Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 6099 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1630
Khang sir gặp nạn

❊ ❊ ❊

"Người không động đến ta, ta không động đến người, bất kể là tên Khang Đại Vi đó, hay biểu cữu của hắn, hoặc cái gã nhị bả thủ kia... ta đều sẽ khiến hắn không thể ăn ngon ngủ yên mà rời đi." Mục Phi nói với Việt Phúc Quý.

Thực ra, vốn dĩ Mục Phi đã hơi "khí bất thuận", sau khi đến Bảo Đảo này, ba người Nghĩa Trung Minh cứ liên tục khiêu khích, tên Khang Đại Vi kia lại càng như chó dại xuất hiện sủa càn, Mục Phi vốn đã rất không vui rồi, nay lại lòi đâu ra cái gã biểu cữu quái đản, còn thêm cả cái gã "nhị bả thủ" đồng lưu hợp ô kia nữa, đều là những thứ hỗn tạp gì không biết.

Không nghĩ thì thôi, càng nghĩ Mục Phi càng thấy tức.

"Pháo ca, đây chính là cái xã hội pháp trị mà anh nói đấy à?"

"Ách, cái này, cái này..."

Mục Phi bất ngờ nói một câu như vậy, khiến Việt Phúc Quý cứng họng không nói được lời nào.

"Mục Phi lão đệ, tôi biết chuyện này tôi làm không trót lọt, tôi nhận sai, cậu đừng mỉa mai tôi nữa, được không?"

Việt Phúc Quý đánh trống lảng: "Hiện tại quan trọng nhất là giải quyết chuyện này thế nào đây, chúng ta không đưa ra những tư liệu kia thì thôi, chứ nếu đưa ra, tên Khang Đại Vi kia chắc chắn sẽ phòng bị, lần sau muốn chỉnh hắn e là khó hơn nhiều..."

Hiện tại Mục Phi có chút không tin được gã này nữa, thôi thì tự mình ra tay cho chắc dạ.

"Đúng rồi, những chuyện khác khoan hãy nói, anh mau bảo vệ người tên Tề Tố Hương kia đi, Khang Đại Vi giờ chắc chắn đã đoán ra là cô ấy tiết lộ tư liệu, khả năng sẽ gây bất lợi cho cô ấy. Cô ấy đã giúp chúng ta, chúng ta không thể nhìn cô ấy gặp nguy hiểm..." Mục Phi chợt nhớ ra chuyện này, vội vàng nói.

"Được được, tôi đi sắp xếp chuyện này trước, cậu mau nghĩ xem chuyện này xử lý thế nào, lát nữa tôi gọi lại cho cậu..." Việt Phúc Quý nói xong liền cúp máy.

Khoảng thời gian sau đó, Mục Phi cân nhắc đối sách.

Thực ra nếu chỉ có một mình Khang Đại Vi thì rất dễ giải quyết, nhưng hiện tại Mục Phi không muốn chỉ xử lý một mình hắn, mà muốn thu thập cả tên biểu cữu kia, cùng với cả gã đồng lưu hợp ô đó nữa, hắn không muốn tha cho tên nào.

Nhưng nơi hắn đang ở dù sao cũng là Bảo Đảo, không phải Đại Lục, tình hình ở đây Mục Phi thực sự không nắm rõ, chính vì vậy, hắn suy nghĩ một lúc mà vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết thỏa đáng.

Cuối cùng, hắn quyết định chơi theo "lối cũ", chúng ta chỗ khác không bằng người ta, nhưng về thân thủ cá nhân và mạng lưới thì có ưu thế tuyệt đối, vậy thì cứ từ hai phương diện đó mà xuống tay.

"Ừm..."

Nghĩ đến đây, Mục Phi càng nghĩ càng thấy khả thi, hắn không khỏi gật đầu, đồng thời, một kế hoạch dần hình thành trong đầu.

---❊ ❖ ❊---

Khoảng hơn hai mươi phút sau, Mục Phi nhận được điện thoại của Việt Phúc Quý lần nữa.

"Mục Phi lão đệ à, chúng ta đến muộn rồi..."

Việt Phúc Quý thở dài: "Lúc người của chúng ta đến trường học đó, cô giáo Tề Tố Hương đã bị đưa đi rồi... Nghe nói tội danh là tình nghi phỉ báng, vu khống nhân viên cảnh vụ, bị mời về hỗ trợ điều tra. Nhưng cậu cũng không cần quá lo lắng, tôi đã gọi người mời luật sư đi bảo lãnh cho cô ấy rồi..."

"Bảo Đảo là xã hội pháp trị, cô ấy dù sao cũng là một cô gái, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu..." Việt Phúc Quý giải thích.

Hắn không giải thích còn đỡ, Mục Phi nghe thấy hai chữ "pháp trị" liền nổi giận. Anh rốt cuộc là dân giang hồ hay là cảnh sát, anh đang quảng cáo thay cho bọn họ à? Hơn nữa, xã hội pháp trị thì sao chứ? Dù là nơi "pháp trị" đến đâu, cũng sẽ che giấu những thứ bẩn thỉu, vẫn sẽ tồn tại những thứ không thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Thậm chí, nơi càng "pháp trị" thì những thứ xấu xa đó càng nghiêm trọng. Giống như Việt Phúc Quý vậy, cảnh sát rõ ràng biết hắn là đại ca hắc bang, nhưng không có bằng chứng phạm tội nào của hắn nên chẳng làm gì được.

Thứ pháp trị này trong khi bảo vệ nghiêm ngặt người dân bình thường, cũng trở thành tấm bùa hộ mệnh của một số kẻ.

Thực ra cách đây hơn một năm, Mục Phi vẫn còn rất "phẫn thanh", nhưng hơn một năm nay, hắn đã nhìn thấy quá nhiều sự hủ bại và hắc ám, đã có chút tê liệt rồi.

"Tôi biết rồi, cô ấy đành nhờ cả vào anh..." Mục Phi tùy ý đáp.

"Mục Phi lão đệ, cậu đã nghĩ xong bước tiếp theo phải làm gì chưa?" Việt Phúc Quý hỏi.

Mục Phi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Pháo ca, anh có thể kiếm được thiết bị giám sát, máy nghe lén không?"

"Máy giám sát, máy nghe lén, dễ thôi, mấy thứ đó nhiều như quân nguyên."

Việt Phúc Quý nhìn đồng hồ bên kia: "Cậu đợi tôi một lát, tôi đi lấy cho cậu ngay... Anh em ta cũng mấy ngày chưa gặp, tối khoảng chín giờ, tôi qua chỗ cậu một chuyến, anh em mình gặp mặt rồi nói chuyện..."

Mấy ngày nay, Việt Phúc Quý cũng xác định là mình đa nghi rồi, không có ai giám sát hắn, nên hắn mới an tâm đi lại.

Chín giờ tối, hắn đến đúng hẹn, sau lưng còn có một tên đàn em xách cặp da.

"Đến đến, Mục Phi lão đệ, cậu xem có cái nào dùng được không..."

Việt Phúc Quý bảo tên đàn em đặt cặp da lên bàn trà, mở ra xem, đủ loại máy nghe lén, camera... nhìn có vẻ rất "tinh xảo".

Nhưng Mục Phi chỉ cầm lên xem vài cái rồi ném lại vào cặp da: "Chỉ có mấy thứ này thôi à?"

"A." Mục Phi câu này khiến Việt Phúc Quý ngẩn người: "Mấy thứ này... không được sao?"

Mục Phi không nói gì, chỉ lắc đầu. Có lẽ đối với bọn dân giang hồ như họ, mấy thứ này đã là khá ổn rồi, nhưng đối với Mục Phi, mấy món này thực sự quá nghiệp dư.

Chưa nói đến cái máy nghe lén to bằng cái bật lửa, lại còn có đèn chỉ thị màu xanh, Mục Phi thực sự chịu thua luôn, đại ca ơi, anh sợ người khác không biết anh là máy nghe lén hả?

"Mấy thứ này cứ để tôi tự lo đi."

Mục Phi nói rồi lấy điện thoại gọi cho Vương Tảo, bảo cậu ta chuẩn bị cho mình ba cái máy nghe lén dạng khuy áo, chuyển tới bằng phương thức nhanh nhất.

Trong quá trình gọi điện, Việt Phúc Quý nghe Mục Phi nói mấy thuật ngữ "chuyên nghiệp", còn cả hiệu suất làm việc đó, nghe mà ngẩn ngơ, cuối cùng hắn nhịn không được hỏi: "Mục Phi lão đệ, cậu thực sự là... quân quan của Đại Lục à?"

"Anh nói xem." Mục Phi quay đầu liếc hắn một cái, tuy rằng ca đây chưa từng sống trong quân đội, nhưng cái thân phận đó là hàng thật giá thật trăm phần trăm đấy nhé.

Nói chuyện phiếm với gã này một lát, Mục Phi đuổi hắn về, và trong quá trình trò chuyện, Mục Phi lại có được hai thông tin.

Một là biểu cữu của Khang Đại Vi tên là Đặng Hi Anh, gã này có danh tiếng không tồi trong giới cảnh sát, là một con cáo già, khó chơi.

Tin còn lại là người đứng đầu tổ chống ma túy của sở cảnh sát Đảo Bắc tên là Diêu Vu Long, là một kẻ thiết diện vô tư, ghét "ma túy" như kẻ thù, hơn nữa còn là loại người không sợ trời không sợ đất, chỉ cần có bằng chứng xác thực, hắn cũng dám ra tay với Khang Đại Vi. Hai năm gần đây Bảo Đảo tra "ma túy" rất gắt, tổ chống ma túy này có vài đặc quyền, không quá sợ biểu cữu của Khang Đại Vi.

Tuy rằng Mục Phi cảm thấy hai tin tức này tạm thời chưa dùng tới, nhưng vẫn ghi nhớ lại, nhỡ đâu sau này cần thì sao.

Trưa ngày hôm sau, Đái Ngũ Nguyệt từ Bắc Đô mang máy nghe lén về.

Mục Phi gọi Cao Nguyên, Lý Triều Nam và những người khác đến "họp", phát mấy cái máy nghe lén và một số tư liệu cho bọn họ, nói rõ từng ý tưởng của mình.

"Đều hiểu chưa?" Nói xong, Mục Phi hỏi.

Thấy mọi người đều lắc đầu, Mục Phi phất tay: "Ok, hành động."

Sau khi những người này đi, Mục Phi lại gọi cho Tư Đồ Băng Quang: "Tiểu Quang, làm việc thôi."

---❊ ❖ ❊---

Sáng sớm, trong phòng bao của một khách sạn năm sao nọ.

"Ưm... A..."

Một người đàn ông trung niên bảnh bao có khuôn mặt chữ Điền từ từ vươn vai, chậm rãi tỉnh dậy, hắn ngồi dậy dụi mắt, phát hiện bên cạnh mình vẫn còn đang nằm hai cô mỹ nữ trần như nhộng.

"Chuyện gì thế này nhỉ."

Khang Đại Vi xoa xoa thái dương, hơi choáng.

Một lát sau, nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua, trên khuôn mặt nghiêm túc của hắn không khỏi lộ ra một nụ cười sảng khoái: "Đấu với lão tử sao... Hừ hừ, các người còn kém xa lắm."

Khang Đại Vi nhớ ra rồi, vốn dĩ hai ngày trước bị huấn luyện không ít, tâm trạng không vui, nhưng hôm qua hắn đụng phải chuyện sảng khoái, chuyện này phải kể từ rất lâu trước kia.

Lần trước hắn tán được một cô bé tên Tề Tố Ngọc, cô bé đó còn là sinh viên đại học, trẻ trung xinh đẹp, dáng người ngon, cũng đủ phóng túng, tư thế nào cũng dám chơi, sau khi uống thuốc có thể làm với hắn cả đêm. Vốn dĩ Khang Đại Vi đã hơn bốn mươi rồi, đã qua trung niên, chuyện đó có phần lực bất tòng tâm, nhưng khi ở bên cô bé này, có thể khiến hắn tìm lại được hùng phong thời trẻ.

Chính vì vậy, khoảng thời gian đó hắn và Tề Tố Ngọc đánh lửa rất nhiệt, hầu như có thời gian rảnh là dính lấy nhau.

Nhưng tục ngữ nói làm người không thể quá "đắc ý", nếu không sẽ dễ xảy ra chuyện -- Khang Đại Vi chính là như vậy, hắn và cô bé đó không biết lần nào không chú ý, cô bé đó thế mà lại có thai.

Đây vẫn chưa phải mấu chốt, mấu chốt là cô bé này thế mà không chịu bỏ đứa trẻ, muốn sinh đứa bé ra, còn ép hắn ly hôn với vợ, kết hôn với cô ta. Khang Đại Vi ở bên cô ta chỉ là chơi bời thôi, sao có thể nghiêm túc được, hắn định đưa cho cô ta một khoản tiền rồi cắt đứt là xong chuyện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1636
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.