Cô Gái Không Là Gì

Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

❊ ❊ ❊

Ôi, những ngày này mới lạ lùng làm sao . Khi thì một ngày kéo dài, dài lê thê, và đã đến lúc ngày này phải chấm dứt, nhưng nó vẫn còn, và còn lâu nó mới kết thúc. Khi thì một ngày khác chóng vánh trôi qua, như cái nháy mắt, mở mắt ra, ngó nhìn... thì đã không còn là ngày hôm sau nữa, mà đã là tuần sau, thậm chí tháng sau.

Katarzyna bảo rằng thời gian là cái kẹo cao su.

Mà với kẹo cao su thì có thể làm đủ trò. Bạn có thể ngậm, có thể giữ cho nó nằm bên dưới lưỡi ở dạng một cục tròn nho nhỏ, có thể thổi phồng, cho nổ tung, có thể vô tình nuốt chửng vào bụng. Có thể kéo cho nó thành một sợi chỉ mảnh mai, dài từ miệng mình sang tận cột điện bên kia đường. Thật là tiếc khi gia đình chúng tôi không được nhận căn hộ ở thành phố Walbrzych từ năm trước, giả dụ vào tháng chín. Khi đó tôi và Katarzyna có thể thân quen nhau từ đầu năm học và có thể chơi với nhau được nhiều ngày hơn, nhiều tháng hơn. Nhưng biết làm sao. Hai đứa tình cờ gặp được nhau là quý lắm rồi. Tại vì, tôi có thể theo học ở trường ngay tại khu chung cư cơ mà, và nếu vậy thì muôn đời hai đứa chúng tôi cũng chẳng thể gặp được nhau. Bây giờ thì hai đứa chúng tôi như hai chị em ruột, thậm chí còn hơn thế, bởi vì hai chị em ruột sinh ra, ở với nhau, có khi chỉ vì là hai chị em ruột, còn chúng tôi tự chọn nhau, cho nên hai đứa chúng tôi đối xử với nhau còn hơn cả chị em ruột.

Mọi cái bắt nguồn từ việc hai đứa cười bên đài phun nước ở quảng trường. Chúng tôi đã cười và cười ngặt nghẽo, đến nỗi đám mây đá trên đầu chúng tôi không chịu được nữa, bèn nát vụn ra và mưa đá rơi.

Katarzyna bảo rằng, đó là tín hiệu của nhà trời.

Ở đây, một tháng đã trôi qua. Thật đáng tiếc, một tháng sao mà qua nhanh đến vậy. Bây giờ đang là tháng năm. Giá có thể thì tôi đã nối thêm cho mỗi ngày một cái đuôi. Quả là những ngày này dịch chuyển quá nhanh, vì toàn là những ngày vui và thích. Có được như vậy là do chúng tôi luôn luôn ở bên nhau. Katarzyna và tôi.

Lát nữa hai đứa chúng tôi sẽ về nhà Katarzyna ăn bữa trưa do cô giúp việc Zenobia nấu. Ăn xong tôi sẽ ngồi vào học bài và làm bài tập. Trong khi đó Katarzyna sẽ sáng tác, chơi các bản nhạc khác nhau, và để không làm ảnh hưởng đến tôi, bạn tôi sẽ sử dụng tai nghe.

Katarzyna sẽ được nghe to, còn tôi sẽ được yên tĩnh.

Lúc lúc tôi lại rời mắt khỏi vở, liếc nhìn, để xem bạn tôi sáng tác nhạc như thế nào. Kasia không hiện diện trong phòng, nhưng bạn tôi ở đâu đó thì tôi chẳng biết. Thi thoảng bạn ấy thốt lên hoặc nói gì đó... tôi nhìn, vì tôi nghĩ bạn nói với tôi, nhưng mà không, bạn ấy nói với chính mình và hai mắt lia, đảo khắp phòng, nhảy chỗ này sang chỗ nọ. Tôi có cảm giác, một đàn âm nhạc đang bay lượn khắp căn phòng như đàn chim, Kasia nhìn thấy chúng, tóm bắt chúng rồi cho chúng vào piano điện tử, như thể dùng vợt bắt bướm vậy.

Có lần tôi nói với Kasia như vậy, bạn ấy bảo:

- Tại vì chúng bay mà. Cậu không nhìn thấy chúng bay hay sao?

Nhưng tôi nào có thấy. Tôi giương mắt nhìn, để xem có âm nhạc nào đang bay hay không, nhưng mà không, đối với tôi, không có âm nhạc nào bay trong im lặng cả. Phải khi Katarzyna chơi đàn và nghe tiếng loa thì tôi mới lờ mờ nhìn thấy chúng.

Cứ hai tuần, vào lúc năm giờ chiều, tôi lại đến nhà thờ học giờ tôn giáo. Nhà thờ rất gần nhà, tôi có thể nhanh chóng về nhà, và vẫn có được một giờ ở bên người chị em kết nghĩa của tôi.

Katarzyna hoàn toàn không ưng ý với các nhạc phẩm do mình sáng tác. Bạn ấy bảo rằng mình nên đi dạy lũ giun thay vì sáng tác nhạc. Tôi động viên bạn ấy: “Cậu đừng có nói dại, vì tớ rất thích nhạc của cậu, tớ cho rằng nhạc của cậu là hay nhất trên thế giới này, chẳng có ai lại sáng tác hay như cậu.” Khi tôi nói như vậy thì bạn ấy cười tôi, bảo rằng, tôi không am tỏ cái gì là sự thật hiển nhiên. Bạn ấy mở máy ghi âm, hoặc máy hát, các bản nhạc của các nhạc sĩ hiện đại cho tôi nghe, nhưng tôi không thích các nhạc phẩm của họ lắm, cho dù một số tác phẩm rất hay và lý thú. Tôi thích Katarzyna mở các nhạc phẩm opera. Tôi cực thích nhạc aria do các danh ca giọng sopranto [1] trình diễn. Khi nghe giọng sopranto tôi cảm thấy mình như được thăng hoa. Có một lần hai đứa thử giọng của tôi, té ra tôi có giọng nữ kim ấm. Katarzyna đã hứa với tôi là sẽ sáng tác cho tôi một ca khúc, còn tôi sẽ phải hát bài này và chơi đàn cho bạn ấy nghe tất cả các bài hát được nhiều người ưa thích. Tạm thời Katarzyna vẫn chưa viết ca khúc này, vì bạn ấy không thích ca khúc, và chưa hề sáng tác ca khúc nào cả.

Những nhạc phẩm Kasia sáng tác toàn là liên khúc. Thời gian của liên khúc dài nhất là mười lăm phút ba mươi sáu giây. Katarzyna luôn luôn cố gắng sáng tác nhạc phẩm dài hơn, nhưng không được. Có một liên khúc dài trên nửa tiếng đồng hồ, nhưng Katarzyna bảo chẳng ra gì, phải làm lại. Vì bạn ấy ước mong sáng tác được một nhạc phẩm dài, tầm cỡ, đủ in trên hai mặt của đĩa hát. Rất tiếc. Sau mười lăm phút vào việc, cô bạn đã cảm thấy khó thở. Khi bạn ấy ráng lắp ráp một số đoạn thì xảy ra hiện tượng, mặc dầu chúng riêng biệt theo thứ tự, nhưng khi gắn liền nhau chúng bắt đầu cắn xé nhau, đến nỗi nghe thấy chúng tóe lửa khi chạm vào nhau.

Tôi rất thích Kasia chơi nhạc phẩm mà cô ấy thích thú, và khi cô ấy không thành công, thì tôi thấy xót xa trong lòng khi nhìn thấy bạn buồn thỉu buồn thiu. Có khi bạn ấy cáu gắt, quát mắng tôi, nhưng tôi không chấp làm gì, vì tôi biết bạn ấy cáu gắt chẳng qua là do không ưng ý tí nào cả.

Tôi nhớ, có một lần, tôi đang làm bài, Kasia chơi đàn...

Bất thình lình... bạn ấy ném tai nghe xuống nền nhà, thét lên: - Dzigi, mi là thằng nhóc thiểu năng trí tuệ! Mi bị làm sao vậy! Dzigi, tao van lạy... - Bạn ấy bẻ ngón tay, nước mắt lưng tròng nói - Sao mi hành hạ tao như vậy hả? Tao đưa hết cho mi rồi còn gì! Tao chẳng còn gì nữa rồi, mi còn muốn gì nữa...?

Rồi sau đó chẳng nói chẳng rằng, nhìn ra trước mặt, nom như thể đang nghe người vô hình nói cái gì đó. Rồi lại thét to:

- Không, cái đó không! Cái đó đúng là không! Buông tao ra, thằng nhóc! Mi nghe thấy không? Buông tao ra!

Bạn ấy ngã xuống nền nhà, khóc nức nở. Tôi nhìn, hoảng sợ, không dám sán lại gần, và lệ cũng trào ra từ hai mắt. Và rồi Katarzyna đứng dậy, vui vẻ, miệng cười.

- Ô, hay lắm, cả hai đứa chúng mình sẽ chết ngoẻo mất thôi, việc gì phải làm ầm ĩ lên như thế. Mà tại cậu nữa, tại cậu nữa, tại cậu nữa!

Lúc này cô bạn nhìn tôi và lại điên điên khùng khùng.

- Cậu đang làm gì ở đây vậy hả?

- Tớ hả? Tớ đang học bài.

Katarzyna ngạc nhiên nhìn tôi, như thể không quen biết tôi, như thể tôi là người xa lạ.

- Thì ra là cậu, - rốt cuộc bạn ấy nói. Kasia ngồi xuống ghế, cạnh tôi, uống một hơi cạn cốc coca-cola. Gối đầu lên lên đùi tôi, úp mặt vào bụng tôi, giọng nhỏ nhẹ yêu cầu: - Cậu vuốt ve tớ đi...

Tôi vuốt nhẹ mái tóc cô bạn.

- Minka yêu thương của tớ ơi. Khi ở bên cậu tớ cảm thấy an toàn, - bạn ấy nói nhỏ.

Tôi nhìn cô bạn đã thiếp ngủ. Tôi vuốt nhẹ mái tóc cô bạn, không dám động đậy để không làm bạn tỉnh giấc. Ngồi nguyên một chỗ không động đậy thì sẽ bị tê cứng người. Một khi có thể cử động theo ý muốn, thì cũng có thể ngồi không nhúc nhích hai tiếng đồng hồ mà chẳng bị làm sao cả. Cho nên tôi cứ ngồi như vậy, hai chân tê cứng. Kasia ngủ trên đùi tôi, lúc này gần đến năm giờ chiều rồi, tôi phải đi học môn tôn giáo...

Sau bốn mươi ba phút bạn ấy mới tỉnh dậy. Bạn ấy không tiếp tục chơi đàn nữa. Chúng tôi chỉ ngồi tán chuyện, cười đùa. Còn tại sao Kasia lại la hét, lại khóc nức nở như vậy thì tôi chẳng thể biết được vì lúc đó cô ấy chẳng hề nhắc tới chuyện này và tôi thì xấu hổ không dám hỏi. Mà tôi cũng có phần sợ hỏi, vì biết đâu cô ấy lại bị lên cơn như vậy.

Mẹ tôi đã quen với việc tôi thường xuyên không có mặt ở nhà. Vì nào là đi học môn tôn giáo, nào là các buổi tập văn nghệ ở trường. Tôi thấy hơi lạ là tôi dám nói dối với mẹ. Trước nay chưa bao giờ tôi nói dối cả, còn bây giờ tôi nói dối như cơm bữa. Có gì đâu, tôi phải nói dối để được ở bên Kasia yêu dấu của tôi càng nhiều càng tốt.

Phần nữa, hai đứa em gái của tôi trông nom Zenus được rồi. Mẹ tôi bảo, đã đến lúc phải học làm người, vì chẳng bao lâu nữa tôi sẽ học xong lớp may mặc và nhất định tôi sẽ đi lấy chồng, lập gia đình riêng. Hồi Tadziu còn bé xíu như Zenus bây giờ thì tôi cũng như hai đứa em gái của tôi thôi, lúc đó tôi năm tuổi, tôi chăm sóc em tuốt tuột mọi cái. Tôi thay tã lót cho em, mẹ tôi giao cho tôi tắm táp cho em. Thế mà bây giờ nó đã lớn thành một cậu con trai thứ thiệt rồi đó.

Hôm nay Katarzyna ăn cơm trưa ở nhà tôi. Cô bạn khen nức nở mẹ tôi, bảo rằng, món mằn thắn ngon hết sẩy như thế này thì có lẽ chỉ trên thiên đường mới có mà thôi. Mẹ tôi phẩy tay, ra bộ chẳng có gì ghê gớm đâu, nhưng tôi nhận ra, bà ưng bụng với lời khen. Mẹ tôi bảo thế này, kết bạn với lũ con gái nhà giàu sẽ rất có lợi cho tôi trong tương lai, vì sau khi học xong lớp dạy cắt may, nhất định tôi sẽ thích may quần áo ở nhà, mà như đã biết, mấy bà trí thức giàu có trả công cực kỳ hậu hĩnh.

Đó là chưa kể, tôi còn quen cả mẹ của Katarzyna nữa.

Mẹ của Kasia xinh đẹp, nom trẻ như một cô gái. Mặc dầu cùng lứa tuổi với mẹ tôi, nhưng trông bề ngoài thì trẻ trung như thể là con gái của mẹ tôi. Katarzyna xưng hô thân mật với mẹ, gọi theo tên Karolina. Hai người trò chuyện với nhau như hai bạn gái, chứ không phải mẹ với con. Ít khi hai người gặp nhau, vì bác sĩ Karolina thường xuyên phải có mặt ở bệnh viện, hoặc đi cấp cứu, đến nỗi thiên hạ không dám tin rằng cô gái trẻ măng như thế này, một cô gái như bao cô gái khác, mà là bác sĩ, trị bệnh cho dân lành.

Có một lần tôi nom thấy mẹ Kasia ngồi trong một chiếc xe ô tô cực đẹp. Bác ấy ngồi sau tay lái, ngồi bên cạnh là một anh chàng rất điển trai. Nghĩa là một quý ông, nhưng mà trẻ.

Katarzyna không có bố.

Có nghĩa là có, nhưng ông bố này xa tít thò lò, ở tận châu Phi, Katarzyna chưa bao giờ nhìn thấy mặt bố, còn bố cũng chưa bao giờ nhìn thấy mặt con gái. Họ chỉ nhận ra nhau trên ảnh. Nhưng hai bố con rất yêu nhau. Viết cho nhau những lá thư cực dài, chỉ có điều không phải bằng tiếng Ba Lan. Mà bằng tiếng Pháp. Tại vì ông bố này, mặc dầu đang sinh sống ở châu Phi, nhưng không phải người da đen, mà là người Pháp.

Bố con gọi điện cho nhau luôn. Có lần bố gọi điện cho con gái lúc tôi đang có mặt. Hai bố con trò chuyện với nhau phải tới nửa giờ đồng hồ, nhưng tôi không hiểu Katarzyna nói gì, vì bạn ấy nói toàn tiếng Pháp. Tôi cũng có biết chút xíu tiếng Pháp. “Uy” có nghĩa là vâng, “Nông” - không. “Rame” - không bao giờ. Còn “Retem” - tôi yêu. “Mông ser” - bạn quý hóa của tôi, vân vân. Bố của Katarzyna cực giàu. Liên tục gửi quà và tiền cho bạn ấy. Toàn bộ nhạc cụ của bạn ấy là do ông bố sắm cho. Mấy chiếc piano điện tử, máy vi tính và máy ghi âm gộp lại giá phải tới mười ngàn đô la. Tính sang zlôty phải hàng triệu. Tôi có làm việc cả đời chắc cũng không kiếm nổi ngần ấy tiền.

Mẹ và bố Katarzyna quen biết nhau ở Tunesia. Hồi đó bố bạn ấy rất yêu mẹ bạn ấy, nhưng mẹ bạn ấy không thích, kể cả khi bà đã có bầu và sẽ sinh Katarzyna. Bác Karolina bỏ trốn về Ba Lan, bác trai theo bà về tận Ba Lan, nhưng bà đuổi ông nên ông phải ra đi, lập gia đình khác, và có các con khác. Thế nhưng ông vẫn yêu Katarzyna nhất, liên tục yêu cầu con gái sang ở với bố, vì rất muốn được nhìn thấy mặt con. Hiện nay bố Katarzyna đã già, sáu mươi tuổi rồi. Katarzyna cũng rất muốn được gặp bố, theo kế hoạch, sau khi tốt nghiệp phổ thông cơ sở, tức thì không lâu nữa, bạn ấy sẽ sang với bố.

Tôi chẳng biết mình phải làm gì khi không có cô bạn.

Katarzyna rủ tôi cùng đi, bạn ấy sẵn sàng mua vé máy bay cho tôi, nhưng có lẽ mẹ tôi không cho đi. Đó là một nhẽ. Còn một nhẽ thứ hai nữa là, bố Katarzyna cần gì một cô gái người dưng ở trong nhà mình.

Mẹ Katarzyna cũng không muốn cho con gái đi đến chỗ bố, vì bà sợ con gái sẽ không quay về với mẹ nữa, tuy nhiên tùy Katarzyna chọn, nếu bạn tôi muốn đi thì mẹ bạn ấy cũng không phản đối. May cho tôi và cả cho bác Karolina nữa, Katarzyna có phần do dự, đi trong năm nay hay sau một năm nữa mới đi. Vì bạn tôi không muốn sang bên ấy với hai tay không. Bạn tôi muốn mang sang cho bố mình một đĩa nhạc thứ thiệt của mình, với nhạc phẩm tầm cỡ.

Tại vì có lần, qua điện thoại Katarzyna đã khoe với bố mình rằng, cô ấy đã hoàn thành một nhạc phẩm và rằng người ta sẽ xuất bản đĩa nhạc này, thậm chí cô nàng đã chơi cho bố nghe một đoạn. Lúc đó bạn tôi đinh ninh rằng sẽ sáng tác xong bản nhạc này trong vòng vài ngày, vì bạn ấy đã có khúc đầu cực tuyệt... Thế nhưng, hóa ra chỉ xong được mỗi khúc đầu, không hơn không kém. Cho nên có lẽ phải một năm nữa bạn ấy mới sang châu Phi được, tại vì kể cả sắp tới đây bạn ấy sẽ sáng tác xong tác phẩm hay của mình thì đường nào cũng còn phải đợi khá lâu để xuất bản đĩa nhạc. Cho nên, có lẽ vì như vậy mà Kasia sinh bực mình khi sáng tác không suôn sẻ, vì nhạc phẩm này đang đứng giữa bạn ấy và bố bạn ấy cơ mà. Có những ngày cô bạn hoàn toàn thất vọng. Những khi như vậy tôi phải an ủi, ôm ấp bạn tôi. Bạn tôi mở các đĩa nhạc với những nhạc phẩm khác nhau của các nhạc sĩ nổi tiếng và bảo rằng, chỉ đơn giản như thế thôi mà, nhưng đơn giản chẳng qua là vì đã sáng tác xong rồi. Một lần khác, Kasia lại bảo rằng mình có bản nhạc ở đâu đó rồi. Có âm nhạc, bố, mẹ và cả thế giới. Bạn ấy trở nên vui vẻ lạ thường, và tất cả làm bạn ấy phì cười, nhưng tôi đã biết, đó là niềm vui giả tạo và sẽ kết cục bằng tiếng khóc. Lúc đó tôi cũng khóc theo bạn mình.

Có một lần tôi phải ở lại với Katarzyna suốt đêm.

Tôi không muốn, nhưng Katarzyna đưa tiền cho tôi đi taxi cả lượt đi và lượt về, tôi bèn đi xe về nhà, nói dối mẹ rằng tôi phải ở lại đêm với Kasia vì bạn ấy bị đau sỏi thận, mẹ bạn ấy phải trực cấp cứu, nếu có chuyện gì thì tôi sẽ gọi điện cho mẹ bạn ấy. Mẹ tôi rất lo và tin tôi, tôi quay lại bằng xe taxi, chiếc xe này liên tục đứng đợi tôi ở phía trước chung cư. Sự thật chỉ thế này: bác Karolina phải trực cấp cứu đêm và Katarzyna sợ ở nhà một mình.

Đó là một đêm lạ lùng.

Katarzyna bảo rằng, đêm đó tôi mà không ở lại với bạn ấy, thì bạn ấy chắc không sống nổi, và có lẽ tôi đã có một đám tang của người quen.

Lần đầu tiên tôi gặp Katarzyna không mặc bộ y phục Digan vẫn thường mặc trên người, mà mặc pyjama. Tôi cũng mặc pyjama, nhưng khác màu. Khi soi gương thì hai đứa cực giống nhau, chỉ có điều Kasia mặc pyjama đỏ in hoa vàng, còn tôi pyjama xanh in hoa trắng. Sau đó bạn ấy cho tôi luôn bộ của mình và bây giờ đêm nào tôi cũng mặc bộ đồ này đi ngủ.

Hai chúng tôi cùng tết tóc đuôi sam. Kasia tết hai cái đuôi chuột to và dài, còn tôi cũng hai cái đuôi, nom đến là buồn cười. Phải đến bây giờ tôi mới nhận ra, mặt Kasia nom bé xíu chẳng qua là vì mặt cô bạn luôn luôn bị tóc che. Kasia tắm trước, tôi tắm sau. Tôi cầm ngay lấy vòi hoa sen, nhưng không biết xà phòng bột đánh bể tắm để ở đâu, tôi bèn khoác khăn tắm, lao ra ngoài nhà tắm để hỏi.

Lúc này Kasia đang mặc pyjama trong phòng của mẹ, tối om vì không bật đèn. Tôi bước vào bên trong, hỏi: - Katarzyna ơi... - Cô bạn liền quát to - Cậu cút ra ngoài ngay lập tức! - Tôi hoảng hồn, bỏ chạy vào nhà tắm. Một lát sau Kasia lại chỗ tôi, xin lỗi. Cô ấy bảo rằng đuổi tôi, là vì không muốn tôi nhìn thấy cô ấy đang cởi truồng. Hồi còn bé, Kasia bị một vụ tai nạn ô tô nghiêm trọng, người bạn ấy đầy sẹo do bị bỏng nặng.

Sau đó hai đứa chúng tôi lên giường nằm, Kasia đề nghị tôi nói gì đó nựng bạn ấy. Tôi nói nựng, tôi kể cho bạn ấy nghe, có lần tôi đã quét vôi trắng căn phòng của bà tôi trong ngôi nhà tranh ở ven rừng. Hồi đó tôi mới mười tuổi, và tôi đã quyết định cho bà một quả bất ngờ, khi bà đi hái quả dâu đất ở trong rừng về. Nửa ngày trời tôi cặm cụi quét vôi. Khi quét xong thì toàn bộ người tôi cũng trắng xóa như bốn bức tường nhà. Tôi lau rửa nền nhà tinh tươm đâu đấy, ngồi đợi bà, nhưng đợi mãi không thấy bà về, tôi bèn lao đi tìm bà.

Tôi đi trong rừng, gọi bà: - Bà ơi! Bà ơi! - Bất thình lình tôi nhìn thấy một con lợn bẩn thỉu đứng đối diện với tôi. Quanh nó là mấy chú lợn con cũng bẩn thỉu. Tôi bước lại để vuốt ve chúng, vì tôi rất thích vuốt ve lợn con, nhưng chúng bỏ chạy, con lợn mẹ cũng vậy.

Rốt cuộc tôi tìm được bà, tôi kể cho bà nghe tôi đã gặp cái gì, hóa ra đó không phải là con lợn bẩn thỉu, mà đó là con lợn rừng cùng với lũ con của nó và nó có thể cắn chết tôi.

Nghe như vậy Kasia liền nói: - Khờ rum, Khờ rum...

- Cậu nói cái gì vậy hả? - tôi hỏi.

- Vì cậu bảo rằng, cậu thích vuốt ve lũ lợn con, - Kasia trả lời, rồi lại: Khờ rum, khờ rum, khờ rum, khờ rum...

Tôi vuốt ve và vuốt ve bạn tôi, đến nỗi bạn tôi lăn ra ngủ. Tôi cũng thiếp ngủ, thậm chí tôi không tắt đèn. Bất thình lình tôi tỉnh giấc lúc nửa đêm, vì có kẻ la hét dữ tợn, bóp cổ tôi. Hóa ra đó là Kasia. Cô bạn ôm tôi, siết chặt người tôi, đến nỗi xương sườn tôi kêu răng rắc. Tôi bèn hô hoán:

- Kaska [2] , Kaska!

Kasia tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Cô bạn buông tôi ra, khóc nức nở.

- Cưng ơi, cậu bị làm sao vậy hả? - tôi hỏi. Kasia ôm chặt lấy tôi và kêu gào thống thiết:

- Cứu tớ, cứu tớ.

- Tớ phải làm gì bây giờ nào?

- Cứu tớ, cứu tớ, - bạn tôi liên tục nhắc đi nhắc lại, bò khắp giường, người run bắn. Tôi bèn tóm lấy hai tay, giữ chặt. Mặc dầu bạn tôi giằng ra rất mạnh, nhưng tôi khỏe hơn. Tôi chẳng biết, tôi lấy đâu ra tới ngần ấy sức lực.

- Kasia ơi! Kasia, cậu bình tĩnh lại đi! - tôi thét. Bạn tôi yếu. Dang rộng hai chân, tôi ngồi đè lên người và giữ chặt hai tay cô bạn.

- Cậu qua khỏi chưa? - tôi hỏi. Kasia nằm bên dưới người tôi, hai mắt mở to, nhìn tôi chằm chằm. Người Kasia phát ra tiếng chíp chíp nho nhỏ, ghê rợn, như tiếng chuột kêu. Tôi có cảm giác, những cái đinh sợ hãi đang đóng mạnh vào đầu tôi. Mặt bạn tôi biến sắc, rất đáng sợ.

- Kaska! - tôi thét lên não nùng. Một cái xác sống, đáng sợ, đang nằm bên dưới người tôi. Cái xác này càng lúc càng khỏe hơn, tôi không thể giữ chặt hai tay nó được nữa. Đó không phải là Kasia, đó là một kẻ khác, một kẻ từ thế giới khác. Tôi thở phì phò, còn nó sùi bọt mép. Hắn giương mắt nhìn tôi, miệng kêu thất thanh:

- Đồ đểu, buông tao ra!

- Chúa ơi, giúp con. Ông ơi, giúp cháu. Ông ơi! - Bỗng nhiên một sức mạnh phi thường nhập vào người tôi.

- Ta không buông mi ra đâu, - tôi nói, bóp mạnh cổ tay con quỷ. Tại vì, không phải tôi đang giữ chặt bạn Kasia của tôi, mà chắc chắn đây là một kẻ khác, và mặc dầu tôi chẳng biết, mà làm sao tôi biết được cơ chứ, nhưng tôi biết là Dzigi đang nằm bên dưới tôi, và tôi còn biết thế này nữa, tôi mà buông ra thì nó sẽ hóa thành một cái gì đó rất khủng khiếp.

- Tên đồ tể khốn kiếp, con chó cái nhơ nhuốc, buông tao ra!

Con quỷ lồng lộn dữ tợn, tru tréo bên dưới người tôi. Tôi giữ chặt nó, không buông, vì tôi khỏe hơn nó. Tôi còn khỏe hơn cả ông nội tôi, trong người tôi đang có một trăm ông nội. Tôi khỏe tới mức có thể bẻ cong cả thanh sắt.

Dzigi nhổ nước bọt vào người tôi. Tôi cũng chiêu đãi nó nước bọt phun ra từ mồm tôi.

- Tao sẽ giết chết mày! - con quỷ nói.

Tôi cười vào mũi nó.

- Ha ha ha, mày giết hả, nào, giết đi!

Hai chân nó đá hậu như con ngựa hoang, thế nhưng lũ ngựa hoang đối với tôi chả là cái đinh gì, tôi có thể ngay lập tức hạ gục cả một đàn ngựa hoang. Nó la hét càng lúc càng to hơn, càng dữ tợn hơn. Tôi không sợ, vì căn phòng có lát tấm cách âm, cho nên không có ai ngoài tôi nghe được tiếng la hét này.

Đã lặng im, không còn con quỷ nữa. Nằm bên dưới tôi lúc này là Kasia. Bạn tôi đuối sức, mặt xanh như tàu lá. Tôi buông hai tay Kasia ra, nằm xuống bên cạnh bạn. Ôm chặt Kasia, tôi dỗ dành:

- Ổn rồi, cưng ơi, ổn cả rồi.

Kasia nức nở trong hai cánh tay tôi, còn tôi cảm thấy như mình đang là mẹ của cô bạn, đang ôm chặt đứa con gái cưng nhỏ bé của mình vừa mới bị cơn ác mộng làm tỉnh giấc.

Tôi hôn những chiếc vòng tím bầm, dấu vết các ngón tay của tôi trên cổ tay của cô bạn.

- Bé ngoan của ta ơi, đừng sợ nữa, - tôi nói thầm vào tai Kasia. - Con quỷ Dzigi đã bỏ đi, không có nó nữa rồi.

- Làm sao cậu biết được, tên nó là gì?

- Tớ biết, - tôi nói, - vì có lần cậu đã cãi nhau với nó.

Kasia càng ôm chặt lấy người tôi.

Khi Kasia đã bình tâm trở lại, tôi đi vào bếp, pha hai tách trà. Tôi mang trà ra cho bạn, hai đứa ngồi trên giường, Kasia kể cho tôi nghe về Dzigi.

Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, hồi Kasia vẫn còn bé tí xíu. Mẹ cô bạn đi khắp thế giới, vì làm việc cho UNESCO, bà nội trông nom Kasia, bà có Văn phòng luật sư ở thành phố Wroclaw, lúc nào cũng bận việc. Kasia suốt ngày ở nhà một mình với bà cụ giúp việc. Khi đó Kasia nghĩ ra một cậu bé. Đặt tên cậu bé là Dzigi và chơi với cậu bé và hễ nghịch ngợm cái gì là cô bé toàn đổ tội cho thằng nhóc.

Sau này đi học, Kasia quên cậu bé này. Cô bạn bắt đầu học piano tại trường nhạc, hóa ra Kasia là một cô gái tuyệt vời. Hồi chín tuổi Kasia đã sáng tác bản nhạc đầu tiên của mình, một bản nhạc ai cũng thích. Năm tháng trôi qua. Kasia chơi đàn càng ngày càng hay, sáng tác những bản nhạc càng ngày càng hấp dẫn hơn. Cho đến một ngày cô bạn quyết định, sẽ trở thành một nhạc sĩ sáng tác vĩ đại nhất trong toàn bộ lịch sử âm nhạc. Và đúng lúc đó hàng loạt khó khăn bắt đầu xuất hiện. Ngồi vào đàn Kasia cảm thấy trống rỗng, chẳng có gì trong đầu cả. Tình cảnh đó kéo dài hàng tuần, hàng tháng. Bạn tôi sinh ghét đàn dương cầm và âm nhạc, rồi bỏ học ở trường nhạc, vô cùng thất vọng.

Một ngày, cách đây chừng hai năm, bạn tôi nằm mơ thấy một cậu bé xấu xí và buồn cười, hai tai to đùng. Cậu bé bảo rằng, cậu ta tên là Dzigi và là tác giả của tất cả mọi bản nhạc của Kasia, và nếu Kasia muốn cậu bé tiếp tục sáng tác nhạc cho mình thì phải tìm cách sắm cho cậu bé một cái đàn điện tử, vì cậu ta chán đàn dương cầm từ lâu rồi. Kasia cười chế nhạo cậu bé, tống cổ cậu ta ra ngoài cửa, thế nhưng, sáng mai ngủ dậy, Kasia viết cho bố một lá thư dài và chẳng bao lâu cô bạn nhận được chiếc piano điện tử mới tinh và một khoản tiền để sắm các dụng cụ âm nhạc cần thiết khác.

Và Kasia lại tiếp tục sáng tác nhạc, các bản nhạc mới sáng tác càng ngày càng hay hơn. Kasia càng ngày càng có cảm giác là không phải chỉ có một mình cô bạn ở trong cơ thể của cô bạn, có một người nào đó đang ngồi trong đó, giúp cô bạn sáng tác. Lúc đó Kasia mới hiểu ra rằng, chính Dzigi muốn đánh tiếng là có mình. Thoạt đầu cậu chàng rất dễ thương, Kasia rất quý cậu ta. Trong đầu mình, bạn tôi đã có những cuộc thảo luận rất lâu với Dzigi về âm nhạc và về cuộc sống, và nhờ có cậu bé này mà Kasia thậm chí có thể đọc được ý nghĩ của người khác.

Bất thình lình, cậu bé bắt đầu đòi hỏi Kasia trăm thứ bà rằn rất oái oăm.

Một lần cậu bé ra lệnh cho bạn ấy là phải ăn mặc như cô gái Digan. Kasia thường mặc những bộ đồ dáng dấp thể thao, mặc áo sơ-mi cộc tay vải bông và quần bò, bạn ấy chúa ghét các cô gái Digan và những bộ đồ sặc sỡ của họ. Cho nên Kasia đã không tuân lệnh này, nhưng cũng ngay lập tức, kể từ ngày này bạn ấy không còn có các ý tưởng âm nhạc nữa. Kasia ngồi vào piano điện tử, chơi những bản nhạc cũ rích của mình. Rốt cuộc, bạn tôi đi đến nhà bà thợ may, may đo một bộ y phục theo phong cách Digan kiều diễm, cô bạn mặc bộ đồ này vào người, ngồi vào đàn... và chẳng ăn thua gì. Kasia chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích của Dzigi và tiếng nói của cậu bé: “Không có cô gái Digan thì không có âm nhạc, có cô gái Digan thì có âm nhạc”. Lúc đó bạn tôi hiểu ra, không thể lừa dối cậu bé được. Kasia bèn cùng một người thân của mẹ đi tìm bộ lạc người Digan và mua của các cô gái Digan một loạt trang phục vải lụa và vải bông theo các mẫu khả ố nhất trần đời. Về nhà Kasia giặt sạch các bộ đồ Digan này, treo chúng lên như treo cây thông Nô-en và trong vòng một giờ đồng hồ, bạn tôi đã sáng tác xong một liên khúc hay nhất từ trước tới nay mà Dzigi gọi là “Công chúa Digan”. Cậu bé còn bảo Kasia rằng, bạn tôi phải ăn vận như vậy cho đến hết đời.

Ăn mặc như vậy cô bạn gặp rắc rối cả ở trường lẫn ở nhà, với cả mẹ, nhưng bạn ấy dọa là sẽ bỏ học, và thế là mọi người đành mặc kệ bạn ấy, thậm chí quen mắt. Tủ quần áo đến nứt toác bởi đủ thứ quần áo lạ lùng, bố liên tục gửi về những bộ đồ mới, nhưng Kasia phải mặc những bộ váy dài chấm gót làm vướng chân, thêu thùa sặc sỡ và không thể nào làm khác được, tại vì chỉ cần một lần ăn vận khác đi là ngay lập tức Dzigi giấu biến chiếc chìa khóa mở cửa vào Miền Âm Nhạc.

Câu chuyện về trang phục tất nhiên chưa kết thúc. Sau đó Dzigi còn bám chặt vào tóc Kasia. Cho đến lúc đó Kasia toàn cắt tóc ngắn, nhưng Dzigi đã ra lệnh, từ nay cho đến lúc chết bạn tôi không được cắt ngắn tóc. Tóc bạn tôi mọc rất nhanh, xoắn lại, càng ngày càng khó chải.

Cứ sau một thời gian Dzigi lại đưa ra một đòi hỏi ngu xuẩn. Kasia phải thực hiện. Nhất là bây giờ, khi bạn tôi đang muốn sáng tác một nhạc phẩm lớn cho bố mình, Dzigi đưa ra những đòi hỏi không khả thi và hai người thường xuyên cãi nhau...

- Cậu đã bảo với tớ rằng, cậu mặc váy dài chấm gót chẳng qua là do chân cậu bị bỏng còn gì - tôi nói. - Chẳng lẽ cậu không có hai chân bị bỏng hay sao?

- Tất nhiên là không! - Kasia bực mình. - Cô bạn kéo ống quần pyjama lên, chỉ cho tôi xem hai cẳng chân. Nhẵn thín như hai chân của tôi.

- Thế tại sao cậu lại quát tớ? - tôi hỏi.

- Tại hắn đấy thôi, - Kasia trả lời. - Vì hắn bắt tớ đi vào nhà tắm, đến chỗ cậu. Và...

- Và sao nào? – tôi hỏi.

- Tớ không thể nói cho cậu biết được.

- Bây giờ cậu nói đi nào.

- Cậu đừng yêu cầu tớ, tớ không thể nói được đâu. Đại loại tớ đã phản đối hắn, còn lúc đó cậu bước vào phòng, hành vi của cậu cứ như thể là do hắn cố tình lôi kéo cậu... Tớ đã quát cậu, vì cậu mà không chạy ra ngoài, thì...

- Thì chuyện gì sẽ xảy ra nào?

- Thì sẽ chẳng bao giờ tớ dám nhìn thẳng vào mắt cậu. Ôi, Minka ơi, cậu mà biết được tớ là một con quái vật như thế nào.

Kasia ôm chặt lấy tôi. Tôi ôm chặt bạn, vuốt ve mái đầu cô bạn.

- Cậu chẳng là quái vật tí nào cả đâu, - tôi nói.

- Cậu thật là tuyệt vời.

- Còn những gì xảy ra sau đó, - Kasia nói, - đó là sự trả thù của hắn. Cậu có biết, hắn định làm gì hay không? Hắn định chui ra khỏi người tớ. Bây giờ tớ không nhớ gì nữa rồi, tớ chỉ nhớ là mình đã đau đớn khủng khiếp. Cậu nói cho tớ biết đi... tớ đã làm gì nào?

- Chẳng làm gì ghê gớm cả đâu, - tôi nói. - Cậu lồng lộn trên giường một ít, quát mắng tớ.

- Tớ quát mắng cái gì nào?

- Ôi... toàn là những lời tục tĩu, mà tớ quên xừ mất rồi.

Kasia thở dài, càng ôm chặt lấy tôi. Tội nghiệp cô bạn. Đi kết bạn với Dzigi mà làm gì cơ chứ. Nó đã chui ra ngoài cơ thể Kasia rồi cơ mà, tôi đã nhìn thấy tận mắt thằng nhóc con này. Nhưng tôi không thể mách cho bạn tôi biết chuyện này được, bạn tôi không biết là hay hơn cả. Hay là tôi đã hành động sai khi tôi cố giữ chặt hắn nhỉ? Hay là, nếu hắn đã hoàn toàn chui ra ngoài rồi thì hắn đã bỏ đi và để cho Kasia được yên thân? Thế nhưng, lúc đó chuyện gì sẽ đến với Kasia nào? Hắn có tách biệt đâu, hắn cũng chính là Kasia, cơ thể hắn là cơ thể Kasia và mọi cái khác nữa, chỉ có giọng nói thì có lẽ mới là của hắn thôi. Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao cả. Sao lại có chuyện, có một kẻ khác ngồi bên trong cơ thể một người và hành hạ người này... Làm gì có chuyện như vậy được.

- Kasia ơi, - tôi nói, - cậu không có cách nào tống khứ hắn đi được hay sao?

Kasia thở dài, đoạn nói nhỏ:

- Hay là tại tớ không muốn thằng bé bỏ đi? Tớ biết là hắn nhơ bẩn và ác độc. Nhưng cũng có những khoảnh khắc hắn tuyệt diệu. Nhờ có hắn mà tớ biết được ối bí mật. Có một lần hắn dẫn tớ đến một chỗ đẹp đến nỗi... Đẹp tới mức thậm chí tớ không có cách nào kể lại cho cậu nghe được. Nếu hắn mà không có những ham muốn kinh tởm thì thậm chí tớ có thể yêu hắn, mặc dầu hắn cực xấu. Cậu có biết, tất cả những người quá cố đều nghe lời hắn hay không? Hắn là chúa tể của họ đấy. Có lần hắn hứa với tớ là hắn sẽ dẫn tớ xuống đó...

- Lạy Chúa tôi, Kasia ơi, cậu đừng nói như vậy!

- Cậu đừng sợ, hắn bảo với tớ rằng, tớ sẽ quay về mà. Nếu không có hắn có lẽ tớ chỉ là một cô gái mười lăm tuổi bình thường.

- Đã sao nào, - tôi nói, - khi cậu “có lẽ” như vậy! Là một cô gái bình thường thì có gì đáng sợ. Cậu nhìn tớ đây này. Tớ là một cô gái bình thường đấy thôi. Tớ sống bình thường và tớ thấy hài lòng. Không có ai xúi giục tớ làm điều gì cả mà cũng không có ai hằng đêm bóp cổ tớ.

Kasia cười buồn.

- Mà cậu chẳng biết đâu, tớ đã ghen tị với cậu như thế nào, vì rằng để có được sự sung sướng cậu chẳng cần gì nhiều, - bạn tôi nói. - Thế nhưng, cậu hãy nghĩ mà coi, sở dĩ như vậy có lẽ tại vì cậu không biết, cậu đang mất cái gì, khi cậu chỉ là một cô bé như vậy. Giá chỉ một lần cậu được thưởng thức cái ngọt ngào này, cái tầm cỡ này, cái cảm giác gắn kết với một tỷ linh hồn thì có lẽ bây giờ cậu không thể hài lòng đến như vậy với bản thân mình.

- Tớ chẳng hề hài lòng với mình đâu, - tôi nói. - Tớ thường hay bực tức với bản thân và giá có thể thì tớ đã vỡ tan. Trong trường hợp này thì làm thế nào để gắn kết bản thân.

- Rất dễ thôi mà, - Kasia nói.

- Làm thế nào hả? - tôi hỏi. - Nếu tớ đấm mình một quả thì tớ bị đau và tớ không thể đấm thêm được nữa.

- Thế nhưng, thí dụ, có thể đặt ngón tay lên chiếc bàn là nóng. Thì còn đau hơn gấp trăm lần.

Tôi nhìn bạn tôi. Tôi chạm nhẹ ngón tay vào vết sẹo trên má bạn, chỗ gần miệng. Kasia gật đầu, trả lời tôi câu hỏi mà tôi chưa kịp đưa ra. Bạn tôi ôm chặt tôi. Kasia lặng im, tôi cũng không nói năng gì. Tôi với tay, tắt đèn bàn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, đã rạng đông.

Bạn tôi đã làm gì đến nỗi phải tự trừng phạt bản thân mình đến như vậy?

Khi chuông đồng hồ báo thức reo, tôi cố nhổm người dậy. Tôi rửa mặt chóng vánh rồi làm bữa sáng. Tôi đánh thức được Kasia dậy là nhờ phép màu. Kasia bảo rằng cô ấy đang ở một ngôi trường và một thế giới nào đó, nhưng tôi lôi, tôi kéo cho đến lúc cô ấy chịu ngồi dậy mới thôi, mắt vẫn còn ngái ngủ. Kasia lết vào nhà tắm. Khi Kasia cầm vòi hoa sen, thì một vật gì đó trùm vào đầu tôi, tôi bèn mặc vào người bộ đồ Digan cô bạn vừa ném. Tôi đứng trước gương, không dám nhìn vào mình nữa, tôi cực xinh trong bộ trang phục này. Kasia bước ra đúng lúc tôi xoay một vòng tròn trước gương, tất cả các đồ lót và váy dài quay tròn tuyệt đẹp chung quanh người tôi. Kasia cười ngặt nghẽo, không chịu cho tôi cởi bộ đồ ra, rồi chạy vội vào phòng, và quay ra ngay trong bộ dạng cô gái Digan. Hai đứa chúng tôi đứng trước gương. Bây giờ nom chúng tôi chẳng khác gì hai chị em ruột thứ thiệt trong bộ lạc người Digan.

Kasia xúi tôi cứ mặc như thế mà đến trường. Tôi không muốn, nhưng cô bạn nhét toàn bộ quần áo của tôi vào tủ, khóa lại và giấu chìa khóa ở đâu đó. Tôi tức điên người, xấu hổ, không dám đi ra phố, thế nhưng sắp tám giờ mất rồi, biết làm sao bây giờ... Chúng tôi không được vào lớp muộn giờ cơ mà. Đến lớp, tôi mắc cỡ khủng khiếp luôn, hình như cả lớp đang nhìn tôi chằm chằm, đang cười chế giễu tôi, thế nhưng tôi nhanh chóng định thần.

Tan học, hai đứa đi bát phố, và chúng tôi đã làm trò ngu. Chúng tôi buộc khăn mùi soa lên đầu, nom hai đứa đúng là hai cô gái Digan thứ thiệt. Chúng tôi bám theo mấy cô, mấy chị ăn mặc đua đòi, đề nghị xem bói cho họ, nhưng họ bỏ chạy tán loạn, áp chặt túi xách vào người. Rõ ràng là họ sợ chúng tôi ăn cắp.

Trước cổng phân hiệu đại học bách khoa chúng tôi nom thấy một chị rất lạ. Chị này còn trẻ, thậm chí ăn mặc tử tế, phải cái thái độ không được tự nhiên...

Chúng tôi bám theo sau chị này, chị ta cầm trong tay một cái que, coi đó là chiếc micro, và nói to vào cái que này:

- Đây Zgorzelec, cứu hộ giao thông. Cứu hộ giao thông phải không? Cứu hộ cục phân. Cục phân, cục phân, cục phân, cứu hộ cục phân! Đây Zgorzelec, cứu hộ giao thông. Cứu hộ giao thông phải không? Cứu hộ cục phân. Cục phân, cục phân, cục phân, cứu hộ cục phân!

Liên tục như vậy, nhắc đi nhắc lại.

Chị này đã đi xa. Kasia cầm cái que vứt dưới đất lên và nói vào cái que như nói vào micro:

- Đây Zgorzelec, cứu hộ giao thông. Cứu hộ giao thông phải không? Cứu hộ cục phân. Cục phân, cục phân, cục phân cứu hộ cục phân! Đây Zgorzelec...

- Cậu câm mồm ngay, - tôi nói, lấy tay bịt miệng cô bạn lại.

Nhưng Kasia giật tay tôi ra, tiếp tục hô: - Cứu hộ giao thông phải không? Cứu hộ cục phân. Cục phân, cục phân, cục phân, cứu hộ cục phân!

- Tớ van cậu, cậu đừng có giễu cợt nữa.

- Tớ không hề giễu cợt gì cả, - Kasia trả lời - Tớ chỉ luyện tập thôi mà. Đó là tương lai của tớ đó.

- Cậu nói ngu lắm, - tôi nói. Chúng tôi nhìn... người đàn bà nọ đang quay lại với cái que cầm trong tay. Đi ngang qua chỗ chúng tôi, luôn miệng nói về cứu hộ cục phân. Không còn người đàn bà này nữa, chị ta đã biến vào đàng sau góc phố.

- Sao lại có chuyện, - tôi nói, - một số người khùng khùng, điên điên.

- Có hai trường phái, - Kasia nói.

- Trường phái những người điên ư? - tôi hỏi, lấy làm ngạc nhiên. Kasia cười.

- Không. Vấn đề là thế này, một số người cho rằng đó là một căn bệnh có nguồn gốc cơ học, một số người khác lại nghĩ, đó là căn bệnh có nguồn gốc tâm lý. Tớ ủng hộ trường phái tâm lý.

- Thế có nghĩa là gì nào?

- Có nghĩa là, bệnh tâm thần bắt nguồn từ tư duy, chứ không phải từ những biến đổi hữu cơ trong não bộ. Thí dụ, Mateusz ở Swiebodzice đã nói...

- Mateusz nào cơ? - tôi ngắt lời bạn. - Đó là ai vậy?

- Bạn trai của tớ, một nhạc công rất tốt, - Kasia trả lời. - Nhưng đã trên một năm nay hắn coi như không còn sống.

- Cậu ấy bị làm sao?

- Chẳng bị làm sao cả, - Kasia cười. - Hắn quấn dây điện quanh người, hai đầu dây nối vào mạch điện. Trước khi chết cậu ta có viết cho tớ một lá thư. Cậu có biết hắn ký tên gì không? “Thịt cốt-lết”.

- Lạy Chúa, - tôi thốt lên.

- Mateusz cho rằng không hề có những con người bình thường, và rằng những người bình thường là những người điên rất giỏi giả vờ là người bình thường. Người ta gọi những người không biết giả vờ, hoặc không có sức giả vờ, và cả những người không cần giả vờ một cái gì đó, là những người điên.

- Sao hắn lại làm thế? - tôi hỏi.

- Mateusz?

- Ừ.

- Tại vì dây đàn ghi ta của cậu ta bị đứt và cậu ta không muốn lắp dây mới. Quả thực hắn cho mọi cái đều là tật bệnh. Mà cuộc sống là căn bệnh tồi tệ nhất trong số mọi căn bệnh. Và để khỏi bệnh thì cần phải chết. Cậu chàng đã chán bệnh viện đến tận cổ rồi, và muốn khỏe thật nhanh. Và cậu ta đã làm đúng. Cậu không cảm thấy cậu đang chết từ ngày nọ sang ngày kia hay sao?

- Không, - tôi trả lời, - không bao giờ tớ nghĩ như vậy. Thế nhưng, đúng là mỗi người rồi ra phải chết, chỉ có điều không cần bận tâm tới chuyện đó mà làm gì.

- Thế phải cần bận tâm cái gì nào? - Kasia hỏi. Lúc này một thằng bé lao tới chỗ chúng tôi, vừa thở hổn hển vừa hỏi:

- Mấy giờ rồi ạ?

- Dây cót đứt rồi, - Kasia trả lời.

- Em cảm ơn, - thằng bé nói, đoạn bỏ chạy. Tội nghiệp thằng bé. Hắn vội vàng như thế, thậm chí không nghe thấy câu trả lời. Chúng tôi cười chế giễu nó, tôi nhìn đồng hồ, đã năm giờ kém mười lăm rồi. Lạy Chúa, thật là may, Chúa đã phái thằng nhóc con đến.

- Chúng mình phải đi về ngay thôi, - tôi bảo Kasia, - tớ còn phải thay trang phục!

- Có chuyện gì vậy hả?

- Sao lại chuyện gì? Giờ học môn tôn giáo!

Tôi ù té chạy về phía quảng trường. Kasia đuổi theo sau tôi, gọi to:

- Cậu không thể mặc nguyên xi như thế mà đi học được hay sao?!

- Sao cậu vớ vẩn thế!

Tất nhiên Kasia không chịu mở tủ đang cất quần áo của tôi. Cho đến khi tôi hứa là hàng ngày tôi sẽ mặc bộ trang phục Digan đi học và sẽ luôn luôn ăn vận như vậy khi ở nhà cô ấy, thì Kasia mới chịu đưa chìa khóa cho tôi. Tôi đã giữ lời hứa và từ nhiều ngày nay, sau khi đến nhà Kasia, tôi quẳng ngay bộ đồ bình thường của mình và ăn vận để hóa thành cô gái Digan. Tôi rất thích mặc bộ đồ này. Nó cực đẹp và trăm lần thuận tiện hơn bộ tôi thường mặc. Quả là tên Dzigi đã có sáng kiến quá hay. Tôi chẳng hiểu tại sao Kasia lại không thích như vậy. Vì, nếu nói về bản thân tôi, giá như không vì mẹ, vì mọi người và vì nhà trường, thì tôi có thể ăn mặc như vậy cho đến hết đời, và hoàn toàn ưng bụng. Giá tôi lại còn đục lỗ tai, đeo khuyên vàng vào, thì hết sẩy phải là cái chắc.

Bữa đó tôi kịp đến nhà thờ vào phút chót. Tôi ngồi trên ghế băng, nghe cô dạy giáo lý hỏi bài về cuộc đời của Chúa Giêsu, và điểm hai nọ nối tiếp điểm hai kia, còn tôi thay vì tập trung vào bài học, toàn nghĩ về Katarzyna. Tôi liên tục nghĩ về cô bạn. Về Kasia và Dzigi.

Bây giờ cũng vậy.

Tại sao lại như vậy, mặc dầu tôi ngu tôi dốt, tôi chỉ có ba bộ váy, thế mà tôi bằng lòng và sung sướng về chuyện tôi đang sống trên thế giới này. Và hễ có nắng trời, thì tôi lại càng đẹp.

Còn Katarzyna thông minh, giàu có là vậy, có tất thảy những gì mình muốn, thế mà lúc nào cũng không bằng lòng. Trong đầu lúc nào cũng nghĩ đủ thứ chuyện chẳng đâu vào đâu. Những ý nghĩ như vậy chẳng bao giờ ập vào đầu tôi. Và cũng chẳng ập vào đầu ai cả, chỉ ập vào đầu bạn tôi mà thôi.

Thí dụ, hễ hai đứa trò chuyện về một đề tài nào đó, tôi bảo tôi rất thích cái này cái nọ, thì bạn ấy nói luôn, trong cái tôi rất thích có những điều bạn ấy thích, có những điều bạn ấy không thích. - Cậu không thích điều này hả? - tôi hỏi, cô ấy trả lời: - Không thích, tại sao tớ lại phải rất thích điều đó. - Kasia bị làm sao vậy nhỉ? Người ta bao giờ cũng hoặc thích hoặc không thích một cái gì đó. Còn bạn ấy vừa thế nọ vừa thế kia: vừa thích và vừa không thích.

Hoặc, thí dụ, với nhà thờ...

Nói chung Katarzyna không đi nhà thờ. Khi biết chuyện này tôi rất sợ, vì biết đâu bạn ấy theo đạo mèo, thuộc đám người thường đi lùng sục khắp mọi nhà, truy nã những người tận số, và mẹ tôi luôn luôn phải đuổi họ đi. Nhưng mà không, thì ra bạn tôi không phải là như vậy. Tôi còn nghĩ khủng khiếp hơn thế, có khi bạn ấy là kẻ vô thần hoặc kẻ tôn thờ quỷ Sa tăng, những kẻ chuyên phá mồ mả ngoài nghĩa địa. Hóa ra cũng không phải như vậy.

Kasia tin vào Chúa, nhưng lại cho rằng, Chúa trong nhà vệ sinh có khi còn nhiều hơn ở nhà thờ. Bạn ấy còn huyên thuyên những chuyện cực kỳ khủng khiếp. Tôi cố gắng không nghe, vì sau đó tôi sẽ phải đi xưng tội. Tôi cố gắng không nghe, tôi cầu nguyện thầm trong đầu, nhưng tai tôi nghe.

Kasia phạm thánh đến mức tôi sợ sấm sẽ giáng xuống đầu cô ấy ngay lập tức, giết chết bạn ấy và giết luôn cả tôi. Thế nhưng, ơn Chúa, sấm không giáng xuống. Kasia lại còn mắng tôi, vì tôi bịt tai lại để khỏi phải nghe. Khi đó bạn ấy bèn chọc tức tôi, bảo tôi là con cừu cái ngu xuẩn. Tôi khóc chút xíu, bảo rằng, tôi không hề bực mình về chuyện Kasia bảo tôi là con cừu cái, tại vì tất cả mọi người trên thế gian này đều là những con cừu non của Chúa, còn Chúa là người chăn cừu, và Ngài chăn dắt chúng ta.

Kasia đáp lại, tốt thôi, Ngài chăn chúng ta, để lấy lông, lấy da và lấy thịt. Tôi bèn chuồn khỏi nhà cô bạn, vì không thể chịu đựng hơn được nữa. Ngày hôm sau, chúng tôi gặp nhau ở trường, hai đứa lại giảng hòa như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng Kasia không còn trò chuyện với tôi về đề tài nhà thờ nữa.

Tại sao Kasia nghĩ về mọi người khác mọi người nghĩ? Tất cả mọi người, ai cũng đi nhà thờ cơ mà. Mẹ tôi bảo, ngay cả đảng viên cũng đi nhà thờ, cho dù về mặt chính thức thì họ ra bộ không tin. Có điều, ngay đến Katarzyna cũng không tin vào Chúa... thì tôi chẳng thể nào hiểu nổi, nhưng mà bạn tôi tin đấy chứ, đã có lần Kasia nói về Chúa rất hay, còn hay hơn cha linh mục nói rất nhiều.

Bạn tôi cũng yêu Chúa. Nhưng sao lại có chuyện như vậy?

Lần ấy Kasia nói về Chúa xúc động đến mức tôi chảy cả nước mắt, bạn ấy cũng vậy. Bây giờ bỗng dưng bạn ấy báng bổ Chúa, bảo rằng Đức Chúa Trời ở trong tôi, rằng tôi là Đức Chúa Trời. Mà tôi là một người bình thường đấy chứ. Đức Chúa Trời ngự trên cao, cai quản chúng ta, thế giới này sẽ tốt đẹp và diệu kỳ biết nhường nào nếu ác quỷ không cản trở Ngài. Tại sao lại có chuyện, tôi, Marysia Kawczak, có thể là Đức Chúa Trời? Tôi ngu, tôi dốt và tôi chẳng cai quản nổi ai. Đó là chưa kể, Đức Chúa Trời là đàn ông, còn tôi là một cô gái. Tôi liên tục mắc tội, mắc tội xong phải đi xưng tội. Trong lúc xưng tội cũng cần phải kể là tôi đã nghe những lời báng bổ do Kasia nói ra, tôi sợ rằng, tôi mà kể lại tuốt tuồn tuột mọi chuyện thì có khi cha xứ sẽ giết chết tôi và ngay lập tức quăng xác ra khỏi nhà thờ. Hoặc biết đâu cha sẽ hỏi kẻ nào đã nói ra những lời báng bổ như vậy, thì tôi đành phải nói với cha là Kasia nói, lúc đó cha xứ có thể hành hạ bạn tôi.

Mà có khi cha cũng không hành hạ đâu nhỉ? Có thể cha chỉ gọi Kasia đến gặp, rồi thuyết phục bạn ấy rằng không được ăn nói như vậy vì có thể bị Chúa trừng phạt. Còn tôi thì ngu dốt, không biết cách thuyết phục bạn mình.

Tôi lo cho bạn lắm cơ. Sau khi chết tôi rất muốn được gặp bạn ấy trên Thiên đàng, hoặc ít ra ở nơi luyện tội. Ôi, giá ông nội còn sống... Bà nội bảo rằng ông nội kết bạn với cha xứ quản hạt, thân đến mức hai người thường ngồi uống rượu với nhau. Thì tôi sẽ đem chuyện của Kasia nói với ông nội, còn ông nội sẽ đồng ý đến gặp và có lời với cha xứ là bạn của ông. Tiếc rằng, ông nội tôi đã mất trên bốn mươi năm nay rồi. Rất tiếc ông không thể gặp được chúng tôi. Cả tôi, cả Tadziu, cả Zosia, cả Krysia. Và Zenus nữa. Thậm chí ông nội tôi còn không nhìn thấy mặt bố tôi, tại vì khi quân Đức bắn chết ông thì bố tôi vẫn còn đang trong bụng bà nội.

Biết đâu ông nội đang ngồi trên thiên đàng và ở trên đó ông liên tục theo dõi chúng tôi và mừng thầm trong bụng khi hai đứa chúng tôi tốt...

Ông nội ơi, ông nói cho cháu biết đi, cháu phải làm gì để giúp Kasia bây giờ.

Hay là chính thằng Dzigi ra lệnh cho Kasia báng bổ Chúa? Đúng rồi, chính hắn. Nhất định hắn dọa rằng, Kasia mà không báng bổ Chúa thì hắn sẽ không mở cửa cho bạn tôi vào Miền Âm Nhạc. Tôi mà ở địa vị Kasia thì chắc tôi phải tống cổ hắn đi cùng với chiếc chìa khóa và âm nhạc của hắn.

Chỉ có điều Kasia không thể sống thiếu âm nhạc được, bạn tôi sống chỉ vì âm nhạc. Tôi hiểu bạn tôi. Mẹ tôi cũng vẫn thường nói, mẹ tôi sống chỉ vì chúng tôi. Để cho chúng tôi khỏe mạnh, nên người. Nếu có kẻ nào đó cướp đi của mẹ tôi một đứa nào đó trong mấy chị em chúng tôi, thì mẹ tôi khả dĩ làm gì nào?

Chắc mẹ tôi chẳng thiết sống làm gì nữa.

Một lần, trong giờ hóa học, bỗng dưng tôi nảy ra ý nghĩ.

- Cậu biết không, - tôi nói với Kasia, - chúng mình phải ăn trộm chiếc chìa khóa này của hắn.

- Nhưng mà lấy trộm bằng cách nào? - Kasia hỏi.

- Chúng mình phải nghĩ kế.

Chúng tôi nghĩ về chuyện này rất lâu. Chẳng nghĩ được gì nhiều. Giá Dzigi là người thật thì chuyện dễ như bỡn, vì Kasia bảo rằng hắn rất sợ tôi, khi có tôi ở bên cạnh thì hắn lễ độ hơn nhiều. Thì tôi túm lấy áo của hắn và đánh cắp chiếc chìa khóa này.

Cho nên chúng tôi chỉ còn một phương án. Kasia bảo rằng bạn ấy hay nằm chiêm bao thấy hắn. Tôi nghĩ bụng, tôi mà nằm mơ thấy hắn, thì sẽ tấn công hắn trong giấc mơ này, bắt hắn phải nộp chìa khóa cho tôi. Tôi có thể ép buộc hắn được rồi đó. Kasia đã kể cho tôi, mặt mũi của Dzigi nom ra sao, để tôi có thể nhận ra hắn khi tôi chiêm bao. Hàng ngày, trước khi mặt trời lặn tôi nghĩ: “Dzigi, mi phải vào giấc mơ của tao, mi phải vào giấc mơ của tao, mi phải vào giấc mơ của tao...”.

Thế nhưng tôi vẫn chưa nằm chiêm bao thấy hắn.

Có một lần tôi những tưởng là tôi đã chiêm bao thấy hắn, mà có khi tôi đã chiêm bao thấy hắn thật, phải cái tôi không nhận ra hắn.

Số là thế này:

Tôi đang ngủ rồi bất thình lình tỉnh giấc, và không tài nào mở hai mắt ra được. Tôi muốn mở mắt ra, nhưng hai mi mắt của cứ nặng trịch, hễ tôi giương lên là hai mi mắt lại sập ngay xuống. Và tôi nháy mắt liên tục. Rốt cuộc tôi cũng mở mắt ra được, nhưng mọi đồ vật trong phòng đều bị cong tớn. Tôi nhìn, tôi nhìn... và tôi nhìn thấy cái gì nào? Hóa ra, không phải mọi đồ vật đều cong, chỉ có tôi đang nằm nghiêng lơ lửng trong không trung.

Tôi nghe có người gõ vào cửa sổ nên cố gắng quay mặt lại. Tôi giãy mạnh, ngay lập tức người tôi bay lên trần nhà, y như nhà du hành vũ trụ trong tàu vũ trụ. Tôi không thể chủ động các động tác của mình. Chỉ cần cử động nhẹ chân hoặc tay, thì ngay lập tức người tôi quay sang một phía bất ngờ.

Rốt cuộc tôi cũng nhìn được ra cửa sổ.

Ở đó tối om, chỉ thấy một cánh tay đang gõ vào cửa.

Tôi nghĩ bụng, chắc thằng Dzigi đến gọi tôi ra đánh nhau đây. Tôi sợ dựng tóc gáy. Tôi bị gãy, người tách khỏi chao đèn... Và bay ra phía cửa sổ, chỗ tên Dzigi đang mai phục. Khi bay tới nơi thì tôi phát hoảng, sợ làm vỡ kính cửa, sẽ bị mẹ mắng. Tôi bèn lùi mạnh ra sau và một lần nữa tôi lại tỉnh giấc, lần này thì tỉnh thật.

Sau đó tôi tiếc lấy tiếc để, phát cáu với chính mình, vì tôi mà không sợ kính vỡ thì nhất định đã gặp Dzigi và choảng nhau với hắn, tước chiếc chìa khóa vào Miền Âm Nhạc từ tay hắn. Kasia cũng vô cùng tiếc nuối khi tôi kể lại cho cô ấy nghe chuyện gì đã xảy ra.

Chẳng sao, tôi thầm nghĩ, có khi đêm mai hắn lại đến gõ cửa phòng tôi. Đáng buồn là đêm hôm sau tôi chiêm bao toàn thấy hoa hướng dương. Nom có vẻ là bình thường, nhưng chúng cao hơn chung cư cao tầng, nơi chúng tôi ở. Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ, ngước nhìn lên cao, đó không phải là hoa hướng dương, mà chỉ là mặt trời. Toàn là mặt trời. Tôi say sưa chiêm ngưỡng mặt trời đến nỗi quên khuấy mất tên Dzigi.

Bây giờ, hôm nào cũng vậy, hễ tôi sắp ngủ là tôi lại hy vọng mình sẽ nằm mơ thấy thằng nhóc này, thằng nhóc có một trăm hai mươi tám cái răng và có bảy ngón tay trên mỗi bàn tay. Nó còm nhom, đầu to sụ, hai tai còn to hơn. Kasia bảo rằng, mặt hắn thì nhỏ xíu như mặt trẻ con, chỉ có hộp sọ to đùng và hói gần hết, mặc dầu hắn mới mười lăm tuổi.

Tôi sẽ dễ dàng nhận mặt hắn.

Tôi cực tò mò, cái miệng nhỏ xíu như vậy làm sao chứa được tới ngần ấy răng. Chắc răng phải cực nhỏ và cực mảnh như những cái kim. Vì tay hắn thì tôi nom thấy rồi, khi hắn gõ vào kính cửa, phải cái tôi quên đếm số ngón tay.

Nhưng chắc chắn là bảy ngón.

Hôm nay tôi cùng Katarzyna và mẹ bạn ấy đi tham quan Sobotka. Một thị trấn nhỏ, xinh, tọa lạc dưới chân núi Sleza. Chúng tôi đi bằng xe ô tô, mẹ Kasia cầm tay lái. Chúng tôi đến thăm bà của Kasia. Bà sáu mươi tuổi, rất vui tính, ở một mình trong một ngôi nhà to, đẹp, có vườn. Kasia đã chào đời ở ngôi nhà này, sau đó ở rất lâu với bà tại đây. Khi Kasia lên mười thì mẹ bạn ấy mang bạn ấy về Walbrzych, thế nhưng vào ngày chủ nhật hằng tuần hoặc hai tuần một lần hai mẹ con đến thăm bà đều đặn. Ở đó còn có một ông già mà thoạt đầu tôi cứ ngỡ là ông của Kasia, nhưng hóa ra ông Kasia mất đã lâu lắm rồi, ông cụ này là bạn của bà. Ông cụ rất hay. Mặc áo sơ-mi cộc tay, nơ đốm hạt đỗ đeo cổ. Tất cả chúng tôi ăn bữa trưa dưới gốc cây ngoài vườn, cười, nói rất rôm rả, gió thổi mạnh, tôi và Kasia trải khăn bàn, mấy lần liền khăn cứ bị gió thổi bay đi.

Nếu năm nay Kasia không sang châu Phi với bố thì có nghĩa là phải sang năm bạn ấy mới đi, và như vậy cả vụ nghỉ hè năm nay bạn ấy sẽ đến ở với bà mình và mời tôi cùng đến đó. Bà và mẹ của Kasia cũng mời tôi như vậy. Ôi, tôi chỉ còn cầu mong rằng mẹ tôi đồng ý cho đi. Bác Karolina đã hứa rằng, nếu có chuyện gì thì bác ấy sẽ đứng ra bênh vực tôi. Kasia sẽ thuê một chiếc xe taxi chở hàng, chở từ thành phố Walbrzych về quê toàn bộ nhạc cụ, và có lẽ trong hai tháng hè bạn ấy sẽ sáng tác được một nhạc phẩm lớn. Tất nhiên với điều kiện tôi phải giúp bạn ấy một tay. Tôi có thể giúp được gì nhỉ? Tôi chỉ có thể trông coi để cho tên Dzigi không quậy phá quá nhiều. Rồi chúng tôi sẽ còn đi tham quan chỗ này chỗ nọ, đi tắm hồ, tắm nắng ở ngoài vườn... Chúng tôi sẽ cực kỳ thoải mái.

Ăn cơm trưa xong, tôi cùng Kasia đi dạo. Nhẽ ra chúng tôi quay về ngay, nhưng phải sau bốn giờ đồng hồ chúng tôi mới quay về, vì Kasia muốn chỉ cho tôi xem cái gì đó trên núi Sleza, và phải đi bộ khá lâu trên con đường mòn du lịch trên sườn núi.

Thoạt tiên đường khá rộng, khá thuận tiện, nhưng sau đó bắt đầu đường đá và leo núi. Kasia leo núi như một con nai cái, tôi cũng chẳng chịu thua, rốt cuộc chúng tôi leo đến một chỗ rất lạ, nơi có hai bức tượng rất to bằng đá, niên đại trên một ngàn năm. Chỗ này vừa tối vừa lạnh, vì hai bức tượng có mái che, chung quanh rào lưới thép, nhưng có một phía không rào, cho nên chúng tôi có thể chui vào, ngồi nghỉ trên bức tượng con gấu, mà theo tôi nó là một con lợn to thì đúng hơn.

Ngay bên cạnh, trong tầm tay, một bức tượng người không đầu. Kasia bảo rằng bức tượng này có tên gọi là “cô gái bê con cá” [3] . Dẫu không đầu, cô gái này cao gấp đôi chúng tôi. Kasia đã đọc sách nói về bức tượng này, sách viết rằng, hình như đầu cô gái này đang được lưu giữ tại viện bảo tàng ở thành phố Wroclaw, tuy nhiên có đúng đó là cái đầu của bức tượng này hay không thì không ai biết được, vì đó là đầu một người đàn ông.

Kasia rất thích lên đây, vì ở nơi chênh tối chênh sáng và lạnh lẽo này bạn tôi thường nảy ra những ý tưởng âm nhạc cực hay. Hồi trước chưa rào lưới thép và chưa có mái che thì còn thích hơn, lạ kì hơn. Có một lần Kasia thiếp ngủ ở chỗ này và cô bạn đã có một giấc chiêm bao kinh khủng nhất trong đời mình. Bạn ấy chiêm bao thấy chính chỗ này, thế nhưng khác... Không có tượng con gấu, chỉ có mỗi tượng cô gái bê con cá, thế nhưng trong mơ bức tượng hình như to hơn và sần sùi hơn, không nhẵn và không rõ nét như bây giờ. Bất thình lình, Kasia nghe tiếng kêu thất thanh. Bạn ấy bèn chui vào nấp trong một bụi cây. Sau chốc lát, chung quanh bức tượng xuất hiện nhung nhúc những con người rậm râu, dữ tợn, mặc quần áo da đóng đinh óng ánh, được trang bị rìu chiến và cung tên. Lũ người này dắt theo một cô gái trẻ xinh đẹp. Cô gái khỏa thân, người trói đầy dây thừng. Cô gái kêu la bằng thứ tiếng không thể hiểu, và xin tha. Một lão già cao lớn, tóc xõa, bạc trắng, đứng cao trên đầu cô gái. Lão dùng chùy nện liên tục vào đầu cô ta. Cô gái gục ngã. Lúc bấy giờ lũ rậm râu dùng rìu xẻ thịt cô nàng, cắm từng miếng thịt người vào ngọn giáo, nâng lên cao, gí vào đầu bức tượng, và đồng thanh hô to: “Omni moa aaa! Omni Moa aaa! Ooo aaa”. Nhìn mặt cô gái bê con cá, Kasia sợ quá, đứng như trời trồng. Đó là một bộ mặt khủng khiếp, hai mắt mở to, lấp lánh, miệng há to, đầy răng nhọn đáng sợ.

Tôi tụt khỏi lưng con gấu và lùi ra xa bức tượng cô gái bê con cá.

- Trong miệng cô gái đó có bao nhiêu cái răng? - tôi hỏi. - Có phải một trăm hai mươi tám chiếc hay không?

- Tớ có đếm đâu cơ chứ, - Kasia trả lời. Cô bạn nhìn tôi rất đỗi ngạc nhiên. - Cậu tưởng đó có thể là thằng nhóc chứ gì?

- Đó là hắn chứ còn gì, - tôi nói. Chúng tôi đứng, ngước nhìn lên cao, nhìn vào chỗ mà ngày xưa vẫn còn cái đầu của bức tượng. Kasia cầm lấy tay tôi.

- Cậu có còn nhớ, giấc chiêm bao này cậu thấy hồi nào? – tôi hỏi.

- Đã lâu lắm rồi. Cách đây hai năm, mà có khi ba...

- Mọi cái đều khớp, - tôi nói. - Sau đó ít lâu hắn lại xuất hiện trong giấc chiêm bao của cậu, bắt cậu viết và gửi thư cho bố, để bố cậu gửi chiếc piano điện tử này cho cậu.

- Nhưng đây là bức tượng cô gái bê con cá cơ mà, - Kasia cãi.

Hắn giả vờ là con gái, thì cũng như tớ giả vờ là con trai, - tôi nói. - Tớ dám chắc một trăm phần trăm, đó là Dzigi. Chính cậu đã nói với tớ, những ý tưởng âm nhạc hay nhất của cậu nảy sinh ở chỗ này. Cậu có còn nhớ, cô giáo dạy sinh vật đã giảng gì về con sán hay không? Cô bảo rằng, nó chỉ cần còn lại cái đầu trong bụng ai đó là đủ. Từ đó toàn thân nó sẽ mọc ra.

- Thế thì sao?

- Là thế này, - tôi nói, cảm thấy ớn xương sườn, - lúc đó cái đầu của hắn bò khắp người cậu. Chính lũ rậm râu đã dâng hiến cậu cho hắn. Bây giờ cậu là người nuôi sống hắn.

Kasia buông tay tôi ra và bỏ chạy. Tôi đuổi theo. Cô bạn dừng lại dưới một gốc cây và bắt đầu nôn mửa. Sau đó mặt tái mét Kasia quay về phía tôi. Mặt nhăn nhó vì kinh tởm, Kasia nói:

- Cậu là đồ con lợn. Cậu nói làm tớ mường tượng trong đầu là tớ bị sán và có cảm giác nó đang cựa quậy trong miệng.

- Tớ xin lỗi cậu vậy.

- Không sao, chỉ tiếc bữa trưa đã đi đời nhà ma. Có đúng cậu nghĩ đó là Dzigi hay không, hay là cậu chỉ nghĩ vớ vẩn thế thôi?

- Cậu hãy tin tớ đi, chắc chắn đó là hắn. Bây giờ chúng mình đã biết tìm chiếc chìa khóa vào Miền Âm Nhạc ở chỗ nào rồi. Tớ sẽ đi, sẽ tìm, còn cậu đợi ở đây nhé, đừng có đi đâu cả đấy.

Tôi quay lại chỗ hai bức tượng. Kasia chạy đuổi theo tôi.

- Minka ơi, cậu đừng có điên! Chiếc chìa khóa này làm gì có thật. Chỉ là tượng trưng thôi.

- Cậu đi mà tượng trưng, còn tớ, kiểu gì tớ cũng phải tìm bằng được, - tôi trả lời. - Thôi, hay hơn cả là cậu đừng có lại đó nữa, tớ sợ hắn lắm rồi đó.

- Sao, thế cậu tưởng là tớ sợ hay sao? Nếu vậy thì cả hai đứa chúng mình cùng đi tìm vậy.

Chúng tôi bò lên mái, và chúng tôi tìm. Tôi lấy que bới tìm một bên thân hình cái gọi là cô gái bê con cá. Còn Kasia bới tìm phía bên kia. Bỗng nhiên tôi nhìn, có vật gì đó óng ánh.

- Đây rồi, - tôi gọi to. Ngay lập tức Kasia có mặt bên tôi. Tôi bới lên một cái nắp có dòng chữ Coca-cola. Kasia bật cười, tôi cũng cười theo. Kasia cầm lấy nắp chai, nhét vào túi áo. Tôi dò tìm từng mảng tượng. Trên con cá bằng đá có hai đường rãnh cắt chéo nhau.

- Người ta khắc cái gì ấy, - tôi nói, - đây có thể là cái gì nhỉ?

- Đây là dấu hiệu tôn thờ, - Kasia nói. - Có nghĩa là mặt trời. Đối với các tín đồ tà giáo, mặt trời là vị thần linh thiêng nhất.

Tôi sờ tay vào chữ thập chéo. Tôi nhắm mắt lại. Một cái gì đó từ chữ thập này nhập vào người tôi. Hơi nóng, ánh sáng... Mặt trời, tôi nhìn thấy mặt trời.

Omni moa aaa. Omni moa aaa. Ooo aaa.

- Có chuyện gì vậy hả? - Kasia hỏi.

- Chẳng có gì cả đâu, - tôi nói, đoạn mở mắt ra. Tôi lùi ra khỏi bức tượng, nhảy phắt lên lưng con gấu đá. Tôi giơ hai tay lên cao. Nhưng không với tới nơi. Tôi bèn lấy hết sức bình sinh nhảy vút lên, hai tay bám lấy hai bên thân tượng. Tì bàn chân vào chỗ lõm của con cá tôi đu người lên.

- Cậu leo lên đó làm gì vậy hả? - Kasia hỏi.

Tôi ghếch cằm vào cổ cụt. Trên bề mặt thấy có gì đó đo đỏ...

Tôi bị trượt chân, các ngón tay tôi thả ra. Người bay ra phía sau và bốp! Quả lựu đạn chứa sao vàng bị vỡ. Có gì đó nổ to, như nổ trong lòng đất. Hóa ra, đó chẳng qua là do đầu tôi đập vào đá. Gương mặt Kasia hiện ra giữa các ngôi sao.

- Minka!

- Im, tớ không bị làm sao cả đâu, - tôi, miệng nói, hai tay ôm đầu. Kasia cúi xuống người tôi, gạt tay tôi ra, bới tóc tôi.

- Không thấy có máu, chỉ thiếu chút nữa thôi là cậu đi đời nhà ma. Cậu leo lên trên đó mà làm cái trò gì vậy hả?

- Vì tớ tưởng, chiếc chìa khóa đang nằm trên đó, - tôi nói, mỉm cười. Tôi ngồi dậy, lắc lư đầu. Không thấy đau đớn gì cả. Chỉ bị ù tai thôi. Tôi cảm thấy như có con kiến đang bò bên trong cái vỏ ốc.

Rốt cuộc, chúng tôi chui ra khỏi rừng, ra đường quốc lộ. Đàng sau con đường là bãi cỏ nghiêng xuống dưới, thấy rõ những ngôi nhà của thị trấn. Kasia đi cách tôi mấy bước về phía trước. Bạn ấy đang bực mình với tôi. Tất cả đều tại trò ngu ngốc của tôi.

Trên đường xuống núi, Kasia kể cho tôi nghe về những bí mật của khả năng nhận biết của con người. Cô ấy bảo rằng, khả năng nhận biết của con người giống như người tài xế lái xe tải có kéo theo rơ-moóc to đùng, người này không biết rơ-moóc chở gì, mà lại không được dừng xe, để nhòm vào bên trong bạt xe, kiểm tra, cho nên người lái xe đành phải nghĩ kế, anh ta sẽ phải đi vào những đoạn gập ghềnh, xóc, nhiều ổ gà, rồi căn cứ vào các trạng thái hoạt động của xe trên những đoạn đường đó để đoán định loại hàng xe đang chở, trọng lượng của hàng hóa và vân vân. Cho nên phải mạo hiểm, nhưng đồng thời cũng phải hết sức cẩn trọng, tại vì tai nạn luôn luôn rình rập chúng ta. Và Kasia bảo rằng, thí dụ về người lái xe tải này là một thí dụ hay, vì nó lột tả được cái khó nhọc và sự nguy hiểm của việc nhận biết bản thân mình.

Lúc đó tôi bèn cãi rằng, việc gì phải chuốc vất vả vào thân. Chẳng lẽ người tài xế không thể cứ lái xe đi bình thường và khỏi cần bận tâm mình đang chở thứ hàng gì hay sao? Kasia bảo rằng, được thôi, tớ có thể cứ đi theo vết bánh xe của những chiếc tải khác, hoặc hay hơn cả là đi đường cao tốc, cùng với hàng triệu chiếc xe tải giống như chiếc xe tải của tớ, nhưng trên con đường này sẽ chẳng bao giờ tớ có thể biết được, tớ đích thị là ai, và lúc chết tớ ngu vẫn hoàn ngu, như khi chào đời.

Bạn tôi mắng tôi, và hơn nửa giờ đồng hồ không nói với tôi một lời nào. Tôi còn biết làm sao khi tôi ngu đần đến nỗi không hiểu nổi cả bạn mình. Kasia đã đọc hàng đống sách thông tuệ, lại có mẹ là bác sĩ, còn bố là người Pháp đang ở châu Phi. Còn tôi thì sao nào?... Trong các sách đọc ở nhà trường chẳng thấy người ta viết những chuyện như vậy. Thực ra thì ở trường cũ của tôi, trường Krzeszow, có thư viện đấy chứ, nhưng làm sao tôi biết được, quyển sách nào nên đọc, quyển nào không. Còn đọc tất cả thì làm sao đọc nổi. Đó là chưa kể, cô phụ trách thư viện hầu như luôn luôn vắng mặt. Có một lần tôi mượn một cuốn sách về nhà đọc, mẹ mắng rằng tôi đọc chuyện cổ tích thay vì học bài...

- Kasia ơi! Tớ rất muốn biết, xe tải của tớ đang chở gì, chở để làm gì và chở đi đâu đấy chứ!

Kasia dừng lại, đợi tôi, mỉm cười dịu dàng.

- Minka ơi, tớ biết là cậu muốn đấy chứ. Tớ giận cậu chẳng qua tại vì tớ rất muốn cậu biết tất cả những gì tớ biết. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng luôn luôn nhiều hơn không có gì. Chỉ có điều, cậu phải hiểu rằng, nếu cậu muốn nhận biết bản thân mình và thế giới thì cậu không được có những cái nhìn chật hẹp.

- Tớ chẳng có cái nhìn chật hẹp nào cả đâu.

- Cậu có cả đống đấy thôi, tại vì chúng mà cậu mù quáng như con chuột chũi vậy. Tớ biết, chẳng phải lỗi của cậu khi cậu để cho chúng ám vào người, thế nhưng kiểu gì thì cậu cũng phải tự vứt bỏ chúng đi. Không ai làm thay cho cậu được đâu.

- Thì tớ sẽ vứt đi vậy, - tôi trả lời. - Chỉ có điều tớ phải làm gì đây? Có bao giờ tớ nhìn thấy chúng đâu!

- Mặc dầu niềm tin vào Chúa của cậu...

- Ôi, Kasia ơi, tớ xin cậu đừng nói gì về Chúa cả. Tớ van cậu đấy.

- Đó chính là một trong những cái nhìn hẹp hòi ngu xuẩn nhất của cậu.

- Đừng, đừng, cậu đừng có nói gì cả!

- Tại sao nào?

- Tại vì không, tại vì không được. Có thể cậu sẽ bị trừng phạt rất nặng, tớ van cậu, cậu đừng nói gì nữa!

- Tớ chỉ nói với cậu một điều thôi, - Kasia nói. - Nếu quả thực Chúa đúng như cậu tưởng tượng, thì làm sao cậu có thể yêu được Chúa, làm sao cậu có thể tin vào Chúa, khi Chúa chỉ đáng bị khinh thường và ghét bỏ. Đó là một tên bạo chúa, một tên ngốc hay báo thù, một kẻ thái nhân cách [4] ác độc.

- Cậu câm mồm đi! - tôi quát to, để át tiếng nói của cô bạn, để Chúa Trời không nghe thấy. Tôi bịt hai tai. Kasia vẫn còn nói gì đó nữa. Từ đường quốc lộ tôi nhảy vào bãi cỏ, chạy xuống dưới, theo sườn dốc.

Tôi vấp, ngã lăn quay. Ngay lập tức Kasia có mặt ở bên tôi, lại nói gì đó. Tôi quát to, bịt tai lại. Kasia dạng hai chân đè lên người tôi, bứt hai tay tôi ra khỏi lỗ tai. Tôi la hét và la hét. Kasia ghì hai tay tôi xuống cỏ, nhìn tôi chằm chằm. Tôi nằm, không thể vùng ra được. Tôi la, tôi hét.

Tôi không còn sức để la hét nữa. Lặng im, chim hót líu lo trên cành. Còn Kasia miệng cười, nói:

- Cậu hãy tưởng tượng xem, cậu được một người nào đó tặng cho một lâu đài to và đẹp. Lâu đài sáng sủa, rộng thênh thang, nội thất tiện nghi hết tầm. Cậu hãy nghĩ mà coi, liệu cậu có làm cho người tặng quà bực mình, khi cậu chui vào cái buồng đầy bụi bên dưới cầu thang của lâu đài và làm tổ ở đó cho đến hết đời.

- Có, - tôi nói, - tớ có thể chọc tức.

- Cung điện cậu được tặng, quà của Chúa, chính là trí tuệ của con người. Trí tuệ tuyệt vời, phức tạp, không thể hiểu. Thế mà cậu lại tưởng, đó là cái vỏ hộp cá mòi đã hoen gỉ. Cho nên không phải tớ báng bổ thần thánh, mà chính cậu liên tục báng bổ thần thánh đó!

- Tớ không hề báng bổ, không đúng như vậy!

- Đúng, cậu không báng bổ thần thánh! Cậu coi Chúa Trời như là một quan chức quèn, sáng cắp ô đi, tối cắp về, một ông quan mà ta phải luôn luôn ấn của đút lót vào tay.

- Tớ không nghĩ như vậy, tớ chẳng hề đút lót cho ai cả!

- Việc tuần nào cậu cũng phải lao đến nhà thờ dự lễ mi sa và việc cậu cầu kinh buổi tối thì gọi là gì nào? Việc thu gom tội lỗi vào túi tội để mỗi tháng một lần đổ tội ra quầy xưng tội trước mặt linh mục thì gọi là gì nào? Việc mười lần nói Chúa Thượng, Chúc tụng Mẹ để tạ tội, rồi chào tạm biệt! Thì gọi là gì nào?

- Tớ còn biết làm gì hơn nào? Linh mục không bảo ngày nào cũng phải tới dự lễ mi sa đâu! Linh mục mà bảo như vậy thì tớ đã làm như vậy rồi! Và tớ còn biết làm gì khi linh mục không bao giờ đưa ra một ngàn lần câu Chúa Thượng, Chúc tụng Mẹ , mà luôn luôn chỉ có mười lần thôi?...

- Không phải linh mục tạo ra cậu đâu, Chúa tạo ra cậu đấy. Chúa tạo ra cậu là để cho cậu cố gắng sánh kịp thông minh của Chúa. Mà trước hết Chúa tạo ra cậu là để cho cậu được tự do, kể cả với Chúa, cậu hiểu không? Cậu tự do, cậu tự do, cậu tự do! Vì sự tự do này chính là lời cầu nguyện này, lời cầu nguyện mang đến cho Chúa Trời niềm vui khôn xiết. Cậu hãy cầu nguyện Đức Chúa Trời bằng sự tự do của mình.

- Cậu buông tớ ra, - tôi nói, bực mình. Kasia buông hai tay tôi ra, ngồi trên bãi cỏ. Bạn tôi thở dài đau xót. Quay mặt ra chỗ khác. Lưng run lên bần bật. Tôi vỗ nhẹ vào người cô bạn.

- Kasia ơi, cậu đừng khóc nữa.

- Tớ rất lấy làm tiếc cho cậu, - Kasia nói trong nức nở, giọng nhát gừng. - Trong người cậu có một đống của to đùng, thế mà thậm chí cậu không hề nhận ra khi cậu đánh mất...

Bạn ấy càng lúc càng nức nở.

- Cậu khỏi lo đi, tớ sẽ không đánh mất đâu.

- Rồi cậu sẽ đánh mất, nhất định cậu sẽ đánh mất, vì đống của này là một tảng đá to và nặng mà người ta phải vác trên vai suốt cả đời. Và phải thật thông minh để biết cách vác tảng đá này. Vì nó to và nặng như thế nên ta thường không đủ sức. Khi như vậy thì ta phải biết đặt tảng đá này ở chỗ nào để giải lao, rồi sau đó lại vác tiếp.

- Thế cậu có biết không?

- Không, vì tớ không là người tốt và tớ đã quăng mất tảng đá này từ lâu rồi. Nhưng cậu thì cậu cần phải biết, vì nhất thiết cậu phải có nó. Tớ rất lo cho cậu đó. Một ngày nào đó cậu sẽ quăng tảng đá này đi, kêu uỳnh một cái, nghe mà phát khiếp, và thế là cậu mất sạch, vì cậu không biết sống khi thiếu nó.

- Vậy tớ phải làm gì nào?

- Cậu phải hiểu rằng, cậu là chủ nhân duy nhất của tâm hồn cậu. Cậu không được đem nó đi cho bất kỳ ai. Bất kỳ cái gì. Và cậu đừng có giận tớ về những gì tớ đã nói với cậu, vì tớ rất yêu thương cậu, yêu thương nhất trần đời đấy.

Và Kasia lại khóc. Tôi cũng khóc theo. Hai đứa cùng khóc. Mặt trời đã ngả về Tây, mọi vật biến thành vàng da cam. Bầu trời, lối rẽ của con đường dưới chân núi, gương mặt Kasia và hai tay tôi, mọi cái đều tuyệt đẹp. Chúng tôi thôi khóc rồi. Hai đứa ngồi, say sưa chiêm ngưỡng những áng mây vàng.

- Tớ, - Kasia nói, - còn muốn kể cho cậu nghe gì đó nữa về Dzigi. Cậu nghĩ hắn là kẻ thù của tớ chứ gì. Không phải vậy đâu. Dzigi là một phần của tớ, là sứ giả của nội tâm, của tâm hồn tớ. Và mặc dầu hắn rất muốn ăn tớ, nhưng tớ không thể tống khứ hắn đi. Tớ phải chiến đấu với hắn, tự vệ trước hai hàm răng nhọn hoắt của hắn, khi hắn khỏe, há to cái miệng kinh tởm ra; còn khi hắn yếu, thì tớ phải chắt chiu, dành dụm hắn. Tớ không được giết hắn, tại vì tớ mà giết hắn thì thế giới nội tâm của tớ cũng sẽ chết, tớ sẽ rỗng tuếch, rỗng tuếch, tớ sẽ là một cái bao rỗng. Còn nếu Dzigi ăn tớ, bệnh tâm thần phân liệt và bệnh viện tâm thần khắc chờ đợi tớ. Cho nên tớ phải liên tục chiến đấu với hắn, ký hiệp định đình chiến với hắn, rồi vi phạm hiệp định... và cứ lai rai như thế mãi mãi, không có kết cục, cho đến khi chuỗi hóa thân của tớ khép lại.

Gối đầu lên đùi bạn, tôi nhắm nghiền hai mắt. Những ý nghĩ của tôi bay vù vù như mấy chú ruồi hồi trước bị Tadziu nhốt trong lọ thủy tinh. Kasia nhẹ nhàng vuốt ve tôi.

- Tại sao thằng Dzigi lại ác và xấu như vậy? - tôi hỏi.

- Tớ chẳng biết nữa. Hay tại vì tớ là như vậy ở đâu đó bên trong. Có thể một ngày nào đó tớ sẽ dạy cho nó trở thành một cậu con trai lễ độ. Minka yêu dấu của tớ ơi, ngay cả cậu cũng chẳng biết, tớ đã thay đổi rất nhiều theo chiều hướng tốt như thế nào đâu. Đó là nhờ cậu. Tuy nhiên, tớ không muốn chỉ nhận của cậu, mà tớ muốn cho cậu nữa. Có lẽ tại vì thế mà tớ rất muốn đánh thức cậu.

- Tớ có ngủ đâu nào, - tôi nói, mở to hai mắt. Tôi nhìn lên, nhìn Kasia. Kasia mỉm cười với tôi, chung quanh mặt bạn tôi đầy tóc và mây mù. Tóc và mây càng lúc càng ít vàng, càng lúc càng nhiều đỏ lựng. Kasia ngước mặt lên trời.

- Ôi, giá lúc nào đó cậu có thể chiêm ngưỡng cái đẹp mà tớ đã nhìn thấy nhỉ, - cô bạn nói. Kasia dang rộng hai tay trong không trung, đung đưa nhè nhẹ như vỗ cánh bay.

- Cậu kể lại cho tớ nghe đi xem nào, - tôi nói nhỏ.

- Đó là một cái gì đó rất nhỏ, nhỏ hơn bất kỳ cái gì, thế nhưng cũng to, to như mọi cái, thậm chí to hơn mọi cái. Tớ không thể nói gì hơn với cậu được đâu. Tớ rất muốn, một ngày nào đó cậu sẽ tự mình được chiêm ngưỡng.

- Làm sao tớ có thể chiêm ngưỡng, khi thậm chí tớ không biết, đó là cái gì và mặt mũi nó ra sao.

- Không, không, cậu vẫn chưa được phép.

- Làm sao cậu biết được nào? Có khi đã được phép rồi thì sao.

- Chỉ một số rất ít người có thể tới đó được thôi, - Kasia nói. - Đó là cái đẹp, mà khi nhìn thấy tận mắt thậm chí có thể chết.

Bạn tôi mỉm cười cực dễ thương. Vầng hào quang của mái tóc bừng lên rực hồng. Kasia nom như một thiên thần, mà có khi là thiên thần thật. Tôi quỳ xuống trước mặt cô bạn, chắp hai tay như thể cầu nguyện.

- Tớ lạy cậu, cậu đưa tớ tới chỗ đó đi, tớ cũng rất muốn được chiêm ngưỡng cái đẹp.

Lúc chúng tôi về đến nhà bà của Kasia, bác Karolina xem đầu và mắt tôi rồi bảo rằng, xem ra mọi chuyện kết cục ổn cả, thế nhưng tối và đêm, nếu tôi mà cảm thấy khó chịu trong người, và nếu có biểu hiện nôn mửa thì tôi phải gọi điện ngay cho bác ấy. Sau đó, chúng tôi về Walbrzych. Hai mẹ con chở tôi về tận nhà chung cư.

Vẫn chưa đến chín giờ tối, thế mà ở nhà tôi mọi người đều đã lăn ra ngủ ngay đàng trước tivi, chỉ có mỗi Tadziu đang ngồi lì, xem. Tôi bế hai đứa em gái vào giường, tôi tắm rửa chóng vánh rồi đi ngủ.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, đã sau mười một giờ.

Tôi không tài nào nhắm mắt nổi. Tôi nằm trong bóng tối, nghĩ lung tung trong đầu, đến nỗi chẳng biết bắt đầu từ ý nghĩ nào. Chúng ních chật trong đầu. Chẳng thể phân biệt được ý nghĩ này với ý nghĩ kia.

Tôi thương Kasia lắm cơ. Bạn tôi thông minh và can đảm như thế, chỉ có điều, nếu bạn tôi cứ tiếp tục thương hại cái thằng Dzigi, thì rốt cuộc hắn sẽ ăn bạn tôi mất thôi. Giá cái đêm ấy bạn tôi nhìn thấy mình... nhưng đó không còn là bạn tôi nữa, mà đó là thằng Dzigi đấy chứ.

Thà rằng chịu bị rỗng tuếch ở bên trong, còn hơn điên rồ và hô hoán, đấu đá nhau suốt đời. Thậm chí nếu không phát điên thì bạn tôi sẽ phải khốn khổ với hắn, lúc nào cũng cãi nhau chí chóe. Thật là khủng khiếp khi trong mình có một con người như vậy. Chẳng khác gì người ta có một con sâu ở trong miệng, nhưng không tài nào nhổ nó đi được. Và phải chịu khổ sở như thế cho đến hết đời hay sao? Đó là cực nhọc chứ đâu phải là cuộc đời. Người ta có quá ít khó khăn hay sao mà còn phải đi kiếm thêm vất vả ở trong người mình? Hàng ngày phải đến trường, làm những việc cá nhân, phải chăm sóc lũ trẻ, học bài, làm bài tập. Ngày chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi. Lấy đâu ra thời gian để mà luôn luôn dòm ngó xem bên trong cái rơ-moóc này có gì. Trong khi không được nhòm vào, không được dừng xe. Chẳng biết tôi có trong người mình một kẻ nào đó đại loại như thằng Dzigi hay không. Có lẽ không, vì tôi lấy đâu ra một tên như vậy nào? Giả dụ có đi chăng nữa... thì mặt mũi hắn nom ra sao nào? Liệu hắn cũng có bẩn thỉu như thằng Dzigi hay không? Tôi rất muốn xem mặt hắn, cho dù chỉ một tích tắc thôi. Tôi khả dĩ có cái gì trong người mình nhỉ? Ai chả biết trong người mình có các mạch máu, tim, gan, thận và dạ dày. Còn gì nữa nhỉ? Trong dạ dày có những thứ tôi đã ăn vào. Máu thì có, nhưng phải khi nào con người bị châm thủng da thì nó mới chảy ra. Còn nước bọt, tôi có trong miệng, lúc nào tôi cũng có thể nhổ ra. Thế trong đầu có gì nhỉ? Có não bộ. Còn trong não bộ có các ý nghĩ. Các ý nghĩ diện mạo nom ra sao nhỉ?... Chắc chắn là bé tí teo, vì cái đầu chẳng to hơn quả bóng, mà có tới ngần ấy ý nghĩ chứa ở trong đó. Ngoài việc bé tí teo ra, thì một ý nghĩ nom mặt mũi nó ra sao nhỉ? Nếu giả dụ con người nghĩ một cái gì đó thì ngay liền đó nó bảo, đây, đây là những lời. Mà lời thì không nhìn thấy được. Khi ta viết lời lên giấy thì chúng sẽ biến thành từ. Từ nom như thế nào thì ta biết rồi. Từ được tạo thành bởi các chữ. Tôi viết chữ nhỏ, đơn giản và rõ ràng. Những người khác thì viết chữ nghiêng. Người thì viết nghiêng sang trái, người thì viết nghiêng sang phải. Một số người viết chữ to, một số người viết chữ còn nhỏ hơn chữ của tôi, nhỏ đến nỗi rất khó đọc. Cho nên nếu các ý nghĩ nom giống như các từ, thì các ý nghĩ của mỗi người khác nhau. Ý nghĩ của người Ba Lan khác, của người Nga khác, của người Pháp càng khác. Mà đó là những ý nghĩ không biết nói và viết như thế nào. Vậy các ý nghĩ như vậy nom chúng ra làm sao nhỉ? Hay là chúng giống như những cái vết? Và lấy đâu ra nhiều ý nghĩ đến như vậy nhỉ? Hay là chúng luôn luôn có sẵn trong óc như vậy, nhưng chúng ngủ, thỉnh thoảng có ý nghĩ thức dậy, lúc đó con người bắt đầu nghĩ. Hay là chúng bay đến từ đâu đó nhỉ? Vậy chúng khả dĩ bay từ đâu đến nào? Chỉ có các ý nghĩ của người khác bay đến thôi. Nếu ai đó nói với tôi điều gì đó thì các ý nghĩ bay vào tai tôi bằng lời. Còn nếu tôi đọc gì đó thì các ý nghĩ bay vào mắt tôi bằng từ. Còn lũ ý nghĩ của chính mình thì có lẽ chúng ngủ ở trong người, trong óc. Cái gì có thể đánh thức chúng nhỉ? Với tôi thì đồng hồ đánh thức. Có lần đồng hồ đánh thức tôi, khi nó rung chuông ở phòng bên cạnh để đánh thức bố, sau đó bố để đồng hồ sang phòng chúng tôi và sau hai giờ nó lại đánh thức tôi một lần nữa. Tôi mà không nghe thấy thì mẹ sẽ đánh thức tôi. Hoặc Tadziu đánh thức tôi, nhưng thường thì tôi đánh thức Tadziu. Tôi mà thức dậy thì các ý nghĩ của tôi cũng thức dậy. Nhưng chỉ một số thôi, còn một số khác thì còn tùy thuộc vào các sự việc khác nhau. Một số ý nghĩ thức giấc khi tôi vùng dậy khỏi giường để đi học, còn một số ý nghĩ khác thì thức giấc vào chủ nhật. Thế nhưng, có đúng là các ý nghĩ của tôi ngủ khi tôi ngủ hay không? Có thể tôi thì ngủ, còn các ý nghĩ của tôi đùa nghịch? Tại sao người ta lại thấy chiêm bao? Có thể tại là vì khi con người ngủ, thì các ý nghĩ không ngủ, và lúc đó không phải con người nghĩ nữa mà là các ý nghĩ tự suy nghĩ và tạo nên các giấc chiêm bao. Một số giấc chiêm bao lạ kỳ đến nỗi tôi không tin đó là của tôi. Mẹ tôi bảo rằng, nếu nằm mơ thấy có đám cháy thì phải trông nom nhà cửa để kẻ trộm không vào nhà ăn trộm được. Thế tại sao lúc đó nằm mơ thấy kẻ trộm luôn có hơn không? Còn mơ thấy gì khác nữa, một khi đó phải là đám cháy nào?

Vì khi khí than bay lên từ bếp lò thì tôi nằm mơ thấy quái vật ở phòng đợi tại rạp chiếu bóng... Hay đó chính là Dzigi của chính tôi nhỉ? Ôi, tôi chẳng thích cho nó là Dzigi của tôi đâu. Nó đáng sợ đến nỗi, hễ nghĩ đến nó là tôi phát ớn sườn. Miệng nó cũng đầy răng. Nhưng đáng sợ nhất là hai mắt sâu hoắm, bé xíu và hoàn toàn bất động. Hắn nhìn tôi như một con rắn độc đang nhìn. Thậm chí, khi hắn nuốt tươi những người khác thì hắn nhìn chằm chằm vào tôi như thể cũng muốn chén thịt tôi. Mà hắn muốn thế thật. Nom hắn thì có vẻ nhỏ con, nhưng khi hắn há cái miệng ra, thì thấy toàn bộ cái đầu của một người đàn ông ở trong đó, người mà sau đó hắn đã ăn thịt một cách ngon lành. Có lẽ hắn ở trần, vì tôi không nom thấy quần áo của hắn. Tay hắn tôi cũng không thấy. Tuy nhiên tôi nhớ nhất vẫn là đôi mắt. Và hắn bay như gió mặc dầu không có cánh. Hắn bay là là trên nền nhà. Tuy vậy mà hắn rất to cao, vì tôi nhìn thấy hai mắt hắn ở bên trên đầu mọi người, rất cao. Người hắn xám và ướt. Mà cũng có thể người hắn không ướt, có thể người hắn khô. Xám, nhưng xám trắng. Thật đáng ghét. Tôi chẳng muốn gặp lại hắn nữa đâu.

Nhưng hắn tốt, là bạn thân của tôi cơ mà. Vì mặc dầu hắn làm tôi sợ, hắn chỉ ăn thịt người trong giấc chiêm bao của tôi mà thôi, nhưng quả thực hắn đã cứu tôi và cả gia đình tôi thoát chết. Tôi là đồ lợn. Không được nghĩ xấu như vậy về bạn, cho dù tôi chẳng biết hắn đáng ghét như thế nào.

- Tớ xin lỗi cậu, quái vật ơi. Đừng tức giận tớ nhé. Tớ cảm ơn cậu bữa đó đã bay vào giấc chiêm bao của tớ và nhắc nhở tớ. Ai mà biết được, có khi cậu xinh đẹp cũng nên, chỉ có điều tại sao cậu lại hiện lên với tớ trong bộ dạng đáng sợ như vậy, tại vì nếu tớ mà nhìn thấy cậu đẹp đúng như sự thật của cậu, thì tớ chẳng muốn tỉnh giấc tí nào cả, vì tớ thích được ngắm cậu càng lâu càng tốt. Mà kể cả hình dáng cậu có đúng như tớ nom thấy trong chiêm bao đi chăng nữa thì tớ vẫn rất thích cậu, vì cậu tốt bụng. Nếu đúng là cậu thích tớ thì cậu có thể đến với tớ bất kỳ lúc nào. Tớ xin cậu đó, đừng bực mình với tớ nữa nhé. Tớ thề với cậu là tớ sẽ quen với cậu. Có thể không quen ngay lập tức được, nhưng dần dà rồi tớ khắc quen thôi.

Lạy Đức Mẹ Chúa Trời, con biết rồi, con nhớ lại rồi. Hắn nom giống như một con đỉa kếch sù. Không giống hoàn toàn đâu, nhưng nó rất giống một con đỉa. Và có lẽ nó cứng, chứ không mềm nhũn như con đỉa.

Tôi mới là đáng ghét, mới là đồ lợn ác độc...

- Cậu Quỷ yêu thương của tớ ơi, tớ thề với cậu, tớ sẽ thích nghi, sẽ quen dần với cậu, cậu hãy kiên nhẫn nhé và cho tớ một ít thời gian nữa. Chẳng biết tên cậu là gì nhỉ? Còn tên tớ là Marysia. Nhưng Kasia gọi tớ là “Minka”. Cậu muốn gọi tớ tên nào tùy thích. Cậu có thể gọi “Marysia”, hoặc “Minka”. Cậu biết không... nếu tớ được quyền quyết định và nếu cậu không phản đối thì tớ rất muốn được gọi cậu là: “Pimpus”. Cái tên “Pimpus” cậu thích không nào? Khi nào gặp lại cậu tớ sẽ gọi cậu là “Pimpus” có được không?

Thế nhưng chẳng thấy Pimpus kêu meo meo, lên tiếng gì cả. Hay là lúc này hắn đang bận cứu mạng một cô gái khác nhỉ? Phải chăng chẳng phải chỉ mình tôi?

Vì Dzigi là chỉ của Kasia. Hắn lắm tài âm nhạc, cho nên Kasia mới chơi đàn và sáng tác nhạc giỏi như vậy. Mà biết đâu Pimpus cũng có một số tài năng nổi trội nhỉ?... Biết đâu hắn may quần áo rất giỏi và nếu hắn chỉ là của riêng tôi thì tôi sẽ là một cô thợ may cực giỏi, và tất cả các khách hàng nữ sẽ khen tôi nức nở và rất thích những chiếc váy do chính tay tôi may. Tôi sẽ không lấy công may đắt đâu, thế nhưng lấy quá rẻ thì cũng không được, vì mẹ tôi bảo rằng, thợ may mà lấy công rẻ thì thiên hạ sẽ dị nghị là không biết may. Vì nếu may giỏi thì không đời nào lấy công rẻ cả. Cho nên tôi sẽ lấy công may không đắt quá mà cũng không rẻ quá. Ba năm ở trường dạy cắt may có thể học được ối thứ. Học cắt và các đường may. Tôi cũng muốn mình biết may váy cưới. Và may váy cho các bé gái đi dự Lễ ban Thánh Thể [5] .

Bác Marysia, là vợ bác Krzysiek đã may váy cho tôi đi Lễ ban Thánh Thể. Tôi đã có một chiếc váy đẹp, nhưng tại vì thiếu vải nên váy không dài xuống sát gót được, thiếu mất năm xăng-ti-mét. Giày của các bé gái khác chỉ nom thấy khi chúng bước đi. Có một cô gái váy quá dài, khi đến gần bàn thờ bị vướng váy, vấp ngã. Tất cả mọi người trong nhà thờ cười ồ lên, chỉ có cô nàng là òa khóc.

Như vậy, thà rằng có váy ngắn còn hơn có váy quá dài.

Đàng trước nhà thờ lầy lội. Nền nhà thờ cũng bẩn. Lúc cô gái bị ngã đứng dậy thì toàn bộ mặt trước của chiếc váy lấm đầy đất. Cô bé định bỏ chạy ra ngoài, nhưng mẹ cô nàng vội tóm lấy, lôi vào bàn thờ, cho dù váy bẩn. Linh mục cho bánh vào miệng cô gái, nhưng tại vì cô gái khóc bù lu bù loa cho nên bị sặc, nhổ chiếc bánh ra ngoài. Mẹ cô bé liền cho cô bé một cái bạt tai, nhưng linh mục bảo rằng, chẳng sao cả, cha bèn đưa cho cô gái chiếc bánh khác, và cô gái nuốt chiếc bánh vào bụng một cách ngon lành, mặc dầu lúc này cô la hét còn to hơn.

Đến lượt tôi bị bánh thánh dính vào khẩu cái. Tôi không thể dùng lưỡi lôi bánh bị dính ra được, đành phải lấy móng tay nạy ra. Nhưng không ai nhìn thấy tôi đang cạo bánh ra. Tôi không được làm như vậy, vì đó là cơ thể Chúa Giêsu, nhưng tôi còn biết làm gì, khi bánh cứ dính chặt.

Đó là ngày đẹp nhất trong đời tôi. Khi đó Tadziu lên bốn, nó ăn bánh ngọt, không kịp chạy vào nhà vệ sinh, làm bẩn toàn bộ chiếc quần. Nếu là ngày thường thì có lẽ tôi phải cho nó... còn hôm đó tôi cởi quần cho em và rửa ráy cho nó. Tôi không quát mắng em, tôi cũng không sợ bẩn. Và tôi đã thầm hứa với mình, sẽ không bao giờ quát mắng em nữa, nhưng sau đó tôi quên khuấy mất, cho nên phải đến vài lần tôi mắng nó. Có một lần tôi còn cãi cả mẹ. Chưa lâu đâu, mới năm ngoái thôi. Tôi đã bị mẹ tát đánh bốp vào mặt. Chưa hết, phải đến mấy hôm liền mẹ không thèm nói với tôi một lời nào, nhưng rốt cuộc thì mẹ cũng cho phép tôi xin lỗi mẹ. Như thế đối với tôi là còn may đó. Có một cô gái cãi lại mẹ mình và bị mẹ tát mạnh đến nỗi mặt méo xệch hẳn đi, chắc cho đến lúc chết rồi cũng vẫn nguyên xi như vậy. Rồi sau đó cô gái này trở thành một cô già, không có con, vì ai người ta đi lấy cô già mặt méo xệch làm vợ nào...

Tadziu vào phòng. Lần theo bóng tối, leo lên giường.

- Chị ngủ chưa? – nó hỏi.

- Chưa, - tôi đáp.

- Tại có một bộ phim. Nói về một bà già giết mấy người đàn ông. Sau đó một bà già khác giết bà già này, vì hóa ra bà ta cải trang làm cảnh sát. Rất tiếc chị không được xem. Bà già có khẩu súng lục phi thường. Bé tí xíu thôi nhưng khi súng nổ thì cái đầu của bà già kia bị đứt đôi. Bà già giả mạo cảnh sát rút gói thuốc lá ra mời bà kia, nhưng đó không phải là thuốc lá, mà là súng lục... và đứt đầu!

- Em đừng nói kinh tởm như vậy.

- Và bà già này chỉ có một viên đạn thôi. Nếu không nhằm trúng là đến lượt mình, vì bà già kia cầm khẩu súng lục trong tay, khẩu súng cực to, và rất nhiều đạn.

- Em đã cầu nguyện chưa?

- Tất nhiên là rồi.

- Khi nào?

- Trước khi xem tivi cơ.

- Tere phere, thì ra là thế, - tôi nói và sực nhớ ra, tôi cũng quên cầu nguyện. Tôi tụt khỏi giường và kéo áo Tadziu. Hai chị em quỳ gối, đồng thanh cầu nguyện:

- Lạy Chúa, Con Thiên Chúa hằng sống, xin thương xót chúng con là kẻ có tội, xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, mà xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ. Amen.

- Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria là Mẹ rất nhân từ. Xin cầu cùng Đức Chúa Giêsu đầy Lòng Thương Xót ban phước lành, cứu rỗi chúng con khỏi tội lỗi. Amen.

- Sáng danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần. Như đã có trước vô cùng, và bây giờ và hằng có, và đời đời chẳng cùng. Amen.

Tadziu toan leo lên giường, nhưng tôi túm chân nó và nói:

- Còn Thiên Thần nữa?

Nó đành tụt xuống và hai chị em lại đồng thanh:

- Lạy Thiên Thần Chúa là đấng chăm sóc con, xin Thiên Thần soi sáng trông coi, nâng đỡ con buổi sáng, buổi tối, ban ngày, ban đêm... Amen.

Bất thình lình, ở mặt trên cùng của bức tượng cô gái bê con cá, chỗ ngày trước còn đầu bức tượng, tôi nhìn thấy dòng chữ viết bằng phấn đỏ. Tôi thấy rất rõ dòng chữ này, y như lúc tôi chưa bị ngã hôm leo lên bức tượng. Bữa đó tôi đã ngã xuống và dòng chữ biến mất, tôi đã quên mất dòng chữ này, còn lúc này tôi lại đang nhìn thấy dòng chữ ấy. Trong bóng tối, dòng chữ lập lòe màu máu đỏ.

“Kasia đã chạy trốn Marysia đã xuống địa ngục”.

Có phải tôi đang thấy chiêm bao hay không nhỉ?

[1] Sopranto - giọng cao – ND.

[2] Tên gọi thân mật của Kasia - ND.

[3] Cô gái bê con cá là một bức tượng đá trên sườn núi Sledza, mất đầu và hai chân. Đó là tượng một cô gái mặc bộ y phục dài, hai tay bê con cá rất to. Ngay bên cạnh là tượng một con gấu mất hai chân trước. Hiện nay hai bức tượng này cũng là một điểm du lịch – ND.

[4] Psychopata – nguyên văn tiếng Ba Lan – ND.

[5] Lễ lớn tại nhà thờ Thiên Chúa giáo, linh mục phát bánh Thánh sau lễ. Bánh Thánh là vật mang tính tượng trưng. Sau khi làm phép thì bánh biến thành thịt thật của Chúa, nghĩa là đã thành “Bánh Thánh”. Chúa Giêsu từng phát biểu: “Bánh ta sẽ ban, chính là Thịt Ta, để cho thế gian được sống”. Con chiên tin rằng, Ngài là Bánh để ai đến với Ngài sẽ được no thỏa, dư tràn. Ăn bánh Thánh để hiệp thông với Chúa – ND.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.