Mẹ Mục Phi nhìn bát "mì" trước mặt, không biết nên nói gì cho phải.
Đúng vậy, thứ còn lại toàn là mì, không có lấy một chút nước dùng nào!
Thật ra, bà chỉ muốn húp chút nước mì, thế mà cô bé Lâm Nhược Y này lại làm đổ hết nước ra ngoài, chỉ còn lại sợi mì... thế này thì bắt bà uống cái gì chứ?
Hơn nữa, mẹ Mục Phi cực kỳ khó hiểu: Cô bé Lâm Nhược Y này không những có thể làm đổ nước mà không rớt một sợi mì nào, lại còn đảm bảo chỗ nước sôi đó không làm bỏng tay cô bé... Cô gái nhỏ, cháu làm thế nào hay vậy? Có thể dạy cho bác không?
Tóm lại, mẹ Mục Phi lúc này dở khóc dở cười.
Nhưng mẹ Mục Phi cũng biết, dù sao người ta cũng có ý tốt, bà cũng không thể nói gì... Không những không thể nói gì, mà còn phải nói lời cảm ơn.
Sau đó, một bát mì nữa được bưng lên, "Mì xào hương cá không cay."
"Đây là của Tiểu Manh nha..."
Từ Tiểu Manh gần như sắp nằm nhoài ra bàn, vươn hai cánh tay thật dài mới bưng được bát mì đó về.
Chỉ thấy cô bé cầm đũa, bới tìm trong sợi mì hai cái, bỗng nhiên vỗ bàn cái "bộp", "Lừa người, nói là mì xào 'hương cá'... cá đâu ra?"
"Bốp!"
"Á~"
Lần này Mục Phi không tha cho cô bé, giơ tay gõ nhẹ vào trán cô một cái, "Theo như lời em nói, mì bò phải đưa cho em cả con bò, cá sóc phải bắt cho em con sóc, còn phu thê phế phiến thì phải giết cho em hai người à?"
"Anh biết em đang cố tình giả ngốc! Thành thật chút đi, đừng có giả bộ đáng yêu nữa!" Mục Phi chỉ vào Từ Tiểu Manh dạy dỗ.
Mà Từ Tiểu Manh bĩu môi, xoa xoa cái trán bị gõ đau của mình, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu tràn đầy vẻ bất mãn, "Tiểu Manh chỉ là kể một câu chuyện vui, làm sôi động không khí chút thôi mà... Anh trai thật là không có khiếu hài hước gì cả, hừ~"
"Hì hì, đáng đời vì lúc nãy dám cười mình... Hahaha..." Lúc này Mễ Bối Bối vui sướng, cô bé đang đứng đó cười trên nỗi đau của người khác.
Chỉ cần hai cô nhóc này ở đây, thì chắc chắn sẽ không bao giờ buồn chán. Bữa cơm này cũng tràn ngập tiếng cười.
Sau bữa ăn, mọi người lại lên xe trở về nhà.
Mà khi mẹ Mục Phi nhìn thấy căn biệt thự nhỏ độc lập này, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Bà cụ nhìn từ ngoài sân vào trong nhà, ngạc nhiên đến mức không khép được miệng.
"Bác gái, cho bác dép đi trong nhà!"
Cho đến khi Khương Cẩn Điệp đặt đôi dép dưới chân bà cụ, bà mới phản ứng lại.
"Cảm ơn cháu, cô gái."
Nói xong, bà cụ nhìn về phía Mục Phi, "Thằng nhóc thối này, con dù có kiếm được tiền cũng không thể lãng phí thế này... nhà to thế này... một tháng hết bao nhiêu tiền vậy?"
Mục Phi nhếch miệng cười, "Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nhà này không phải thuê đâu..."
"Ồ... không phải thuê, thế là?"
"Là mua đấy ạ!"
"Mẹ cứ tưởng, nhà to như thế ở Bắc Đô... thuê thì đắt biết bao nhiêu, hóa ra là mua... mua... cái gì cơ?!"
Bà cụ nói xong mới phản ứng lại, chỉ thấy mắt bà trợn ngược lên, "Thằng nhóc thối, con nói cái gì? Nhà này... nhà này... là mua á?"
Bà cụ này trước đây sống khổ quen rồi, tuy bây giờ cuộc sống tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ là mức khá giả mà thôi.
Bây giờ nghe Mục Phi nói là mua, bà lập tức có chút không phản ứng kịp.
Cảm giác đó, giống như đứa con trai mình nuôi lớn, bỗng nhiên biến thành triệu phú vậy...
Không đúng!
Một căn nhà như thế ở Bắc Đô, làm sao mà không hết mấy chục triệu? Còn khoa trương hơn cả triệu phú nữa.
Sự chênh lệch quá lớn này, bà căn bản không thể chấp nhận được.
Mà đối với phản ứng của bà cụ, Mục Phi cũng có thể hiểu.
Thật ra nói thật với bà, cũng là kết quả đã được Mục Phi suy nghĩ kỹ lưỡng, hơn nữa còn bàn bạc với Hạ Tuyết - dù sao bà cụ sớm muộn gì cũng sẽ biết hết mọi chuyện, vậy không bằng thừa dịp này nói thẳng cho bà biết luôn.
Hơn nữa... lần này muốn khuyên bà ở lại, sợ là nếu không đưa ra thứ gì đó "có trọng lượng", thì đúng là không được!
"Hạ Tuyết, những lời Mục Phi nói... là thật sao?" Bà cụ không quá tin Mục Phi, quay đầu nhìn Hạ Tuyết.
"Vâng. Bác gái, cậu ấy không lừa bác đâu ạ." Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu.
Lúc này, bà cụ mới tin, nhưng bà vẫn tràn đầy vẻ chấn động, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại - bà căn bản không thể nghĩ ra, thằng nhóc nhà mình có bản lĩnh gì, mà có thể kiếm được một căn biệt thự ở Bắc Đô trong vòng hai ba năm... Căn nhà này ít nhất cũng phải hơn chục triệu chứ nhỉ? Điều này cũng quá khoa trương đi?
Đúng rồi, nó từng nói, nó có một công ty... đang làm kinh doanh... làm kinh doanh gì cơ? Hai năm mua được căn biệt thự ở Bắc Đô, công việc kinh doanh này phải lớn đến mức nào đây? Hửm?
Đột nhiên, bà cụ nghĩ đến điều gì đó, ngay cả bản thân bà cũng bị giật mình, 'Thằng nhóc này, chẳng lẽ là... hư hỏng rồi? Ví dụ như, buôn lậu, buôn ma túy các thứ?'
Không nghĩ thì thôi, bà cụ càng nghĩ càng sợ, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý - làm ăn đàng hoàng, ai mà hai năm kiếm được mấy chục triệu cơ chứ?
Xong đời rồi, thằng nhóc thối này chắc chắn là hư hỏng rồi...
Nghĩ đến đây, bà hận không thể xông lên đánh cho thằng khốn này một trận.
"Bác gái, bác đừng đứng nữa, ngồi xuống nói chuyện đi ạ." Hạ Tuyết đỡ mẹ Mục Phi, đi về phía sofa.
"À? Ồ, được được..."
Chính câu nói này khiến mẹ Mục Phi phản ứng lại - không được, dù thằng nhóc này có hư hỏng, cũng không thể mắng nó trước mặt nhiều cô gái thế này. Để lát nữa đã.
Nghĩ vậy, bà cụ dành cho Mục Phi một ánh mắt sắc lẹm.
"Hửm?"
Còn về phần Mục Phi, cậu chớp chớp mắt, ngơ ngác không hiểu gì - cậu căn bản không biết vì sao bà cụ lại lườm mình.
"Mọi người cứ ngồi trước đi, Tiểu Manh đi pha trà, rửa trái cây cho mọi người!" Từ Tiểu Manh nói xong liền chạy vào bếp.
"Vậy, vậy cháu cũng vào giúp một tay..."
"Hừ hừ, nói về rửa trái cây, Bối Bối đây là cấp chuyên nghiệp đấy! Tiểu Manh, cậu cứ đi pha trà là được, trái cây giao cho tớ!"
Lâm Nhược Y và Mễ Bối Bối cũng muốn vào bếp, tiếp tục thể hiện.
"Dừng!"
Nhìn thấy cảnh này, Mục Phi giật nảy mình. Cậu vội vàng chạy tới, kéo hai người họ lại, "Trong bếp có một mình Tiểu Manh là được rồi, không cần đến hai người đâu."
Đùa à, Lâm Nhược Y và Mễ Bối Bối hai người này, mà lại được Mục Phi gọi thầm là 'sát thủ nhà bếp' và 'thần hủy diệt nhà bếp' đấy... Để họ vào... cái bếp này chẳng phải sẽ bị họ làm cho nổ tung sao?
Thế thì nguy hiểm quá, tuyệt đối không được!
"Đúng vậy, để em đi xem, mọi người ngồi chơi một lát, trò chuyện với bác gái đi..." Hạ Tuyết cũng giúp khuyên nhủ.
Điều này mới khiến họ từ bỏ ý định giúp đỡ.
Thế là, một nhóm cô gái vây quanh mẹ Mục Phi hỏi han ân cần, trò chuyện đủ thứ. Mẹ Mục Phi cũng không thiên vị ai, đối xử với cô gái nào cũng cười nói vui vẻ, hỏi han đủ điều - đặc biệt là với Khương Cẩn Điệp, bà dường như còn quan tâm hơn một chút.
Mà bên phía họ nói chuyện sôi nổi, Mục Phi vừa mừng vừa nhận ra một việc hơi buồn lòng một chút - họ nói chuyện vui quá, mình lại không chen vào được, chuyện này đúng là...
Tục ngữ có câu 'chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến...', bây giờ chính là lúc đó.
"Được rồi được rồi, các con..."
Mẹ Mục Phi trò chuyện với đám con gái gần một tiếng đồng hồ, bà đứng dậy xua xua tay, "Các con đừng hầu bác nữa, cũng đã mấy tiếng đồng hồ rồi... các con nên làm gì thì làm đi, cần làm việc thì đi làm việc, cần học tập thì đi học tập, mệt thì đi nghỉ ngơi một chút..."
"Bác biết các con muốn ở bên bác nhiều hơn, cảm ơn các con, những đứa trẻ ngoan. Nhưng nói chuyện lúc nào chẳng được, đừng vì ở bên bà già này mà làm lỡ việc chính của các con..."
Tuy mấy cô gái này của Mục Phi đều không quá giỏi biểu đạt, nhưng sự nhạy bén vẫn có - tất nhiên là trừ Từ Tiểu Manh và Mễ Bối Bối ra.
Họ đều nhìn ra bà cụ thực ra có chuyện tìm Mục Phi, nên cũng không cưỡng cầu nữa, đứng dậy chào hỏi rồi ai nấy đi làm việc của mình.
"Ài, mẹ, vậy mẹ nghỉ ngơi đi ạ. Con chợt nhớ ra có chút việc, con đến trường... ơ, ơ kìa..."
Mục Phi xua tay định chuồn, nhưng cậu vừa đứng dậy đã bị bà cụ túm lấy tai.
"Thằng nhóc thối, con còn muốn chạy? Xem con chạy đi đâu!"
Bà cụ vừa nói, vừa túm tai Mục Phi kéo lên lầu, "Phòng của con ở trên lầu đúng không? Cái nào? Nói!"
"Phòng đầu tiên bên trái... ơ ơ ơ, mẹ, mẹ nhẹ tay thôi. Tục ngữ có câu, quân tử động thủ không động... phi phi, là quân tử động khẩu không động thủ..."
Trong lúc Mục Phi lải nhải cầu xin tha thứ, bà cụ đã kéo cậu lên tầng hai, vừa đi vừa mắng, "Thằng nhóc thối, con càng ngày càng giỏi nhỉ, có phải mẹ không lấy chổi quét nhà ra quất con thì da con ngứa đúng không? Con có muốn ăn đòn không?"
"Vào đây cho mẹ!"
Bà cụ nhấc tay, túm Mục Phi lôi vào phòng cậu.
'Chổi? Quất?'
Mà Từ Tiểu Manh vừa lên lầu nhìn thấy cảnh này, cô bé đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ của mình, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ nghi hoặc. Sau đó, cô bé chạy nhanh về phía nhà tắm.
"Thằng nhóc thối, con khai thật cho mẹ, số tiền mua nhà này của con ở đâu ra? Có phải đã làm việc xấu gì không?" Bà cụ ép hỏi.
Nghe đến đây, Mục Phi cũng bó tay rồi, "Mẹ, vậy mẹ nói cho con nghe, chuyện xấu mà mẹ nói... ý là gì?"
"Còn có thể là gì? Chuyện xấu chính là chuyện xấu!"
Nói đoạn, bà cụ ghé sát lại gần Mục Phi, thì thầm, "Ví dụ như, buôn lậu, cướp bóc, buôn ma túy các thứ..."
Mục Phi tức đến mức đảo mắt liên hồi, "Mẹ, con có tệ hại đến mức đó sao? Con đến mức phải làm loại chuyện đó à?"
"Con không làm những chuyện đó, làm sao trong vòng hai năm có thể gom đủ hàng chục triệu để mua nhà? Con tưởng mẹ già rồi, lẩm cẩm rồi, nên định lừa mẹ đấy à? Đừng hòng!"
Mẹ Mục Phi xắn tay áo lộ cánh tay ra, bộ dạng như muốn đánh người, "Mẹ nói cho con biết, hôm nay chuyện này con không giải thích cho mẹ rõ ràng, xem mẹ có quất chết con không!"
Bà cụ vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy "cạch" một tiếng, Từ Tiểu Manh thò đầu vào đưa một cây chổi, "Bác gái, cho bác chổi!"
Mẹ Mục Phi bị Từ Tiểu Manh làm cho ngẩn người, "Tiểu... Tiểu Manh, cháu... cái này là?"
"Hửm?"
Từ Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to tròn, dùng chổi làm động tác đánh người, "Bác gái, không phải bác muốn quất sao? Tiểu Manh lấy công cụ đến cho bác đây!"
Nghe thấy câu này, Mục Phi cảm thấy cơ mặt trên mặt mình co giật hai cái - mẹ kiếp, mẹ muốn đánh mình mà em lại mang vũ khí đến à? Em cũng biết hỗ trợ quá nhỉ?
Mục Phi xem như đã nhìn ra rồi, đứa em gái này chắc chắn là 'con nuôi'! Tuyệt đối không phải là 'con ruột'!
Nếu không, sao nó cứ toàn hại mình thế chứ?