Chuyện Quái Dị ở Công Sở

Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VII. Sát cục
1

❊ ❊ ❊

Trong những ngày hỗn loạn đó, Đào Tử không nhìn thấy chủ nhân của phòng thực nghiệm đó nữa, vị thần đó là nhà khoa học chỉ thấy đầu mà không thấy đuôi. Bị bắt cóc trước đó rồi nhìn thấy 153 trên tư liệu của mạng lưới vi tính, và cuối cùng tôi nghe nói Tần Xuyên bị bệnh, sức khoẻ yếu phải ra nước ngoài điều trị.

Nhưng Đào Tử không tin đó là tài phúc, không tin một người đầu tư để nghiên cứu, khi không được xã hội thừa nhận, vẫn có thể có tiền để đi ra nước ngoài trị bệnh, dưỡng bệnh.

Trong âm thầm, Đào Tử cảm nhận Tần Xuyên vẫn tồn tại trong phòng thực nghiệm của anh ta.

Có thể ẩn giấu ở một nơi nào đó mà người khác không thể tìm thấy được.

Lúc bấy giờ, tuy hành động của Đào Tử còn hạn chế, nhưng chỉ cần một cơ hội, là cô có thể để ý mọi mặt xung quanh. Lúc phòng để đồ hỗn tạp chỗ cô, lúc mà con người đi vào sự yên tĩnh đêm thâu, là có thể nghe được rất nhiều âm thanh từ trong thùng máy, được truyền từ dưới đất lên.

Phía dưới của phòng để đồ, nhất định vẫn còn một tầng hầm ở dưới đất.

Sau khi nghĩ như vậy, Đào Tử tự đi đến phòng thực nghiệm dò tìm. Cô đã tìm thấy con đường đi xuống dưới đất, trực giác rất mạnh mách bảo cô, Tần Xuyên đang ở dưới đó.

Dò tìm rất lâu, nhưng vẫn không tìm thấy bức tường tối om. Đang trong lúc Đào Tử cảm thấy không nhẫn nại được nữa, Kiều Quân Á bỗng nhiên đi đến trước màn hình hiển thị to đồ sộ đó.

Một sức mạnh không thể so sánh nổi, cô ta đẩy bức tường nhẹ như không phía sau, trước mặt hiện ra một cái hố, có con đường đi vào trong đó tối om om và sâu thăm thẳm như một cánh cửa lớn đi xuống địa ngục.

Một mùi hôi đáng ghét từ dưới xộc lên, mặt của Kiều Quân Á biến sắc, liền vội lao nhanh xuống tầng hầm. Một dự cảm bất thường mách bảo cô ta, chủ nhân của cô ta đã chết rồi, chết trong căn phòng dưới đất không một tia sáng.

Đào Tử cũng đi theo vào, tia dưới căn phòng tầng hầm này bày la liệt những máy tính bệ cao, có mấy máy liên tiếp phục vụ hệ thống 153.

Dưới tầng hầm này mùi các xác thịt thối rữa tanh ngòm, trên một chiếc bàn bằng gỗ, nằm trên đó là một thi thể đã hoá hết chỉ còn lại xương cốt.

“Chủ nhân!” Kiều Quân Á chạy đến bên chiếc bàn gỗ có bộ xương trắng bệch, cô ta không nghĩ rằng bệnh của Tần Xuyên lại rời khỏi thế giới này nhanh như vậy, suốt đời là người thao túng bản thân, để rồi ra đi sớm.

Đào Tử bịt mũi lại, cô biết rõ là da thịt của Tần Xuyên đã hoá chỉ còn lại bộ hài cốt, không phải chết vì anh ta căm hận nhân loại, căm hận thế giới. Ý hận đó đã bị kìm nén lại, mượn tay hỗ trợ của 153 để không ngừng quảng cáo.

Nhìn về phía mấy chiếc máy tính vận chuyển không ngày không đêm đó, Đào Tử hiểu ngay, chính họ đã được định giờ trong một tuần phải thay đổi lưu trình mới của hệ thống 153, và không ngừng đánh dấu cho nó, cổ vũ nó hoàn thành sứ mệnh của mình.

Trước khi chết Tần Xuyên đã thông minh nghĩ ra như vậy, thiết lập ra một bộ trình tự hoàn thiện.

Bên cạnh thi hài của chủ nhân, Kiều Quân Á đã tìm thấy được một bức di thư. Tần Xuyên đã làm ra tác phẩm kiệt tác nhất đối với mình, là thời kỳ sung mãn nhất, 153 là ngoại lệ, cho nên anh ta tin rằng, một ngày nào đó, 153 sẽ tìm ra bí mật nơi anh ta chết.

Và đến lúc đó cô ta sẽ nhìn thấy bức di thư đó.

Trong bức thư, Tần Xuyên cũng không phủ nhận là chính anh ta cũng khát vọng chiếm hữu 153, trong khát vọng này, bao hàm nhiều nhất là tình yêu. Do vậy ông ta cũng không thể tránh khỏi nước mắt, không thoát ra khỏi chìa khoá dục vọng.

Tần Xuyên còn ghi rất nhiều những quá trình sợ hãi nhất của mình cho Kiều Quân Á. Đào Tử không dám làm phiền Kiều Quân Á, để cho cô ta yên tĩnh đọc những dòng thư mà Tần Xuyên viết cho cô ta.

Cũng cảm thấy động lòng, đó là sự buồn đau mất đi bậc tiền bối của mình, lúc đó sự đau thương mất mát đó đã in sâu vào trong lòng Kiều Quân Á.

Cô ta quỳ xuống, nắm chặt bức thư đó trong tay và mân mê.

Tôi là nhà nhiếp ảnh, quay phim, đó là nghề và thói quen đi vòng quanh đất nước, chỗ nào cũng đến, bây giờ ba mươi tuổi rồi, muốn tìm một nơi nào ổn định để trụ lại ở đó. Tôi vừa về đến thành phố, đúng lúc có một nhà quảng cáo đang tìm nhà nhiếp ảnh, tôi đã đến đó. Tôi đứng trên tầng ba mươi sáu của một tòa nhà, ngước nhìn tòa nhà, ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt tôi, bỗng tôi cảm thấy choáng váng.

Bây giờ tôi làm ở công ty quảng cáo đó đã được hai tháng rồi, công việc của tôi thật đơn giản, nghề nghiệp vụ viện, tôi đem máy ảnh đi chụp hình, sau đó đem về xử lý.

Tôi thạo và giỏi nhất là nhiếp ảnh thực tế. Tác phẩm trước kia mà tôi đắc ý nhất, đó là chủ đề kỹ nữ và người bệnh luyến ái, trải qua hơn hai năm nhiếp ảnh theo chủ đề, nó đã giúp tôi nhận được ba giải thưởng ở trong nước.

Cách đây hai tháng, tôi đang ngồi đối diện trước mặt ông Tổng Giám đốc công ty này, ông ấy không một chút do dự, đã ký luôn quyết định cho tôi đến đây làm. Phim của tôi nhanh chóng đem lại lợi ích cho công ty.

Trên thực tế, tôi không biết phim công nghiệp của tôi so với phim người khác mạnh như thế nào, nhưng những giải thưởng mà tôi đã đạt được vô hình chung đã đưa tôi lên điểm vinh quang.

Thực ra hứng thú của tôi không phải là nghề chụp ảnh, tôi nói với mấy cô gái bên cạnh tôi rằng, sẽ có một ngày, tôi sẽ rời bỏ, tiếp tục đi trên con đường chụp ảnh phong cảnh tại những điểm du lịch nào đó.

Câu chuyện của tôi làm cho mấy cô gái đồng nghiệp thút thít liên tục, chỉ cần tôi ngây ra trong phòng là họ vây vòng quanh tôi, tán chuyện với tôi. Bây giờ tôi sống cảm thấy rất thoải mái, hàng ngày vào buổi sáng tôi đến công ty, làm trực nhật ở đó đều do những người phụ nữ đảm nhiệm, tôi ngồi xuống là lại thấy ngay cốc chè nóng được đặt ngay trên bàn.

Xem ra mấy cô gái có vẻ rất sùng bái tôi, nhưng tôi chẳng thấy hứng thú gì với họ cả. Không phải là chê họ xấu, mà là họ còn quá trẻ, không thích hợp với lứa tuổi như tôi.

Tôi năm nay ba mươi ba tuổi rồi, sức khoẻ tốt, đầu tóc vẫn đen, trên mặt có râu quai nón, hay đội trên đầu chiếc nón rách lâu ngày, ấy vậy mà đối với nghệ thuật vẫn cảm thấy trẻ. Nhưng chỉ có mỗi mình tôi biết là tôi không còn trẻ nữa.

Sau này, trong tòa nhà này, tôi mới phát hiện ra là tôi thích nhất một cô gái có loại hình như vậy.

Tôi tình cờ gặp trong Viết Tự Lầu này, mọi người thường xuyên nhìn thấy nhau ở trong cầu thang máy, tôi với cô ta cũng không ngoại lệ. Chúng tôi gặp nhau trong cầu thang máy hai lần, tôi dùng ánh mắt giao lưu với cô ta, lần nào cô ta cũng chẳng ừ mà cũng chẳng hứ, không lạnh nhạt mà cũng không nhiệt tình.

Sau cùng, tôi chủ động gợi chuyện với cô ta, lại còn tặng cô ta một tấm hình. Tuy nhiên cô ta vẫn không đáp lại, dù đôi mắt đó rất ôn hoà, còn cẩn thận cho tấm hình của tôi vào túi, không cần biết làm cái gì, bạn cũng phải cho họ có chút thời gian.

Quả nhiên không bao lâu, cô ta tăng cường vào MSN của tôi, như vậy, tôi mới biết cô ta tên là Tố Dung Dung, làm chủ quản ở công ty đó. Sau này cô ta mới đưa cho tôi tấm ảnh của cô ta, chúng tôi nói chuyện với nhau rất tâm đầu ý hợp, và thuận lợi hơn nữa khi tan ca tối, chúng tôi cùng đi ăn cơm.

Tôi ngồi trong căng tin chờ cô ta, trong lòng cảm thấy rất thoải mái. Tôi thích mẫu người phụ nữ như vậy, phải là người thuần khiết và kín đáo, họ giống như tấm kính ma sát, đó là một loại chất mềm mềm, phải là người con trai biết yêu mới thưởng thức được.

Tôi ngồi trên ghế nhìn qua cửa sổ kính, thấy Tố Dung Dung mặc áo gió màu xanh nhạt, đang từ từ đi sang hướng này, cô ta buộc bím tóc uốn cong ra phía sau lưng, hoàng hôn đã lặn, khuôn mặt trắng nõn, hình như đó là màu sắc duy nhất của ngày hôm nay. Tôi ngắm con gái như vậy, cô ta có thể điều động tất cả sự nhiệt tình có trong cơ thể tôi.

Câu chuyện của tôi với Tố Dung Dung, giống như tưởng tượng của các bạn cứ thế mà phát triển.

Hàng ngày chúng tôi vào MSN để tán chuyện yêu đương, nếu có thời gian, sau khi tan ca chúng tôi lại tìm một nơi nào đó ngồi nói chuyện một lúc.

Những lúc như vậy tôi thường nói với các bạn, Tố Dung Dung là người đã có chồng, nhưng những điều đó không làm ảnh hưởng đến tình cảm của chúng tôi. Đương nhiên, tôi không đến nỗi ngu xuẩn mà lao vào say đắm đối với những tình cảm như vậy, mọi người đều đã trưởng thành rồi, trong cuộc sống bình dị, có lúc cũng cần người để làm cho cuộc sống thêm thi vị, mới làm cho chúng ta cảm thấy có sức sống trên cuộc đời này.

Tôi tin là Tố Dung Dung cũng nghĩ như vậy, khi chúng tôi bên nhau, đều nói chuyện những vấn đề từ trước và bây giờ và chúng tôi đều hiểu rõ qui tắc của trò chơi.

Bình thường, chúng tôi gặp nhau trong tòa nhà Viết Tự Lầu, bình thường ngay cả chào nhau cũng không dám, nhưng đến khi sánh vai nhau, qua ánh mắt, chúng tôi như đang cười với nhau.

Tôi muốn chỉ trong tòa nhà Viết Tự Lầu này biết chúng tôi, và chúng tôi là người giữ bí mật, kỳ thực cuộc sống của chúng tôi vốn cũng rất nhiều bí mật tạo nên, bí mật làm cho cuộc sống càng nhiều sắc màu hơn và phong phú hơn.

Cần phải biết, một người phụ nữ đã có gia đình, không thể so sánh với một người trai tơ như tôi được, cô ta vẫn hẹn hò với tôi, tất hẳn phải tìm nhiều lý do lắm, lại không được cho người khác biết. Cho nên, về sau này, chúng tôi lấy địa điểm hẹ hò là ở trong công ty. Cô ta vốn là tổ trưởng, cho nên việc lấy lý do làm thêm giờ là chuyện bình thường. Còn tôi ngoài việc chụp ảnh, có lúc còn phải tiến hành gia công tấm ảnh sau đó nữa. Như vậy chúng tôi đều tìm cách gần nhau sau khi tan ca buổi tối, lấy lý do để ở lại văn phòng.

Thông thường, đợi ngoài hành lang yên tĩnh, tôi bắt đầu đi dạo quanh một vòng, xác định là không còn một người nào tôi mới đi vào văn phòng.

Tố Dung Dung một mình một văn phòng, tuy không được rộng, nhưng một số trang sức nữ tính đã làm cho nó xem ra thơm tho.

Tôi thích hẹn hò ở trong phòng cô ta, để ngửi mùi thân thể của cô ta, và ở đó có không khí hoang sơ, tôi thực sự có cảm giác say mê đắm đuối.

Lúc đó bên ngoài cửa sổ có ánh trăng rọi vào, cơn gió mát lành hắt vào cơ thể của người con gái, thậm chí tôi cũng nhìn thấy cơ bắp đó run run, và cả những sợi tóc mai mượt mà, những thứ đó làm cho tôi có cảm giác hưng phấn lạ thường.

Tôi thích kiểu cuộc sống như bây giờ, công việc nhàm chán, lương lậu hơi ít, lại thêm Tố Dung Dung.

Tôi cho rằng tình trạng cứ tiếp tục như vậy, rồi có một ngày tôi sẽ phải chủ động rời bỏ chỗ này, lại lần nữa chà đạp lên chuyến du lịch của tôi lần nữa. Nhưng sau đó xảy ra một chuyện, bất ngờ nằm ngoài dự kiến của tôi.

Tố Dung Dung mất tích.

Tôi còn nhớ lần hẹn cuối cùng là vào một ngày trong tháng Bảy, bên ngoài trời đang mưa. Vì đêm đó cô ta đến muộn cho nên chúng tôi lưu lại không lâu, khoảng mười giờ là tôi rời phòng cô ta rồi, sau đó mỗi người về một đường.

Bắt đầu từ ngày hôm sau tôi không nhìn thấy cô ta đâu nữa.

Lúc đầu tôi chưa thấy lo lắng, vì nghĩ có thể là nhà cô ta có việc, hoặc là công ty phái cô ta đi ra ngoài công chuyện. Nhưng mãi đến một tuần sau, cô ta vẫn không thấy đâu, bấy giờ tôi mới bồn chồn không yên.

Không cần biết bao giờ nhưng tôi vẫn phải bảo tồn bí mật của chúng tôi, cho nên, tôi không dám công khai nghe ngóng tin tức của cô ta. Nhưng không bao lâu, tin được truyền ra theo con đường từ miệng mấy cô gái cùng phòng, họ nói chủ quản xinh đẹp của công ty thiết kế bị mất tích, chồng của cô ta đã đến đồn công an báo, điều tra mấy ngày rồi mà vẫn chưa tìm thấy.

Tố Dung Dung mất tích hôm đúng vào ngày hẹn hò lần cuối với tôi.

Trong lòng tôi cảm thấy lo lắng.

Nếu như Tố Dung Dung mà xảy ra chuyện gì thì bí mật của chúng tôi sẽ bị phanh phui ra, cảnh sát sẽ nghi ngờ tôi, những người đồng nghiệp xung quanh tôi sẽ cảnh giác tôi. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra, cho nên, tôi tất phải tránh xa bất cứ quan hệ nào có liên quan đến sự mất tích của Tố Dung Dung.

Trên thực tế, tôi phải cẩn thận với Tố Dung Dung, những lần hẹn hò của tôi với cô ta không để lại dấu tích gì, cho nên, Tố Dung Dung mất tích hàng nửa tháng rồi mà cảnh sát không đến tìm tôi. Tôi cảm thấy cũng yên tâm một chút, nhưng trong lòng cũng trăn trở không biết Tố Dung Dung đã xảy ra chuyện gì.

Một người con gái đẹp, thuần thục, đang ở bên cạnh lại bỗng dưng mất tích, tôi không trăn trở nghi ngờ làm sao được.

Nhưng bây giờ tôi đã quyết định, vì sự hoài nghi đó, tôi sẽ thôi làm ở công ty này một tháng, sau đó xin từ chức, rời xa nơi này. Như vậy thì sẽ không có người nào nghi ngờ quan hệ của tôi và Tố Dung Dung nữa.

2

Tôi tìm ông chủ xin từ chức, ông chủ không nghe, ông ấy phản đối, lại còn đưa ra điều kiện tốt hơn cho tôi.

Ông ta biết trong lòng tôi muốn làm một rạp phim, cho nên đáp ứng cho tôi làm phòng phim trong văn phòng công ty, hơn nữa, tôi ngoài chụp ảnh cho công ty ra, được phép lợi dụng quan hệ của mình bên ngoài để kiếm thêm, tất cả những thu nhập đó đều là của tôi.

Tôi còn do dự, vì hơn nửa tháng nay sóng yên bể lặng, người con gái tên gọi Tố Dung Dung đó đã mất tích, những người biết không nhiều lắm, cho nên tôi đồng ý ở lại công ty.

Tiếp sau đó là những ngày rất bận bịu, mua trang thiết bị cho rạp phim, đèn phải dùng mác tinh xảo đẹp, mua một giàn hết hơn một vạn, thùng máy dùng loại tương đối, tiêu hết 2200 vạn.

Ông chủ phải đầu tư hết, tất cả những thứ đó đều là hàng nhập khẩu. Tôi cảm giác anh ta thực sự muốn giữ tôi lại.

Bây giờ tôi kể qua về ông chủ này, ông ta tên là Tề Hồng Phi, đã nổi tiếng trên thương trường quảng cáo thế giới.

Hơn nữa tuổi tác của anh ta chẳng cách tôi bao nhiêu, trong nghề những doanh nghiệp tư nhân nhan nhản. Ông ta chỉ cần dùng không đến một nửa tiền thưởng, là có thể học được trình độ chụp ảnh không kém mấy so với tôi, nhưng ông ấy vẫn coi trọng danh tiếng của tôi.

Mấy năm gần đây, vì chiếm được danh tiếng đó, tôi thực sự nếm đủ đau khổ, trong khoảng hai năm, tôi suốt ngày quanh quẩn với các cô kỹ nữ và người bị bệnh luyến ái, sau khi bước khởi đầu qua đi, cảm thấy chán ngấy.

Khi chúng tôi nhận được giải thưởng phim ảnh, tuy chủ đề được tất cả mọi người quan tâm thật, nhưng thực ra khi tôi chụp xong bức ảnh đó, tôi phát giác ra cuộc đời này lại không liên quan gì với những người như vậy.

Bây giờ, sự khổ tâm này của tôi cuối cùng lại có hồi báo, ít nhất việc Tề Hồng Phi tăng lương cho tôi cũng khiến cho tôi hài lòng.

Tôi quyết định ở lại công ty quảng cáo này lâu dài.

Hôm đó tôi nhận được tờ quyết định cho phép ra ngoài làm thêm. Có một nhà khai trương quán rượu, tôi đến đó chụp ảnh cho họ. Một buổi chiều chụp được hơn hai trăm tấm, tối về, sao ảnh chụp từ cáp CF sang đĩa cứng máy vi tính, sau đó chỉnh sửa màu sắc và độ bão hoà. Tôi thấy đây là ảnh thông thường cho nên đòi hỏi không cao lắm, chỉ cần sạch sẽ và màu sắc hài hoà là được, nhưng do số lượng nhiều cho nên ăn cơm tối xong tôi lại phải bận túi bụi đến tận mười hai giờ đêm.

Những lúc muộn như thế, tôi thường nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Tôi giật mình, nửa đêm như thế này rồi, tôi không biết trong tòa nhà này ngoài tôi ra còn có ai làm muộn như vậy nữa.

Công ty chúng tôi là gian phòng độc lập, bên ngoài là hành lang dài. Tôi do dự một lúc rồi khẽ đi đến bên cánh cửa mở ra, bên ngoài không có ai. Tôi nhoài cổ ra nhìn ngang nhìn dọc, hành lang tối om om, chỉ có bên phía đầu hành lang có một chút ánh sáng lọt vào. Lúc này, lờ mờ như có bóng của phụ nữ, không sáng hẳn.

Tôi giật thót mình, bóng dáng của người đó trông rất quen mắt.

Tôi hiểu tôi đang nghĩ đến điều gì, nhưng đây không thể như vậy được. Tố Dung Dung đã mất tích rồi, cô ta không thể xuất hiện ở đây, hoặc là nơi nào đó.

Tại sao cô ta không bật điện, tại sao lại đến phòng tôi không gõ cửa hai lần? Hơn nữa, trong công ty quảng cáo này chỉ có tôi và Tố Dung Dung là làm cùng chức vụ cho công ty thiết kế, tôi làm ở đây vừa có hai tháng, tôi không thể biết hết được bước đi của mọi người, nhưng đối với mỗi người đều có ít nhiều ấn tượng. Thật lòng tôi không thể nhớ nổi, tôi không biết rõ trong tòa nhà này còn có ai có hình dáng giống Tố Dung Dung nữa.

Tôi hoài nghi đóng cửa lại, quay về chỗ ngồi của mình và ngồi lại trước màn hình. Tôi có chút hoang mang, vì đã nhìn thấy người con gái đó.

Ngay trong lúc này, bỗng nhiên có tiếng kêu từ trong máy quản lý bưu kiện Outlook góc bên trái vọng ra, đó là báo hiệu có hòm thư mới. Tôi tiện tay mở luôn ra, người gửi thư địa chỉ là “153@***.com”, chủ đề của hòm thư là “Thủy Tiên”.

Bấm mở hòm thư ra, tôi giật nảy người, trong hòm thư chỉ có một tấm ảnh, tôi nhìn thấy người con gái trong tấm ảnh đó là Tố Dung Dung.

Trong lòng tôi hơi rợn, cảm thấy tối nay có điều gì đó không bình thường đây, ra ngoài hành lang thì thấy người con gái hình dáng giống Tố Dung Dung, bây giờ thì lại nhận được tấm ảnh này. Lẽ nào sự mất tích của Tố Dung Dung chỉ là trêu đùa tôi thôi?

Đương nhiên, ở góc độ của tôi, thì lúc nào tôi cũng hy vọng Tố Dung Dung trở về, xét đến cùng, gặp được người con gái đẹp và thuần thục như vậy, hơn nữa là tâm đầu ý hợp với nhau, đó không phải là việc dễ.

Khi tôi đang nghĩ lung tung, thì tấm ảnh của Tố Dung Dung bỗng nhiên biến hóa, khuôn mặt xinh xắn của cô ta, hơi chút mất đi ánh sáng phản xạ, tẩy mất màu sắc, mặt mũi mồm dần dần biến mất, tĩnh mạch máu cũng dần dần lặn đi, sau cùng là chỉ còn lại hình một cái đầu trắng toát.

Đầu óc tôi bỗng tê dại đi, hình như không tự chủ được nữa.

Sự biến hoá của hình bức ảnh đó như đang muốn dọa tôi. Tôi không biết là ai đã chuyển cho tôi bức hình này. Quan hệ của tôi và Tố Dung Dung rất kín đáo, ngay cả người của công an cũng không tìm ra một chút dấu tích nào, vậy mà người chuyển bức thư này sao lại biết được mối quan hệ bí mật của tôi và Tố Dung Dung?

Anh ta là người như thế nào? Anh ta chuyển bức ảnh biến hoá này đến, phải chăng là để nhắc nhở tôi điều gì? Hay là Tố Dung Dung đã gặp phải chuyện gì trắc trở chăng? Người trong bức ảnh giống như hương tiêu ngọc vỡ, đã là người chết rồi sao?

Điều làm tôi sợ nhất là, không hiểu người gửi bức ảnh đến đó có mục đích gì?

Tôi bắt đầu hối hận, lẽ ra tôi không nên nhận lời ở lại làm việc tại công ty của Tề Hồng Phi.

Nếu như tôi từ chức, thì Tố Dung Dung sẽ không có quan hệ gì với tôi nữa.

Tôi không có lòng dạ nào để đợi xử Lý Ảnh nữa, bức ảnh chuyển đến đó đã làm đầu óc tôi hoang mang mất rồi.

Nhìn đồng hồ đã quá một giờ sáng rồi, tôi đứng lên, giơ thẳng cánh tay xuống quá đầu gối, cảm thấy toàn thân cứng đơ.

Trước khi rời văn phòng, tôi hơi do dự, hôm nay trong tòa nhà này hơi bất thường, không biết khi tôi xuống lầu còn phát sinh ra chuyện gì nữa không. Nhưng sau cùng lại nghĩ, có chuyện căn bản là do bạn không biết xử lý như thế nào, ví dụ như người chuyển bức thư đến đó, anh ta tất nhiên là biết tôi rồi, vậy thì, sớm muộn gì thì anh ta cũng phải xuất hiện trước mặt tôi.

Trên hành lang, trời tối đen như mực, không có một tiếng động nào. Tôi đang định bật điện thì bỗng nhiên trong bóng tối có ánh sáng loé lên.

Tôi do dự một lúc, rồi quyết định tiến đến chỗ có ánh sáng đó.

Đó là gian phòng sát vách với công ty thiết kế, cánh cửa sổ bằng kính có treo tấm ri đô bằng vải hoa, nhưng cũng có mấy chỗ kẽ hở. Tôi leo lên cửa sổ nhìn vào chỗ có ánh sáng, thực ra ánh sáng đó là từ một căn phòng khác rọi tới.

Tôi hít phải một hơi không khí lạnh, phòng phát ra ánh sáng đó trước kia là văn phòng của Tố Dung Dung.

Trong giây lát, tôi hơi hoang mang, trong mũi hình như đã hít phải mùi thơm thoang thoảng của da thịt, trong phòng vắng vẻ và ảm đạm. Lẽ nào đúng là Tố Dung Dung trở về? Hay là bức thư đó do cô ta chuyển cho tôi, có phải cô ta báo cho tôi biết là cô ta đang gặp phải khó khăn không?

Tôi từ từ đẩy cánh cửa sổ ra xem.

Tôi nhìn bên trong gian phòng có ánh sáng đó không có một tiếng động nào, do dự một lúc tôi mới xuống đi tiếp. Ngoài này hàng ngày tôi đi đi lại lại mấy lần, nhắm mắt cũng có thể đi đến được văn phòng của Tố Dung Dung, nhưng hôm nay sao tôi đi đến đó cảm thấy khó khăn quá.

Bỗng nhiên tôi giật mình không hiểu đang đợi cái gì, vả lại, trong thâm tâm tôi cũng cảm thấy hơi sờ sợ.

Cuối cùng tôi cũng đi đến trước cửa căn phòng nhỏ, tôi vẫn muốn đoán xem bên trong phòng đó có phải là Tố Dung Dung không? Cánh cửa nhìn bên ngoài giống như không đóng, tôi đẩy nhẹ nó đã mở ra rồi. Bên trong cũng không có ai cả, chỉ có một chiếc bàn có đèn đang sáng và chiếc máy đang phát ra ánh sáng.

Điều này nằm ngoài dự kiến của tôi, tôi vẫn đoán tưởng trong văn phòng đó là Tố Dung Dung, ít ra cũng phải có ai chứ. Không cần biết ai, đều có thể làm tan đi nghi vấn của tôi.

Tôi không biết nên rời khỏi chỗ này hay là ở lại đợi xem sao, đèn vẫn còn bật sáng nhất định người đó phải quay lại, kỳ lạ cả hai gian văn phòng đều không khoá cửa. Nhưng tôi lại sợ, sợ là người xuất hiện đó lại là người tôi không muốn gặp.

Tôi vẫn không để ý kỹ, cũng không ý thức quay lại phía sau.

Người trong văn phòng này nhất định là vừa mới rời văn phòng chưa lâu, mở máy tính vẫn chưa vào trạng thái tải hết chương trình. Hình vẽ Thủy Tiên trên mặt bàn mới được mở ra, nhụy hoa trắng chiếm đến nửa màn hình. Không biết tại sao, bây giờ nhìn thấy Thủy Tiên, tôi bỗng cảm thấy có chút quái dị.

Tôi lại nhớ đến bức thư có chủ đề là “Thủy Tiên” bị biến hoá đó.

Tôi quyết định rời khỏi chỗ này, không cần biết ở đây có xảy ra chuyện gì, nó không liên quan gì tới tôi hết.

Thậm chí tôi còn nghĩ rằng ngày mai tôi có nên đến gặp Tề Hồng Phi để xin từ chức không, tôi muốn rời khỏi công ty thiết kế này.

Tôi đi thẳng đến bên cánh cửa, khi đi vào, cánh cửa khép hờ. Tôi lấy hết sức kéo cánh cửa, chân định bước ra ngoài. Đúng lúc đó mắt tôi hoa lên, có cảm giác như có người đứng bên ngoài cánh cửa. Tôi kịp thời dừng chân, mới không đập vào người anh ta. Tôi giật thót người, cứ nghĩ đó là một người rất to, lúc này mới phát hiện có một người nấp sau cánh cửa, cũng giật mình giống tôi.

Tôi lùi về phía sau hai bước, và đẩy người đứng sau cánh cửa ra. Qua ánh sáng của chiếc đèn soi vào khuôn mặt người đó, lúc đó tôi mới phát hiện ra đó không phải là Tố Dung Dung như tôi tưởng, mà là một người con trai.

Tề Hồng Phi.

3

Lúc đó là một giờ hai mươi phút, tôi ngồi trong phòng làm việc của Tề Hồng Phi.

Chúng tôi vừa đột ngột giáp mặt nhau ở bên phòng của Tố Dung Dung, không ai nói gì. Trong không khí im lặng đó, người nào cũng nhìn đối phương để dò xét, trong lòng ai cũng đoán không hiểu đối phương ở đây để làm gì, vai trò như thế nào. Lúc này, tôi không một chút nghi ngờ là hôm nay xảy ra chuyện gì quái dị nữa, nhưng lại liên quan đến Tề Hồng Phi. Sao anh ta lại nấp phía sau cánh cửa đó, sao không chủ động hiện hình ra, đứng trước mặt tôi?

Đương nhiên sự hoài nghi của tôi còn rất nhiều, Tề Hồng Phi làm như vậy có mục đích gì, anh ta biết rõ những bí mật quan hệ của tôi với Tố Dung Dung?

“Quan hệ của anh và Tố Dung Dung, ngay từ lúc ban đầu tôi đã biết rồi”. Tề Hồng Phi nói.

Tôi nhìn liếc qua anh ta, trên khuôn mặt hiện lên vẻ không vấn đề gì, nhưng trên thực tế trong lòng tôi rất lo lắng.

“Anh có thể cho đó là rất kỳ lạ, anh và Tố Dung Dung làm rất tốt, mỗi lần hẹn hò đều rất cẩn thận, những đồng nghiệp không bao giờ để ý đến công việc của anh đang làm, tôi một ngày ở trong công ty chỉ có hai tiếng làm sao mà biết được”.

Tôi gật đầu, xem ra Tề Hồng Phi nắm rất chắc mối liên quan đến vấn đề.

“Vậy tôi có thể nói với anh rằng, tất cả những điều đó đều là do Tố Dung Dung nói với tôi đấy, có thể anh hơi giật mình”.

Tôi chết đứng người, không tin và trợn mắt nhìn anh ta, nhưng anh ta biểu hiện rất trấn tĩnh và ung dung, ý để cho tôi biết là, anh ta không nói khoác. Tố Dung Dung sao lại nói chuyện giữa chúng tôi cho anh ta biết, có lẽ nào giữa họ cũng ẩn chứa bí mật nào đó chăng?.

Tề Hồng Phi thở dài một hơi, nói tiếp “Không sai, Tố Dung Dung không những nói cho tôi biết những bí mật của hai người, mà còn nói rõ với tôi nơi hai người thường hẹn hò với nhau nữa và đồng thời cũng chụp ảnh đưa cho tôi nữa đấy”.

Lần này càng làm cho tôi sợ và lo hơn, thoáng qua thấy hổ thẹn. Cảnh hai người ôm chồng lên nhau, sao lại để cho người thứ ba biết chứ? Có lẽ nào Tố Dung Dung trong người có bệnh, thích trưng bày đời tư của mình cho người khác xem? Bỗng nhiên tôi lại nghĩ đến khả năng khác, có lẽ Tố Dung Dung có bệnh, giống như Nicolas vai diễn chính của “8 milimet”, trong đó có Phú ông, vì muốn đáp ứng dục vọng của mình, không tiếc tiền bạc, đã chi ra khoản lớn để thuê người đi chụp ảnh hư sát đó cho mình.

“Hai chúng ta rốt cuộc làm cái gì vậy?” Tôi nóng lòng và hơi phẫn nộ nói.

Tề Hồng Phi đồng tình nhìn sang tôi, từ từ lắc đầu “Tôi đảm bảo với anh, chuyện này đối với tôi không có chút liên quan gì, là do Tố Dung Dung chủ động đưa cho tôi đĩa quay đó, lần đầu tôi cầm đĩa quay, thậm chí còn không biết ở trong có nội dung gì”.

“Tại sao Tố Dung Dung lại đưa cho anh mà không phải người khác?” Tôi hỏi.

Tề Hồng Phi im lặng một lúc, rồi nói giọng có vẻ đồng tình với tôi “Bởi vì anh chưa hiểu Tố Dung Dung, anh cho là anh đã chinh phục được cô ta, nhưng thực tế cô ta chỉ coi anh là thứ công cụ mà thôi”.

“Công cụ?” Tôi hầu như đã hiểu hết hàm ý câu nói của Tề Hồng Phi.

“Đúng rồi, một thứ công cụ” Tề Hồng Phi nhấn mạnh nói thêm “Tố Dung Dung dùng anh làm công cụ để trả đũa tôi, bởi vì tôi đã từng là tình nhân của cô ta”.

Tuy trong thâm tâm cũng có chút linh cảm, nhưng những câu nói đó cũng vẫn như gáo nước lạnh giội vào đầu tôi. Tôi như muốn nhảy bổ lên, như muốn biện giải tất cả ra, nhưng ngôn từ vừa ra đến cổ họng bị cái gì đó chắn lại.

Tề Hồng Phi nói với tôi như vậy thì nhất định không phải là lừa dối tôi rồi. Tố Dung Dung đã từng là tình nhân của anh ta, điều này cũng có thể lắm. Họ tuy không cùng một công ty, nhưng lại cùng một tầng của tòa nhà, không phải ngày nào cũng gặp nhau, nhưng cũng có rất nhiều ấn tượng với nhau rồi.

Tôi tiếp xúc với cô ta bấy nhiêu ngày, biết rõ cô ta là người không chịu hiu quạnh một mình đâu. Có lẽ nào tôi cũng không biết mà lại theo cô ta như vậy. Con gái cũng giống như con trai mà thôi, cũng tính cách bất thường. Tề Hồng Phi cũng là người con trai hấp dẫn phụ nữ, sự nghiệp có, danh có, rất đẹp trai, anh ta có lẽ thuộc ông chủ đa năng rồi, lại kiếm tiền dễ, bây giờ chẳng thiếu gì phụ nữ đẹp đang thầm hy vọng ở anh ta.

Chuyện về sau, Tề Hồng Phi nói “Tôi cũng đoán được đại khái, nhưng tôi muốn chính thức miệng của Tố Dung Dung nói ra”.

“Tôi ở với cô ta gần một năm, chắc chắn anh cũng biết, Tố Dung Dung là người con gái rất thi vị, tôi cũng giống anh, cũng mê muội ái tình quá. Nhưng về sau, tôi mới phát hiện ra rằng cô ta là cô gái có rất nhiều tâm sự, cô ta muốn đạt được thứ gì đó, thì cô ta làm bằng được, cô ta càng ngày càng nhiều mánh khoé với tôi, đến khi tôi phát giác ra thì cô ta tìm cách uy hiếp cuộc sống của tôi”.

“Tôi phải rời xa cô ta, bởi vì tôi còn có vợ và con gái, tôi không muốn bất cứ người con gái nào làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình tôi”.

“Cho nên Tố Dung Dung đã quay chuyện của chúng tôi vào thành đĩa đưa cho anh, cô ta muốn dùng thứ đó để kích động tôi sao?” Tôi bây giờ thực sự dở khóc dở cười.

“Đấy là sau này, cô ta chủ động đến với anh, đó là nguyên nhân cô ta lấy văn phòng cô ta là địa điểm hẹn hò của hai người” Tề Hồng Phi nói. “ở đó có máy quay, cô ta muốn lắp máy quay quá đơn giản, và làm sao mà anh không thể phát hiện ra được.

Nhưng, tôi cho rằng nếu như cô ta muốn trêu tức anh, thì cô ta có thể dùng công cụ khác có hiệu quả hơn”.

“Đúng vậy, muốn thay đổi một người con gái bình thường, có lẽ phải làm những hành vi hèn hạ đó nhưng Tố Dung Dung là người thông minh, cô ta biết nếu như dùng quan hệ của tôi để uy hiếp tôi, thì sau đó cô ta sẽ không đạt được cái gì cả. Vợ tôi anh cũng chưa gặp, cô ta là một phụ nữ rất có uy lực, Tố Dung Dung cũng không có dũng khí để đứng trước mặt cô ta”.

Tôi cam đoan rằng, hoài nghi rằng trên thế giới này thật không có người con gái nào như vậy tồn tại.

“Tôi nhận được chiếc đĩa đó, mới biết chuyện của anh và cô ta. Nói thật tôi không có một chút gì là tức giận cả, Tố Dung Dung là người con gái đối với tôi không còn liên quan gì nữa rồi, cho dù cô ta ở với ai, đối với tôi không có ý nghĩa gì cả.

Chẳng là vừa rồi tôi tiếc thay cho anh mà thôi, muốn tìm cơ hội để thức tỉnh anh, nhưng lại sợ anh hiểu nhầm, cho nên, cam chịu giả vờ như mình không hay biết gì vậy”.

“Vậy tại sao hôm nay anh lại nói với tôi điều đó để làm gì?”. Tôi khẩn khoản hỏi anh ta, cố ý hỏi như vậy. “Tôi đoán bức thư đó là do anh chuyển cho tôi, còn giả là Tố Dung Dung, gõ cửa phòng tôi chỉ để cho tôi nhìn thấy bóng hình đó”.

Tề Hồng Phi không phủ nhận, anh ta gật gật đầu, “Tôi làm như vậy chủ yếu là để xem phản ứng của anh như nào mà thôi”.

“Tôi phản ứng gì?” Tôi bỗng cảm thấy kỳ lạ mà thôi.

“Anh rất sợ, nếu đó đúng là Tố Dung Dung đã mất tích nhưng lại xuất hiện đột ngột như vậy, nhất định anh sẽ đuổi theo, và hỏi cô ta mấy ngày đó đi đâu”. Tề Hồng Phi không nhịn nổi đã nói lộ ra chân tướng, trong ánh mắt mang vẻ áy náy nhìn tôi “Nhưng hôm nay anh nhìn thấy hình bóng của cô ta, anh đã nhanh chóng trở về văn phòng. Hơn nữa, nhìn thấy phòng của cô ta có đèn sáng, anh không một chút bức thiết muốn nhìn thấy sự xung động của cô ta, mà lại cẩn thận từ từ đi vào. Sau khi anh không nhìn thấy Tố Dung Dung trong phòng, anh không có một chút gì là thất vọng cả, ngược lại, anh còn cảm thấy vui. Nếu như tôi đoán không nhầm thì anh thừa biết là Tố Dung Dung không bao giờ xuất hiện ở đây”.

Tề Hồng Phi ngừng một lúc, lại bổ sung một câu nữa “Cô ta không thể xuất hiện bất cứ nơi nào cả”.

Tôi run run, nghe trong lời nói của Tề Hồng Phi có ý gì đó, nhưng lúc đó tôi không biết nói gì hơn, chỉ biết dùng nét mặt của người trong cơn giận dữ nhìn dọa anh ta mà thôi, vả lại, trong lúc này đây tận trong đáy lòng tôi có cảm nhận một luồng sát khí đang dần dần hình thành.

“Anh cũng thừa biết là Tố Dung Dung đã chết rồi, người chết thì làm sao mà xuất hiện ở đây được?” Tề Hồng Phi nói.

“Cô ta không chết, cô ta chỉ mất tích thôi”. Tôi biết là mình đã không giữ được bình tĩnh.

“Tôi cũng hy vọng là cô ta chưa chết, nhưng mà, anh đừng quên, trong phòng của cô ta có đặt máy quay, nó không chỉ quay những cảnh anh và cô ta thân mật với nhau, mà còn có khả năng ghi được việc anh có thể giết cô ấy nữa đấy, tất cả nó có thể ghi lại được”.

Lúc này, tôi lại không nghi ngờ gì nữa, Tề Hồng Phi không chỉ biết tôi giết Tố Dung Dung mà trên tay còn nắm tất cả những chứng cứ xác thực. Tôi bật đứng dậy, bước tới trước mặt Tề Hồng Phi. Mắt tôi lộ ra vẻ hung ác, hằm hằm nhìn anh ta. Tề Hồng Phi là người rất thông minh, anh ta biết tôi lúc nào cũng muốn giữ kín chuyện của mình, thì nhất định không từ thủ đoạn nào cả, kể cả giết anh ta.

Khiến tôi bất yên, tinh thần của anh ta lúc đó rất trấn tĩnh, bởi vì sát khí của tôi đã hiện ra và lộ rõ một chút hoang mang. Lẽ nào anh ta đã tính được là tôi không thể ra tay đối với anh ta, hay là anh ta đã được người khác sắp xếp sẵn?

4

Đêm đó, Tố Dung Dung về sau không biết tại sao tôi lại giết cô ta.

Mười ngón tay có móng nhọn của tôi đã bấm chặt vào cổ họng của cô ta, người của cô ta cứ giãy giụa đạp lung tung lên, khuôn mặt bắt đầu biến sắc. Người con trai vừa âu yếm cô ta lúc nãy, sao bỗng trở nên ác độc như vậy.

“Cô cũng biết rõ vì sao tôi lại giết chết cô”. Tôi cười nhạt, “Đây là bí mật của tôi, đợi sau khi cô chết, tôi sẽ nói với cô, bây giờ cô chỉ còn cách là đợi mà thôi, đợi cái chết đến”.

Không biết bao nhiêu thời gian, thì người con gái ngừng giãy giụa, thân thể vẫn còn hơi ấm, nhưng hồn đã rời xa thể xác rồi.

Mặt tôi nhìn thi thể, nước mắt cứ tuôn trào ra, “Cô biết không, tôi hận nhất người con gái trụy lạc, các cô chỉ biết đắp đầy dục vọng của mình thôi, không tiếc gì tình cảm sâu đậm của người con trai đã dành cho mình. Các cô phải chết, tội của các cô nặng lắm”.

Sau đó, tôi ngồi bên thi thể đó đốt nén nhang và cắm lên. Trong lòng tôi bấy nhiêu năm tôi sống trong đau khổ, nhưng tôi không thể để cho người khác biết đau khổ của tôi, tôi chỉ có thể nói cho người chết nghe mà thôi.

Tôi đã có một người vợ rất yêu tôi, nhưng cô ta đã lén lút sau lưng tôi để đi với người đàn ông khác.

Hơn nữa, mãi đến khi tất cả đã no nê, tôi mới biết rõ chân tướng cô ta. Như vậy người con trai đó đã làm cho cô ta quay lưng lại với tôi, ngoài các cách mời tình cô ta, lại còn truyền cho cô ta một loạt bệnh hiểm nghèo nữa. Đến bây giờ tôi vẫn không biết anh ta là ai, nhưng tôi bắt đầu hận tất cả những người con gái trên đời này mà có tính trụy lạc.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao tôi bỏ ra hai năm, để đi chụp ảnh cho những người con gái mại dâm và những người bị bệnh HIV. Nhìn thấy cảnh trần truồng của họ, trong lòng tôi cảm thấy khoái cảm cực độ.

Nhưng trong cuộc sống hiện thực, tôi trở thành sứ giả của kẻ mượn tay vò hoa, tôi không ngừng cám dỗ những người con gái để họ trụy lạc, sau đó lại giết chết họ.

Tôi không biết trên thế giới này có bao nhiêu người con gái có thể cự tuyệt để lọt qua được trụy lạc, nhưng trụy lạc là lý do để họ phải chết.

Đêm đó, khi tôi đang thao thao nói liên hồi với thi thể của Tố Dung Dung, tôi không nghĩ ra là có máy quay trong phòng, nó đã ghi lại tất cả. Nhưng tôi vẫn rất nhanh móc ra được chỗ hở trong câu nói của Tề Hồng Phi.

“Anh nói là chiếc đĩa đã quay đó là của Tố Dung Dung đưa cho anh, nhưng đêm hôm đó tôi đã giết cô ta rồi, sao cô ta lại có thể đưa cho anh được”. Tôi dừng một lúc và lại nói tiếp “Người chết làm sao mà cầm các thứ đi được đúng không”.

Tề Hồng Phi gật đầu, nói “Là tôi tự tìm thấy”.

Hoá ra Tề Hồng Phi tuy không dự định là tiếp tay cho Tố Dung Dung, nhưng chuyện giữa tôi và cô ta, có phần thú vị. Sau khi Tố Dung Dung mất tích, một cơ hội ngẫu nhiên, anh ta nửa đêm một mình rời văn phòng, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ, muốn biết Tố Dung Dung mất tích có liên quan gì đến với tôi không.

Cho nên, anh ta mới vào trong phòng của Tố Dung Dung.

Tề Hồng Phi có chiếc chìa khoá của gian phòng đó, cũng biết đó là nơi tôi và Tố Dung Dung hay hẹn hò.

Như vậy, tôi không hoài nghi là Tề Hồng Phi biết được bí mật của tôi nữa. Nhưng mà, tôi vẫn còn một nghi vấn nữa, vậy còn chuyện anh ta biết tôi là người hạ thủ, sao anh ta lại không báo cảnh sát, thậm chí, khi tôi đưa đơn xin từ chức, anh ta vẫn cố tìm cách để giữ tôi lại, cho tôi khoản lương hấp dẫn nữa, cho tôi tự do, bố trí cho tôi gian phòng để làm rạp phim nữa.

“Bởi vì tôi cũng giống anh, tôi cũng vô cùng căm phẫn người con gái nào mà trụy lạc”. Giọng của Tề Hồng Phi bỗng trở nên lạnh nhạt, hình như trong lòng anh ta cũng cất giấu điều gì đó muốn hàn gắn vết thương.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, nhìn vào anh ta, tôi nhìn thấy hình bóng của tôi trong đó.

Công ty gần đây đã ký hợp đồng với nhà may trang phục có danh trên thế giới, tôi liên tiếp ba ngày quay cuồng với mốt của các cô người đẹp, quay chụp liên tục làm tôi mệt nhoài, nhưng, bệnh nghề nghiệp đã làm tôi thấy hiệu quả sáng ngời, vẫn có thể làm thêm mười hai phút nữa. Mỗi lần định được khoảng cách của hình vẽ, trên máy lại kêu lên một tiếng “xoẹt”, tôi nghe âm thanh đó cứ cảm tưởng như đó là âm thanh đẹp nhất trên thế giới này.

Nhiệm vụ chụp đã xong, tôi nghỉ một ngày. Vẫn nghĩ là hôm sau đến công ty làm, xử lý những hình chụp sau này, nhưng đêm đó, tôi nhận được điện thoại của Tề Hồng Phi.

“Mấy ngày nay vất vả quá, hôm nay nghỉ thấy thế nào?” Tề Hồng Phi còn nói những lời quan tâm đến tôi như vậy, nhưng nghe ra có vẻ rất nghiêm túc.

“Không sao, quen rồi, có việc gì, nói đi”.

“Tối nay muốn mời anh giúp chút, tôi đưa một người đến rạp chiếu của công ty, anh chụp ảnh cho tôi nhé”.

“Anh là ông chủ, anh phân công, tôi đâu dám chống lại” khẩu khí của tôi nhẹ nhàng, nhưng nét mặt tôi thì trở nên nặng nề. Lúc này, tôi biết nói ra là sẽ phát sinh điều gì đó, lẽ ra tôi không nên nói. “Ai mà to vậy, mà lại làm phiền ra chỉ thị như vậy?”.

“Đi rồi sẽ biết”. Tề Hồng Phi hình như đang đắc thắng điều gì đó.

“Không nói tôi cũng có thể biết, đó là phụ nữ. Bây giờ rất nhiều bóng phụ nữ đầy trên đường phố, cứ mặc người như thế nào, đi vào quét ve son phấn, sau đó thêm PS vào sau cùng, và thêm vào đó hai miếng bí đỏ là có thể trở thành tiên nữ, người đó của anh là gì mà phải tìm đến tôi chụp ảnh chứ?”.

Anh đã nhận được nhiều giải thưởng như vậy, coi như là đạt được ý nguyện rồi nhé, ảnh của anh chụp ra, khẳng định là khác với người khác. Người ta nói, công ty chúng ta không phải là mới có phòng rạp ảnh sao, để nó nhàn rỗi quá, không biết tận dụng nó”.

Tề Hồng Phi nói vậy, tôi đương nhiên chỉ là cái mác rất nhỏ và hẹn thời gian với họ rồi sau đó gác máy.

Buổi tối chín giờ, tôi có mặt ở công ty, nghe thấy trên hành lang có tiếng bước chân, liền dừng lại trong gang tấc, đợi một lúc, tiếng bước chân dừng đúng ở trước cửa văn phòng tôi đang ngồi, gõ cửa, Tề Hồng Phi đi vào trước, chào hỏi với tôi xong, tiếp đó, người anh ta hướng về một bên hơi loé sáng, phía sau hiện ra một người con gái.

Tôi nhìn loáng một cái là biết ngay cô ta là người con gái có mẫu người mà tôi thích, xinh đẹp, trí thức, thời thượng, đặc biệt là mùi hương quen thuộc trên người cô ta, giống như bảo kiếm loé sáng, sáng mãi ăn sâu vào trong trái tim tôi.

Tôi đứng bật dậy, nhìn cô gái đi tới. Người con gái giữ ý giữ tứ mỉm cười với tôi, hàm súc vẫn không mất đi nhiệt tình.

Tề Hồng Phi giới thiệu với tôi, người con gái này là vợ anh ta, tên là Thi Văn.

Kỳ thực, từ đầu tôi đã biết, Tề Hồng Phi tối nay sẽ đưa vợ anh ta đến, bởi vì tất cả điều đó đều nằm trong kế hoạch của chúng tôi.

Trong đêm hôm đó, Tề Hồng Phi cũng bày tỏ bí mật của anh ta, anh ta cũng giống tôi, cũng rất hận những phụ nữ trụy lạc. Anh ta đau hận, đương nhiên bởi vợ anh ta.

“Tôi không chỉ yêu vợ tôi, mà còn rất cảm kích cô ta, nếu như không có cô ta thì sự nghiệp của tôi sẽ không phát triển thuận lợi như vậy.

Nhưng, vì sao tôi lại để một người đẹp hoàn mỹ ở trong nhà như vậy, lại muốn vụng trộm hẹn hò với Tố Dung Dung?” Trên nét mặt Tề Hồng Phi đầy vẻ đau khổ.

Anh ta không nói ra, tôi cũng có thể đoán được nguyên nhân.

“Bởi vì tôi cũng đã biết, mấy năm như vậy, trong cuộc sống của cô ta, còn có người đàn ông khác”.

Con gái trụy lạc trong mắt con trai coi đó là phản bội.

“Không có người đàn ông nào có thể chịu nổi vợ mình phản bội mình cả, tôi cũng như vậy. Nhưng tôi có dò tìm như thế nào cũng không thể biết người đàn ông đó là ai, lúc đi sâu vào điều tra thì tôi lại phát hiện ra một sự thực đáng sợ, đó chính là, người bên cạnh cô ta có lẽ không chỉ một người”.

Lúc đó tôi lạnh nhạt nhìn cô vợ, nếu như anh ta không nói, thì làm sao tôi nghĩ được ra, là một người có sự nghiệp, là người đàn ông phát sáng vô hạn, vậy mà cũng phải chôn sự đau khổ tận đáy lòng.

“Tôi bắt đầu căm giận cô ta, cũng nghĩ đến sẽ phải rời xa cô ta. Nhưng tôi không muốn cho người khác biết chân tướng của tôi. Tuy nhiên cô ta hơi hèn hạ, nhưng vẫn là vợ của tôi, danh dự của cô ta tuy có tổn hại, tôi cũng không sáng lạn gì”.

Lúc này, tôi bỗng nhận thấy Tề Hồng Phi cần làm gì rồi.

“Tôi hy vọng tôi cũng như anh, tận tay huỷ bỏ những phụ nữ trụy lạc đó”. Tề Hồng Phi nặng nề nói.

Tôi hiểu rồi, Tề Hồng Phi đã phát hiện ra bí mật tôi giết Tố Dung Dung, nhưng ngược lại, lại không đi báo cảnh sát. Mục đích là muốn mượn tay tôi để giết vợ anh ta.

Tề Hồng Phi biết tôi không cự tuyệt anh ta, ngoài những khoản tiền anh ta cho tôi ra, tôi cũng giống anh ta căm hận phụ nữ phản bội nữa.

Cho nên, đêm hôm đó trước khi mở bài với tôi, anh ta đã bắt đầu đặt kế hoạch rồi.

Ví dụ anh ta cho tôi một khoản tiền và bố trí một gian rạp chiếu rồi. Vợ của anh ta là cô gái đẹp, đúng lúc cô ta biết ở công ty của chồng có một người chụp ảnh đã từng được thế giới biết đến với những giải thưởng có giá trị, hơn nữa, đồ dùng trong phòng rạp đó đều là những đồ cao cấp được bày đặt, như vậy, chỉ cần Tề Hồng Phi quảng cáo cho mấy câu, là cô ta tự yêu cầu ngay, cần người chụp ảnh này chụp cho cô ta mấy kiểu.

Cho nên, Tề Hồng Phi xếp đặt tối nay đưa cô ta đến trước mặt cho tôi xem.

Tôi đứng nhìn chằm chằm người con gái xinh đẹp trước mắt mình, nhìn cô ta đã cảm thấy ám khí chết chóc vây quanh rồi.

5

Người con gái dưới ánh đèn sáng, trông rất đẹp.

Cô ta không ngừng tuân theo sự chỉnh sửa sắp xếp của tôi, liên tục thay đổi tư thế. Xuyên qua ống kính, tôi đang được thưởng thức một người con gái đẹp, hơn nữa, thực tại tôi không muốn tưởng tượng, tại sao một người con gái đẹp, đều tìm cho mình một cách sống trụy lạc như vậy.

Chụp lần thứ nhất, chỉ là thời gian ngắn, Tề Hồng Phi đi bên cạnh.

Chụp lần thứ hai sát với giờ tan ca, tôi lấy những bức ảnh ra đưa cho Tề Hồng Phi. Buổi tối ngày hôm đó, tôi nhận được điện thoại của Thi Văn, cô ta bày tỏ rằng cô ta rất hài lòng về những tấm ảnh đó, lại còn khen tôi có kỹ thuật cao “bậc thầy đúng là bậc thầy, không giống những bức ảnh mà tôi đã từng chụp ở tòa nhà đó”.

Tiếp sau đó, trong điện thoại Thi Văn biểu hiện vẫn chưa muốn kết thúc. Lần trước thời gian chụp ngắn quá, cô ta vẫn chưa được chuẩn bị, ngay cả mấy bộ quần áo cô ta thích nhất thì lại không đem đến, cho nên cô ta có ý muốn hỏi tôi, có thể hẹn gặp lại để lần nữa được không.

Cô ta là vợ của ông chủ, cô ta nói thế nào thì tôi đành phải nghe vậy, vả lại, cô ta nói giọng sao mà uyển chuyển thế.

Tôi nói chuyện này với Tề Hồng Phi, trong điện thoại Tề Hồng Phi nói không vấn đề gì cả, chỉ nhấn mạnh lại “Không cần biết anh nghĩ thế nào và làm như nào, nhưng chỉ cần người con gái này phải biến mất trên thế gian”.

Cách một ngày, lại vẫn trong một đêm, Thi Văn một mình đến phòng làm việc của tôi.

Tôi đang xử lý mấy bức ảnh chụp hôm trước, Thi Văn ngồi đối diện thích thú nhìn tôi làm rất lâu. Tôi đưa cho cô ta một quyển tranh hoạ, trên đó có hình tôi chụp những người bị nhiễm HIV và những cô gái mại dâm, Thi Văn nhìn những bức ảnh đó và rất hứng thú.

Chúng tôi xem lại đầu máy, rồi sang bên phòng bắt đầu chụp ảnh, chúng tôi không ngừng nói chuyện.

Lần này Thi Văn đến, đem theo một cái bọc to, trong đó có rất nhiều bộ quần áo mà cô ta ưng nhất. Khi bắt đầu, cô ta thay quần áo, tôi vẫn chủ động đứng bên ngoài phòng chụp, thay xong mấy bộ, chúng tôi nói đến những chủ đề câu chuyện rất là vui, tôi tùy tiện động vào thân cô ta, tất nhiên cô ta không để ý.

Phương thức chụp ảnh của tôi là kết hợp chụp nằm và chụp cảnh phơi ra.

Tôi cứ tự nhiên sờ vào người cô ta chỉnh sửa một số tư thế. Cô ta cho đó là chuyện rất tự nhiên, không có ý phản đối nào. Sau đó, khi tôi ngồi im để cô ta dựa vào lưng mình, một lúc sau thì cô ta nhắm mặt lại.

Một người con gái dựa vào lưng mà lại nhắm mắt lại là có ý gì. Tôi nghĩ trên đời này không có người con trai nào mà không nghĩ ra được.

Đã quá nửa đêm, tôi ngồi trong văn phòng, châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, để cho khói thuốc xuyên qua toàn thân mình, mới từ từ nhả ra.

Tôi cảm giác tay cầm điếu thuốc hơi run run, có lẽ bởi vì lúc nãy những ngón tay đó phải dùng một lực quá lớn.

Đêm đã về khuya, nhưng tôi biết, lúc này nhất định Tề Hồng Phi đang đứng trực ở máy điện thoại để chờ tin tức của tôi. Tôi không để anh ta thất vọng, bây giờ, người con gái xinh đẹp đó đang nằm trong phòng này, có lẽ toàn thân đã lạnh toát. Cô ta đến khi chết vẫn không hiểu tại sao tôi lại đi giết cô ta.

Sau khi giết cô ta rồi, trong đầu tôi bỗng cảm thấy mọi thứ hỗn tạp. Tôi căm hận tất cả những phụ nữ trụy lạc, nhưng đối với Thi Văn thì cảm thấy hối tiếc vì đó là một người con gái đẹp.

Bấm điện thoại, tôi cảm nhận được khuôn mặt âm u của Tề Hồng Phi, anh ta thậm chí không phát ra một tiếng nào, liền dập máy. Lúc đó, lúc đó tôi cảm thấy hơi lo lắng, Tề Hồng Phi là người có bụng dạ thâm hiểm, chả trách, còn trẻ này như thế mà đã có thành tựu lớn như vậy. Tôi tin anh ta, cũng có thể trước đây có chút sai lầm.

Nhưng đã đến mức này, thì không thể quay lại được, tôi chỉ hy vọng, tôi chỉ muốn thuận lợi lấy được món tiền mà Tề Hồng Phi đã đồng ý với tôi trước đó, sau đó cao chạy xa bay, mãi mãi rời xa cái thành phố này.

Sau hơn một tiếng đồng hồ, bên ngoài hành lang vọng đến những bước chân, tôi biết đó là Tề Hồng Phi đến.

Cửa bị mở ra, Tề Hồng Phi đứng trước cửa, dáng vẻ hơi vội vàng, ai cũng giống anh ta vậy thôi, đứng trước thi thể của vợ mình ai mà chẳng lo lắng lúng túng.

Tề Hồng Phi đến không phải tay không, mà trên tay kéo theo chiếc va li du lịch có tay kéo. Đêm hôm đó, khi tôi đồng ý giúp anh ta giết vợ anh ta, tôi đề ra ý kiến là đem theo va li du lịch này.

Tôi nói với anh ta, ngày trước tôi có một chiếc va li to, nhưng bây giờ nó đã đựng thi thể của Tố Dung Dung rồi, nghe theo tôi, cho nên bây giờ anh ta cũng chuẩn bị cho vợ anh ta một cái.

Khi tôi vừa đến thành phố này, đã nghe thấy người bản địa ở đây nói, hai năm trước đây, chính phủ cho nạo vét sông, và đã phát hiện ra dưới đáy sông có tới ba mươi bộ hài cốt.

Cho nên tôi nghĩ, đáy sông đúng là một nơi chôn cất thi thể tốt nhất, và trước đó, tôi đã mượn được chiếc va li to đó và đưa được thi thể ra khỏi tòa nhà này.

Tôi và Tề Hồng Phi đi đến phòng đó, Tề Hồng Phi nắm chặt cán chiếc va li.

Trong phòng rửa ảnh tối đen như mực, tôi giơ tay mò tìm công tắc điện, đèn không sáng. Tôi thấy lạ thốt ra một câu “Ơ” vì khi tôi đi ra không lâu lắm, đèn vẫn còn sáng mà.

Tôi nghe thấy Tề Hồng Phi phía sau tôi có vẻ sốt ruột, hình như rất sợ. Thực ra tôi cũng rất sợ, nhưng cố kìm chế không dám biểu hiện ra ngoài, tôi lấy bật lửa ra bật sáng lên, ánh sáng không đủ sáng cho cả phòng, mong soi được chỗ thi thể của Thi Văn nằm, Tề Hồng Phi bỗng nhiên bước nhanh tiến lên trước mặt tôi, đứng trước thi thể.

Thi Văn nhất định bộ mặt khác hẳn, hoàn toàn không phải là người con gái quen thuộc anh ta nữa.

Vì phải để cho anh ta nhìn rõ một lúc, tôi lặng lẽ đi bật hai bóng đèn trong phòng ảnh lên, ánh sáng ấm áp chiếu vào thi thể của Thi Văn, tôi bỗng nhiên hơi giật mình. Thi Văn không thay đổi là bao nhiêu, chỉ có đầu tóc và quần áo có chút lộn xộn, hai mắt nhắm nghiền, khoé miệng có dính chút vết máu.

Cô ta nằm đó cứ như đang ngủ vậy, thân thể vẫn thướt tha yêu kiều của người con gái thuần thuộc.

Tề Hồng Phi nhìn thi thể của vợ một lúc, cuối cùng anh ta thở phào như trút được gánh nặng. Anh ta quay người lại, vẻ mặt hiện ra rất tươi, có chút khổ đau.

“Cảm ơn anh đã giúp tôi hoàn thành tâm nguyện, người con gái trụy lạc này phải chịu sự trừng phạt”. Anh ta nói.

Tôi không nói lời nào, trong lúc này đây tôi không muốn nói gì hết.

“Nhưng anh có biết không, tôi đã lừa anh, tôi không phải như lời của tôi đã từng nói với anh, là hận người con gái trụy lạc, tôi hận, người con gái đó của tôi phản bội tôi” Tề Hồng Phi nói.

“Tôi biết”, “tôi nói, “cho dù vợ của anh không phản bội anh, nhưng anh cũng tìm mọi cách để giết cô ta”.

Tề Hồng Phi tỏ vẻ ngạc nhiên “Xem ra anh còn thông minh hơn tôi tưởng”.

Tôi cười đau khổ “Vì ở trong công ty đã có người biết tận gốc bí mật. Anh còn trẻ như vậy, mà đã thành đạt như ngày hôm nay đó chính là nhờ vào uy lực của vợ anh, bố mẹ của cô ta là phái viên quan trọng của chính phủ, sau đó xuống biển kinh doanh, trở thành một đại gia giàu có. Năm đó anh đã tìm mọi cách để theo đuổi cô ta, dựa vào thế lực của gia đình cô ta, thành lập được sự nghiệp của mình.

Vợ của anh phản bội anh, nhưng anh không dám ly hôn với cô ta, bởi vì anh biết là ly hôn rồi, thì anh sẽ mất hết những gì anh có như ngày hôm nay. Dần dần anh không chịu nổi sự phản bội đó nữa thì anh sẽ nảy sinh ý định phải giết cô ta”.

“Đúng lắm”. Tề Hồng Phi lúc này không phủ nhận, “Nhưng, mặc dù tôi rất muốn giết cô ta, nhưng nếu không biết được bí mật của anh, có lẽ, cả đời tôi cũng không thực hiện được mục đích của mình, cho nên, dù sao tôi cũng rất cảm ơn anh”.

Tôi cười ngượng “Bây giờ tôi chỉ hy vọng, anh hãy thực hiện đúng lời anh đã nói”.

“Anh vẫn còn điều gì lo lắng sao? Tuy anh đã giết được vợ tôi, nhưng hai chúng ta bị một cái dây buộc cùng một cột rồi, nếu như anh có xảy ra chuyện gì, thì tôi chạy cũng không thoát nổi” Tề Hồng Phi nói.

Tôi biết những lời anh ta nói ra là đúng sự thật.

“Được rồi, giao cho anh đây, hai người là vợ chồng, hãy nhận lấy thi thể của vợ mình, việc này anh tự làm nhé”. Tôi cố làm như vẻ rất thoải mái nói, và quay người đi ra cửa.

“Đợi, đợi đã”. Tôi nghe thấy tiếng Tề Hồng Phi gọi giật lại sau lưng tôi, “Việc này lại phải làm phiền anh giúp tôi, đây là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy người chết, mới nhìn thấy tôi đã sợ rồi, càng không dám bê thi thể lên được”.

Tôi nghĩ thầm trong lòng, anh ta là loại đàn ông chẳng thuộc loại người nào cả.

“Xin anh giúp tôi lần cuối, tôi xin anh đó”. Tề Hồng Phi nói như van xin.

Tôi quay người lại, nhìn anh ta chằm chằm, và tiến đến bên thi thể Thi Văn.

6

Tôi nhận định Tề Hồng Phi là loại người nhát gan, anh ta không chỉ không dám động vào thi thể của Thi Văn, mà còn, khi tôi giúp anh ta làm việc đó, thì anh ta không dám đứng nhìn. Tôi bê thi thể Thi Văn đặt vào trong cái va li du lịch, ý định kéo nó ra bên ngoài, nhưng bực tức với sự nhút nhát hèn hạ của Tề Hồng Phi, liền bỏ đó tay không đi về phòng của mình. Lúc này, Tề Hồng Phi đang ngồi phía sau tôi trong phòng làm việc hút thuốc, lúc đó tôi thấy trên nét mặt anh ta có vẻ rất thoải mái.

Có lẽ anh ta không phải là sợ hãi đâu, anh ta không muốn tự tay mình đi bê thi thể của vợ mà thôi.

Tôi quyết định không dung túng anh ta nữa, việc này phải làm như thế nào, thì anh ta tự đi mà làm, ví dụ như đóng thi thể đó vào trong va li rồi thì phải tìm cách nào đó đem nó ra khỏi tòa nhà này.

Tề Hồng Phi tuy rất bất mãn nhưng tôi kiên quyết mặc kệ anh ta.

“Nếu như anh không làm gì, tôi làm sao mà biết được liệu sau này anh không bán rẻ tôi đi?” Tôi nghĩ.

Người đàn ông sợ hãi nhút nhát đến tận xương tận cốt, gặp phải một tay rắn như đinh, sau này sẽ bị uy hiếp, Tề Hồng Phi cũng không ngoại lệ.

Bấy giờ, anh ta mới miễn cưỡng đi sang phòng bên kéo chiếc va li đó, còn tôi ngồi vào chỗ anh ta vừa ngồi.

Hòm đựng thi thể nhất định là rất nặng, chính vì vậy mà tại sao tôi lại bảo Tề Hồng Phi đem va li có cán. Tề Hồng Phi kéo được chiếc va li về đến bên phòng tôi, anh ta không muốn một mình đi làm công việc bê thi thể, cho nên anh ta gọi tôi giúp.

Anh ta đứng bên ngoài gọi tên tôi, bên trong không có động tĩnh gì, liền đi sang đẩy cánh cửa văn phòng. Lúc bấy giờ, anh ta không ý thức được rằng, biến cố mới sẽ làm thay đổi toàn bộ kết cục câu chuyện.

Đương nhiên tôi vẫn ở trong phòng, nhưng Tề Hồng Phi chỉ nhìn qua một cái, lập tức đã phát ra tiếng hét toáng lên, sau đó toàn thân run bắn lên.

Tôi đứng sững giữa gian văn phòng, hai cánh tay buông thẳng xuống, giống như bên cạnh có một lực rất mạnh vô hình nào đó đang giữ ép cánh tay tôi lại. Trong đầu tôi, mắt, mũi, tai, và, mồm tôi đều có máu chảy ra. Mắt tôi vẫn trợn tròn lên, nhưng bên trong không còn chút sự sống nào nữa.

Tôi cứ bất động như vậy trước mắt Tề Hồng Phi, ai nhìn vào mà thấy như vậy sẽ cho là tôi đã chết.

Và Tề Hồng Phi sẽ giật mình không hiểu trên thực tế, trong phòng bỗng nhiên lại có thêm một hình bóng khác.

Người đó hất mái tóc dài trùm trên trán ra, nét mặt đầy máu mang vẻ dữ tợn. Trong mồm như đang ngậm một cái gì đó, hai tay dính đầy máu dần dần tiến về phía Tề Hồng Phi.

Tề Hồng Phi nhìn một cái là nhận ra ngay, người con gái bỗng nhiên xuất hiện đó, chính là người mà đã bị tôi giết chết, Tố Dung Dung.

Trên đời này không có ai may mắn như vậy, từ một người đã chết lại có thể đứng dậy đi được. Trong lúc này đây, Tề Hồng Phi nhìn thấy người chết không phải là người bình thường, và cho đó là người chết biến thành ma quỷ về báo thù mình. Hầu như tất cả những câu chuyện về ma quỷ và phim ảnh về ma quỷ đều dựng lên theo tình tiết như vậy, cho nên, Tề Hồng Phi hầu như trong nháy mắt liền phán định rằng cái chết của tôi là có liên quan đến Tố Dung Dung.

Và việc duy nhất anh ta phải làm lúc đó là tháo bỏ chạy thục mạng ra khỏi công ty.

Tề Hồng Phi thiếu kiên cường hơn tôi tưởng, ít ra lúc này, anh ta vẫn chưa bị đổ xuống dưới đất. Nhưng như vậy anh ta cũng can đảm lắm rồi, dọa cho hồn bay phách biến. Khi anh ta đang chạy thục mạng, không dám nói là trong đầu còn gì không, nếu như nghiêm trọng quá, khi anh ta chạy giống như chiếc máy đang vận hành, không có ý thức là mình đang làm gì thì nguy.

Tố Dung Dung biến thành ma đã giết chết tôi, cô ta đương nhiên chưa bao giờ lìa bỏ Tề Hồng Phi của cô ta, cho nên, cô ta đi ngay đằng sau Tề Hồng Phi ra khỏi văn phòng, chỉ có điều các chi cơ thể của ma thì cứng đơ, cho nên, Tề Hồng Phi đã chạy thật nhanh bỏ cô ta tụt lại phía sau.

Trong cầu thang máy, Tề Hồng Phi quay đầu lại nhìn, trên hành lang, bóng của Tố Dung Dung đang từ từ tiến lại gần. Anh ta gõ mạnh vào nút bấm của cầu thang, toàn thân vẫn run lên cầm cập.

Chuyện may nhất của Tề Hồng Phi tối nay là cầu thang máy rất nhanh được mở ra, anh ta không dừng chút nào nữa, lập tức nhảy vào.

Trong cầu thang dĩ nhiên là có người, anh ta vịn vào bức tường cầu thang, chân không đứng vững nữa, bỗng nhiên anh ta nhìn thấy có một người nữa trong cầu thang, đó là người đã chết - Thi Văn.

Bởi vì Thi Văn chết chưa bao lâu, cho nên da thịt vẫn còn hồng hào, chỉ mỗi là đầu tóc cô ta rối bời giống như tôi và Tố Dung Dung, trên khuôn mặt còn dính vết máu.

Tề Hồng Phi thét lên một tiếng thất thanh, cử động đương nhiên không còn linh hoạt nữa rồi, định bỏ chạy ra khỏi cầu thang, nhưng Thi Văn chắn anh ta lại, mười chiếc móng tay nhọn tóm chặt lấy anh ta.

Tề Hồng Phi, đứng trong thì có Thi Văn, bên ngoài cầu thang thì là Tố Dung Dung, cho nên lựa chọn duy nhất của anh ta là chạy lên phía trên của cầu thang. Những người lâu năm không leo cầu thang, nhất định là không leo quen, hơn nữa, Tề Hồng Phi lại đang run rẩy mất hết hồn tính như vậy, chỉ nghĩ muốn chạy thoát khỏi hai hồn ma đó, đâu có cố để leo lên cầu thang đó được, cho nên, đúng lúc Thi Văn xuất hiện ở ngay cửa cầu thang, cũng là lúc chân anh ta đạp không tới nền nhà, toàn thân thể lộn nhào xuống.

Rốt cuộc Tề Hồng Phi vẫn chạy thoát, đương nhiên, đó là Thi Văn và Tố Dung Dung không muốn đuổi theo anh ta mà thôi.

Nhưng đêm hôm đó, Thi Văn vững tin Tố Dung Dung nhất định không nhìn thấy mặt trời của ngày mai nữa, trên thực tế, buổi sáng sớm ngày hôm sau, chúng tôi lại nhận tiếp một tin nữa là Tề Hồng Phi đã chết vì xe cộ. Một người đàn ông bị dọa vỡ tim tự mình lái xe, khả năng đâm xe là rất lớn, không có người nào cho tôi một xác suất xác định, nhưng Thi Văn dĩ nhiên nói như vậy, hơn nữa sự thực đã chứng minh câu nói của cô ta là chính xác, đã nói rõ kết cục của Tề Hồng Phi như vậy rồi, đã sớm sắp xếp cho Thi Văn trước rồi.

Một người chết theo cách bị đâm xe thì rất nhiều, ví dụ như thay một bộ phận nhỏ nào đó trong xe chẳng hạn.

Thi Văn đối với xe ô tô thì không thạo lắm, nhưng thế lực của cô ta trong thành phố này thì, lúc nào cần là có ngay. Do vậy, cô ta chỉ cần chi ra một ít tiền, là có thể làm được việc mình cần làm.

Đương nhiên, có lẽ cô ta không làm gì cả.

Rời khỏi tòa nhà Viết Tự Lầu đó, cả ba chúng tôi đi về phía con đường của thành phố.

Lúc này, đương nhiên chúng tôi phải rửa những vết máu trên mặt chúng tôi đi, hai người con gái còn thay nhau chải đầu trang điểm cho nhau, cho nên, dù cho người nào nhìn thấy chúng tôi, đều không thể tưởng tượng rằng cả ba chúng tôi vừa cách đây ít phút là người chết.

Thi Văn muốn đưa chúng tôi đi tìm quán rượu, nhưng khi đi đến cửa của quán rượu, Tố Dung Dung nói không đi nữa. Tôi và Thi Văn không thay đổi. Bóng của cô ta dần dần đi xa, nhìn vẻ hoang tàn lạc lõng.

Hơn nữa, chúng tôi biết, cuộc đời này chúng tôi không thể tạm biệt người con gái đó.

Tối hôm đó, tôi không giết cô ta thật, trong đầu quay ghi lại hình đó, chẳng qua chỉ là chúng tôi diễn kịch mà thôi.

“Tôi biết cô đến với tôi, chỉ là để lợi dụng tôi để trêu tức Tề Hồng Phi mà thôi, nhưng nếu như anh ta bỏ rơi cô thật, thì nhất định anh ta không yêu cô, cô làm như vậy, có thể thay đổi được điều gì không?” Đây là những lời tôi nói với cô ta tối hôm đó.

Tố Dung Dung có một số bí mật đã làm cho cô ta đau khổ trong đầu suốt bao năm.

“Nếu như cô thật muốn biết trong con người của Tề Hồng Phi có chút tình cảm nào đối với cô không, tôi sẽ giúp cô”. Tôi dừng lại một lúc, sau đó nhấn mạnh nói “Để tôi giết chết cô, lấy cái chết của cô để thử lòng anh ta”.

Tố Dung Dung lúc đó không trả lời tôi, ngược lại, cô ta lại cho tôi nói hoang đường. Nhưng lúc đó, phòng của cô ta cánh cửa bị mở ra, có một người con gái khác đi vào.

Cô ta chính là Thi Văn.

“Tôi đã biết quan hệ của cô và Tề Hồng Phi, trong cái thành phố này, tôi có thể cho cô biến mất ngay tức khắc”. Thi Văn nói.

Tố Dung Dung đứng trước Thi Văn, thật giống như lời nói của Tề Hồng Phi, một chút sức lực cũng không có. Nhưng Thi Văn thực sự không muốn đối phó với cô ta, sau đó cô nói “Tôi biết cô cũng là cô gái rất đau khổ, cho nên tôi cũng không truy cứu quan hệ của cô và chồng tôi nữa, chỉ cần cô nghe theo sự sắp xếp của chúng tôi, sau khi giết rồi, tôi có thể cho cô một khoản mà trong mộng cô cũng không mơ tới, mà cũng không nghĩ là mình bỗng trở nên giàu có như vậy”.

Tố Dung Dung lúc này, liệu còn sự lựa chọn nào khác nữa không?

Cho nên sự việc đều đã kết thúc rồi, sau khi Tố Dung Dung rời khỏi đó, tôi và Thi Văn đương nhiên không muốn đi đến quán rượu nữa. Chúng tôi ôm chặt nhau trong đêm tối trên đầu đường phố, cùng chúc nhau đã hoàn thành tốt công việc lần này.

Đúng thế, các anh nhất định đoán được, từ mồm Tề Hồng Phi, người đàn ông sau lưng Thi Văn chính là tôi. Cách đây hai năm chúng tôi tình cờ gặp nhau, đã nảy sinh tình yêu. Hơn nữa lúc đó, đúng lúc Tề Hồng Phi bắt đầu gặp Tố Dung Dung. Đương nhiên trước đó Tề Hồng Phi đã hẹn hò nhiều với các cô gái khác rồi, trong con mắt của Thi Văn thì không vấn đề gì.

Cô ta không nghĩ là lại sống với một con người như thế trên cuộc đời này, nhưng ngược lại, lại không muốn ly hôn với anh ta. Tài sản của cô, sẽ bị đổ hết xuống biển, bản thân cô cũng không muốn chia cho con người phản bội này. Cho nên, khi quen tôi, cô ta liền lên kế hoạch để thủ tiêu ông chồng của mình.

Tôi đã giúp cô ta hoàn thành kế hoạch đó, nhưng sau đó, tôi lại không nhận được những thứ mà tôi muốn.

Một năm sau, tôi ở trong một tòa nhà khác của thành phố, nhìn thấy trên báo đăng tin tái hôn Thi Văn với một nhà kinh doanh ưu tú của nhân dân, tân lang lại không phải là tôi.

Sau một tháng khi Tề Hồng Phi bị đâm xe, tôi nhặt được một tờ phiếu chi và một tờ tem máy của Thi Văn gửi cho tôi. Phiếu chi là cô ấy bù cho tôi, tem máy là cách để tôi biến đi.

Tôi biết rồi, tôi không phải là người con trai duy nhất nấp sau lưng cô ta.

Tôi bắt đầu căm hận người con gái này, cô ta lừa bịp và lợi dụng tôi. Cho nên, tôi thật sự bắt đầu căm hận tất cả những người con gái trụy lạc. Bây giờ, tôi làm cho một công ty khác, ở thành phố khác, tôi cho mấy cô gái trong công ty xem những bức ảnh tôi chụp những người bị HIV và gái mại dâm, làm cho những cô gái xinh đẹp thuần thục đó hứng thú lên, khiến tôi rất vui mừng, người con gái hiển nhiên ngay lập tức thích tôi, tôi quyết định ngay buổi tối hôm nay, mời cô ta đi chơi, bắt đầu cuộc hẹn hò.

Đương nhiên trước khi hẹn hò, tôi sẽ phải đi mua một chiếc va li có cán thật to.

Sau khi gấp xong bức thư, Kiều Quân Á đứng lên, mặt quay lại người đang đứng phía sau mình, đợi nữ ký giả rất lâu, cô ta lần đầu lộ ra nét mặt cười thật tâm nhất, “Tôi phải làm như thế nào đây?”.

Tất cả những cái gọi là chính nghĩa tự đặt ra đó, bắt đầu từ hôm nay xem ra, đều làm cho người ta có hành động tàn ác. Kiều Quân Á muốn tha thứ cho Tần Xuyên, rốt cuộc là ông ấy đã dành cho cô một sinh mệnh, rốt cuộc vì tài hoa của ông ấy không được phát huy, hơn nữa lại bị chặt nửa chừng.

Kiều Quân Á chân chính, người mà không có cách nào tha thứ nổi, chính là bản thân cô.

Cái chết của Tạ Phi, làm cho trái tim cô đau suốt đời, không có cách nào xoá đi được, không có cách nào thay đổi được, nó như đã được xếp trình tự vào trong trái tim cô rồi.

Máy di động của Đào Tử bỗng đổ chuông, cô nhận điện, là Tiểu Khổng khi đi từ bệnh viện ra gọi điện cho cô, nói với cô là Hồ Tử đã tỉnh lại rồi. Bệnh viện sau khi kiểm tra toàn bộ cho anh ta và nói, anh ta mất nhiều máu, do đó cần phải được tĩnh dưỡng, duy nhất chỉ có một bệnh đó là não bị chấn thương nhẹ.

Cúp máy, Đào Tử âm thầm nhìn Kiều Quân Á hồi lâu, sau đó, cô nói “Cô nên đến với những người mà cô làm bị thương đó để sám hối! Những người chết rồi cũng phải đến trước mộ của họ, người nằm trong bệnh viện thì đến bên giường bệnh của họ để sám hối!”.

Im lặng một lúc, Đào Tử lại nói tiếp “Sau cùng, cô nên đi khỏi thế giới này”.

Nghe xong những lời đó, Kiều Quân Á cứ đứng im như vậy, rất lâu không nói câu gì. Cuối cùng, cô mỉm cười, giống như một thiên sứ trong sạch, cô cười, nói:

“Tôi hiểu rồi, người nên biến khỏi thế gian này là tôi và chủ nhân của tôi”.

Tiểu thuyết Kinh dị, Ma quái Thông tin ebook Nguồn: http://tve-4u.org Thực hiện ebook: thanhbt Ngày hoàn thành: 24/08/2017 Dự án ebook #304 thuộc Tủ sách BOOKBT Giới thiệu Chuyện quái dị ở công sở gồm Vết nứt cánh hoa và Chết yểu trong hoa
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.