"Anh... anh... á..." Lâm Nhược Y còn chưa nói hết câu, anh trai cô đã bế bổng cô lên, còn xoay hai vòng. Cảnh tượng này, y hệt như nam nữ chính trùng phùng trong phim điện ảnh vậy.
Không sai, người tới chính là anh trai ruột của Lâm Nhược Y, Lâm Nhược Nghiễm.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, người qua lại khá đông đúc. Những người qua đường thấy cảnh tượng "hay ho" ở đây, đều ngoái đầu lại xem náo nhiệt, có người còn thì thầm to nhỏ, thậm chí có vài cô gái còn tấm tắc: "Anh chàng này đẹp trai quá", "Hai người đẹp đôi thật"... Đẹp đôi cái đầu nhà các người, anh em ruột đấy!
Là một "cuồng em gái", Lâm Nhược Nghiễm nghe thấy những lời đó thì vô cùng vui vẻ, nhưng với Lâm Nhược Y thì cô lại cảm thấy buồn nôn, sến súa.
"Anh làm gì đấy? Buông ra, mau thả em xuống!" Lâm Nhược Y đấm vào vai anh trai, Lâm Nhược Nghiễm lúc này mới đặt cô xuống.
"Anh... là anh sao? Sao anh lại tới đây?" Lâm Nhược Y vừa chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch, vừa liếc anh trai một cái đầy trách móc.
"Hừ, xem em nói kìa. Anh trai em tới Bắc Đô cũng mấy năm rồi, dù sao đây cũng coi như là 'địa bàn' của anh... Bảo bối của anh tới đây đi học, sao anh có thể không tới thăm được chứ?"
"Đúng lúc hai hôm nay không bận, anh có hai ngày nghỉ, liền tới 'tập kích bất ngờ' cho em đây... Hì hì, thế nào, có phải rất bất ngờ không?" Vừa nói, Lâm Nhược Nghiễm vừa chỉnh lại mũ quân đội, trên gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ phấn chấn, đắc ý.
"Bất ngờ... ồ, đúng là bất ngờ thật..." Thế nhưng, Lâm Nhược Y chỉ ỉu xìu đáp khẽ một tiếng.
Cô cũng biết, theo lý mà nói, đã hơn một năm rồi cô và anh trai không gặp nhau, anh tới thăm mình, lẽ ra cô phải rất vui mới đúng. Nhưng Lâm Nhược Y không cách nào kiểm soát được cảm xúc của bản thân. Mỗi khi nghĩ đến người tới không phải Mục Phi, cô lại không kìm được nỗi thất vọng, chẳng còn chút hứng thú nào.
Lúc nãy Lâm Nhược Nghiễm mải vui nên không để ý, giờ quan sát kỹ mới phát hiện, tình trạng của bảo bối em gái mình không tốt chút nào. Lúc này, Lâm Nhược Y không chỉ gầy đi trông thấy, gương mặt "búp bê" vốn trắng hồng hào cũng mất đi vẻ khỏe khoắn thường ngày. Quầng mắt cô đỏ hoe, sưng húp, cả người ủ rũ, trông vô cùng tiều tụy, giống như một "bệnh nhân" ốm lâu ngày chưa khỏi.
Thấy cô như vậy, Lâm Nhược Nghiễm thực sự giật mình: "Nhược Y, em sao vậy? Em... sắc mặt sao lại khó coi thế này... Em còn khóc nữa, có phải ai bắt nạt em không?"
Lâm Nhược Nghiễm nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Nhược Y, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ tức giận và lo lắng.
Anh không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một câu, Lâm Nhược Y cảm thấy đủ loại cảm xúc tiêu cực đè nén bấy lâu trong lòng không thể kiềm chế được nữa, bỗng chốc bùng nổ. Cô cắn môi dưới, cố nhịn không khóc, thế nhưng... cuối cùng vẫn không nhịn nổi, nước mắt như đê vỡ, gần như trong chớp mắt, khuôn mặt xinh đẹp của cô đã đầm đìa nước mắt.
"Nhược Y, em... rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, em nói đi chứ..."
"Đừng khóc, ngoan, đừng khóc..."
Thấy Lâm Nhược Y như vậy, Lâm Nhược Nghiễm thật sự hoảng sợ. Anh vừa an ủi vừa lo lắng hỏi han. Nhưng mặc anh hỏi thế nào, Lâm Nhược Y chỉ biết khóc, không nói lấy một lời.
"Nhược Y, em... được, được, được, anh không hỏi nữa..."
"Đi, chúng ta qua kia ngồi rồi nói chuyện..."
Lâm Nhược Nghiễm kéo Lâm Nhược Y đến chiếc ghế dài trong góc, chỉ lặng lẽ an ủi cô, còn chuyện đã xảy ra thế nào, anh cũng không hỏi nữa. Anh hiểu rõ em gái mình, Lâm Nhược Y bề ngoài mềm yếu nhưng thực chất tính cách rất cứng đầu. Việc gì cô đã xác định, trừ khi chính cô thay đổi cách nhìn, nếu không thì chẳng ai khuyên được. Cũng như vậy, nếu cô không muốn nói, e rằng có lấy tuốc nơ vít cũng không cạy nổi miệng cô.
"Ừm."
Đúng lúc Lâm Nhược Nghiễm đang lo lắng, anh chợt chú ý đến một vấn đề: trong túi ni lông Lâm Nhược Y đang cầm, đựng đủ thứ đồ giống như "quà nhỏ". Anh nhìn kỹ lại lần nữa, phát hiện trong đó thế mà có một khung ảnh nhỏ, bên trong là bức ảnh một chàng trai đang mỉm cười.
Lâm Nhược Nghiễm không những không ngốc mà còn rất thông minh. Nhìn thấy những thứ này, anh lập tức hiểu ra: đây chẳng phải là kịch bản nam nữ đang yêu nhau cãi vã chia tay trong phim ảnh hay sao? Cãi nhau, rồi trả lại quà đối phương từng tặng.
"Với bạn trai... cãi nhau rồi à?" Lâm Nhược Nghiễm dò hỏi.
"Hu... oa..." Được rồi, vừa nghe câu này, Lâm Nhược Y càng khóc dữ dội hơn.
"Này này, dừng, anh không hỏi, anh không hỏi nữa là được chứ gì..."
Hết cách, Lâm Nhược Nghiễm thực sự không dám hỏi nữa. Anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, không thể khuyên bảo, đành nói vài lời an ủi. Qua hơn mười phút, tiếng khóc của Lâm Nhược Y mới nhỏ dần. Thấy cô đỡ hơn, Lâm Nhược Nghiễm thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, được rồi, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi..."
Lâm Nhược Nghiễm treo nụ cười dịu dàng trên gương mặt tuấn tú để an ủi. Nhưng thực tế, giờ anh chỉ là "dịu dàng" bên ngoài thôi, chứ trong lòng anh đang tức đến phát điên rồi.
Vẫn câu nói cũ, Lâm Nhược Nghiễm là một "cuồng em gái". Từ nhỏ đến lớn, người anh cưng chiều nhất chính là cô em gái này. Người Hoa ta có cách nói để hình dung việc người lớn cưng chiều con trẻ, gọi là "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa". Cách nói này tuy có phần khoa trương, hơn nữa hai anh em cũng chẳng chênh nhau mấy tuổi, nhưng đặt vào Lâm Nhược Nghiễm, cũng không sai biệt là bao. Anh đối với Lâm Nhược Y, chẳng phải cũng chính là như vậy sao?
Vì vậy, Lâm Nhược Nghiễm lúc này mới phải "cười" để chăm sóc tâm trạng của em gái, còn trong lòng thì đã nghiến răng ken két. Anh đã hạ quyết tâm, nhất định phải dạy cho tên khốn kia một bài học, xem hắn còn dám bắt nạt bảo bối của mình nữa không. Tất nhiên, chuyện này anh sẽ không để cho Lâm Nhược Y biết.
"Ơ."
Tuy nhiên, khi anh vừa nghĩ đến đây, một món đồ đã thu hút sự chú ý của anh. Chỉ thấy trong túi mua hàng bằng nhựa mà Lâm Nhược Y đang cầm, có một chiếc hộp nhỏ trông khá "chất lượng", nhưng ngoại hình không mấy bắt mắt. Lâm Nhược Nghiễm cứ thấy chiếc hộp nhỏ đó quen quen.
'Đây là... cái gì?' Lâm Nhược Nghiễm nghĩ thầm, bèn đưa tay lấy chiếc hộp nhỏ ra rồi mở nó.
"Cái này..."
"Xoẹt."
Khi nhìn thấy đồ vật bên trong, anh lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt trợn ngược, khuôn mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Thậm chí, từ "kinh ngạc" cũng không thể diễn tả được tâm trạng của anh lúc này, nói là "thấy ma giữa ban ngày" cũng không hề khoa trương.
"Khải... Huân chương Khai Thác Giả... cái này, làm sao có thể chứ?"
Bộ não của Lâm Nhược Nghiễm vận hành cực nhanh: "Cứ theo đà này mà nói, bạn trai của Nhược Y... và người mang lục giác Chử Ngân Tinh Thạch về, nhiều lần giúp bộ phận của chúng ta vượt qua khó khăn... là, là cùng một người?"
"Nếu vậy, tin tức của bộ phận tình báo hồi trước, người diệt trừ Lôi gia cũng là..."
"Cái này... ực..." Nghĩ đến đây, Lâm Nhược Nghiễm không kìm được nuốt nước bọt.
Không trách anh như vậy, anh thực sự quá đỗi kinh ngạc.
Thực ra trước đây anh cũng từng suy nghĩ, Mục Phi này với Mục Phi là bạn trai của em gái mình có phải là cùng một người không, nhưng ý nghĩ này vừa nảy ra liền bị anh cười trừ mà gạt bỏ, bởi anh thấy suy nghĩ đó thực sự nực cười.
Mục Phi trong quân khu là loại người nào chứ? Là nhân vật truyền kỳ có thể địch lại trăm người, có thể bằng sức một người kéo cả đội ngũ ra khỏi tuyệt cảnh. Mấy lần làm nhiệm vụ của cậu ta, mức độ đặc sắc đều sánh ngang với phim bom tấn Mỹ, trải nghiệm của cậu ta ở bộ phận của anh gần như đã được truyền tụng thành "chiến tích anh hùng". Hơn nữa cậu ta không chỉ đơn thuần là mạnh, kỹ thuật máy tính và mạng của cậu ta còn lợi hại hơn cả đám "chuyên gia" như anh.
Không nói người khác, ngay cả cảm giác của Lâm Nhược Nghiễm, tên nhóc này quả thực là một "siêu nhân" văn võ song toàn, không gì không làm được.
Còn em gái mình thì sao? Em ấy thông minh xinh đẹp, lương thiện, dịu dàng chu đáo, đàng hoàng phóng khoáng, còn... khụ khụ, ngại quá, tóm lại là, em ấy tuy xuất sắc không sai, nhưng suy cho cùng, cũng chỉ là một cô gái bình thường, làm sao có thể có liên quan gì tới kiểu "siêu nhân" như Mục Phi được chứ? Hai người họ căn bản không cùng một đẳng cấp.
Không nghĩ thì thôi, Lâm Nhược Nghiễm càng nghĩ càng kinh ngạc, càng nghĩ càng thấy "hoang đường". Tuy nhiên dù vậy, anh cũng phải chấp nhận hiện thực. Chẳng nói đâu xa, cái Huân chương Khai Thác Giả tượng trưng cho vinh dự vô thượng của các nhà nghiên cứu khoa học này, đang nằm ngay trong tay mình đây này.
'Thế mà lại tặng thứ này cho Nhược Y, tên nhóc này cũng...' Nghĩ đến đây, Lâm Nhược Nghiễm cũng có chút bất lực.
"À khoan..."
Ngay sau đó, anh lại nghĩ đến một điểm mấu chốt: 'Nếu vậy, người ở bên cạnh Lạc Tuyết kia... cũng là cậu ta?' Trong thoáng chốc, Lâm Nhược Nghiễm ngập tràn kinh ngạc, trong đầu anh có quá nhiều thông tin, có chút không xử lý kịp.
"Anh!"
Đúng lúc này, tiếng gọi của Lâm Nhược Y vang lên.
"À, ừ, ừ."
Hoàn hồn lại, Lâm Nhược Nghiễm phát hiện em gái đang giơ tay quơ quơ trước mắt mình, cô còn hơi mím môi, trên mặt lộ vẻ không vui.
"Xin lỗi, Nhược Y, anh thất thần một chút. Em vừa nói gì thế?" Lâm Nhược Nghiễm hỏi.
"Vừa nãy anh nói... đây là Khai Thác gì đó? Anh biết thứ này à?" Lâm Nhược Y chỉ vào Huân chương Khai Thác Giả trong tay anh hỏi.
Vừa nghe câu hỏi này của cô, Lâm Nhược Nghiễm lập tức giật thót. Đây là thứ gì, tất nhiên anh biết, nhưng... có nên nói cho Lâm Nhược Y biết hay không?
Lâm Nhược Nghiễm nhanh chóng suy tính trong lòng: Vì cô ấy không biết đây là thứ gì, tự nhiên cũng không biết món đồ này quý giá đến nhường nào. Nếu vậy... chắc cô ấy cũng không biết rõ tình hình thực tế của Mục Phi rồi? Nếu mình nói hết mọi thông tin cho cô ấy biết, liệu cô ấy có không "chia tay" Mục Phi nữa, mà ngược lại còn làm hòa không?
Không được, tuyệt đối không được. Tên nhóc Mục Phi kia có năng lực, có bản lĩnh là thật, nhưng dù sao ngoài Nhược Y ra, hắn còn có những người phụ nữ khác. Mình không thể để loại đàn ông "bắt cá hai tay" này ở bên Nhược Y... Hơn nữa, công việc quân nhân của hắn cũng không tốt, hắn thường xuyên đi làm nhiệm vụ... thực sự quá nguy hiểm... lỡ như hắn xảy ra chuyện gì, Nhược Y phải làm sao đây?
Không cần nghĩ nhiều, chỉ riêng hai điểm này thôi đã khiến Lâm Nhược Nghiễm gạt bỏ tên "em rể" này rồi.
"À, cái gì, cái gì cơ? Nhược Y, em hỏi anh cái gì?" Lâm Nhược Nghiễm chớp mắt, lắc lắc chiếc hộp trong tay: "Ồ, em hỏi cái này à... À, đây là cái gì nhỉ... Trông có chút quen mắt... Cái gì ấy nhỉ, anh không nhớ ra nổi..."
Phải nói rằng, Lâm Nhược Nghiễm tuy khá đẹp trai và có tài, nhưng "diễn xuất" của anh thực sự quá kém. Chỉ với bộ dạng này lúc này, đừng nói là Lâm Nhược Y hiểu rõ anh, e rằng một người lạ bất kỳ nào tới cũng có thể nhìn ra "vấn đề".