anh không nhìn thấy gì cả. Trong xe của anh, ngoài anh ra không còn ai nữa.
Tạ Phi vẫn nghi ngờ, lại quay đầu lại lần nữa, loáng một giây, trong tiếng kêu rung của xe, Tạ Phi giật mình càng cảm thấy nhiều cái đáng sợ. Anh khẳng định sau xe anh không có ai, lại nhìn về phía trước, anh phát hiện ra Kiều Quân Á đang đứng trước xe anh!
“Mau tránh ra!”
Tiếng thét xé gan xé ruột, cộng thêm âm thanh đâm xe rất to, Tạ Phi đờ mắt ra nhìn người thân yêu của mình, bị lọt vào trong gầm xe của anh.
Mặt mũi thân thể bị dính vào xe, hai mắt trừng trừng ngửa lên đối diện với gầm xe.
Trời ơi! Lại một vụ tai nạn xe khốc liệt, tốc độ xe quá nhanh, do va đập mạnh quá xe bay sang bên lề đường, dầu trong ống dẫn dầu chảy ra tưới lên người, giống như sắp thiêu người chết.
“Uỳnh...”
Lửa phát ra, toàn thân chiếc xe chìm trong lửa, lửa cháy đùng đùng đốt hết tình yêu, đốt cả một đời thanh niên, đồng thời đốt cả những đồ chi li nát vụn tận đáy lòng 153.
Trong đống lửa, hình bóng chiếc xe đang từ từ biến dạng, chảy ra. Da thịt của Kiều Quân Á đang bị dung hoá, dây điện đang dần lộ ra trên cánh tay của cô ta.
Sản phẩm hoàn mỹ, bây giờ đang trở về nguyên hình 153, một người máy được tổ hợp rất nhiều dây điện xấu xí lằng nhằng quanh thân thể.
Ngửa cổ lên trời xanh như bị đè nén xuống, 153 bỗng phát ra tiếng cười đáng tiếc.
Tạ Phi chết rồi, lại một người yêu cô ta bị xoá tên trên thế gian này, cô đang thành công hoàn thành những gì mà chủ nhân của cô giao phó trách nhiệm.
153 không biết mình đã thành công với kết quả làm người khác rùng mình như vậy.