Bắc Đô đại học thành, nhà hàng Tây Hồng Ma Cô.
"Giai Giai, em xem muốn ăn gì, cứ gọi thoải mái, không cần khách sáo đâu." Lữ Man đưa thực đơn cho Ngải Giai ngồi đối diện, nhiệt tình mời gọi.
Mà Ngải Giai căn bản không nể mặt hắn, cô quay đầu sang chỗ khác, chẳng buồn đếm xỉa tới hắn.
"Hì hì..." Lữ Man cũng không để bụng, hắn mỉm cười, lật xem vài trang đơn giản rồi trả thực đơn lại cho nhân viên phục vụ, "Cho set đôi số sáu."
"Còn đồ uống thì sao ạ?" Nhân viên phục vụ ghi chú lại rồi hỏi tiếp.
"Paker đỏ đi." Lữ Man thuận miệng đáp, nhìn dáng vẻ đó thì có vẻ như hắn còn rành về rượu ở đây hơn cả đồ ăn.
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Lữ Man lại bắt đầu lải nhải không ngừng, "Giai Giai, em cũng chẳng nói mình thích ăn gì... nên anh cứ gọi theo khẩu vị đại chúng vậy..."
"Anh thấy món bít tết sốt tiêu đen với ốc nướng ở đây rất ổn, dù không đặc biệt chính tông nhưng hương vị rất ngon, rất hợp với khẩu vị người Hoa Quốc chúng ta..."
"Hì hì, Giai Giai... hình như em không thích ăn đồ Tây lắm nhỉ... Vậy em thích ăn gì, muốn ăn gì cứ bảo anh, lần sau chúng ta đi."
"..."
Tên Lữ Man này gần như là "kẻ lắm mồm", dù Ngải Giai không thèm đếm xỉa, hắn vẫn nói rất hào hứng.
Trước khi mang đồ ăn thức uống lên, tên này đã nói, đến lúc đồ ăn lên rồi, Ngải Giai không ăn thì hắn tự mình ăn uống ngon lành, vô cùng khoái trá, nhưng cái miệng của hắn vẫn không ngừng nói, cứ nói liên hồi, ngay cả đồ ăn cũng không thể lấp đầy cái miệng đó.
Ban đầu thì còn đỡ, nhưng về sau, Ngải Giai cũng phải "bái phục" hắn luôn. Người ta chẳng thèm phản ứng mà hắn vẫn có thể diễn độc thoại như thế, nói chuyện say sưa suốt hơn nửa tiếng đồng hồ... Ngải Giai cũng đến cạn lời.
"Này này, Giai Giai..."
Chỉ thấy Lữ Man đưa tay chỉ vào chai rượu vang bên cạnh bàn, lại chỉ vào chiếc ly cao chân của mình, "Rót rượu cho tôi..."
Lúc nói câu này, giọng điệu của Lữ Man không tốt chút nào, cứ như đang sai bảo "người hầu" vậy.
Mà tính khí của Ngải Giai thì đương nhiên không thể chiều theo hắn, cô trừng mắt nhìn hắn, "Muốn uống thì tự rót, anh không có tay à?"
"Hì hì..."
Lữ Man dường như đã ăn gần no, hắn dùng khăn ăn nhẹ nhàng lau miệng, nheo mắt nhìn Ngải Giai, "Hình như em vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình thì phải..."
"Đã tìm đến anh, nghĩa là em đã đồng ý với chuyện anh nói trước đó rồi, phải không? Mà em cũng sắp là người đàn bà của anh rồi... giúp người đàn ông của mình rót ly rượu, chẳng lẽ không phải là chuyện đương nhiên sao?" Vừa nói, ánh mắt Lữ Man vừa quét tới quét lui trên người Ngải Giai.
Vừa nghe câu này, lòng Ngải Giai lập tức chùng xuống, 'Cuối cùng... mình thật sự phải đi đến bước này sao?'
Không nghĩ thì không sao, vừa nghĩ đến là tim Ngải Giai lại đau nhói, cảm giác đó... giống như mất đi không khí, muốn nghẹt thở vậy.
"Lữ Man, tôi tìm anh chính là vì chuyện này... Yêu cầu của anh tôi có thể đồng ý, nhưng thời gian nửa tháng quá dài, tôi còn phải chăm sóc mẹ, không có nhiều thời gian như vậy, cho nên điều kiện này phải thay đổi một chút."
Ngải Giai cố tỏ ra thái độ mạnh mẽ, "Tôi có thể... có thể... ngủ với anh một lần, anh phải trả chi phí phẫu thuật cho mẹ tôi."
Mặc dù Ngải Giai đã dặn lòng phải kiên cường, nhưng nói xong câu này, cô gần như muốn ngất đi... Cũng không thể trách cô như vậy, đối với một cô gái trong sạch tự trọng như cô, việc đưa ra quyết định này, e rằng còn khó chịu hơn cả cái chết.
"Hì hì..."
Thế nhưng Lữ Man lại cười, "Giai Giai, anh thừa nhận, em là một cô gái xinh đẹp, nhưng... em có phải quá đề cao bản thân mình rồi không?"
"Em xinh đẹp, dáng người tốt thì đã sao? Em tưởng mình giá trị lắm sao? Em có biết không, ở đây muốn tìm một cô gái có nhan sắc, có vóc dáng để chơi một đêm, chỉ tốn ba, năm ngàn tệ thôi... Cho dù là 'trinh nữ', giá cũng không quá năm vạn. Còn em, ngủ một lần mà đòi mười vạn... Hì hì, nói khó nghe một chút, cái chỗ đó của em làm bằng vàng chắc?"
"Anh..."
Ngải Giai lập tức nổi giận đùng đùng, cô đập bàn cái rầm, suýt chút nữa là nhịn không được mà động thủ đánh người. Tiếng động của cô khiến khách khứa xung quanh đều quay nhìn về phía này.
"Anh cái gì mà anh, cô hét cái gì chứ?"
Lữ Man bắt đầu lộ rõ bản chất, hắn không khách khí nữa, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngải Giai, "Giai Giai, nói cho cô biết, đây là vì trước kia tôi từng thích cô, vẫn còn chút 'tình cảm' với cô đấy, nếu không, cô tưởng tôi rảnh hơi mà lo chuyện nhảm nhí này của cô chắc?"
Lúc này Ngải Giai tức đến run người. Cô chưa từng nghĩ tới, bản thân lại có ngày bị người ta "chà đạp tôn nghiêm" như thế này, giờ phút này, cô cảm thấy mình chẳng còn chút nhân cách nào đáng nói.
"Thôi bỏ đi, tôi đại nhân đại lượng, lười chấp nhặt với cô..."
Vốn dĩ là Lữ Man khiến Ngải Giai tức đến mức muốn nổ phổi, vậy mà giờ hắn lại xua tay, ra vẻ rộng lượng, "Hơn nữa, nể tình trước đây tôi từng thích cô, lại thấy cô thực sự khó khăn, tôi lùi một bước vậy. Không cần nửa tháng nữa, chỉ năm ngày thôi, cô ở bên tôi năm ngày, tôi sẽ đưa cô bảy mươi vạn."
Lúc này, Ngải Giai thực sự muốn cầm chai rượu đập một phát vào đầu hắn, đập cho hắn máu chảy đầu rơi, không thể tự chăm sóc bản thân, rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng cô biết, mình không thể làm vậy, hơn nữa dù có bao nhiêu nhục nhã, cô cũng phải nhẫn nhịn... Bởi vì cô thật sự hết cách rồi, đây là lối thoát duy nhất để cứu mẹ cô. Hơn nữa, cô cũng biết lời Lữ Man nói tuy khó nghe nhưng không hề phóng đại... cho dù có đem cô "bán" đi, cũng chẳng bán được bảy mươi vạn đâu.
Chỉ là... Ngải Giai không cam tâm. Tại sao cuộc đời cô lại phải như thế này... Cô còn chưa từng yêu đương, vậy mà đã phải cùng loại người này...
Lúc này, Ngải Giai vô cùng hoài niệm Mục Phi... Nếu anh ấy ở đây, chắc chắn sẽ không để cô rơi vào hoàn cảnh này phải không? Dù cô có khó khăn thế nào, anh ấy cũng sẽ giúp cô, đúng không? 'Đồ keo kiệt, rốt cuộc anh đang ở đâu, dạo này thế nào rồi?'
Nếu như lúc trước chưa "thương lượng xong" thì còn đỡ, giờ mọi chuyện đã chốt hạ, Ngải Giai nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra với mình trong tương lai gần, cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đôi mắt xinh đẹp nhòe đi, nước mắt lăn dài trên má.
Ngải Giai là một cô gái xinh đẹp, cô rơi lệ như vậy trông thật uyển chuyển động lòng người, khiến kẻ khác phải xót thương. Thế nhưng Lữ Man nhìn Ngải Giai lúc này, chẳng những không mảy may xót xa, thương tiếc, mà trong lòng lại ngập tràn khoái cảm trả thù.
'Hồi đó ông đây theo đuổi mày như vậy, mày không thèm đếm xỉa đến ông, lại còn dính lấy thằng họ Mục kia... Đáng đời! Đồ tiện nhân, ai bảo mày không chọn tao, mày đáng bị như thế!'
'Còn thằng họ Mục kia nữa, những gì mày làm với tao, tao đều ghi nhớ trong lòng cả đấy. Chắc mày không ngờ được là đàn bà của mày lại rơi vào tay tao đâu nhỉ? Mày yên tâm, tao sẽ đem những gì mày làm với tao... trả lại hết lên người nó, ha ha ha ha...'
Lữ Man cười cuồng dại trong lòng. Nghĩ đến cảnh tượng đè Ngải Giai - đại mỹ nhân mà hắn thèm khát bấy lâu - dưới thân, rồi tùy ý "rong ruổi" trên người cô, Lữ Man đã không thể kìm nén, chỗ nào đó trên cơ thể hắn đã bắt đầu có phản ứng sinh lý.
"Đã như vậy thì chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, đi làm 'chuyện chính' ngay thôi, đi nào." Lữ Man đứng dậy.
Đúng lúc này, đột nhiên có người chen vào, "Khoan đã, còn chưa ăn xong mà... ăn xong rồi hãy đi."
"Ăn cái gì mà ăn, không ăn nữa. Người đẹp, tính... ừm?"
Lời nói còn chưa dứt, Lữ Man mới cảm thấy có gì đó không ổn, hắn quay đầu nhìn lại, lập tức giật bắn mình... Hắn thực sự bị dọa đến mức nhảy dựng lên.
"Mục... Mục Phi." Lữ Man trợn tròn mắt, dáng vẻ như vừa gặp quỷ.
"Ừm, anh vẫn nhận ra tôi à?"
Mục Phi ngồi cạnh Ngải Giai, đang dùng dao nĩa của cô cắt miếng bít tết trong đĩa, "Tôi cứ tưởng vài ngày không dọn dẹp anh... là anh quên mất tôi rồi chứ."
Chỉ thấy Mục Phi cắt một miếng nhỏ, cho vào miệng, "nhồm nhoàm" nhai, "Này này, cô nói không sai, bít tết quán này làm khá lắm, ngon thật."
"Ực."
Lữ Man hoàn toàn bị dọa cho ngu người, nuốt nước bọt cái 'ực', không biết nên làm gì cho phải.
"Ưm..."
Lúc này, Ngải Giai đã đầm đìa nước mắt, cô dùng sức bịt chặt miệng mình, không để bản thân bật khóc, 'Anh ấy... anh ấy chưa chết... anh ấy đã trở về, anh ấy thực sự đã trở về rồi...'
Mặc dù Ngải Giai cảm động, nhưng Mục Phi lại chẳng cho cô sắc mặt tốt. Anh đang giận kẻ này đây, lát nữa sẽ dạy dỗ cô sau.
Còn Lữ Man thì cứ đứng đực ra đó, mãi cho đến khi Mục Phi ăn hết một phần ba miếng bít tết, hắn mới phản ứng lại được.
"Mục Phi, anh... anh... tại sao anh chưa chết? Chẳng phải anh đắc tội với nhà họ Ngô rồi sao..."
Lữ Man vừa nói vừa lùi lại, bàn tay chỉ về phía Mục Phi khẽ run rẩy.
"Đúng vậy, tôi đắc tội với nhà họ Ngô đấy... nhưng thì sao nào?"
Mục Phi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại nhét miếng bít tết vào miệng, "Chẳng lẽ trong mắt anh, nhà họ Ngô bọn họ là thần tiên, là ác quỷ, bảo ai chết là người đó phải chết à?"
Lúc này, lưng Lữ Man đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vốn dĩ trong lòng hắn, Mục Phi đã là sự tồn tại như cơn ác mộng, đủ đáng sợ rồi, nhưng hắn không ngờ tới, dù đã nghĩ như vậy mà hắn vẫn đánh giá thấp Mục Phi. Nhà họ Ngô ở Bắc Đô... đó là sự tồn tại chỉ đứng sau Tứ đại gia tộc thôi đấy... Mà ngay cả bọn họ còn không làm gì được gã họ Mục này... Loại người này mà mình lại đi đắc tội... chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Nghĩ đến đây, Lữ Man suýt nữa thì khóc.
Phản ứng đầu tiên của hắn là muốn chạy, nhưng hắn còn chưa kịp "bỏ chạy" thì đã nhớ tới thân thủ gần như biến thái của Mục Phi, hắn mất hết cả dũng khí chạy trốn. Hắn nghiêng người, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, "Đại ca, à không, ông nội... tôi sai rồi, tôi biết sai rồi, ông đại nhân đại lượng, hãy tha cho tôi đi..."
Cảnh tượng này vừa xảy ra, tất cả mọi người, kể cả Ngải Giai, đều ngẩn người ra. Đây là diễn trò gì vậy?
"Ừm, biết sai là chuyện tốt..."
Dù Mục Phi nói thì hay đấy, nhưng thực tế anh không hề lay chuyển, "Đã là người trưởng thành cả rồi thì đừng nói mấy lời ngu ngốc đó nữa. Dù là ai, phạm sai lầm đều phải trả giá, anh nói xem có phải không?"
'Tiêu rồi...'
Nghe Mục Phi nói câu này, Lữ Man biết mình lành ít dữ nhiều, đằng nào thì không chạy cũng chẳng có kết quả tốt, mà có chạy cũng không thoát. Nghĩ đến đây, hắn không chần chừ nữa, đứng dậy định chạy.
Thế nhưng, dù động tác của Lữ Man có nhanh, hắn cũng chỉ là một người bình thường. Mục Phi dù có "bị thương" đi nữa thì anh vẫn là người tu luyện, người có võ. Mấy trò vặt vãnh đó của Lữ Man làm sao qua mắt được Mục Phi? Chỉ thấy ngay khoảnh khắc Lữ Man định đứng dậy, Mục Phi đã đứng dậy nhanh hơn hắn, vung một cước đá ra. "Bùm." Đó là âm thanh cuối cùng Lữ Man nghe thấy trước khi mất ý thức... chính là âm thanh "trứng vỡ" trong truyền thuyết...