Bên trong nhà thi đấu còn có một sân bóng đá. Sân bóng này dùng cỏ thật, cũng không phải nơi mở cửa tùy tiện, người bên ngoài muốn thuê thì phải trả phí. Còn học sinh thì trừ khi là giải đấu do trường tổ chức, thời gian khác cũng không được vào đá, vì bảo dưỡng cỏ cần rất nhiều tiền và tâm sức. Ngày nào cũng đá trên đó thì cỏ sẽ bị giẫm nát ngay. Còn cái sân bên ngoài nhà thi đấu dùng cỏ nhựa nhân tạo thì lại mở cửa miễn phí, có thể vào đá tùy thích.
Cũng vì đã lâu không chơi nên Đường Phi chỉ khởi động nhẹ nhàng với cô Hà Y Lợi để tìm lại cảm giác. Thực sự quá lâu không chơi nên rất dễ để lọt bóng, dù sao cũng đã lạ tay rồi. Tuy nhiên cô Hà Y Lợi có vẻ đánh cũng không giỏi lắm, sau khi Đường Phi tìm lại được chút cảm giác thì không còn để lọt bóng nữa. Mấy quả đầu tiên, thật sự khiến người ta cảm thấy Đường Phi rất "gà", là một kẻ tay mơ.
Năm phút sau, Đường Phi đã tìm lại được cảm giác. Với trình độ này của cô Hà Y Lợi, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Nếu Đường Phi tung ra một cú đập bóng thì chỉ trong phút chốc là cô thua ngay. Thế nhưng đối với con gái, Đường Phi vẫn rất dịu dàng. Đánh cầu lông cũng không đập, không sát cầu, mà cố gắng tìm góc tốt nhất đánh qua để cô Hà Y Lợi dễ tiếp cầu. Dù vậy, chơi một lúc, cô Hà Y Lợi cảm thấy rất sướng. Đánh bóng với Đường Phi, chỉ cần giữ một tư thế đơn giản nhất là có thể đỡ được bóng, không giống mấy thầy giáo nam kia, vì kỹ thuật kém nên bóng cứ đánh bay tứ tung, khiến các cô giáo nữ cứ phải chạy khắp nơi. Hai người cứ qua lại như thế, cầu qua lại được hai mươi hiệp, cuối cùng vì cô Hà Y Lợi hoa mắt nên không đỡ được, cầu mới rơi xuống đất.
Ngày trước, lúc còn học đại học, Đường Phi cũng đánh cầu với Tiêu Linh Linh như vậy. Hồi ức lúc đó khá trong sáng, đáng tiếc, những hồi ức tốt đẹp đó luôn không địch lại được sự cô quạnh của hiện thực. Là học sinh, học không tốt thì sẽ bị coi thường. Cũng giống như vậy, chơi trong game với Bảo Bảo thì sảng khoái cực độ, nhưng trong hiện thực, nếu không đủ mạnh mẽ, không thể làm chỗ dựa cho Bảo Bảo như trong game, thì Bảo Bảo cũng sẽ không thực lòng muốn gả cho mình. Cuộc sống hiện thực thường là như vậy.
Mấy nam sinh đằng kia cũng nhìn thấy Đường Phi đang đánh cầu với cô Hà Y Lợi. Nhìn động tác tao nhã của Đường Phi, đưa từng quả bóng đến vị trí mà cô Hà Y Lợi dễ đỡ nhất. Mà cô Hà Y Lợi dù đánh lệch thế nào, chỉ cần qua lưới, Đường Phi đều đỡ lại được, hơn nữa còn luôn đưa đến góc độ tốt nhất. Việc này khiến mấy nam sinh kia ghen tị. Đàn ông mà, có bản lĩnh này, làm con gái vui lòng thì mới dễ tán tỉnh họ. Thế nhưng mấy cậu nam sinh kia muốn tán tỉnh mấy cô gái đó, bản lĩnh lại chẳng tới đâu, nhìn các chị đánh cầu với họ mà tóc tai cứ bù xù cả lên!
Bên kia, Dương Dĩnh cũng đánh cầu mệt rồi, dừng lại. Cô gái đi cùng Dương Dĩnh thấy Đường Phi đánh cầu có vẻ rất cừ, liền hơi ghen tị nói: "Dương Dĩnh, em trai cậu đánh cầu giỏi quá nhỉ!"
"...!" Nhìn vẻ ghen tị của họ, Dương Dĩnh cũng cười khá vui vẻ. Vì mệt nên Dương Dĩnh ngồi bệt xuống đất cùng mấy cô gái đó, uống nước nghỉ ngơi. Thế nhưng mấy gã đàn ông kia dường như có chút ghen tị, cảm giác Đường Phi vô tình lại chiếm hết danh tiếng của họ, mà anh còn là em trai của Dương Dĩnh nữa chứ.
Mấy cô gái này đều khá ổn, ngoại hình ít nhất cũng coi là được, dù sao không thể nói là xấu, cùng lắm là không được xinh đẹp lắm thôi. Mà trong số mấy cô gái này, xinh đẹp nhất chính là Dương Dĩnh. Em trai Dương Dĩnh vừa tới đã chiếm hết spotlight, điều này thực sự đã khơi dậy ý chí chiến đấu của mấy gã đàn ông. Tuy Đường Phi đỡ cầu khá tốt, nhưng họ cho rằng Đường Phi không biết đập bóng, không biết sát cầu, như thế thì tính là gì, mềm nhũn như con gái vậy.
Thế là, có một gã, chắc là bạn học của cô giáo, muốn qua thách đấu một chút. Cô Hà Y Lợi vẫn đang chơi rất vui vẻ, không biết mệt là gì. Gã này liền tiến tới nói: "Y Lợi, để tôi chơi với cậu ta một chút! Nhìn cậu ta có vẻ cũng có chút bản lĩnh."
Cô Hà Y Lợi thấy có người muốn đánh cầu với Đường Phi, cô cũng đành dừng lại nghỉ ngơi. Chơi lâu thế này rồi, mỹ nữ này cũng ngồi xuống cạnh Dương Dĩnh, còn vui vẻ nói: "Dương Dĩnh, em trai cậu này, người vừa đẹp trai, đánh cầu cũng rất cừ đấy! Xem ra mắt nhìn người của cậu không tồi nha!"
"Dương Dĩnh, đây là em trai ruột của cậu à?" Một cô gái khác lại hỏi.
"Không phải...!" Dương Dĩnh cười quái dị nhìn em trai. Em trai bây giờ đã đẹp trai hơn, lợi hại hơn, nhìn thấy là thấy vui rồi. Dương Dĩnh cũng quá yêu Đường Phi rồi, nhìn thấy em trai bị người ta ghen tị, cô lại thấy khá vui, chỉ là vì em trai tương đối kín tiếng nên cô cũng không tiện đem em trai ra khoe khoang.
"Không phải em trai ruột? Vậy là..." Mấy cô gái nhìn nhau, rồi bỗng chốc, trong lòng dường như đã hiểu ra. Không phải em trai ruột, vậy chắc là "em trai tình nhân" rồi.
Dương Dĩnh bị họ cười, cũng kỳ quặc trả lời: "Các người cười gì chứ? Tôi không được nhận em trai à!"
"Được... được... Cô giáo Dương của chúng ta người tốt, tháo vát, quan hệ rộng, lại biết chăm sóc người khác, tìm một cậu em trai thì có là gì? Thế nhưng... ừm, sao lại tìm một cậu em trai đẹp trai thế này chứ? Đây là vì sao cơ chứ?"
"Phụt...!" Bị mấy cô gái trêu chọc, Dương Dĩnh cũng bật cười. Cho dù mình có tìm "em trai tình nhân" thì sao nào, Dương Dĩnh cũng chẳng quan tâm, tùy họ đoán mò đi. Vốn dĩ em trai cũng là chồng mình, đoán ra rồi thì đã sao.
Mấy cô gái này thì đang vui vẻ, nhắc đến soái ca thì chắc chắn là vui rồi. Đường Phi trong mắt học sinh bình thường thì hiện tại quả thực rất đẹp trai. Thế nhưng như đại tiểu thư Lăng Thiến Tuyết, đã gặp quá nhiều soái ca, các loại soái ca vóc dáng như người mẫu đều nhìn nhiều rồi, nên cô ấy không thấy Đường Phi đẹp trai cho lắm. Nhưng trong mắt mấy cô giáo này, Đường Phi lại là một soái ca cực kỳ nổi bật.
Thế nhưng đám con trai thì bề ngoài không tức giận, nhưng nghe họ bàn tán về Đường Phi thì trong lòng lại ghen tị! Gã định gây chuyện với Đường Phi này, vừa lên đã phát một quả bóng cao bổng với Đường Phi, muốn thể hiện bản thân một chút, cũng để Dương Dĩnh biết rằng em trai cô chỉ là kẻ hữu danh vô thực, dù là đánh cầu lông thì cũng phải áp chế uy phong của Đường Phi.
Đường Phi cũng cảm thấy cạn lời. Qua thăm chị, chơi bời tí thôi mà cũng bị ghen tị. May mà ngoài việc chiều vợ ra thì bình thường anh cũng ít giao du, cũng chẳng có người ngoài nào biết mình là đàn ông của họ, nếu không, mình tán mấy mỹ nữ, ra ngoài thật sự sẽ bị đám đàn ông này đánh chết mất.
Đường Phi dường như cũng không có ý nể mặt người bạn học này của chị. Gã này còn dám sát cầu với mình, chơi kiểu hiểm hóc này, tưởng mình biết đập bóng, lợi hại lắm phải không! Đường Phi cũng không nể mặt, một cú tiếp cầu nhẹ nhàng khiến quả cầu vừa vặn qua lưới. Gã này vội vàng chạy lại, sợ cầu không qua lưới nên đỡ bóng lên rất cao. Đường Phi nhẹ nhàng tung một cú đập bóng, đánh cho gã này mặt mũi ngơ ngác. Động tác đó vừa bá đạo, vừa tao nhã, một mạch hoàn thành, soái ca quá đi.