Không có chút niềm vui nào như bạn bè, Đường Phi đành trả lời: "Bảo Bảo, vậy em bận trước đi!"
"Được rồi, tiệm của em có khách tới rồi."
"Ừ, em đi bận đi." Cảm giác có chút cạn lời, Đường Phi cũng chẳng buồn giận Bảo Bảo, nhưng cái con bé đỏng đảnh khó chiều ấy thật sự quá khó hầu hạ, còn khó chiều hơn Lục Vũ Tình nhiều! Nếu như Bảo Bảo chỉ giống Lục Vũ Tình, chỉ có cái kiểu nghịch ngợm, hoang dã đó thì tốt biết mấy. Nếu được như vậy, mình thu phục được Lục Vũ Tình rồi, sau đó lại cưa đổ luôn Bảo Bảo, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn. Thế nhưng cái tính khí này của Bảo Bảo lại khiến anh hơi sợ, thật sự không thể đắc tội nổi.
Tất nhiên, tính khí lớn thì lớn, Đường Phi cũng không hề chê bai cô, dù sao cô cũng từng mang lại cho anh khá nhiều niềm vui, hơn nữa tính cách cô là vậy. Thôi bỏ đi, anh tiếp tục tựa vào ghế nghỉ ngơi. Chuyến tàu cao tốc này không có giường nằm, chỉ có ghế hạng nhất và hạng hai, Đường Phi chọn ghế hạng nhất, ngồi cũng coi như thoải mái, nhưng không thể nằm thoải mái như giường nằm được.
Tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, Đường Phi cũng không làm phiền cô bé yên tĩnh bên cạnh. Tuy khá xinh xắn nhưng nhan sắc cũng không phải thuộc hàng siêu cấp, không đẹp bằng chị, chỉ ngang ngửa Liễu Tử Câm, hơn nữa còn quá nhỏ tuổi, cảm giác rất trẻ con.
Nhưng vừa nghỉ ngơi một chút, điện thoại Đường Phi lại có tin nhắn, là của Bảo Bảo. Con nhóc tinh quái đó gửi một dòng tin: "Vừa nãy ở trong tiệm, không tiện lắm."
"!" Trò chuyện với bạn bè mà cũng không tiện, là sợ bạn bè trong tiệm biết cô có một người bạn trai cô thích, hay là sợ người khác biết cô thích một gã đàn ông nhỏ nào đó ở Đại lục, hay vì lý do gì khác?
Tuy nhiên Đường Phi thực sự biết, người bên phía Bảo Bảo không mấy thiện cảm với Đại lục. Hơn nữa trước kia Bảo Bảo cũng từng nói, chỗ cô có khá nhiều bạn học bài trừ chuyện này. Thế nhưng bản thân cô lại không bài trừ Đường Phi, chỉ là cô cũng không chịu tới Đại lục tìm Đường Phi. Trước đó từng nói Đường Phi muốn cưới cô thì phải tới nhà cô, nhưng vấn đề mang tính vùng miền này rất khó nói, cũng khó mà nhắc tới. Thế nhưng trên thực tế, đúng là người ở một số nơi không thích người ở những nơi khác, hiện tượng này khá phổ biến.
Ngay cả người nhà Lục Vũ Tình cũng không quá thích người từ nơi khác đến. Hình như các cô gái ở Uy Hải đa phần chỉ muốn lấy người địa phương, mà cha của Lục Vũ Tình cũng là sau này làm ăn lớn mới chuyển tới đó. Nói một cách khách quan, Lục Vũ Tình còn chẳng tính là người Uy Hải bản địa. Con nhóc tinh quái Lục Vũ Tình kia không có bất kỳ quan niệm vùng miền nào về chuyện này, con bé đó chạy khắp nơi từ nam chí bắc, người trong nước hay nước ngoài đều kết bạn như nhau.
Con nhóc tinh quái Lục Vũ Tình kia, quan niệm duy nhất có lẽ cũng là quan điểm thẩm mỹ của người phương Đông, không quá thưởng thức kiểu soái ca phương Tây thì phải. Cô ấy thích ngắm những soái ca phương Đông, giống như Đường Phi vậy, cũng thích ngắm vẻ đẹp của người phương Đông hơn. Chuyện này chắc là do con người sinh ra khác nhau nên quan điểm thẩm mỹ cũng có chút khác biệt. Lục Vũ Tình cũng có đặc điểm này, cô chưa bao giờ nói người phương Tây đẹp trai thế nào, ngôi sao phương Tây đẹp trai rụng rời ra sao, cô thích ngắm soái ca phương Đông, cứ hay khen ngôi sao phương Đông này nọ đẹp trai. Đường Phi cũng vậy, mỹ nữ phương Tây tuy cũng đẹp, nhưng vóc dáng, màu da các kiểu lại cảm thấy không hợp khẩu vị mình lắm. Cảm giác vẻ đẹp kiểu phương Đông trắng trẻo, nuột nà này nhìn mới có hương vị, mới đáng để thưởng thức hơn.
Đường Phi cũng hỏi Bảo Bảo: "Bảo Bảo, vừa nãy bạn thân của em cũng ở trong tiệm à?"
"Không có đâu, còn có nhân viên khác, đó đều là nhân viên của em mà!" Bảo Bảo nói với vẻ hơi tinh quái.
Tuy nhiên nghe cách Bảo Bảo nói chuyện, Đường Phi lại nhớ tới bộ phim Đổ Thánh do Châu Tinh Trì đóng. Tinh Tử từ Đại lục chạy tới đó tìm tam thúc, rồi cái bộ dạng quê mùa đó, xem trong phim cảm giác như một thằng ngốc. Hơn nữa bên đó cũng thường xuyên có cách gọi "đại lục tử" (dân Đại lục). Nhớ tới bộ phim Dữ Long Cộng Vũ do Lưu Đức Hoa đóng, chẳng phải Lưu Đức Hoa đóng giả một gã dân Đại lục bị người ta ức hiếp, rồi yêu cô nữ chính Nguyệt Quang do Trương Mẫn đóng hay sao! Dù sao cảm giác Bảo Bảo không dám để người khác biết cô từng yêu một cậu con trai ở Đại lục.
"Ồ!" Đường Phi đáp một tiếng. Anh cũng hiểu ý của Bảo Bảo, chắc là sợ nhân viên cười chê cô – vị bà chủ này đây mà. Bảo Bảo là con nhóc tinh quái, sĩ diện chết đi được. Đường Phi cũng cười nói: "Bảo Bảo, em nói tiếng Quảng Đông nghe khác với lúc hát bằng tiếng Quảng Đông nhỉ. Trước kia anh cũng khá thích nghe nhạc tiếng Quảng, nhưng nghe em nói chuyện, khó hiểu quá, haha xem ra là nghe nhạc tiếng Quảng hơi ít rồi."
"!" Bảo Bảo gửi mấy dấu chấm, rồi trả lời: "Em biết hát bằng tiếng phổ thông, nhưng không biết nói tiếng phổ thông."
"Được thôi, vậy em hát một bài cho anh nghe đi." Đường Phi tiếp tục gõ chữ.
"Hát không hay, không hát."
"Hát đi mà, Bảo Bảo, anh muốn nghe! Muốn nghe em hát!" Đường Phi tiếp tục cười nói. Nhớ lại trước kia khi còn ở trường một mình, mỗi lần chơi game xong với Bảo Bảo, mệt rồi, thỉnh thoảng tán gẫu với cô về vài chủ đề, luôn rất kích động. Có lẽ là dư vị, có lẽ là hoài niệm, thật sự rất thích cảm giác này. Lúc đó cứ như tình đầu chớm nở, thảo luận rất nhiều người nói, mỗi người đối với bạn gái mối tình đầu của mình luôn có ấn tượng đặc biệt sâu sắc. Nói một cách nghiêm túc, Bảo Bảo thật sự là bạn gái mối tình đầu của Đường Phi. Tuy cô bạn gái này ngay cả mặt mũi anh còn chưa từng gặp, nhưng lúc đó, Đường Phi và Bảo Bảo thực sự đang yêu nhau.
Mà Đường Phi cứ yêu cầu mãi, Bảo Bảo cũng hỏi: "Anh thật sự muốn nghe à?"
"Đúng vậy! Anh định viết vài bài hát, sếp của anh, chính là đại tiểu thư Lục, cô ấy hát rất hay, hơn nữa nhảy cũng rất giỏi. Anh viết cho cô ấy vài bài hát, cô ấy muốn tự ra album cho vui. Nếu em hát rất tuyệt, hôm nào đó cũng có thể thử xem, thú vị biết bao."
"!" Bảo Bảo gửi mấy dấu chấm, nhắc tới Lục Vũ Tình, cô lại hơi không vui, cảm giác như đang ghen vậy. Thật ra cô hát cũng khá ổn, dù sao người bên đó rất chú trọng về phim ảnh âm nhạc. Trong ngôi trường cô từng học cũng có rất nhiều ban nhạc, ít nhiều Bảo Bảo cũng hiểu biết chút ít, thế nhưng cô làm ngôi sao thì chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Bảo Bảo thực sự nghi ngờ Đường Phi và sếp của anh có phải là người tình của nhau hay không. Dù sao thì dựa theo trực giác của cô, quan hệ của họ không hề tầm thường. Thế nên Bảo Bảo ngược lại rất trực diện mà hỏi: "Anh với sếp anh là quan hệ gì, cô ấy là người tình của anh à?"
"!" Mẹ kiếp, Bảo Bảo thật sự có tính nghi kỵ nặng quá, có lẽ có thể nói cô rất nhạy cảm. Một cậu con trai đối xử với con gái có tốt hay không, cô thật sự có thể cảm nhận rất rõ ràng. Cô cũng cảm nhận rõ ràng Đường Phi làm việc cho Lục Vũ Tình có chút vượt quá tính chất của một nhân viên bình thường. Ngay cả khi cô ở cách xa ngàn dặm, nhưng với sếp, tan làm còn cùng chơi game, ngoài giờ làm còn giúp cô ấy lo liệu những thứ thuộc về sở thích cá nhân, rõ ràng mức độ quan hệ này không phải là quan hệ giữa nhân viên và sếp bình thường.