Chư Cát Ngô Chân dạo gần đây vô cùng đắc ý, tinh thần phấn chấn.
Hắn báo cáo công việc gần đây lên đại lão quân khu Bắc Đô là Tôn Hách Vũ. Tuy nói là "báo cáo", nhưng ý khoe khoang, muốn tranh công bên trong lại vô cùng rõ rệt.
Tôn Hách Vũ cũng chẳng hề keo kiệt lời tán thưởng và khen ngợi dành cho Chư Cát Ngô Chân. Nghe những lời đó, biểu cảm trên mặt Chư Cát Ngô Chân không thay đổi rõ rệt, nhưng vẻ đắc ý trong mắt lại căn bản không sao che giấu nổi.
Nhưng ngay lúc này, Tôn Hách Vũ nhận được một cuộc điện thoại, hắn vừa nghe đầu dây bên kia kể lại, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Đôi lông mày rậm của hắn nhíu chặt lại, ngước mắt liếc nhìn Chư Cát Ngô Chân, rồi lại nói vào điện thoại: "Nói cụ thể hơn một chút xem nào..."
"Chính là có không ít khách hàng, vốn dĩ đã cầu ông van bà, nài nỉ đòi hợp tác với chúng ta. Thế nhưng sáng sớm hôm nay, thái độ của những khách hàng đó lại thay đổi rõ rệt. Không chỉ không đòi hợp tác nữa, thậm chí một số khách hàng đã ký ý định thư, đạt được thỏa thuận miệng, đều đổi ý, yêu cầu hủy đơn hàng..."
Dù giọng nói của người ở đầu dây bên kia không lớn, nhưng Chư Cát Ngô Chân dù sao cũng là người tu luyện, những lời đó hắn nghe được vô cùng rõ ràng. Chính vì vậy, sắc mặt hắn cũng thay đổi theo – lúc này, hắn nào dám đắc ý nữa? Chỉ còn lại vẻ nghiêm trọng mà thôi.
"Ngươi nói tiếp đi!" Tôn Hách Vũ lại nói.
"Tôi nhận ra tình hình này hoàn toàn không ổn, liền tìm hai vị khách hàng muốn hủy đơn, dò hỏi xung quanh xem tại sao họ lại muốn hủy đơn, từ bỏ hợp tác..."
"Họ tiết lộ tin tức cho tôi biết, rằng ngay trong đêm qua, họ nhận được một tin tức. Bảo rằng có chừng hai, ba doanh nghiệp thép đầu ngành của quốc gia, tổ chức họp báo, nói rằng đã nghiên cứu ra loại kim loại mới, đang xin cấp bằng sáng chế, sau này còn sản xuất hàng loạt..."
"Tuy họ không nói tên và thành phần của kim loại này, nhưng nhìn từ những dữ liệu thuộc tính đưa ra, thì gần như giống hệt loại Mật Thép của chúng ta, giống đến 99%! Có thể nói, chính là bản sao của Mật Thép bên mình!"
"Hơn nữa, so với doanh nghiệp mới chân ướt chân ráo bước vào ngành thép như chúng ta, thương hiệu của những tập đoàn lớn kia vang dội hơn, thực lực mạnh hơn, khách hàng của chúng ta còn từng có lịch sử hợp tác với họ... Những khách hàng vốn dĩ đang sốt sắng muốn hợp tác với chúng ta, nay đã chuyển sang tâm thế nghe ngóng là chính, thậm chí là dứt khoát chuyển sang công ty khác..."
Đầu dây bên kia vẫn đang nói tiếp, nhưng đến đây thì tình hình ra sao đã vô cùng rõ ràng rồi.
Nhìn lại bên này, dù là Tôn Hách Vũ hay Chư Cát Ngô Chân, sắc mặt đều xanh mét, cực kỳ khó coi.
"Bộp!" Tôn Hách Vũ cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía Chư Cát Ngô Chân, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ngô Chân, nhiệm vụ đầu tiên khi ngươi trở về thất bại, không tranh nổi quân khu Bắc Hà, chuyện này không trách ngươi."
"Sau đó, ngươi muốn làm dự án này. Ta có từng nói với ngươi, nếu ngươi làm việc vì công việc thì ta ủng hộ ngươi. Nhưng nếu làm vì báo thù, vì trút giận thì ta không đồng ý! Câu này ta từng nói, đúng chứ?"
"Khi đó ngươi trả lời ta thế nào? Ngươi thề thốt đảm bảo rằng, ngươi sẽ không để tình cảm cá nhân xen vào công việc, hơn nữa còn tự tin chắc chắn sẽ làm nên dự án này!"
"Ta biết đứa trẻ như ngươi từ nhỏ đã hiếu thắng, sợ ngươi bị thất bại lần trước làm cho choáng váng đầu óc, nên mới nhắc đi nhắc lại với ngươi: 'Nhất định phải lấy sự ổn thỏa làm đầu', 'đừng nóng lòng muốn thành công', 'càng không được để lộ sơ hở hay nhược điểm gì để người khác nắm thóp!', nhưng ngươi thử nghĩ lại xem, ngươi đã làm như thế nào?"
Lúc này, những lời khen ngợi, tán thưởng trong mắt Tôn Hách Vũ cách đây không lâu đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự thất vọng.
Nói đến đây, hắn phẩy phẩy tay: "Việc này do một tay ngươi gây dựng, vậy thì ngươi tự chịu trách nhiệm, nhanh chóng nghĩ cách giải quyết đi!"
Sắc mặt Chư Cát Ngô Chân vô cùng khó coi, biểu cảm âm lạnh kia dường như có thể đông cứng cả không khí xung quanh.
Hắn không nói lời nào, quay đầu bỏ đi ngay.
Chư Cát Ngô Chân vừa bước vào phòng làm việc của mình, Tôn Khải Hưng liền đón lấy, vẻ mặt đầy phấn khích nói: "Đại ca, thế nào rồi... Chú ấy..."
Chỉ là lời còn chưa nói hết, hắn đã thấy sắc mặt khó coi của Chư Cát Ngô Chân.
Sự phấn khích trong lòng hắn lập tức nguội lạnh: "Đại ca, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Chư Cát Ngô Chân quay đầu nhìn hắn, ánh mắt âm u đáng sợ: "Xảy ra chuyện lớn như vậy, mà ngươi không nhận được chút tin tức nào sao? Ngươi còn mặt mũi nào mà hỏi ta?!"
"Tôi..." Tôn Khải Hưng bị mắng tới mức câm nín, nhưng hắn thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không biết thì đi điều tra đi!! Chuyện này cũng cần ta dạy ngươi sao?"
"Chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng không làm được, đồ vô dụng! Phế vật! Toàn là phế vật!" Chư Cát Ngô Chân cuối cùng không nhịn được, chửi ầm lên.
Tôn Khải Hưng bị mắng tới mức mặt già đỏ bừng: "Tôi đi điều tra ngay đây!"
Không biết là do sốt ruột điều tra, hay là bị mắng tới mức không chịu nổi, Tôn Khải Hưng bước nhanh chạy ra ngoài.
Mà trong lúc Tôn Khải Hưng đi điều tra, Chư Cát Ngô Chân cũng không nhàn rỗi, hắn gọi từng cuộc điện thoại đi khắp nơi để nghe ngóng tin tức. Lúc này mới thấy được tầm quan trọng của nhân mạch.
Một tiếng đồng hồ, chỉ đúng một tiếng đồng hồ, họ đã cơ bản nắm rõ đầu đuôi sự việc.
"Đại ca, tôi rõ rồi..." Tôn Khải Hưng cầm mấy tờ tài liệu, "Ngay đêm hôm qua. Thép Tứ Chi Hoa tỉnh Xuyên, Tập đoàn Thép Hồng Sơn tỉnh Cam, Tập đoàn Tân An tỉnh Tây Giang, ba doanh nghiệp đầu ngành trong ngành sản xuất thép quốc gia, đã liên hợp tổ chức họp báo, giới thiệu một loại hợp kim mới do họ cùng nghiên cứu. Sản phẩm của họ, xét từ các loại thuộc tính, đặc tính, đều giống Mật Thép đến 99%! Có thể nói, kim loại mà họ tung ra chính là 'bản đạo nhái' của Mật Thép!"
"Tuy của chúng ta mới là bản gốc, nhưng khách hàng không quan tâm đến mấy thứ đó. Ngược lại, so với chúng ta, mấy doanh nghiệp kia đều là những doanh nghiệp lâu đời trên mười năm, về mặt danh tiếng, tín nhiệm, sản lượng đều có tính cạnh tranh hơn chúng ta. Cộng thêm việc sản lượng tăng lên, giá thành sản phẩm tất yếu sẽ giảm xuống..."
"Cho nên những doanh nghiệp vốn dĩ đang sốt sắng hợp tác, bây giờ ngược lại chẳng vội nữa, chuyển sang trạng thái nghe ngóng..."
"Ngoài việc này ra, còn một tin tức quan trọng nữa – công nghệ sản xuất loại kim loại mới này là do một người có lai lịch bất minh bán cho ba công ty kia với cái giá siêu rẻ là năm triệu. Mà hắn ta chỉ có một yêu cầu bổ sung, chính là thời gian tổ chức họp báo giai đoạn đầu, thời gian công bố ra bên ngoài, phải do hắn quyết định..."
Nghe đến đây, sắc mặt Chư Cát Ngô Chân trầm xuống như vũng nước đọng – đến đây, mọi chuyện đã hoàn toàn rõ ràng.
Người có lai lịch bất minh kia là ai, còn cần phải nói sao? Ngoài Mục Phi ra, còn ai có được tài liệu này?
Hơn nữa, cuộc họp báo đó không tổ chức sớm cũng không tổ chức muộn, lại cứ chọn đúng lúc mình ký xong hợp đồng, tiền đã chi ra, mới công bố tin tức... Đây rõ ràng là đang chơi xấu mình!! Ngoài Mục Phi, ai làm chuyện này?
Chư Cát Ngô Chân cố nén cơn giận trong lòng: "Chúng ta... tình hình tổn thất thế nào?"
"Mấy vị chuyên gia chúng ta mời về đã ước tính qua, nếu không có chuyện lần này, hàng hóa của chúng ta trong vòng hai năm chắc chắn ở trạng thái cung không đủ cầu, sản xuất bao nhiêu cũng không lo không bán được. Tám trăm triệu chúng ta bỏ ra, một năm là có thể thu hồi vốn..."
"Nhưng sau khi xảy ra chuyện này, ba nhà máy lớn kia gia nhập thị trường, dựa vào năng lực sản xuất của họ, ít nhất sẽ chiếm đoạt 85% thị phần, chỉ còn lại khoảng 15%, còn phải trừ đi phần của cái nhà máy bên Mục Phi... tính ra như vậy..."
Tôn Khải Hưng đọc báo cáo, nhưng Chư Cát Ngô Chân càng nghe càng phiền, hắn không nhịn được bắt đầu đập bàn: "Ta muốn nghe kết luận của mấy phân tích, tính toán đó, ta muốn nghe kết luận!!"
Tôn Khải Hưng cũng lộ vẻ mặt khổ sở, hắn ngập ngừng một chút: "Theo phân tích của các chuyên gia, lợi nhuận hàng năm của chúng ta nhiều nhất cũng chỉ tầm 15% so với trước kia, tức là... khoảng một trăm triệu..."
Nghe đến đây, cho dù Chư Cát Ngô Chân đã sớm chuẩn bị tâm lý, tim hắn vẫn quặn thắt một cái thật mạnh.
Vốn dĩ, khoảng một năm là thu hồi vốn, sau đó mỗi năm lãi ròng hơn năm trăm triệu. Vô cùng có tiềm năng phát triển.
Bây giờ, lại phải mất tám năm mới thu hồi vốn, mà còn phải trong điều kiện 'không xảy ra sự cố ngoài ý muốn'... Cộng thêm việc phải bỏ nhân lực, tâm sức vào... Thật ra đối với người nhà họ Hoàng mà nói, dự án kiểu này căn bản chẳng có giá trị đầu tư gì cả!!
Hoặc dùng cách nói thẳng thắn hơn đi, vốn dĩ là một dự án chắc chắn năm kiếm mấy trăm triệu, bị Mục Phi quậy cho một trận như vậy, đã biến thành một đống rác rưởi, miếng xương gà không đáng giá mà ngay cả việc có thu hồi được vốn hay không cũng là một vấn đề!!
'Bị hố rồi! Bị hố rồi!' Nghĩ tới đây, Chư Cát Ngô Chân không còn kìm nén nổi cơn giận trong lòng nữa, cầm điện thoại lên gọi cho Mục Phi.
"Thằng họ Mục kia, ngươi khinh người quá đáng!" Điện thoại vừa kết nối, Chư Cát Ngô Chân đã gầm lên.
Nhưng ai mà ngờ được, thái độ của Mục Phi cực kỳ tốt, hoàn toàn không hề tức giận: "Khinh người quá đáng? Ái chà chà, ý câu này của ngươi là gì, ta không hiểu lắm nha!"
Rõ ràng là hắn hiểu nhưng cố tình giả vờ không hiểu.
"Đừng có giả ngốc với ta, ta nói cái gì, ý gì, trong lòng ngươi hiểu rõ! Ngươi không thấy mình quá đáng lắm sao?" Chư Cát Ngô Chân chất vấn, giọng điệu nghiêm khắc.
"Ta quá đáng? Ha ha, nực cười!"
Mục Phi cũng không buồn 'giả vờ' với hắn nữa, cười lạnh hai tiếng: "Ta hỏi ngươi, trước đây ta từng chơi xấu nhà họ Tôn các ngươi chưa? Chưa đúng không? Từng làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Tôn các ngươi chưa? Cũng chưa đúng không? Phải, vì lý do của ta mà nhà họ Tôn các ngươi có vài lần mất mặt, nhưng lần nào, chuyện nào mà không phải nhà họ Tôn các ngươi khơi mào tìm ta gây phiền phức trước? Có lần nào ta chủ động trêu chọc các ngươi không?"
"Không! Một lần cũng không! Ta không những chưa từng làm chuyện có lỗi với nhà họ Tôn, ngược lại, ta không chỉ một lần giúp đỡ Tôn Khải Hưng, thậm chí còn cứu mạng hắn!!"
"Thế nhưng các ngươi làm thế nào? Sau lưng giở trò, hại ta làm ăn không thành. Còn dùng loại thủ đoạn hạ lưu đó, cướp đi công nghệ sản xuất và bằng sáng chế mà nhà máy của ta phải dựa vào đó để sinh tồn... Lúc các ngươi làm những chuyện đó, có từng nghĩ xem mình có quá đáng hay không?!"
Nghe đến đây, dù Chư Cát Ngô Chân có đang tức giận, cũng không khỏi á khẩu – chuyện này, hắn quả thực đuối lý.
"Mục Phi, ngươi làm rõ đi, dựa vào năng lực sản xuất của cái nhà máy nhỏ đó của ngươi, căn bản không đủ để chiếm lĩnh toàn bộ thị trường! Nói không khách khí, cái nhà máy tồi tàn đó của ngươi chỉ cung ứng nhu cầu cho một khách hàng là quân khu Bắc Đô thôi còn không hoàn thành kịp! Chưa nói đến các quân khu khác, và thị trường dân dụng hàng ngày của người dân..."
"Cho nên, cho dù ta có làm sản phẩm giống ngươi, cũng sẽ không đi tranh khách hàng của ngươi, căn bản sẽ không gây ra ảnh hưởng thực chất gì đến việc làm ăn của ngươi cả! Thế mà ngươi lại làm thế nào?"