Từ sáng sớm, bộ phận biên tập, mọi người đang làm việc với khí thế hừng hực, có vẻ rất bận bịu. Hoàng Kim Đáp đi một mạch về tòa soạn và vùi đầu luôn vào công việc có vẻ rất khẩn cấp.
“Sư đệ, cậu lấy bản thảo đó làm cho xong rồi nhập vào máy tính nhé”.
Tất cả những công việc từ xưa tới nay đều do Đào Tử làm nhanh như gió.
Cậu ta nhận bản thảo từ tay sư tỉ, nhanh chóng ngồi vào bàn của mình, đánh chữ nhanh thoăn thoắt.
Những gì xảy ra, trong lòng Đào Tử vẫn chưa hết sợ. Cô đi pha cà phê cho mình và sư đệ, khi cô cầm thìa, do quá sợ nên làm rơi thìa xuống đất.
Có thể cô căng thẳng vì câu chuyện nhảy lầu đó sao? Đào Tử tự hỏi.
Buổi tối hôm qua, có một câu chuyện thật ly kỳ.
Tên người con gái nhảy lầu là Tần Mỹ Dĩnh. Bảy giờ tối cô ta bay từ cửa sổ nhà mình ra ngoài.
Thật may sao, trong khi Tần Mỹ Dĩnh nhảy xuống thì ở dưới có rất nhiều lều lán của những hộ lân cận bên dưới, vì tốc độ nhảy từ từ cho nên mới tránh được mất mạng ngay lúc đó.
Những người đi trên đường phố sau khi phát hiện ra Tần Mỹ Dĩnh bị hôn mê bất tỉnh nằm trên đất, lập tức đưa cô ta đi cấp cứu.
Vì lầu cao cho nên không tránh khỏi bị thương nặng, cuối cùng cô ta không thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, và đã ra đi mãi mãi.
Nhưng đây vẫn không phải là phần làm cho Đào Tử căng thẳng nhất.
Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng của cà phê xâm nhập vào họng cô.
Buổi sáng hôm nay, Đào Tử nhận được nhiệm vụ cùng với sư đệ Hồ Tử đi đến hiện trường.
Sau khi được sự đồng ý của cảnh sát, họ đi vào tận trong nhà của Tần Mỹ Dĩnh.
Có rất nhiều hộ sống trên tầng cao đó, những cánh cửa được đóng kín hầu như tách biệt hẳn nhau. Họ liền phỏng vấn mấy hộ cùng tầng, không ai biết rõ trong nhà Tần Mỹ Dĩnh gồm những ai, trong phòng ngủ của người chết, nhìn từ chỗ treo quần áo ngoài những quần áo của cô ta ra vẫn còn quần áo của một người con gái khác.
Sau khi phát hiện ra sự việc, cảnh sát đã cho canh giữ quanh ngôi nhà rất cẩn mật, nhưng vẫn không thấy người con gái đó quay trở về.
Cảnh sát kiểm tra cửa sổ bên giường ngủ của Tần Mỹ Dĩnh. Đó là cửa sổ có bệ cửa rất cao, nếu muốn trèo lên bệ cửa này để nhảy xuống thì phải dùng vật gì đó để trèo lên mới nhảy ra ngoài được.
Nhưng quan sát quanh cửa sổ và chỗ giường ngủ đó thì lại không thấy vật gì để có thể trèo lên được, nếu muốn nhảy được lên để nhảy ra ngoài thì phải lấy đà cách đó hai mươi mét, nếu như vậy thì người chết đó phải là vận động viên siêu hạng.
Những cảnh sát làm nhiệm vụ lục soát, họ vẫn không tìm ra được vật chứng gì trong nhà Tần Mỹ Dĩnh, về cơ bản là loại bỏ chi tiết tự vẫn.
Bảo vệ của tòa nhà nói “Tối hôm qua đi cùng Tần Mỹ Dĩnh về còn có một nam thanh niên, tướng mạo rất bảnh trai. Trong máy camera chỉ thấy người đó đi vào trong tòa nhà mà không thấy đi ra lúc nào”.
Có lời bình luận rằng, thái độ của người thanh niên đó với Tần Mỹ Dĩnh rất thân mật. Tuy nhiên cảnh sát điều tra và thu thập tất cả những chứng cứ xung quanh tòa nhà, thì vẫn không lần ra được dấu vết của người thanh niên đó.
Một thời gian sau, có hai người có thể làm chứng cho vụ thảm sát đó là bạn trai và người khách cùng phòng thì họ cũng đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.
Đào Tử ngồi trước máy tính và hồi tưởng lại, nếu như không có vật đệm ở dưới chân thì Tần Mỹ Dĩnh không thể trèo lên đó để nhảy ra ngoài được.
Vậy thì, cô ta bị người khác mưu sát sao? Khi hình thành ý nghĩ đáng sợ này trong đầu, càng làm cho Đào Tử căng thẳng hơn.
Đào Tử đã có thâm niên kinh nghiệm về lĩnh vực này, linh cảm cho cô biết, đây là một cuộc mưu sát không bình thường.
Ai mà có thể dùng một sức mạnh phi phàm như vậy, đây phải là một người thanh niên rất khoẻ mạnh, mới có thể nâng người lên với độ cao như thế, mà lại có thể vứt được cô ta ra ngoài cửa sổ nữa. Phải chăng sẽ có rất nhiều người hoặc là lúc đó Tần Mỹ Dĩnh bị ngất lịm không biết gì?
Người con trai đó đi cùng Tần Mỹ Dĩnh vào trong tòa nhà, nếu kẻ gian cao chạy xa bay, thì nên làm thế nào đây? Rất nhiều vấn đề cứ hỗn loạn trong đầu Đào Tử, cô không muốn chờ đợi lâu nữa, liền lướt một vòng trên mạng.
Một loạt các tin tức rất hấp dẫn hiện trước mắt cô, tiêu đề trên màn hình có những dòng viết rợn người.
Khoa học kỳ quái rêu rao đã chế tạo loại người máy trí năng, ý muốn trùng tu lại nhân loại.
Ngón tay trỏ ấn nút trái chuột, kéo rê chuột rê một vòng, Đào Tử nhanh chóng lướt qua những tin tức đó.
Tần Xuyên là người tốt nghiệp loại giỏi của một trường học nổi tiếng, anh ta có những quan niệm bất đồng với những người bình thường, tuy nhiên trong những phát biểu, ngôn luận của mình anh ta không có biểu hiện gì là ức chế đối với hiện trạng phức tạp của thế giới ngày nay.
Khát vọng hoà bình, con người tốt cũng có hai loại, một là duy trì nguyên tắc sống lương thiện của bản thân, nỗ lực thay đổi người khác, hai là bưng bít dập tắt tất cả, bất kể tốt hay xấu, tất cả cần bắt đầu làm lại.
Tần Xuyên đang công khai tuyên bố, nên làm một loại người máy trí năng có nhân cách.
Ông ta rất yêu thích sách “kinh Thánh” trong đó có những cảnh lũ lụt làm rung trời lở đất, và tự xưng mình là thượng đế có thể điều khiển vạn vật.
Một cái đầu không thể nghĩ ra được, ý nghĩ trong đầu Đào Tử chợt loé ra bỗng nhiên làm cô giật thót người.
Nếu như tên giết người mất tích, thì tên đó phải là một tên biết bay biết nhảy trên tường là loại người máy có sức mạnh cực lớn, vậy thì trong vụ án này nó mất tích là chuyện dễ hiểu.
Lúc này Đào Tử không muốn bàn tán tranh luận nữa, bởi vì cô không có chứng cứ.
Bỗng nhiên điện thoại reo lên, Đào Tử giật thót người, cô vội cầm lấy điện thoại “Alô” một tiếng. Đầu dây bên kia vọng sang giọng một người con gái rất lạ.
“Cô chính là Đào Tử phải không?”, giọng người con gái đó nghe rất truyền cảm, âm điệu thì lại cực kỳ khó nghe.
Đào Tử kiên nhẫn đáp “Chào cô, tôi là ký giả của bộ phận cơ động “Báo cáo”, Đào Tử, xin hỏi cô là ai?”.
“Tôi đã ngưỡng mộ cô từ lâu rồi, cô Đào Tử ký giả”, giọng điệu đó tuy rất cung kính, nhưng ngược lại chứa đầy ý chỉ trích, cô gái lại nói “nghe nói bộ phận cơ động “Báo cáo” Thích nhất là vạch rõ những chuyện kỳ quặc...”.
Không thể nghe cô ta nói hết câu, Đào Tử ngắt lời hỏi lại “Rốt cuộc cô là ai?”.
Nghe xong câu hỏi, đối phương vẫn giọng điệu như cũ, không tự cao và cũng không tự ti, tiếp tục:
“Tôi cho cô một lời khuyên, à không, là một lời cảnh báo. Đừng bao giờ nhúng tay vào chuyện đó nữa”.
“Xin lỗi”, nắm chặt ống nghe trong tay, Đào Tử vẻ mặt trầm xuống. “Theo dõi việc này là trách nhiệm của ký giả chúng tôi”. Một lúc sau cô mới nói ra được một câu.
Một hồi lâu không thấy đối phương trả lời.
Sau đó là một giọng cười khàn khàn u ám từ trong điện thoại truyền tới.
Giọng cười đó mang nỗi trách oán vô tận, toàn thân Đào Tử run lên, cô lập tức cúp điện thoại xuống.
Tinh thần lúc này không thể bình tĩnh được nữa, đột nhiên cô nghe thấy tiếng gõ cửa phòng làm việc.
Đào Tử hít một hơi thật sâu, sau đó hướng về cánh cửa “Mời vào”.
Tiến vào trong phòng là một cô nhân viên. Cô ta đặt một chiếc phong bì to lên bàn làm việc của Đào Tử rồi nói “Đào Tử ký giả, thư đảm bảo của cô”.
Cảm ơn cô nhân viên đó xong, đợi cô ta ra ngoài, Đào Tử nhẹ nhàng cẩn thận mở phong bì ra.
Nguyên tắc công việc, mỗi tuần cô phải tiếp nhận thư không được thiếu thư nào.
Nhưng bức thư này rất kỳ lạ, chỗ ghi tên của người gửi không ghi gì, chỉ có góc bên dưới chỗ dán tem có ghi ba chữ: 153.
Đào Tử không một chút do dự liền bóc lá thư đó ra, đập vào mắt cô là một tập bản thảo in, nội dung giống như một đoạn trích trong tiểu thuyết, câu chuyện có tên rất hấp dẫn lòng người, tên tác phẩm là “Chuyện riêng tư”.
Dòng đầu tiên đập vào mắt đã làm cho Đào Tử giật thót mình, vì trong đoạn văn đó lại có tên địa chỉ trùng với đơn vị làm việc bộ phận biên tập “Báo cáo” của cô!
Ai mà viết kịch ác ý thế này?
Phải tìm đáp án, Đào Tử quyết định phải xem hết đoạn văn. Cô uống một ngụm cà phê và vùi đầu vào xem bản thảo đó...
Những tiếng gõ liên hồi lên bàn máy, bộ phận biên kịch toàn là “Báo cáo”.
Công việc của Cao Tiết Tần là điều hành các công nhân viên phải tập trung cao độ vào công việc, lớt phớt đi uống nước cũng bị phê bình.
Vì phải đảm bảo lượng phát hành cực lớn, ký giả và ban biên tập phải gánh vác trách nhiệm nặng nề.
Họ không giống như một số văn phòng khác, là cứ tận hưởng điều hoà thổi mát, đùa cười, xem một tí, rồi ngồi đợi giờ về, cứ tám tiếng một ngày xong, đến tháng lĩnh lương, cơm no là được.
Toàn bộ biên chế của ban biên kịch thật đơn giản. Ngoài Tổng biên tập và tổ trưởng văn phòng có phòng riêng ra, còn lại tất cả các nhân viên cùng ngồi trong một văn phòng lớn, có những vách ngăn, trong mỗi vách ngăn đó có trang bị một bộ máy vi tính.
Tần Ninh nói đùa, ngồi mãi trong cái ô này sớm muộn cũng trở thành con thú bị bệnh mất thôi.
Phòng biên kịch trong một phòng rất lớn, tất cả mọi người đều được cách ly, nếu như trèo lên trên trần nhà mà nhìn xuống thì thấy nó giống như cái tổ ong bị chọc thủng.
Bên bộ phận cơ động chỉ có ba người, ngoài tôi và Tần Ninh ra còn có tổ trưởng Cảnh Dị, một người trầm tính ít nói, là người hay đeo cặp kính có gọng vàng.
Bộ phận cơ động. Nghe tên nhớ đến nghĩa.
Thực ra thì không có một công việc cụ thể nào cả, có lúc thay nhau làm tất cả các công việc vặt.
Sáng sớm khi đến tòa soạn, tôi đã không nhìn thấy Cảnh Dị đâu, nói với bộ phận hành chính là Cảnh Dị xin nghỉ, đi sang trung tâm hội nghị thu thập một số hội ý chính yếu.
Sau khi tôi sửa xong bài, ngẩng đầu lên, phát hiện ra chỗ ngồi của Tần Ninh trống vắng, tôi nhìn lên đồng hồ ở góc dưới bên phải màn hình, áng mình vừa làm việc được khoảng nửa tiếng.
Thường ngày, Tần Ninh vẫn gió gần nước cuốn, làm việc rất dứt khoát, nhanh nhẹn, sao hôm nay lề mề thế?
Tôi uốn éo người cho đỡ mỏi rồi đứng lên, đi vào chỗ rửa tay, các ký giả đi lại với tốc độ nhanh chóng hơn hàng ngày, nhìn họ có vẻ rất tất bật, các đồng nghiệp như thoi đưa, vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn tôi, tôi cũng đi nhanh như họ, nhưng khi ngang qua phòng lưu giữ bị niêm phong đó, đôi chân như theo bản năng dừng bước lại. Liếc nhìn qua, hình như tôi nhìn thấy cánh cửa của căn phòng có kẽ hở, kẽ hở đó cong queo biến dạng, giống như cánh cửa vừa bị mở gấp, bên cạnh mọi người vẫn tấp nập đi lại.
Nhận điện thoại, nhận fax, khởi động máy tính, đó là công việc không rời tay, tôi như một con người bị tách biệt với bên ngoài, trong ban biên tập lúc nào cũng nóng như lửa đốt ấy.
Ánh sáng rọi qua một vòng, giống như trong kịch Đồng Vũ Đài, thoát ra khỏi ánh sáng của đèn tụ quang, bỗng bóng tối tràn vào.
Từ nơi bất an, cảnh chết chóc bao trùm lên đầu tôi, tôi dần dần hồi tỉnh lại thành chính mình...
Trước mắt là cánh cửa gỗ màu hạt dẻ, ngoài màu sắc đậm khiến người nhìn thấy như bị đè nén, không có gì bất thường nữa.
Trong cánh cửa gỗ là một gian lưu giữ tất cả những tài liệu của bộ phận biên tập nội bộ, ngày trước nó là phòng của tổ trưởng bộ phận cơ động Tống Gia Lâm.
Tống Gia Lâm, người ký giả của bộ phận “Báo cáo”, do bệnh tim tái phát đã chết trong căn phòng đó.
Rất ít người thích phòng làm việc của cô ta, khi nó trở thành câu lạc bộ vui chơi của tổ trưởng Doãn Thanh Thúc, anh ta không để ý đến những chuyện đó, khi ông cho người đến sửa lại căn phòng đó, trên bốn bức tường sơn dầu đều có dán tấm mi ca.
Căn phòng của Tống Gia Lâm đóng kín, ngay cả cửa sổ cũng bị bịt kín đến bây giờ, cứ mỗi lần đi vào phòng đó lại ngửi thấy mùi lạ.
Bệnh của cô tái phát có thể là do người tu sửa đó, sửa không đúng cách. Có thể người sửa đó không có kinh nghiệm.
Không có lý do hợp lý, rất dễ giải thích tại vì sao sau này căn phòng được sửa thành nơi lưu giữ tài liệu.
Lúc này, trong bộ phận biên tập có tiếng người ồn ào.
Tôi cảm giác như đang bị người khác rình mò, hình như trên cánh cửa gỗ có cánh quạt đó đang nứt ra hình một cái mắt.
Với tốc độ của người chạy bộ, tôi lao ra khỏi văn phòng lớn, chạy một mạch vào trong phòng rửa tay, cánh cửa đập “phình” một cái, rồi tự động đóng lại, tôi giật mình toát mồ hôi.
Đằng sau lưng tôi còn có năm cánh cửa của nhà xí khác khép hờ, tôi đứng trước chiếc gương to, và nhìn liếc qua gương những cánh cửa sau lưng, ngoài tôi ra không có một ai rửa tay ở đó.
Đi vào trong phòng vệ sinh công cộng, tôi có thói quen phải là không có ai, thói quen đó là từ nhỏ tạo nên rồi, cho dù nó được ngăn ra thành từng ngăn, nhưng tôi vẫn ghét nhà vệ sinh công cộng, những nơi đông người.
Tiếng xả nước ồn ào cùng với tiếng bước chân, tiếng nói cười, những âm thanh đó đều làm cho tôi khó chịu.
Theo linh tính, tôi nghe có tiếng hơi thở nhè nhẹ vọng từ bên vách nhà xí đến.
Tôi quay người lại, khe khẽ co người và đưa mắt nhìn, lại vẫn là những cánh cửa của những nhà xí, không có ai ngồi ở trong đó cả. Không kìm nổi sự run sợ.
“Khạc, khạc...”, một tràng âm thanh được phát ra, tôi phân tích bằng tất cả lý trí.
Ở đây sao lại có người?
Tôi đi đến cánh cửa phòng vệ sinh vừa phát ra âm thanh đó, tính hiếu kỳ nổi lên, tôi giơ tay đẩy nhè nhẹ cánh cửa được khép hờ.
“Tần Ninh!”. Sao cô ta vẫn lề mề ở đây?
Cánh cửa được mở hẳn ra, tôi nhìn Tần Ninh ngồi khoanh tròn trên bệ máy, bệ máy đó là để sửa trần nhà, nó đã được hạ xuống, làm toàn thân Tần Ninh thụt vào nhà vệ sinh, nét mặt hiện ra vẻ tiều nhợt nhạt.
Tay cô ta buộc quyển bút ký máy tính, cô ta hút thuốc liên tục. Tôi nhìn thấy cô ta đã chất đống đầu mẩu thuốc lá ở đó, vội hỏi “Tại sao cô lại ở đây hút thuốc? Bản thảo chưa viết xong sao?”
Tần Ninh là nữ ký giả rất có cá tính, tuy công việc quay cuồng nhưng khi nhận được tin mới là hăng hái xung phong đi ngay.
Đến nay tôi vẫn nhớ, do nguyên nhân giới tính, tôi và cô ta trong công việc đôi chút gặp phải cản trở.
Tính tình cô ta hơi nóng, trong trí nhớ của tôi hình như tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ta ủ rũ bất mãn như bây giờ.
Cô ta ngước mắt nhìn tôi, hạ tay đang cầm điếu thuốc xuống và nói “Đào Tử, tôi nghi là tôi đang bị người khác tống tiền “.
“Cái gì?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại. “Chuyện gì vậy? Cô nói chi tiết xem nào, sao cô lại để cho đối phương nắm được điểm yếu?”
Gấp quyển ghi chép máy tính lại, Tần Ninh đứng lên, chúng tôi ra hiệu cho nhau, trước tiên là phải đi về phòng biên tập đã.
Khi đi qua phòng lưu giữ, tôi lại run lên bần bật.
Cánh cửa đó lại hiện ra trước mắt tôi, nó oằn cong một cách xảo quyệt.
Tôi chăm chú nhìn xem. Thì lại không thấy gì nữa.
Không khí đè nén lên lưng tôi, hình như trong cánh cửa đó có đôi mắt thù hằn, đang biến hình nhìn qua khe cửa, chằm chằm nhìn tôi. Trên hành lang Tần Ninh tiến về phía trước. Cô ta hình như rất sốt ruột, sau khi về đến chỗ ngồi, lập tức gọi tôi lại.
Tôi hạ ghế quay và đẩy trượt sang gian làm việc của cô ta.
Nơi này tuy nhỏ hẹp nhưng rất có khí thế làm việc, thoáng nhìn là rõ, nó không giống như những gian phòng làm việc khác. Chí ít bạn ngồi ở trong này sẽ không bị người khác làm phiền, và người khác cũng không biết bạn đang làm gì.
Tôi ngồi cạnh Tần Ninh, chỉ nhìn thấy cô ta giở lại quyển bút ký máy tính, nhập vào IE, mở hòm thư máy tính ra, nói “Đối phương gửi cho tôi một số văn bản”.
Vì phải thuyết trình cho tôi xem, có đích xác là văn bản được gửi đến không, cô ta đánh dấu vào những hòm thư đã nhận.
Cô ta cũng giống tôi, chức vụ của một ký giả, khiến hòm thư trong máy tính của Tần Ninh lúc nào cũng đầy ắp, đa phần là những bản thảo quan trọng. Vội vàng lướt qua một lượt các văn kiện, mắt tôi bỗng dừng lại ở một hòm thư có địa chỉ 153@***.com, chỉ có một chữ ký của một người kỳ quặc nào đó, gọi là Thủy Tiên!
Trên đó là tên của loài hoa, tên của một “cô tiểu thư mỹ lệ nào đó”, chủ yếu là để thu hút sự chú ý của mọi người.
Tôi cười vẻ đau khổ với Tần Ninh. “Cái tên Thủy Tiên này nếu như không phải là lời GAY, thì có thể khẳng định đây là con người yêu hết mình”.
Khi Tần Ninh nói nét mặt không cười, biểu hiện vẫn nghiêm khắc.
Cô ta mở hòm thư Thủy Tiên gửi tới, đó là một hòm thư không viết một chữ nào. Nhưng lại có một phụ lục thêm ở đó, sau khi tải tần số thị giác đến máy chủ, Tần Ninh đánh thật nhanh gửi đi.
Tôi nhìn cô ta tác phong vội vàng, tay phải run run, ngón tay phải ấn đến mấy lần mới ấn được để gửi đi.
Không kịp chú ý, bỗng nhiên hình vẽ bị cắt ra thành nhiều ô nhỏ tràn đầy màn hình. ống kính lắc lư, tôi nhìn Tần Ninh ngồi ở trong chiếc Tuyết Phất Lan của cô ta, cô ta đang lái ở trên đường.
Cảnh được quay trong đêm, bên ngoài cửa xe là một miếng sơn đen, ống kính đó không giống như những chiếc khác đứng im, mà nó lắc lư như thăm dò để quay, nó tự động vận hành. Tôi phán đoán ống kính đó được gắn trên nóc xe, nó có thể quay được toàn bộ 360 độ.
“Như vậy cô lái xe về nhà sao? Có gì khác lạ đâu”. Tôi hỏi.
“Đừng hỏi, xem tiếp đi”. Tần Ninh nói và cau mày lại, rồi điềm nhiên rút điếu thuốc ra châm hút, hít một hơi thật sâu.
Tôi lại một lần nữa dán mắt vào màn hình, chỉ thấy ống kính đó vẫn quay từ góc này sang góc khác, nó không quay thẳng về phía Tần Ninh nữa, mà lại chuyển hướng về phía cánh cửa kính chắn gió.
Đèn xe chiếu chói mắt, trước mặt là con đường không có ai đi cả. Bỗng nhiên hình vẽ bị lay động mạnh, có một hình người màu trắng vội vàng đi ra!
“Trước mặt là cái gì kia?” Tôi không kiềm chế nổi kêu lên.
Tần Ninh dụi dập điếu thuốc trong tay, lấy ngón tay trỏ dài ngoằng ấn vào con chuột chỉnh tốc độ kéo trở về, xác định khoảng cách cho hình vẽ.
Lần này thì tôi đã nhìn rõ đó là người, một người con gái!
Tuyết Phất Lan của Tần Ninh lao nhanh và trong nháy mắt, người con gái đó lao ngang qua đường cái. Trong thời gian ngắn không đến một giây, cô ta đã trượt từ trên tấm kính chắn gió xuống, rốt cuộc là bị xe đè lên.
“Cô đâm vào người rồi sao?” Câu này tôi nói rất nhỏ, ngoài tôi và Tần Ninh ra không có người thứ ba nghe thấy.
Không trả lời câu hỏi của tôi, Tần Ninh lại lần nữa ấn nút phóng đi. Trên hình vẽ, Tuyết Phất Lan của cô ta đang lay động mạnh và dừng lại hẳn.
Cảnh quay quái dị đó giống như là đôi mắt trong não tạo ra, lại từ từ trở về buồng lái, ngồi trong phạm vi quay! Tần Ninh thở hổn hển, cô ta giật mình. Hình ảnh rùng rợn đó không người nào mà yên tâm lái xe được, trên chiếc gương phản chiếu sau xe, Tần Ninh nhìn con gái nằm xoài phía sau xe, bất động trên mặt đất.
Tôi dám khẳng định rằng, người con gái đó trước tiên đã bị một vật rất cứng đập vào rồi sau đó mới bị xe đâm.
Tần Ninh xưa nay lái xe rất nhanh, vừa mới thoáng một cái, nhất định xe đã động vào thân thể người chết dẫn đến chấn động mạnh như vậy.
Người con gái này chắc chắn là chết không nghi ngờ gì nữa rồi.
Xem ra người ngồi bên cạnh tôi - Tần Ninh bị đoạn phim làm cô ta cũng hoảng loạn.
Trong xe, cô ta hút một điếu thuốc lá, chuẩn bị xuống xe kiểm tra xem người con gái đó là ai.
Nhưng vừa xuống xe, thì sự việc không thể tưởng tượng được, người con gái bị ngã sau xe đó bỗng nhiên đứng thẳng dậy, cô gái đó mặc áo trắng cái đầu gục xuống, tóc rối bời, đang tiến từ từ về phía xe của Tần Ninh!
Kinh hãi nhìn thấy cảnh đó, tại sao người chết lại sống lại được?
Nhìn động tác cứng đơ của cô gái đang tiến về phía xe mình, giống như thi thể mất đi phần hồn, lúc đó tôi như hít phải khí lạnh, phản ứng đầu tiên trong đầu là: người chết đứng dậy được!
Bỗng nhiên lúc đó, cả tôi và Tần Ninh đều hoảng sợ, cô ta đã nhìn thấy một cảnh khó tin đáng sợ đó lại xảy ra.
Người con gái áo trắng quái dị đó tóm lấy đuôi xe của cô ta, Tần Ninh phản ứng lại, đạp mạnh vào van dầu phụt cô ta về phía sau.
Đoạn phim kết thúc, tôi thở hổn hển, hỏi “Người bị thương đó như thế nào rồi? Sau chuyện đó cô có đi nghe ngóng xem sao không?”.
Như không muốn lưu lại đoạn phim đáng sợ đó trong máy nữa, Tần Ninh kéo nó vào góc máy, đến khi không còn nữa, nói:
“Ngày hôm sau tôi đi đến con đường đó nghe ngóng, nhưng tối hôm trước do sương mù dày đặc cho nên đã xảy ra mười mấy vụ tai nạn. Tôi đi đến bệnh viện, vẫn không tìm được người con gái có tình cảnh tương tự như vậy”.
Vô tình, tôi cảm thấy sau lưng tôi mồ hôi chảy ướt đẫm áo.
Không thể phủ nhận được Tần Ninh đã trải qua một sự việc kinh hãi thực sự.
Hơn nữa tôi không rõ tất cả những thứ đó làm thế nào mà ghi lại được.
“Thật kỳ quặc phải không?” Mắt Tần Ninh bỗng tối sầm lại, nói tiếp “Tôi đã kiểm tra lại xe, trên nóc xe có một lỗ nhỏ như lỗ kim, ở đó có gắn đầu camera”, chỉ có một lỗ rất nhỏ, không đủ để quay hình nhiều chiều như vậy được.
Huống chi lại có thể cắt thành nhiều miếng nhỏ, giống như có người sao chép nó nguyên bản vậy, cứ như quay bình thường.
Nhưng đối với chi tiết đó, Tần Ninh hầu như không ngần ngại gì. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt mách bảo cô ta đã đoán được ai làm điều đó rồi ấy.
Tôi ngước mắt nhìn về phía Tần Ninh, thấy phòng của Doãn Thanh Thúc rất gần.
Doãn Thanh Thúc là tổ trưởng của khu vui chơi giải trí của bộ phận “Báo cáo”, bây giờ tận mắt gặp anh ta đi từ trong phòng ra. Hình ảnh của người ký giả bây giờ khác rất nhiều so với lúc bình thường, tóc vàng của Doãn Thanh Thúc rối bời, anh ta đi vào phòng biên tập cũng không mặc đồng phục làm việc, đồng phục đó luôn gắn với vườn giải trí.
Không thể phủ nhận Doãn Thanh Thúc là một người được thừa kế tất cả những cái tốt, anh ta luôn biết phân biệt trái phải.
Tất cả mọi người đều không muốn nhắc đến cái chết của Tống Gia Lâm, tôi cũng mới biết cô ta từ đó, nhưng cũng phải thừa nhận khuyết điểm và tính cách của cô ta, và cũng không đổ lỗi chiếc máy quay nhỏ như lỗ kim đó là của cô ta lắp trên nóc xe được.
Tôi vỗ vỗ vào vai Tần Ninh, khuyên “Đừng để tâm nữa, có thể người bị thương đó không sao đâu, có lẽ họ đã tự đứng lên đi về nhà rồi, vả lại máy quay cũng không quay được, cũng không có chứng cứ, thì chúng ta cũng không thể đổ lỗi bừa bãi cho Doãn Thanh Thúc được”.
“Xe đè lên người rồi, có thể sống lại được không?” Câu nói lạnh nhạt của Tần Ninh đánh tan đi lời khuyên của tôi, cô ta nói.
“Người bình thường không có thiết bị máy quay nhỏ như thế này được, chỉ có ký giả mới tạo được ra nó.
Nhất định là Doãn Thanh Thúc, anh ta muốn quay trộm chuyện riêng tư của tôi”.
Tần Ninh nói như đinh đóng cột khiến tôi hơi sợ, tôi nói:
“Tần Ninh, chuyện đâm vào người, cô phải có trách nhiệm đấy. Nếu như là lời tống tiền thì đối phương nhất định sẽ nói rõ cho cô biết. Đến lúc đó cô đừng có sợ mà trực tiếp cầm bức thư này đến đồn công an báo cho họ biết”.
Lần này, Tần Ninh không trả lời tôi, một lúc sau cô ta mới nói:
“Tôi biết rồi, Đào Tử. Cảm ơn cô, thôi đi thôi nào”.
Trở về chỗ ngồi tôi lại luôn tay với công việc. Tôi liên tục nhận điện thoại, nhận tin tức, đôi lúc lại cảm thấy trong lòng bất an.
Cánh cửa của phòng lưu giữ đó lại hiện lên phía sau lưng tôi, vẫn vết nứt cong cong lúc nào cũng nhảy nhót trong đầu. Lại thêm vào Tần Ninh cho tôi xem cuộn phim đó nữa.
Đến nay, tôi vẫn không tin nổi là người con gái bị đâm xe đó lại có sức mạnh phi thường, có thể đứng dậy được.
Hình ảnh ấy lúc nào cũng ẩn hiện trong đầu tôi, khiến tôi cứ thỉnh thoảng lại phát hoảng lên.
2
Ăn cơm trưa xong, tôi lại bắt đầu vào làm việc.
Trước tiên là tiếp nhận điện thoại của một ký giả từ nước ngoài gọi đến, nói là có gửi một bức văn kiện quan trọng.
Tôi đứng trước máy fax để đợi bức văn kiện đó, tờ giấy đi từ từ trong máy fax ra.
Nhưng khi giơ tay để nhận nó, tôi bỗng giật thót người không nói lên lời.
Tờ giấy không phải là bức văn kiện của ban biên tập cần mà là một bức tranh mờ mờ không rõ nét! Cảnh trong bức tranh trông giống như cảnh đêm trong quán rượu, trai đỏ gái xanh họ đang vui chơi điên loạn, trên thân thể không một mảnh vải che, cứ như người bị thần kinh ở với nhau.
Trong điểm nóng hỗn loạn, bức tranh đó một mặt miêu tả cảnh đêm của thành phố, một mặt miêu tả cảnh dâm loạn điên rồ, tôi nhìn thấy mà tròn mắt thè lưỡi ra.
Trong đám điên loạn đó, bỗng tôi nhìn thấy Doãn Thanh Thúc, anh ta tay đang ôm một người con gái, đang nhảy nhót khiêu vũ, tôi nhận ra ngay đó là người con gái đã làm nóng cả ngòi bút và một góc truyền hình gần đây.
Doãn Thanh Thúc đang đứng trên bục câu lạc bộ vui chơi, đang phát biểu mấy câu hỏi có liên quan đến cô ta. Tôi mãi không hiểu tại sao Doãn Thanh Thúc lại đáp ứng được những yêu cầu khó tính của mấy bà làm kinh tế giỏi có tiếng đó, để chiếm được độc quyền phỏng vấn họ. Bây giờ tôi mới hiểu có lẽ anh ta đã dùng thân thể để làm việc đó rồi.
Máy fax vẫn tiếp tục gửi đến, tôi chưa kịp phản ứng gì thì tờ giấy thứ hai lại xuất hiện. Nội dung tương đối giống tờ thứ nhất, người quay phim, nhiếp ảnh này ngày càng tinh vi hơn, to gan đã chụp hình, quay phim trực tiếp được.
Trên bức ảnh, Doãn Thanh Thúc và cô diễn viên đó đang ở trong góc quán rượu, râu tóc bù xù, rối bời.
Tôi bỗng thấy hơi quá đáng, trong bức ảnh nhìn họ thật xấu xí, họ giống như con rắn uốn éo biến dạng.
Tôi thấy bức ảnh hơi có chút chỉ trích, Doãn Thanh Thúc tuyệt đối không nghĩ tới điều đó, anh ta làm ký giả của câu lạc bộ này lâu rồi, cuối cùng vẫn bị người khác lừa bịp một cú như vậy, cứ như dính vào vận đen vậy.
Vui vẻ hào hứng nảy sinh trong đầu tôi, tôi rất muốn biết ai đã chụp bức ảnh này.
Tôi kiểm tra lại nguồn gốc số của tờ fax đó, chỉ có ba chữ đơn giản: 153.
Tôi bỗng giật thót người, đây không phải là hòm thư của Thủy Tiên sao?
Thoáng qua, tôi thấy hơi rờn rợn người, sự việc so với sự tưởng tượng của tôi ngày càng phức tạp hơn.
Nếu như tất cả các mã số giống nhau, cả những bức bưu kiện và tờ fax cũng giống nhau thì có thể loại bỏ sự nghi ngờ là Doãn Thanh Thúc.
Rốt cuộc anh ta cũng không biết ngay cả chuyện riêng tư của mình cũng bị đào bới lên và bị chuyển đến ban biên tập.
Tôi đang do dự nên xử lý như thế nào, thì bỗng có cánh tay vòng qua từ phía sau lưng tôi giật lấy tờ fax và chạy đi.
“ồ, đây không phải là Doãn Thanh Thúc sao? Không thể tin được anh ta đón tiếp nữ minh tinh như thế nào, từ trước đều là lừa bịp...”
Tần Ninh xuất hiện, làm tôi không kịp đề phòng. Doãn Thanh Thúc đang sống cuộc sống riêng tư, nhiều nơi để buông thả, nhưng dù sao mọi người cùng làm một đơn vị.
Tôi hối hận, sao không kịp thời kéo tay Tần Ninh lại, để nói cho cô ta hay, cho dù đó là lời khó nghe.
Tôi giật lại tờ giấy, không ngờ lời nói của Tần Ninh làm cho mọi người nghe thấy và quay lại nhìn.
Công việc tuy khô khan nhưng thú vị, thỉnh thoảng có những tin mang yếu tố bất ngờ nhưng lại có tác dụng bôi trơn, mặc dù đó là những lời chọc ghẹo khó nghe, nói lung tung đến chuyện riêng tư của người khác.
Tin tờ fax đó đã lan rộng ra ngoài làm mọi người bình luận xôn xao, trong những lời bình luận đó không tránh khỏi những lời nói coi khinh Doãn Thanh Thúc.
Trong khoảnh khắc đó tôi nhận thấy sắc mặt của Tần Ninh có vẻ rất đắc ý, lộ ra vẻ đắc thắng.
Không thể phủ nhận, nét mặt đó khiến cho tôi không rét mà run.
Bên ngoài cánh cửa to, Doãn Thanh Thúc quay lại nhìn, làm tất cả mọi người im bặt. Trong ánh mắt khác lạ của đồng nghiệp, khiến anh ta có vẻ không hài lòng.
Tôi vội đi lên phía trước:
“Anh Doãn, chiều nay tôi phải đi phỏng vấn một người, anh đi cùng tôi nhé”. Tôi nói:
Muốn xoá đi vẻ bối rối trước mặt mọi người, cuối cùng vẫn là câu nói của Tần Ninh đánh tan sự bối rối, cô ta tiến lại, thay mặt toàn thể công nhân viên nói:
“Đào Tử, cô đừng góp sức với người khác, loại người này, ai mà biết trước được trong người anh ta có bệnh gì?”
Lúc đó mặt Doãn Thanh Thúc sầm lại, anh ta đẩy tôi một cái và xông lên trước mặt Tần Ninh:
“Nói cái gì, cô? Không nể cô là nữ thì tôi đã bạt tai cho mấy cái rồi”.
Doãn Thanh Thúc bị kích động mạnh, anh ta định tóm lấy cổ tay của Tần Ninh, nhưng bị cô ta hất mạnh ra.
Tôi chưa từng thấy Tần Ninh phẫn nộ như thế bao giờ, cô ta trừng mắt nhìn Doãn Thanh Thúc, nói từng câu một:
“Nếu có bản lĩnh làm thật xem sao, đừng có giả bộ như vậy, anh cho là tôi sợ anh sao?”
Các đồng nghiệp vội chạy lại vây quanh họ, tôi biết rõ Tần Ninh định nói gì rồi, cô ta hoài nghi Doãn Thanh Thúc lắp trộm ống quay trên nóc xe của cô ta, và quay đoạn phim đáng sợ đó, sau đó chuyển vào hòm thư của cô ta để tống tiền.
“Chuyện gì vậy? Tại sao mọi người lại vây quanh cả đây thế này? Sao không làm việc đi?” Lời nói như kim đâm, Cảnh Dị kịp thời chạy tới.
Giống như tổ trưởng, so với Doãn Thanh Thúc anh ta đứng đắn hơn nhiều.
Tôi nhìn về phía Cảnh Dị ra hiệu bằng ánh mắt ý là kéo họ ra.
Tổ trưởng âm thầm trong lòng tiến đến khuyên giải họ:
“Nhanh về chỗ làm đi, việc gì cần làm trước thì làm đi đã”.
“A! Tôi hiểu rồi”, bỗng nhiên khẩu khí của Doãn Thanh Thúc thay đổi hẳn, anh ta nhìn chằm chằm về phía Cảnh Dị và Tần Ninh, cứ như là hai người họ có bí mật gì ghê gớm lắm.
Trong không khí tràn ngập mùi hồ dán, bỗng nhiên nghe tiếng người gào to.
“Không ổn rồi, văn bản cháy hết rồi, nói bao nhiêu lần rồi, đừng hút thuốc lá trong này”.
Tôi nghe thấy vậy liền chạy đi xem, đó là chỗ ngồi của Tần Ninh, khi làm bản thảo, cô ta có thói quen hay hút thuốc. Hôm nay lơ đãng quên không vứt đầu mẩu ra thùng rác.
Xem ra cái bức thư quái dị đó đã làm ảnh hưởng đến thực tại của cô ta rất nhiều.
Cuối cùng, liếc nhìn Doãn Thanh Thúc một cái, Tần Ninh lập tức trở về chỗ ngồi của mình.
Hoả khí của cô ta rất mạnh, mạnh đến mức cháy hết cả bản thảo, rơi xuống đất, cô ta liền dùng chân giẫm giẫm lên dập lửa.
3
Ngày hôm sau, cần đến bản thảo bị cháy đó, trời đã tối mà Tần Ninh không thể không làm thêm giờ. Nhìn cô ta đau đầu nát trán vội vàng tất bật, thực ra tôi thấy ái ngại, không muốn về trước, tôi đi sang gõ lên bàn làm việc của cô ta nói:
“Cô đi ăn cơm đi, viết xong bản thảo tôi đến giúp cô nhập vào máy cho”.
Nói cảm ơn tôi xong, Tần Ninh vội đi xuống lầu.
Bây giờ chỉ còn lại tôi một mình trong văn phòng, máy điều hoà vẫn để nhiệt độ thấp như vậy, ngồi trong đó lâu khiến cho toàn thân tôi nổi hết da gà lên.
Đúng lúc tôi mở file word ra, khi chuẩn bị nhập văn bản vào, thì tôi nhìn thấy hòm thư MSN của Tần Ninh đang nhận được bức thư mới.
Tôi định tắt file gợi ý đó đi, chỉ bấm vào chữ “X” ở bên phải, bỗng nhiên nhảy ra chữ 153@***.com! Khi tôi nhận ra người chuyển đến bức thư đó có tên là Thủy Tiên, thì người tôi đã run bắn lên rồi.
Lại là Thủy Tiên, vẫn là con người quấy nhiễu này, có thật là Doãn Thanh Thúc không?
Phải chăng chuyện lúc ban chiều rất hoài nghi, lại chuẩn bị tống tiền Tần Ninh sao?
Những câu hỏi cứ hiện lên trong đầu tôi, không kịp nghĩ nữa tôi liền mở bức thư đó ra.
“Nhận điện thoại đi” - Trong thư chỉ vẻn vẹn bốn từ đó, nhưng tôi vẫn muốn biết rõ, mặc dù trong lòng rất sợ hãi.
Bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại reo lên.
Cuối cùng tôi run rẩy rút điện thoại ra nghe, nhìn thấy số điện hiện trên màn hình, tôi thở phào nhẹ nhõm, người gọi điện cho tôi là Tần Ninh.
“A lô, cô ăn cơm xong chưa?”, tim tôi dần dần bình tĩnh lại, tôi nói trong điện thoại.
Tôi không nghe thấy ai ở đầu dây bên kia trả lời cả, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo pha trộn vào nhau ở bên đó.
Tần Ninh chửi nhau với ai ở ngoài đó sao? Lúc này trong đầu tôi hiện ra ý nghĩ ấy, tôi liền quát cho cô ta mấy tiếng, nhưng vẫn không thấy phản ứng lại.
Loáng thoáng, tôi nghe thấy có tiếng chửi nhau trong điện thoại, nghe giống như sự việc lúc ban chiều vừa xảy ra.
Có phải là Tần Ninh đã dùng di động của mình để ghi lại vụ việc lúc chiều không?
Tôi thở nhẹ và nói:
“Nơi nhiều người thì nhiều phức tạp, thôi đừng tính toán gì với Doãn Thanh Thúc nữa”.
Lúc này, bỗng nhiên trong điện thoại nhận được tín hiệu, tôi nghe thấy tiếng “tút tút” trong máy, tôi cảm thấy kỳ quặc, rốt cuộc cô bé này đã làm chuyện gì vậy?
Khoảng nửa tiếng sau, Tần Ninh trở về, trên tay cô ta cầm hộp cơm, nói với tôi.
“Xin lỗi, đã để cô đợi lâu, ở phòng ăn đông người quá phải xếp hàng, lúc đó quên không đem điện thoại mà gọi cho cô biết”.
Tôi đang bê cơm hộp trên tay, nghe Tần Ninh nói vậy, tôi run bắn lên, làm hộp cơm trong tay rơi xuống đất, bắn ra tung toé.
Tôi đứng phắt dậy sợ hãi nhìn Tần Ninh lôi ngăn kéo ra và cầm lấy điện thoại để quên trong ngăn kéo, cô ta tra xem có tin nhắn không.
“Vừa rồi cô không gọi điện cho tôi sao?” Trong thời gian không đến nửa phút, đã làm cho cổ họng tôi khàn khàn.
“Gọi điện cho cô?” Tần Ninh ngẩng đầu lên, nói tiếp “di động của tôi để quên ở trong ngăn kéo này, sao mà tôi gọi cho cô được”.
Hai chân tôi cứ như bị chôn xuống đất, lúc đó tôi không đủ khả năng để phản ứng nữa. Sau một lúc thì tôi hoàn hồn lại được và lấy máy di động của mình ra cho Tần Ninh xem, nói “Đúng là cô gọi cho tôi mà, không thể thế được”.
Thật nhanh tôi bấm tìm mục đã nhận điện, trên màn hình bỗng hiện ra con số 153, tôi lập tức thở ra kinh ngạc! Sao lại như vậy nhỉ?
Tôi ôm lấy cái đầu như muốn nổ tung tự trấn tĩnh mình, nói với Tần Ninh:
“Tôi không dối cô đâu, vừa rồi tôi nhận được điện thoại của cô thật mà, nhưng bây giờ trên màn hình lại hiện lên con số của Thủy Tiên”.
Khi tôi nói ra mấy chữ “Thủy Tiên” đó đã làm cho Tần Ninh xúc động hơn.
Dần dần cô ta cũng lo lắng hẳn lên:
“Lại là nó! Nhất định lại là màn kịch tống tiền rồi”.
Tần Ninh nói nghiến răng nghiến lợi, “như vậy, cô cứ theo con số này gửi đi, để xem cô ta còn gửi gì đến nữa không”. Trong thâm tâm tôi, thấy đề nghị này không được chắc chắn cho lắm, nhưng lúc này đây, bóng tối đã bao trùm lên đầu và cơ thể tôi càng ngày càng nhiều hơn rồi.
Trái tim tôi cũng thúc giục tôi nhanh nhanh tìm ra đáp án.
Tôi hít một hơi thật sâu và sau đó đành vừa run vừa bấm con số để gửi đi.
Một lúc sau không thấy có ai nhận điện thoại, lúc đó tôi và Tần Ninh cùng dán mắt nhìn vào màn hình, đợi hồi âm của địa ngục gửi cho mình.
Bỗng một hồi chuông nghe khác lạ kêu lên, tôi giật mình buông cả điện thoại xuống, từ từ nghe ngóng cẩn thận.
Tốt rồi, đó là điện thoại của ban biên tập gửi đến! Lúc ẩn lúc hiện, nó cứ vây quanh chúng tôi.
Tôi cúp máy di động, gọi lại lần nữa, xem có hồi âm gì không.
“Ở đó...” Bỗng nhiên Tần Ninh kêu lên.
Lúc đó tôi nhìn về phía Tần Ninh, thấy cô ta mặt tái mét, tay giơ lên run run, Tần Ninh chỉ về phía phòng lưu giữ có cánh cửa gỗ, và nói “Chuông điện thoại là từ đó ra đấy”.
Ma xui quỷ khiến ơi! Tần Ninh đứng phắt dậy, giống như con rối bị giật dây điều khiển, cô ta lừ lừ đi về phía phòng lưu giữ ấy.
Bây giờ trong lúc này đây trong phòng chỉ có tôi và cô ta, Tần Ninh ngồi trên bàn đèn, nơi phát sáng nhất, bóng cô ta được chiếu đi quanh căn phòng, góc nào cũng có.
Tôi nhìn thấy cô ta từ từ tiến vào bóng đêm, bóng hình của cô ta dần dần khuất đi, giống như đi vào không gian của ma quỷ đáng sợ.
“Tần Ninh”.
Tay của cô ta như sắp động vào cánh cửa của phòng lưu giữ, tôi kịp thời hét ra một câu.
Không hiểu vì sao, sáng nay cánh cửa phòng lưu giữ bị nứt đó cứ hiện trong đầu tôi.
Trực giác mách bảo tôi, nhất định không được động vào cánh cửa cổ quái đó, hầu như cánh cửa bị nứt ấy lúc nào cũng có thể trở thành cái bồn to đầy máu, như muốn nuốt sống con người.
“Đào Tử! ở trong đó có người!” Tần Ninh không ngoảnh lại mà nói với giọng run run.
Giọng của cô ta nhấn mạnh đến phát sợ, tôi thấy da đầu ê ẩm.
Trong phòng đó như có ma, những ngày bình thường hầu như không mở đến, tại sao lại có người đi vào đó được?
Trước tiên là tiếng chuông điện thoại được truyền từ trong đó ra, khiến tôi không thể phủ nhận, trong phòng xác thực có chiếc điện thoại bị rơi, rốt cuộc là điện thoại của ai chứ, lại chỉ dùng số máy khác lạ với chỉ có ba số?
Tất cả những nghi vấn đó làm cho tôi phải đi đến cánh cửa, ngày càng phức tạp hơn.
Lúc này, tôi mở to mắt nhìn chằm chằm vết nứt trên cánh cửa, thấy nó có vẻ cong queo thêm, mùn gỗ trên cánh cửa đang bong ra và rơi xuống đất, giống như bộ mặt đầy vết nhăn, gầy khô đi, nhưng nó lại đang cười với tôi và Tần Ninh.
“Choang...” Một âm thanh rất to, làm tôi và Tần Ninh giật thót người, khiến chúng tôi càng tăng thêm sự sợ hãi, âm thanh đó lại vọng ra từ trong phòng lưu giữ, trong đó không biết đang xảy ra chuyện gì nhỉ, nó như muốn đạp cửa để thoát ra ngoài.
“Choang”, lại thêm một tiếng nữa!
Cánh cửa cũ hẹp không được trùng tu lại rung lên như muốn đổ ụp xuống.
Tần Ninh bỗng nhiên tiến sát, nắm lấy tay tôi, tôi cảm giác cô ta sợ mình không đứng vững được.
“Tút”, máy fax sau lưng chúng tôi bỗng kêu lên, một lúc sau tờ giấy A4 rơi xuống cạnh chân chúng tôi.
Tần Ninh nhặt tờ giấy đó lên, cô ta nhìn qua một cái, toàn thân lại co giật như người bị bệnh. Cũng giống như lúc nãy tôi nhận được bức thư, trong nội dung tờ fax thật đơn giản, chỉ có hai từ “mở cửa”.
“Làm thế nào đây?” Tần Ninh không tự quyết định được đành hỏi tôi, giọng nói đã bị biến giọng.
Trong không gian hoảng loạn, cô ta kéo vạt áo tôi như muốn nhảy ra khỏi căn phòng, nhưng lúc đó không cẩn thận liền bị dây điện quấn vào chân, tôi đang định giơ tay để đỡ cô ta dậy thì có chuông điện thoại kêu lên.
Lúc này, bên trong căn phòng lưu giữ phía sau lưng chúng tôi đang nổi lên âm thanh “tùng, tùng” liên hồi, tiếng chuông đáng sợ đòi lấy mạng kêu lên giống như tiếng kêu gào thê thảm của ma quỷ.
Toàn thân tôi hình như không động đậy được nữa, đứng im như đinh đóng cột.
Một lúc sau quay đầu lại, chỉ nhìn thấy cánh cửa gỗ dần dần uốn cong, biến dạng, tiếng kêu giống như con vật đang bụng đói kêu óc ách.
“Kẽo kẹt...” Một âm thanh giống như tiếng kêu của ma vọng đến, cánh cửa của phòng lưu giữ bị mở ra.
Mắt chúng tôi như có sợi dây vô hình hút hồn vào trong đó, tôi nhanh chóng nhận ra ngay người trước mặt mình là ai rồi, nhưng hình ảnh của người đó trong lúc này thật hãi hùng, đung đưa, như đang bay trên không.
Trong đầu tôi bây giờ lại bị thêm cảnh sợ hãi đó bao trùm lên, trong khi bên tai tôi Tần Ninh hét ré lên như xé gan xé ruột.
Cuối cùng tôi cũng đã nhìn rõ khuôn mặt của người trong phòng lưu giữ, đó là Doãn Thanh Thúc.
Thân thể anh ta như con vật bị treo đang quay quay tiến sát lại trước mặt tôi.
Đây là khuôn mặt vẹo vọ nhìn như dở khóc dở cười, ánh đèn lờ mờ trong căn phòng làm cho da mặt của anh ta chuyển thành màu tím loang lổ, trên mặt có những cục máu thâm tím, cảnh trước mắt thật kinh hãi.
Đáng sợ nhất là đôi mắt của anh ta, hai con mắt như muốn rơi ra ngoài, và nó phun máu ra trông thật khiếp sợ.
Tuy tôi rất sợ hãi, nhưng vẫn phải tập trung nhìn.
Lúc này thân thể Doãn Thanh Thúc vẫn xoay tròn chỗ đó, chúng tôi nhìn thấy cà vạt trên cổ anh ta đã thít chặt vào cổ họng, đầu treo lên chỗ treo đèn.
“Anh ta đã chết rồi sao?” Tần Ninh bỗng đứng phắt dậy, như bị bệnh cuồng điên.
Tôi chưa kịp đến dìu thì cô ta lại loạng choạng ngã xuống, nói lẩm bẩm trong họng.
“Anh ta lại chết trong phòng lưu giữ này...”.
Tôi nghe hình như Tần Ninh đang giấu giếm tôi điều gì. Trong giây phút hoảng loạn đó khiến tôi không nghĩ ra điều gì nữa.
Hôm nay tan ca Doãn Thanh Thúc không ra về như mọi ngày, sự thực đau lòng đang bày ra trước mắt, anh ta đã treo cổ chết trong phòng lưu giữ này rồi, nơi đây cũng là nơi Tống Gia Lâm ra đi.
4
Bên ngoài bộ phận biên tập vẫn hỗn loạn, và cảnh sát cũng đã kịp thời đến hiện trường, có cả Cảnh Dị - tổ trưởng bộ phận cơ động chúng tôi cũng tới.
Tin Tần Ninh nhìn thấy cảnh sợ hãi đó đã lan đi, Tần Ninh nhìn thấy Cảnh Dị tới liền lao ra ôm lấy anh ta, nức nở, cô ta nói liên hồi “Doãn Thanh Thúc chết rồi, anh ta rõ ràng đã chết rồi...”.
Cảnh Dị ôm lấy Tần Ninh, vỗ nhẹ lên vai cô ta và nhỏ giọng động viên.
Hai người họ cứ ôm nhau như đôi tình nhân lâu ngày gặp lại.
Nói thực lòng, từ ngày tôi vào làm trong bộ phận cơ động này, tôi vẫn thấy Cảnh Dị và Tần Ninh tình cảm nhạt như nước lã.
Hôm nay xảy ra vụ này, có lẽ đã làm cho họ gần nhau hơn.
Phình! Tiếng cánh cửa như một tiếng sấm vang lên, bỗng nhiên đánh tan suy nghĩ của tôi.
Tôi nghiêng người nhìn, giật bắn lên, vẫn là thi thể của Doãn Thanh Thúc nấp bên trong cánh cửa gỗ. Rõ ràng là trong phòng không có gió, vả lại đang bị cảnh sát bao vây, mà sao cánh cửa lại tự động đóng lại, cứ như cố ý làm cho tinh thần trở nên căng thẳng.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ chợt hiện lên trong đầu tôi. Sao tôi lại ngây thơ nghĩ tình cảm đó của Tần Ninh và Cảnh Dị là mới phát sinh nhỉ? Hoặc từ khi vợ anh ta là Tống Gia Lâm chết đi, thì họ mới thân thiết nhau như vậy, hay là sớm hơn, khi vợ anh ta còn sống chăng?...
Tôi thấy những điều đó thật kỳ quặc, và, nó cứ in vào trong đầu tôi.
Tôi vốn là người không thích xen vào đời tư của người khác, vì tôi không thấy hứng thú lắm.
Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối om, toàn cảnh thành phố đã chìm trong bóng đêm.
Theo luật, tôi phải trả lời những câu hỏi của cảnh sát, tôi nhận thấy hình như họ đang nghi vấn tôi và Tần Ninh.
Rốt cuộc họ đã tập trung vào hai người con gái mới đầy đủ chứng cứ là Doãn Thanh Thúc đã chết như vậy.
Thêm vào đó, lúc ban chiều Tần Ninh và Doãn Thanh Thúc có xích mích với nhau, do vậy tình trạng của cô ta càng phức tạp hơn.
Thi thể của Doãn Thanh Thúc được chuyển ra khỏi phòng lưu giữ, tấm vải trắng phủ kín toàn thân.
Khi khiêng qua chỗ đứng của Tần Ninh, một cảnh khó tưởng tượng đã xảy ra... bỗng cánh tay đã được bọc kín bằng vải trắng, thò ra, năm ngón tay quặp lấy vạt áo của Tần Ninh.
Động tác đó đã làm Tần Ninh hoảng hồn kêu thét lên, ngay cả tôi cũng kinh hãi khiếp sợ.
Nhưng đó chỉ là do khi Doãn Thanh Thúc gần chết vì giãy giụa nhiều cho nên những ngón tay quặp co lại, không thể thẳng ra được, nó khô héo như những móng vuốt.
Chết không nhắm mắt sao?
Một ý nghĩ nghiêm trọng bỗng xuất hiện trong đầu tôi.
Cho dù rất nhiều hoài nghi, nhưng cảnh sát vẫn không giải thích được tại sao.
Doãn Thanh Thúc ngoài bộ phận trên cổ bị hằn ra, trên thân thể anh ta cũng bị thương.
Nếu như nói tôi và Tần Ninh dùng vật cứng để treo cổ anh ta lên, thế tại sao trên người anh ta lại có vết hằn cào xước.
Kết luận mới đầu là tự sát!
Tất nhiên kết luận này làm tôi không hài lòng. Bởi vì khi tôi tiến lại gần, nhìn vào mắt của người chết, anh ta vẫn như đang sợ hãi cái gì đó, tất cả khuôn mặt của anh ta đều do sự sợ hãi làm cho biến dạng.
Nét mặt chết như vậy, không thể nói là người này thích về với tổ tiên được.
Lúc này các cây bút lại làm việc thâu đêm, ông Tổng biên tập của tòa soạn cũng được mời đến để cùng ban biên tập điều tra sự việc.
Trong tình cảnh như vậy, nếu muốn ngày mai tất cả các đồng nghiệp đều biết thì sẽ phải tiến hành ghi chép và cứ thế mà làm.
Trong góc phòng, Cảnh Dị đã mua về bát cháo nóng, đang khuyên Tần Ninh ăn đi cho hoàn hồn. Tổng biên tập và mấy người nữa đang bận rộn theo chân các anh cảnh sát làm nhiệm vụ.
Tôi cô đơn ngồi một mình trong chỗ của mình, tôi mở máy tính ra và bấm vào mục hòm thư điện tử.
Rất nhiều nghi vấn đang vây quanh tôi, tôi rất khó lý giải và cũng khó bỏ qua.
Người ký giả này, nên thăm dò đời tư của anh ta có gì khác lạ không.
Tôi thực sự muốn biết nguyên nhân làm sao Doãn Thanh Thúc sợ hãi quá độ tới nỗi phải dùng cà vạt của mình để tự vẫn. Và con mắt ẩn hiện sau hòm thư “Thủy Tiên” nữa là ai?
Không sai, đích thực đó là mắt!
Tôi hít một hơi và đi đến nơi vẫn còn đông người đang vây quanh, vẻ mặt họ như đang thăm dò.
Tất cả những hòm thư kỳ quặc và bưu kiện, fax kỳ lạ, những tần số thị giác đều không chứng minh được sự tồn tại của con mắt đó.
Tôi thậm chí còn cảm nhận được chủ nhân của con mắt đang ẩn chứa phía sau nụ cười u ám sâu thẳm, mang vẻ khinh miệt và bất cần.
Trên mỗi cơ thể con người đều có làn da khác nhau, và bí mật của nó, nhưng bí mật đó bị nhìn thấu qua, những cảm giác thật làm cho tôi khó chấp nhận, đành phải nói ra mồm để giải toả, để làm rõ chân tướng.
Sau khi tôi vào đến mục hòm thư bưu kiện, tôi sao chép lại và điền vào địa chỉ người nhận với hòm thư “153@***.com”, nhanh chóng nhập vào và gửi đi luôn.
Nội dung thư thật đơn giản chỉ là: “Ông là ai?”.
Mấy giây sau, tôi ấn F5 đổi sang trang mới, trong hòm thư quả nhiên đã nằm sẵn email của “Thủy Tiên” gửi tới. Trong thời gian không đến nửa phút do dự, tôi liền mở hòm thư ra, vẫn là những chữ thô to đen sần sùi quái dị đó, thể chữ đứng dọc theo kiểu bài vị, nó được in đậm trên màn hình.
“Cô có thể tìm đáp án trên thân thể người đó”.
“Ai?” Tôi bỗng nhiên bật ra câu hỏi.
Không thể để tiếp tục xảy ra chuyện phải suy nghĩ như vậy nữa, lúc đó tôi ghé sát mặt vào bưu kiện, nó dần dần được chất thành đống lại trông giống như hình người.
Lúc này hình vẽ vẫn rất mơ hồ, đồ chơi trên màn hình không phải là hình nhăn nheo của phôi thai, nó từ từ hiện ra mặt, mũi, da!
Trong khi đợi hình người trong màn hình hiện thành hình hoàn chỉnh, thì tôi đã nhận ra đó là khuôn mặt của Cảnh Dị.
Doãn Thanh Thúc đã chết cách đó nửa tháng rồi, cảnh sát điều tra nhiều nơi, cuối cùng vẫn kết luận là anh ta tự sát.
Đối diện với kết quả này, mọi người trong bộ phận biên tập vẫn vẻ hoài nghi, trước khi Doãn Thanh Thúc chết thì không có tình tiết nào cho thấy là bị ức chế hay áp lực gì cả.
Con người này từ xưa tới nay sống buông thả, anh ta là người có sở thích trụy lạc, nhưng dù sao nhìn cũng không giống người tự sát cho lắm.
Hơn nữa lục tìm ở nhà anh ta và ở hiện trường đều không tìm được vật chứng hoặc di chúc gì để lại cả.
Sau khi biết được kết quả pháp định cho là tự sát, tinh thần Tần Ninh không yên, và phản ứng là từ khi trong ban biên tập xảy ra chuyện án mạng đó, tinh thần cô ta bị suy nhược khác thường, có khi chỉ cần một tiếng gào to là đã làm cho cô ta ngã vật ra rồi.
Đến mười hai giờ trưa, tôi từ chối tất cả những lời mời đi ra ngoài, một mình đem theo quyển ghi chép và máy tính xuống quán trước tòa nhà ngồi uống cà phê.
Tôi tự rót cho mình một cốc cà phê, uống hết và sau đó lại gọi người phục vụ lại yêu cầu một cốc cà phê không đường nữa. Tôi nhớ rất rõ, người đồng nghiệp đó ngày xưa cũng rất thích uống cà phê.
Xa xa, tôi nhìn thấy Cảnh Dị đang đi về hướng quán cà phê này, tôi lập tức giơ tay lên vẫy anh ta lại ngồi với mình.
“Hôm nay có gì vui mà lại mời tôi uống cà phê thế này? Có phải là đã gặp phải vấn đề gì khó giải quyết phải không?” Cảnh Dị tiến lại ngồi trước mặt tôi nói.
“Tổ trưởng, anh biết rõ tôi là người không thích đùa cợt”. Tôi nói nghiêm nghị.
Ngay lúc đó trên bàn cà phê tôi đang để quyển ghi chép và máy tính ở đó, tôi nói:
“Tôi có một số tần số thị giác lục tìm được từ máy của Tần Ninh, muốn trình tổ trưởng xem, và lấy ý kiến của tổ trưởng”.
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt của Cảnh Dị bỗng nhiên biến sắc, giọng anh ta trầm hẳn xuống:
“Đào Tử, sao cô không để mọi người lục tìm tất cả các máy?”
Không để ý câu nói vô thưởng vô phạt đó, tôi liền đẩy máy tính trước mặt anh ta:
“Tổ trưởng, anh tốt với Tần Ninh như vậy, thì chắc là Tần Ninh cũng đã nói cho anh biết rồi, cách đây không lâu, cô ta đã lái Tuyết Phất Lan của cô ta và đâm vào người, nhưng sau đó không tìm thấy người bị thương đâu. Hơn nữa quá trình đâm xe đó, đoạn phim này sẽ ghi lại trung thực, mục đích của tôi mời anh xem là để anh là người thừa nhận”.
Nói xong, tôi liền bấm nút xác định. Lúc này đoạn phim kinh dị đó hiện lên trước mặt anh ta.
Mặc dù trong quán cà phê rất đông người và cà phê thơm phức, mùi hương của nó rất dễ chịu, nhưng tôi vẫn nhận ra rằng Cảnh Dị đang run, không tự kiềm chế được bản thân, cho nên không giấu được sự run sợ đó.
“Người bị đâm xe đó... là cô ta...”, từng giọt mồ hôi đang lăn xuống cặp kính có gọng vàng của Cảnh Dị.
Tôi liền hỏi:
“Cô ta là ai? Có phải là người vợ đã chết của anh không?”
Với câu hỏi dồn dập nghi vấn của tôi, Cảnh Dị không dám trả lời luôn, toàn thân anh ta rơi phịch xuống ghế sa lông, khó tránh được bật nảy lên.
Anh ta bỗng hồi tưởng lại, Tần Ninh chỉ khóc, trước mặt anh cô ta nói là chỉ nhìn thấy Tống Gia Lâm nhưng anh không cho là như vậy.
Nhưng khi đối diện với cô ta, toàn thân áo trắng, Cảnh Dị chết cũng không bao giờ quên được hình dáng của cô ta.
Đó là ký ức đáng sợ một thời đã bị bịt kín, anh ta vùi đầu vào công việc để quên đi ký ức đáng sợ đó, nó làm cho cuộc đời của Cảnh Dị không lúc nào thấy yên.
Tôi phát hiện ra mình cũng im lặng không nhúc nhích gì.
Không khí trầm lặng xuống, một lúc sau tôi nói “Cái chết của Tống Gia Lâm, làm cho anh thăng chức lên thành tổ trưởng của bộ phận cơ động, cái chết của cô ta không phải là bệnh tim thông thường chứ?”
“Cô nói cái gì?” Cảnh Dị bỗng nhiên quay đầu lại nhìn tôi, lại nói, “cô nghi ngờ tôi giết vợ tôi sao?”
“Ha, ha,... sợ hãi không chỉ một mình anh đâu”. Tôi cười nhạt: “Anh và Tần Ninh đã vạch ra kế hoạch cao tay để mưu sát dã man, các người biết là bệnh tim của Tống Gia Lâm không được tốt, và đã dựng lên cảnh quan hệ bất chính để làm cho cô ta bị kích động không chịu nổi, kế hoạch của anh và Tần Ninh được chuẩn bị thật chu đáo, quan hệ của anh và Tần Ninh, ngoài vợ anh ra không có ai biết cả. Và người phải nhận sự đau khổ mãi mãi lại chính là cô ta”.
Trước khi quyết định nói chuyện này với Cảnh Dị, tôi đã đến Tổng biên tập để thỉnh cầu ông ấy nói cho tôi biết rõ về vụ việc có liên quan đến Tống Gia Lâm. Lúc đầu ông ấy vẫn cảnh giác với tôi, không lộ hết những chi tiết quan trọng ra, làm tôi không chịu nổi, tôi liền xông lên gào to nói “Trong bộ phận biên tập đã mất đi hai mạng người, ông vẫn không thấy kỳ lạ sao?”
Tôi nói câu đó xong, Tổng biên tập nhìn tôi rất lâu, ông ấy là người bậc trên, tính nết rất nhã nhặn.
Ông ấy thở dài, và cuối cùng cũng nói tất cả cho tôi biết, ông còn giải thích từng chi tiết cho tôi rõ.
“Cô ta là một người sống nội tâm, biết bảo tồn, gìn giữ nề nếp sống. Kết hôn với Cảnh Dị, cô ta nghĩ rằng sẽ rất hạnh phúc, nhưng số phận thật trớ trêu, và không ai biết được đó là một cuộc hôn nhân sai lầm, nguyên nhân bắt đầu từ khi có ác mộng sau hôn nhân, Cảnh Dị bắt đầu lạnh nhạt với Tống Gia Lâm, anh ta cảm thấy sống với vợ không có hứng thú gì. Người con trai khao khát theo đuổi sự ham muốn, và sự ham muốn đó là thể xác, mà anh ta không tìm thấy trên thân thể người vợ, anh ta đã theo một người con gái đẹp, có trí thức như Tần Ninh. Cô ta đã làm cho anh ta rung động, cảm thấy có hương vị ái tình trong cô ta.
Tình cảm vợ chồng xuống dốc từ đó, ông trời đã sắp đặt như vậy rồi, Tống Gia Lâm đành phải nhẫn nhục một mình”.
Trong căn phòng cùng đi ra đi vào này, không ai biết Cảnh Dị và Tống Gia Lâm là cặp vợ chồng bằng mặt nhưng không bằng lòng.
Sau này, sau khi Tống Gia Lâm chết trong căn phòng của mình, Tổng biên tập mới cảm thấy tiếc thay cho cô ta, ông thấy Tống Gia Lâm chịu quá nhiều sự kích động, mới dẫn đến bệnh tình càng nghiêm trọng, ngay cả bệnh viện cũng không đưa đi kịp.
Như vậy thì Tống Gia Lâm là do Cảnh Dị và Tần Ninh hại chết, trong đầu khó mà giãi bày được.
Nhưng bây giờ đang đối diện với người đàn ông này, thực tế tôi không thể chịu nổi nữa rồi.
“Xin lỗi, tôi không thể hiểu nổi anh là con người như vậy, mà các người lại cùng làm trong một bộ phận”. Tôi đứng phắt dậy, nói tiếp “Đến chiều tôi sẽ đề nghị Tổng biên tập cho tôi chuyển sang tổ khác”.
5
Đúng mười ba giờ tôi đã có mặt ở bộ phận của mình, chuẩn bị công việc buổi chiều.
Khi đi qua chỗ ngồi của Tần Ninh, cô ta giơ chân ngáng chân tôi, nói giọng trêu chọc:
“Vừa rồi cô tìm tổ trưởng có chuyện gì vậy?”
“Để hỏi kẻ địch một số vấn đề, chẳng liên quan gì đến cô cả”. Tôi cũng giọng điệu như cô ta và trả lời.
Không ngờ câu nói đó lại làm cho cô ta phẫn nộ.
Cô ta đẩy ghế một cái và đứng phắt dậy trước mặt tôi nói:
“Ai cho cô động vào máy tính của tôi, cô lục tìm tần số thị giác đó tưởng tôi không biết sao? Từ trước tôi cứ tưởng người tống tiền tôi là Doãn Thanh Thúc hoá ra là cô cơ đấy”.
Nhìn bộ dạng có vẻ muốn khiêu khích của cô ta, tôi cười nhạt nói:
“Tần Ninh, không nghĩ là cô lại bất mãn như vậy, thế tối hôm đó cô đâm xe vào ai vậy? Cô không thể không biết chứ. Tôi muốn tìm hiểu, tại sao cô lại thấy người bị thương đứng dậy, cô không cứu mà lập tức lái xe bỏ chạy. Không ngờ trong tim cô có tâm hồn của quỷ”.
Những lời như vậy, nhằm đúng vào điểm yếu của cô ta, nét mặt cô ta lúc đó trở nên biến sắc, nói gấp gáp với tôi:
“Cô nói là tôi đâm xe vào Tống Gia Lâm sao? Đồ hèn, lúc đó cô không đi cùng, vậy cô lấy gì để làm chứng? Cái chết của cô ta không liên quan gì đến tôi, không phải tôi, không phải tôi...”.
“Không phải cô xen vào chuyện hôn nhân của người khác sao? Không như vậy thì sao lại nên nông nỗi này? Cô còn nói là không phải sao?”
Loáng một cái, tôi vung mạnh tay và tóm lấy cổ của Tần Ninh, tôi nhìn thấy cô ta hoảng loạn sợ hãi, có vẻ không chịu nổi, cô ta uốn cong người xuống, tôi nghĩ buông tha cho cô ta, nhưng tay tôi không thể buông ra được.
“Đào Tử, cô làm gì vậy? Cô không còn lời nào để nói nữa sao?” Các đồng nghiệp vây quanh và kéo chúng tôi ra.
Tay tôi rời cổ cô ta và tôi lập tức tiến nhanh về phía nhà rửa tay, té nước lên mặt cho tỉnh táo.
Tôi làm sao vậy? Tại sao lại phẫn nộ quá vậy? Giống như là bị ma làm vậy.
“Để cho cô ta đi, để cho cô ta đi”. Tiếng những người đồng nghiệp nói, Tần Ninh nhìn về phía tôi, ánh mắt có vẻ sợ hãi.
Tôi nhận thấy cô ta đang nhìn tôi, nhưng không phải hoàn toàn nhìn vào tôi, hơn nữa sau lưng tôi, quay người lại chỉ nhìn thấy cánh cửa gỗ nặng nề của phòng lưu giữ đó.
Người bên cạnh vội kéo tôi ra, khi tôi đi ra một đoạn rồi, tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng Tần Ninh nói: “Tôi xin cô, hãy tha cho tôi, cô đừng đứng ở cửa nhìn tôi nữa...”.
Một tuần sau, Tần Ninh xin nghỉ dài ngày. Bộ phận cơ động thiếu người làm, khiến việc xin chuyển bộ phận của tôi gặp khó khăn. Do Tần Ninh không chịu nổi sự sợ hãi nên đã làm đơn xin từ chức. Đơn từ chức đã được đưa lên trên, sự ra đi của cô ta làm Cảnh Dị luyến tiếc khó xử.
Tôi nhìn thấy anh ta cũng rất sợ hãi, trong phòng làm việc đông đúc ồn ào này, anh ta vẫn cảm thấy trống trải cô đơn, sự việc cánh cửa phòng lưu giữ có những tiếng cười hoặc tiếng gọi, thật sự ảnh hưởng lớn đến công việc của các đồng sự, đã làm cho mọi người hoảng loạn.
Cuối cùng, mỗi buổi chiều bắt đầu vào công việc, sắc mặt Cảnh Dị cứ đần ra, lấy những tờ giấy dùng để in mạng tới cánh cửa phòng lưu giữ và rút bật lửa ra để châm đốt, bị mọi người phát hiện và kéo ra.
Cảnh Dị lúc đó không giống Cảnh Dị ngày xưa trầm tính ít nói nữa, giờ đây anh ta ngây ngô ngớ ngẩn, tiêu cực, thô bạo, đùn đẩy, làm cản trở công việc của người khác.
Mọi người nhìn anh ta với ánh mắt không hài lòng. Sau khi bàn luận cấp tốc, mọi người quyết định báo cảnh sát.
Cảnh Dị đã đổ sụp xuống, cả anh ta và Tần Ninh cũng vậy, có thể nhìn thấy vong linh của Tống Gia Lâm bên trong cánh cửa gỗ đó.
Cảnh sát đã kịp thời đến, khi bị cảnh sát còng chặt, anh ta luôn mồm nói câu “Các người sẽ không thoát khỏi tay ta, chuyện riêng tư cũng không thoát khỏi, các người sẽ bị báo ứng! Không người nào có thể thoát được”.
Câu nói đó làm những đồng sự khiếp sợ, tôi thấy mọi người có những thay đổi kỳ lạ.
Ai cũng có đời tư, mà không thể nói với người khác được, nó không nhìn thấy ánh sáng, không nhìn thấy con người, nó chỉ được giữ kín trong mỗi trái tim của con người, dần dần nó thất bại và biến mất.
Hôm đó Cảnh Dị bị cảnh sát đưa đi, tôi liền gửi bức thư đến địa chỉ 153@***.com.
Tôi hỏi: “Doãn Thanh Thúc, Tần Ninh, Cảnh Dị đều đã phải nhận hình phạt xứng đáng, có thể nói cho tôi biết Tống Gia Lâm chết về nguyên nhân gì không? Những sự thật liên quan đến cô ta nữa?”
Mấy giây sau thì những con chữ lạnh băng được hồi đáp.
“Cô ta chết về chuyện riêng tư khó biểu đạt ra được”.
Trong không gian phập phù xao động, tôi nhìn thấy trên màn hình, những câu hồi đáp như vậy.
Theo tiêu đề xem, phải chăng Tống Gia Lâm không phải là do Tần Ninh trực tiếp làm hại.
Đang suy tư, máy di động trên bàn bỗng rung lên hồi chuông, thật đáng sợ, tôi run lên.
Tôi cầm lấy máy, chợt nhìn thấy số gọi đến là 153.
Lại là Thủy Tiên, đó là một đoạn thư, phát cho tôi một tần số âm thanh, đoạn văn có tên là “Chuyện riêng tư”.
Đây là tiêu đề khuyên bảo mọi người, lập tức làm cho tôi thấy trong lòng xôn xao, ý ngờ vực thăm dò.
Vì không muốn cho người khác nhìn thấy, tôi rút tai nghe ra, cắm vào máy, sau đó ấn vào nút xác định.
Tần số âm thanh bắt đầu, càng nghe càng làm cho tôi khó chịu, chỉ nghe được trong máy chuyển đến âm thanh khe khẽ, giống như âm thanh nam nữ đang yêu nhau được phát ra.
Mặc dù trong tần số âm thanh đó, người con gái rất cẩn thận kìm chế, nhưng hơi thở hổn hển ngẫu nhiên bột phát ra và nghe được mấy câu nói, tôi xác nhận âm thanh đó là của Tần Ninh! Cô ta đang nũng nịu và gọi tên người con trai, tôi nghe được Tần Ninh gọi tên của Cảnh Dị, và sau đó cô ta làm chuyện nhăng nhít gì đó, đúng là Cảnh Dị.
Trong lòng tôi bỗng cảm thấy bị ức chế, thực tế tôi đã không nghe nổi gì nữa, chỉ muốn chỉnh nhanh tần số âm thanh, âm thanh trong tai nghe bỗng ngừng lại đột ngột, thay vào đó là tiếng khóc của người con gái.
Âm giọng đó nghe rất lạ, tôi chưa nghe thấy âm giọng này bao giờ và tôi chưa nhận ra ai.
Nhưng tôi đoán đó là thân phận cô ta, nhất định đây là tổ trưởng của bộ phận cơ động trước kia, đó là Tống Gia Lâm! Tiếng khóc của cô ta pha tạp với nhiều âm thanh khác, xen vào đó là giọng của người con trai.
Bỗng nhiên tôi nghe được giọng của Doãn Thanh Thúc nói rất trôi chảy: “Chị Tống, chị đừng đau buồn như vậy. Tôi cho chị nghe nội dung của đoạn ghi âm này, mục đích là để cho chị biết Cảnh Dị rốt cuộc là người như thế nào”.
“Tôi đã biết anh ta và Tần Ninh quan hệ với nhau từ lâu rồi...” Tống Gia Lâm nói.
Giọng của Doãn Thanh Thúc dần dần nhỏ lại, anh ta cười và nói: “À, ha ha, làm thế nào cho được đây? Chị Tống, chúng ta đều là người trong bộ phận biên tập “Báo cáo” mà, việc này mà lọt ra ngoài thì không hay chút nào đúng không? Lạ thật, cái gì chị cũng biết, vậy mà tôi cứ tưởng chị không biết cơ đấy”.
Nghe trong lời nói của anh ta hình như có ý đồ gì đó, Tống Gia Lâm hỏi:
“Vậy, anh nghĩ như thế nào?”.
Vẫn giọng khúm núm vọng đến, Doãn Thanh Thúc nói:
“Chị không muốn chuyện của ba người bị lọt ra ngoài, thì phải dùng tiền để bịt miệng tôi lại, hoặc là dùng chính bản thân chị cũng được, ha, ha, dĩ nhiên Cảnh Dị đối với chị cũng như vậy mà, chị còn gìn giữ gì nữa”.
“Đúng là đồ hèn hạ vô liêm sỉ!”
Tôi nghe đến đây, máu trong người sôi lên sùng sục, tôi chửi thầm trong lòng.
Mấy giây sau, tôi lại nghe thấy tiếng bật nắp lọ, tôi nghe thấy từng viên từng viên thuốc rơi ra.
Tiếng rót nước, thả thuốc, uống nước, ực một cái rất mạnh...
Tất cả những âm thanh đó đều được truyền theo âm thanh tới, như hiện ra ngay trước mắt tôi.
Tôi nhận ra rằng người đang uống thuốc đó là Tống Gia Lâm! Cô ta nhất định là đang uống thuốc trợ tim!
Cuối cùng tôi đã rõ ý trong bức thư rồi.
Điều đáng nói đến là chuyện riêng tư, mong muốn chỉ là để kêu gọi bốn con người này, tất cả những bí mật đừng để cho người khác biết được.
Sự suy sụp của Tống Gia Lâm, gây nên tấn bi kịch về cuộc hôn nhân.
Vì hình ảnh của sự nghiệp, cô ta đã cự tuyệt để vạch trần tất cả những thành phần luôn ức hiếp người khác.
Không thể ngờ tới là ông trời lại một lần nữa đùa cợt với người con gái đáng thương này.
Chuyện tình cảm của Cảnh Dị và Tần Ninh bị Doãn Thanh Thúc biết được và đã ghi âm vụng trộm, anh ta lại là người ham sắc, lẳng lơ muốn chiếm đoạt cô ta, nhưng đã bị Tống Gia Lâm chống cự lại đẩy anh ta ra.
“Phịch” một tiếng, nghe như người ngã xuống đất.
Như mách bảo sinh mệnh của Tống Gia Lâm đã đến hồi kết, tôi ngồi trước bàn làm việc trong phòng tối om om, không nói một câu nào, dò xét mọi người bỗng nhiên tôi cảm thấy thật sợ hãi, người khác cố gắng cất giấu bí mật của họ đi, thì mình lại thích bới đào lên.
Nhưng kết thúc như thế này thì không thể tưởng tượng nổi.
Đang lúc tôi định rút tai nghe ra, thì tần số âm thanh lại kêu lên. Tôi bỗng nghe thấy âm thanh của máy móc, khẩn khoản nói:
“Đào Tử, có lẽ cô cho là không bao giờ cô nói chuyện riêng tư của mình cho ai biết phải không?”
Tôi giật thót mình, rõ ràng màn hình đã đóng rồi, bỗng nhiên nó lại hiện ra một bức thư bên ngoài ghi địa chỉ là Thủy Tiên gửi tới!
Lúc này, tôi cảm thấy kẻ thù đang ở trước mặt tôi.
Một trực giác mách bảo tôi, bưu kiện lần này là nhằm vào anh đấy.
Từ nhỏ đến giờ tôi không gây sự với ai, chỉ có một lần duy nhất là quấy rối, nhưng chuyện đó lâu rồi.
Tôi nhớ đến mẹ tôi, trên mặt đầy những nếp nhăn, đôi mắt sâu hõm của người già.
Bà ra đi không một lời dặn dò người nhà tôi, sự ra đi đó là một sự giải thoát, bởi vì mẹ tôi nằm trong bệnh viện những ba năm trời.
Bác sĩ nói với bố tôi là mẹ không thể tiếp tục cứu chữa được nữa.
Bố mẹ rất gian nan, điều kiện trong nhà không cho phép họ tiếp tục nuôi một người bệnh chín phần chết một phần sống như vậy nữa.
Khi đó tôi đang học cấp II, tôi chưa kịp đóng học phí, bị các bạn cùng học cười khinh.
Hôm đó tôi đến bệnh viện thăm mẹ tôi, và nói với bà ấy: “Sao bà không chết đi, bà đã làm cho cả nhà khổ theo bà, khiến cho chúng tôi không muốn sống nữa”.
Lúc đó, tôi nhìn thấy sắc mặt của mẹ thay đổi hẳn, bà nhìn tôi có vẻ rất sợ hãi.
Sau khi tôi hét lên trong phòng bệnh, thì bà đã trút hơi thở cuối cùng, do lời của tôi vừa nói ra.
Từ đó đến nay, lúc nào tôi cũng cảm thấy đau lòng, và không bao giờ quên được ngày tháng đó.
Trong lúc này đây, tôi đang đối diện với bức thư đáng sợ này, tôi run rẩy mở nó ra xem.
Loáng một cái, một khuôn mặt già nua, hiện trên màn hình, bà ấy hằm hằm nhìn tôi, giống như khi bà ấy chết. Bà ấy chính là mẹ tôi.
Sau một trận đau mỏi, Đào Tử đặt cuốn bản thảo xuống, định đứng lên để vận động một chút, bất chợt một bóng đen trước mặt bao phủ lên mặt cô.
Một giọt máu từ từ chảy ra, Đào Tử bình thường cũng hay xuất hiện hiện tượng này, cái choáng váng vừa rồi không phải là do cơ thể không thích hợp, mà nguyên nhân chính là do bản thảo có cái tên kỳ lạ chồng chất lên nhau thôi.
Đào Tử không phải là ký giả của “Bộ đăng liền”.
Nếu như muốn gửi truyện ngắn về những linh hồn kinh dị thì cũng không nên gửi cho Đào Tử.
“Chuyện riêng tư” - đầu đề này ý muốn nói lên là cô đừng để ý đến nó làm gì sao?
Lại một tiếng gõ cửa làm gián đoạn suy nghĩ của Đào Tử.
Không đợi cô trả lời, người gõ cửa tự mở bước vào văn phòng.
“Sư tỉ, chị vừa gọi điện đến để ghi âm phỏng vấn bản thảo viết tay, em vừa chuyển đến hòm thư của chị rồi, chị có thể đối chiếu xem”.
Người đó là sư đệ, Đào Tử trong lòng vẫn đang sợ hãi, nghe vậy liền bỏ đi, cô gật gật đầu, và ngồi trước máy tính kiểm tra lại xem sao.
Hồ Tử đến bên cạnh cô, hỏi:
“Chuyện án mạng người nhảy lầu đó rất phức tạp, không giống như những sự việc khác do con người gây nên. Nếu tiếp tục điều tra thì thật nguy hiểm. Chị vẫn dự định tiếp tục phỏng vấn chứ?”
Bỗng nhiên câu hỏi của Hồ Tử hơi kỳ quặc, Đào Tử nhìn anh ta một cái và nghĩ chàng trai trẻ này cũng giống cô, tràn đầy chính nghĩa, lúc nào cũng khát vọng làm rõ chân tướng, nhưng hôm nay sao lại chùn bước như vậy?
“Đương nhiên rồi, tôi không dừng cuộc phỏng vấn”. Đào Tử đáp và vẫn tiếp tục mở hòm thư của mình ra, điều làm cho cô ta thấy kỳ lạ, trong hòm thư không có bản thảo của Hồ Tử gửi tới, mở đoạn thẩm vấn, bỗng nhiên nghe tiếng “tinh tinh” và tắt hẳn.
Đào Tử kinh ngạc nhiên, sư đệ đứng bên cạnh liền xộc đến lấy tay bóp chặt vào cổ của cô.
“Cô vẫn thật là ngu dốt bất tài”.
Trước mặt là Hồ Tử không thân thiện như ngày thường nữa, trong ánh mắt đó phát ra vẻ hung ác.
“Anh không phải là Hồ Tử...”, Đào Tử lúng túng nói được mấy câu, trên cổ đang bị siết chặt hơn, Đào Tử cảm nhận được máu trong người không thể lên đầu được nữa.
Nhưng trong lúc này đây cô vẫn tỉnh táo, cảm giác thật mách bảo cô, và cô đoán không sai.
Con người lúc nãy không phải là Hồ Tử thật, mà là do Tần Xuyên đã chế tạo ra quái vật đáng sợ đó!
Làm thế nào đây?
Trên đầu cảm giác cái chết đang đến rất gần, Đào Tử không dùng sức mạnh để chống cự nữa, cứ dùng sức mạnh của mình thì không thể thắng được máy móc.
Cô cần lưu lại cảnh này để cho Hồ Tử thật biết, đến lúc đó thì cô cũng chết rồi.
Trong khoé mắt thấp thoáng nhìn thấy đầu camera trong màn hình bị tách ra khỏi vị trí, Đào Tử nhanh tay ấn nút xác định quay hình.
Quái vật không phát hiện ra khác lạ gì, Đào Tử từ từ nhắm mắt lại.
Cô muốn lưu lại chứng cứ cho sư đệ, được rồi, kết thúc nhanh quá.
Tút! Một tiếng kêu bỗng được phát ra trong cơ thể người máy đang tập kích.
Hít một hơi thoải mái, Đào Tử ngồi phệt xuống đất.
Vừa rồi cô bị người máy 153 vác lên vai, vác ra ngoài cửa sổ, men theo mặt tường của căn phòng, bay nhảy trên trần nhà, rồi rơi vào một căn nhà khác.
Đào Tử rốt cuộc đã hiểu, tại sao mà Kiều Quân Á cùng người con trai đó biến mất.