"Gần đây nhà họ Tôn có động tĩnh gì không?" Mục Phi hỏi.
"Có!"
Thủ trưởng số 3 nói, quay lại bàn làm việc của mình, lấy vài tờ báo đưa cho Mục Phi.
"Hoa Tân Báo: Phát hiện trọng đại!! Nghi vấn kim loại kiểu mới?"
"Hoa Quốc Công Nghiệp Báo: Hợp kim Tân Nhuệ, bước tiến vĩ đại của ngành công nghiệp kim loại!"
"Thủ Đô Tân Văn: Tập đoàn Tôn thị - Người thúc đẩy ngành luyện kim và gia công kim loại Hoa Quốc!"
"Vãn Kinh Báo: 'Công nghệ đen' có thể thay đổi ngành công nghiệp kim loại nặng thế giới - Hợp kim Tân Nhuệ!"
"..."
Tuy tiêu đề khác nhau nhưng nội dung gần như tương tự. Đều là tuyên truyền cho Tập đoàn Tôn thị của nhà họ Tôn cùng với hợp kim Tân Nhuệ... Không, không chỉ là tuyên truyền, thậm chí có thể nói là thổi phồng. Nội dung nhiều, dung lượng lớn, hầu như chưa từng có tiền lệ.
"Thằng cha họ Tôn này... lần này chơi lớn thật đấy..." Mục Phi vừa lật xem báo vừa nói.
"Chơi lớn thật, nhưng còn không chỉ những gì cậu thấy đâu..."
Thủ trưởng số 3 châm một điếu thuốc, thong thả hút, "Ngoài truyền thông giấy truyền thống này ra, tivi, đài phát thanh, thậm chí là truyền thông mạng, bọn chúng cũng không buông tha. Tôi đoán, chỉ riêng khâu tuyên truyền này, số tiền bọn chúng đầu tư phải lên tới cả trăm triệu!"
"Ha ha, đúng là nhà cao cửa rộng... hoặc là, 'lắm tiền nhiều của'..." Mục Phi nhếch mép cười xấu xa.
Đến lúc này, Mục Phi lại phát hiện một việc, anh lại được mở mang tầm mắt về sự "vô sỉ" của nhà họ Tôn — những phương tiện truyền thông này, với chừng ấy bài báo, không những chẳng nhắc tới Mục Phi nửa chữ, mà còn trực tiếp chiếm lấy bằng sáng chế "hợp kim Tân Nhuệ" làm của riêng, nói rằng đó là do nhà họ Tôn và nhà họ Lạc, hai doanh nghiệp cùng nghiên cứu phát triển.
Dù là bên chịu thiệt nhưng Mục Phi cũng chẳng bận tâm, anh lại lật xem trên báo vài cái, chỉ vào mấy chữ trên đó: "Lão già, trên này nói, mười ngày sau nhà họ Tôn sẽ tổ chức họp báo, chính thức tung 'hợp kim Tân Nhuệ' ra thị trường... Tin này thật hay giả? Có chắc chắn không?"
"Các kênh khác của tôi thì chưa nhận được tin tức gì xác thực... Nhưng tôi đoán, bọn chúng phô trương thanh thế như vậy, chứng tỏ mọi thứ đã chuẩn bị gần xong xuôi. Cho dù không phải hôm đó tổ chức thì cũng chênh lệch không quá hai ba ngày..." Thủ trưởng số 3 đáp.
"Ừm, có lý. Vậy sản phẩm của chúng ta thì sao? Thế nào rồi?" Mục Phi lại hỏi.
Nhắc tới chuyện này, gương mặt già nua của thủ trưởng số 3 cũng thoáng hiện nét cười: "Nhiều nhất là ba ngày nữa! Sản phẩm mẫu chắc chắn sẽ ra đời!"
"Tốt quá, tốt quá..."
Nghe thấy câu này, Mục Phi mới coi như yên tâm.
"Xem ra, cái tát vào mặt nhà họ Tôn lần trước, rõ ràng là lực đạo chưa đủ, chưa đủ vang dội... Nếu không, tên Chư Cát Ngô Chân kia sao dám ngang nhiên kêu gào, khiêu khích, còn trả đũa mình chứ?"
"Đã vậy, lần này mình phải dùng thêm chút sức, để bọn chúng biết thế nào là 'đau'! Hắc hắc hắc..."
Mục Phi thầm nghĩ, nụ cười xấu xa trên mặt càng lúc càng đậm.
"Lão già, cháu về chuẩn bị trước đây. Ông giúp cháu để mắt tới nhà họ Tôn, vừa có tin tức gì là báo ngay cho cháu... Lần này, cháu nhất định phải cho bọn chúng một bài học nhớ đời!"
Mục Phi nói với thủ trưởng số 3...
---❊ ❖ ❊---
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Chớp mắt đã qua chín ngày.
Ngay trước ngày diễn ra buổi họp báo mà nhà họ Tôn đã chuẩn bị, bên trong phòng họp của Tập đoàn Tôn thị đang tiến hành một cuộc họp trực tuyến.
Trong phòng họp, con cả nhà họ Tôn là Tôn Kính Văn cùng con trai Chư Cát Ngô Chân, con thứ Tôn Bảo Văn cùng con trai Tôn Khải Hưng, và con cả nhà họ Lạc là Lạc Kiến Thiết, đang ngồi hai bên bàn họp.
Còn trên màn hình chiếu của phòng họp, một hình ảnh được chia làm hai nửa, bên trái là con thứ ba nhà họ Tôn, cũng là người đứng đầu Quân khu Bắc Đô - Tôn Phương Vũ; bên phải là con út trong bốn anh em nhà họ Tôn - Tôn Hách Vũ.
Cần nói thêm là, mặc dù Tôn Phương Vũ và Tôn Hách Vũ đều ở trong "màn hình", nhưng bối cảnh của họ lại khác nhau.
Nơi Tôn Phương Vũ đang ở là khoang thương gia của một chiếc máy bay dân dụng. Nơi Tôn Hách Vũ đang ở là văn phòng quân khu - rõ ràng hai người này cũng không ở cùng nhau.
"...Bước thứ ba của buổi họp báo là trình diễn thực tế. Đến lúc đó, tôi sẽ dùng ví dụ thực tế để chứng minh cho những người đến tham dự thấy sự chênh lệch về hiệu năng giữa sản phẩm của chúng ta và thép truyền thống, cụ thể có ba ví dụ, cái thứ nhất..."
Lúc này, người đang nói là Chư Cát Ngô Chân, hắn đang trình bày các sự sắp xếp bố trí cho buổi họp báo diễn ra vào ngày mai cho các bậc trưởng bối nghe.
Phải thừa nhận rằng, tên Chư Cát Ngô Chân này quả thật có chút năng lực.
Mặc dù hắn đã ở trong gia tộc ẩn thế kia nhiều năm, cắt đứt liên lạc với nhà họ Tôn, vốn đã không còn hiểu tình hình ở đây. Nhưng hắn vừa trở về chưa bao lâu đã có thể đảm đương đủ loại công việc - trông đã có dáng dấp của một "người tiếp quản tương lai".
Mà nghe hắn tóm tắt, giới thiệu xong, mấy vị trưởng bối kia thỉnh thoảng lại gật đầu.
"Ngô Chân, sự sắp xếp này của cháu rất ổn, trình tự quy củ đâu ra đấy, ví dụ có lý có lẽ, không có gì để bắt bẻ... Cháu chuẩn bị đã đủ rồi, chỉ còn bước quan trọng nhất vào ngày mai nữa thôi. Thế nào, có tự tin không?" Tôn Phương Vũ hỏi trên màn hình chiếu.
Chư Cát Ngô Chân vẫn giữ vẻ thản nhiên đó, hắn cười nhẹ: "Nên nói là... rất tự tin."
"Ừm, tốt, tự tin là tốt rồi!"
Tôn Phương Vũ đối với sự tự tin của Chư Cát Ngô Chân cũng rất hài lòng.
Hắn khen một câu, rồi quay đầu nhìn hai người anh của mình - Tôn Kính Văn và Tôn Bảo Văn: "Đại ca, nhị ca, bên này em phải tới nước Nga, lão tứ cũng phải trông chừng bên quân khu, chuyện lần này, hai người chúng ta không quán xuyến nổi, phải nhờ vào hai anh rồi."
"Tuy Ngô Chân là đứa trẻ trầm ổn, năng lực xuất chúng, nhưng dù sao cũng còn trẻ. Trong buổi họp ngày mai, những lúc then chốt vẫn cần hai anh quyết định..."
Bốn anh em nhà họ Tôn, đại ca Tôn Kính Văn và nhị ca Tôn Bảo Văn chuyên quản lý doanh nghiệp gia đình. Lão tam Tôn Phương Vũ, lão tứ Tôn Hách Vũ thì chuyên quản lý bên Quân khu Bắc Hà.
Trên thực tế, người có quyền phát ngôn cao nhất nhà họ Tôn bây giờ... hay nói thẳng ra, người chèo lái nhà họ Tôn, không phải là con cả Tôn Kính Văn, mà là người có năng lực mạnh nhất trong bốn anh em - lão tam Tôn Phương Vũ.
Cho nên nghe những lời dặn dò và sắp xếp của Tôn Phương Vũ, Tôn Kính Văn và Tôn Bảo Văn đều thỉnh thoảng gật đầu.
Mà Tôn Phương Vũ vẫn đang nói tiếp: "Dự án lần này quan trọng thế nào các anh cũng đều biết. Chưa nói tới những thứ hư ảo như danh tiếng và tầm ảnh hưởng, chỉ riêng khía cạnh lợi nhuận thôi, mỗi năm nó ít nhất có thể mang lại cho chúng ta lợi nhuận hàng chục, thậm chí là hàng tỷ, đã tiệm cận một nửa tổng giá trị tài sản của gia tộc chúng ta rồi! Dựa vào điều này, nhà họ Tôn chúng ta tiến thêm một bước nữa không có vấn đề gì lớn. Chuyện hệ trọng, nhất định phải cẩn thận..."
"Lần họp báo máy bay không người lái trước xảy ra chuyện, cái chúng ta mất là thể diện, tiền không mất bao nhiêu. Lần này, chúng ta đã đầu tư hai tỷ vào dự án này... nếu xảy ra chuyện, thì tổn thất của chúng ta sẽ rất lớn đấy..."
Nghe thấy mấy chữ "họp báo máy bay không người lái", cha con Tôn Bảo Văn và Tôn Khải Hưng đều không kìm được mà đỏ mặt.
Cũng chính vì vậy, hắn vội vàng đảm bảo: "Lão tam, chú cứ yên tâm, lần này anh giám sát chặt chẽ lắm. Sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa..."
"Lão tam, chú cứ yên tâm bận việc bên kia của chú đi, chuyện bên đó quan trọng hơn. Lần này có anh và Ngô Chân ở đây, không sao đâu!" Tôn Kính Văn cũng nói.
Còn trên mặt Chư Cát Ngô Chân vẫn là nụ cười nhạt nhòa nhưng tự tin đó.
---❊ ❖ ❊---
Cuối thu, Bắc Đô.
Lá khô rụng hết, gió thu hiu hắt.
Mặc dù chưa tới mùa đông, nhưng cơn gió lạnh lẽo đó đã khiến người ta cảm nhận được chút hơi thở của "mùa đông".
Mà lúc này, dù thời tiết lạnh giá, nhưng trong một sảnh tiệc của "Khách sạn Quốc Yến Bắc Đô" lại nóng hừng hực, người người tấp nập - đây chính là hội trường nơi nhà họ Tôn tổ chức "Họp báo sản phẩm hợp kim Tân Nhuệ".
Đã nhắc đến "Khách sạn Quốc Yến Bắc Đô" này, thì không thể không nói qua một chút - nơi này, không phải người bình thường nào cũng tới được!
Không cần nói gì khác, chỉ hai chữ "Quốc Yến" đã cơ bản nói lên được vài vấn đề.
Ở Bắc Đô, ngoài "Đại hội đường Nhân dân Hoa Quốc" không mở cửa cho công chúng ra, thì về cơ bản đây là nơi đẳng cấp cao nhất rồi.
Thực tế, khách sạn này không phải "danh bất hư truyền"...
Đúng là những người đến đây ăn uống đều là "khách ngoại giao" quan trọng của các nước. Nhưng đây cũng không chỉ là nơi ăn uống.
Nhiều công ty, doanh nghiệp muốn tổ chức họp báo... đặc biệt là những "buổi họp báo quan trọng" cũng sẽ chọn nơi này.
Hơn nữa, các công ty doanh nghiệp thông thường, quy mô không đủ, muốn tới đây tổ chức người ta chưa chắc đã đồng ý - muốn tổ chức họp báo ở đây, ngoài vấn đề tiền bạc ra, thì quy mô công ty của bạn ít nhất cũng phải tầm cỡ thế giới.
Ví dụ như: Buổi họp báo tổng khu vực Hoa Quốc của điện thoại iPhone thuộc công ty Apple, chính là được tổ chức ở đây.
Còn việc tại sao nhà họ Tôn lại chọn địa điểm ở đây... chuyện đó còn phải hỏi sao? Không vì gì khác, chỉ vì hai chữ - "đẳng cấp"!
Lúc này, ở cửa sảnh Hoành Đồ, Tôn Bảo Văn đang tiếp đón khách quý - ngay cả nhân vật số hai của Tập đoàn Tôn thị cũng được phái ra làm lễ tân, có thể thấy được sự coi trọng của bọn chúng đối với buổi họp báo này.
Đón thêm một vị khách vào sảnh tiệc, Tôn Bảo Văn quay lại cửa, mới phát hiện ra một vấn đề - sảnh Cao Thăng đối diện có nhân viên phục vụ ra ra vào vào, hình như đang chuẩn bị cái gì đó.
"Sảnh triển lãm đối diện... hình như cũng có hoạt động nhỉ..." Tôn Bảo Văn không kìm được suy nghĩ.
Thực ra hắn chỉ hơi tò mò thôi - khách sạn Quốc Yến tuy lớn, nhưng thực tế, khách lại rất ít. Còn mấy sảnh tiệc lớn nhất, dùng cho yến tiệc hoặc triển lãm quy mô lớn này, lại càng dùng rất ít. Về cơ bản một hai tuần mới dùng một lần, mà những bên có thể đến đây tổ chức hoạt động đều không phải doanh nghiệp bình thường.
Cho nên, Tôn Bảo Văn mới tò mò, đối diện rốt cuộc là doanh nghiệp nào.
Chỉ là hắn đi tới phía đó, thò đầu vào nhìn. Nhưng bên trong vừa không treo biển hiệu, cũng chẳng có băng rôn gì, hoàn toàn không biết là tổ chức cái gì. Chỉ biết một điểm, đó là ghế ngồi không ít, dường như... quy mô cũng không nhỏ.
Đúng lúc Tôn Bảo Văn vẫy tay định gọi một nhân viên phục vụ tới hỏi xem là doanh nghiệp nào thuê sảnh triển lãm này, thì hắn vô tình nhìn thấy một người đang chuẩn bị đi vào hội trường họp báo của bọn chúng.
Đợi nhìn rõ người tới, sắc mặt Tôn Bảo Văn lập tức thay đổi.
"Chờ chút, đứng lại!"