“Chiều, chiều mình qua đó, sáng còn chút chuyện riêng phải lo!”
“Được! Vậy chiều gặp!”
“Ừ!” Cúp máy, yêu tinh này lại rúc vào lòng Đường Phi. Mẹ nó, lười biếng còn bày đặt có việc, lại còn lừa người, nhưng mà bản thân vừa làm chuyện nghịch ngợm xong, Lục Vũ Tình còn hướng về phía Đường Phi cười xấu xa, bộ dáng một kẻ gây chuyện vừa làm việc xấu, nhưng cái vẻ tinh nghịch đó của cô làm người ta cảm thấy thật thú vị.
Nhắm mắt một chút, tiếp tục nhắm mắt một chút, ngủ lâu như vậy rồi, thực ra cũng chẳng ngủ được nữa, bên ngoài lại hửng nắng, ánh mặt trời rực rỡ, từ cửa sổ chiếu vào phía ban công, rèm cửa phòng kéo không kín, có thể nhìn thấy mặt trời, nhưng mà, nắng không chiếu được vào trong phòng. Căn nhà này, đi từ phòng khách ra là ban công bên ngoài, quay lưng về phía đại sảnh của Thịnh Thế Danh Đô, mặt chính diện chắc chắn không đón được nắng, bên trong toàn là không gian giống như cái chợ vậy.
Cảm giác lười biếng, thật sự rất thoải mái, cuộc sống nhỏ này, hưởng thụ thật. Đường Phi gác chân lên người Lục Vũ Tình, sướng rơn mà nắn bóp mông cô, yêu tinh này, da dẻ trơn mịn quá mức, một chút vết sẹo cũng không có. Vừa nắn bóp mỹ nữ này, Đường Phi vừa cười quái đản bảo: “Vợ à, hỏi em một chuyện nghiêm túc!”
“Ừ, anh hỏi đi!” Đường Phi nói là chuyện nghiêm túc, Lục Vũ Tình cũng nghiêm mặt đáp lời.
Đường Phi ấp ủ một chút rồi nghiêm túc hỏi: “Vợ à, tại sao trên người em lại không có lấy một chút sẹo nào vậy? Trơn như thế, có phải hồi nhỏ em dùng bí quyết dưỡng da gì không? Hồi nhỏ anh từng bị liềm cắt trúng, còn bị nước sôi làm bỏng nữa, đều có sẹo cả.”
“……!” Cứ tưởng là vấn đề nghiêm trọng gì, tên khốn này, hỏi cái gì thế không biết! Lục Vũ Tình nhìn cái đầu heo ngốc nghếch kia của Đường Phi hỏi vấn đề này, cô còn bật cười. Ai bảo bố mẹ cưng chiều cô cơ chứ, cô từ nhỏ đã không phải làm việc nặng, hơn nữa dù có bị thương chút ít cũng đều có bác sĩ giỏi chăm sóc, làm sao có thể giống cái đồ đầu heo Đường Phi kia được! Nói trắng ra, chính là gia cảnh tốt, nuôi dưỡng tốt, giống như Bạch Tuyết công chúa vậy.
“Khúc khích… vậy anh có thích không?”
“Chắc chắn rồi!” Đường Phi cười ha hả nhìn Lục Vũ Tình, lại hỏi tiếp: “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh mà!”
“Đồ heo, tự anh đoán đi, không nói cho anh đâu.” Lục Vũ Tình lật người, nằm sấp trên người Đường Phi, tên đầu heo này, còn dám hỏi cô mấy câu kỳ quặc, cô trực tiếp cắn anh ta. Hàm răng trắng tuyết ấy gặm lấy gương mặt Đường Phi, còn sung sướng bảo: “Ông xã thối, cắn chết anh, khúc khích…”
“Cắn đi!” Ôm lấy Lục Vũ Tình, Đường Phi lại hạ thấp giọng nói: “Vợ à, anh thực sự phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng rồi.”
“Vấn đề nghiêm trọng gì?” Lục Vũ Tình ngồi trên người Đường Phi, nghiêm túc nhìn anh, tên này, thật sự có chuyện sao?
Đường Phi lại nghiêm chỉnh nói bậy: “Anh phát hiện, anh nhìn phụ nữ bên ngoài, đều thích so sánh với em, sau đó thấy họ kém em quá nhiều, cảm giác chẳng hề xinh đẹp, nhìn mà chẳng có cảm xúc gì cả, mẹ nó, đúng là tiêu đời rồi. Hồi xưa lúc anh còn đi học đại học, hoa khôi của khóa đó, cảm thấy đẹp lắm, kết quả là bây giờ nhìn cô gái còn xinh hơn cô ta, lại đều cảm thấy không có nữ tính nữa, em nói xem có tiêu đời hay không?”
“Phì… tiêu đời thật rồi!” Lục Vũ Tình cười ha hả nói, lại bị Đường Phi trêu chọc, vẻ mặt nghiêm chỉnh nói bậy, cứ tưởng là chuyện gì quan trọng lắm. Trước mặt người phụ nữ quốc sắc thiên hương như Lục Vũ Tình, những cô gái bình thường chắc chắn phải ảm đạm thất sắc thôi. Giống như thơ cổ nói, “Tam thiên phấn đại vô nhan sắc”, so với Dương Quý Phi, thì ba ngàn giai lệ trong hậu cung đều vô dụng hết. Những cô gái bình thường mà so với Lục Vũ Tình thì tự nhiên là chẳng có gì đẹp cả.
Tên đầu heo này, cứ chọc cười mãi. Lục Vũ Tình nằm xuống, gặm vào mặt Đường Phi một cái, rồi từ từ gặm đến tận vai Đường Phi, cắn thật mạnh một cái.
“Á… vợ à, đau quá!”
“Phải cắn cho anh đau, anh nói xem, anh lại nhìn thấy cô gái nào rồi.”
“……!” Mẹ nó, lỡ lời rồi, ngại quá đi mất. Đường Phi đành yếu ớt bảo: “Đâu có, hôm qua đi phá án cùng cô cảnh sát kia, đóng giả tình nhân, trà trộn vào sòng bạc, sau đó anh phát hiện, đóng giả tình nhân với cô ta chẳng có cảm giác gì cả. Cô ta thực ra cũng khá xinh, nhưng dáng người kém em quá nhiều, cảm giác ngực phẳng lì, như sân bay ấy, kém xa em, hơn nữa da dẻ cũng không non mịn bằng em, hắc hắc…”
“Phì…” Ông xã này, đúng là bỉ ổi thật. Đi phá án với cảnh sát mà lại đi so sánh ngực của nữ cảnh sát này, thật vô sỉ. Nhưng mà, sự vô sỉ này của ông xã chẳng phải là do một tay Lục Vũ Tình cô nuôi dưỡng ra sao? Nuôi dạy cậu nhỏ này thành thế này, Lục Vũ Tình lại còn thấy vui, còn thấy tự hào, bởi vì ông xã này chỉ thích thưởng thức ngực của cô, cảm giác này, hình như không tệ.
“Vậy em nên thấy rất vui hả?” Lục Vũ Tình ngồi trên người Đường Phi, tay chống lên cánh tay anh, nhìn Đường Phi với vẻ rất quái đản.
Mẹ nó, bộ ngực như muốn trào ra đó, thế mới gọi là đàn bà, mới gọi là mỹ nữ cực phẩm chứ. Cái loại sân bay như Cao Diệp thì tính là gì chứ. Đường Phi cũng hớn hở bảo: “Đương nhiên rồi, hắc hắc… vợ à, em đẹp thật đấy, thật sự đấy…”
“Phì…” Lục Vũ Tình bị Đường Phi nói thế cũng tự bật cười. Cuối cùng, đại tiểu thư này cũng không chỉnh Đường Phi nữa, sung sướng nằm trên người anh, để anh cảm nhận sức quyến rũ của đại mỹ nữ. Lục Vũ Tình lại thích thú gặm mặt Đường Phi, cô vốn dĩ là người thích con gái nghịch ngợm, Đường Phi lại bày trò trước, cô chơi càng hăng hơn.
Trong lúc gặm mặt Đường Phi, Lục Vũ Tình lại hạ giọng: “Ông xã, muốn cứ lười biếng với anh như thế này mãi, không muốn dậy đi làm, phải làm sao đây?”
“Sa đọa đi, không sao, em cứ sa đọa là được, đợi khi nào ông xã em nổi giận, sẽ lột quần em ra, đánh đòn thật mạnh vào mông em.”
“……!” Đôi mắt đẹp của Lục Vũ Tình trừng lên, nhưng rồi lại cười xấu xa, cười không dứt. Mà cái tên đầu heo Đường Phi này cứ véo mông cô mãi, Lục Vũ Tình cũng cười bảo: “Ông xã, anh nỡ đánh em mạnh tay thế sao?”
“Trường hợp bình thường thì không nỡ rồi! Giống như mẹ em vậy, đánh vào thân em, đau trong lòng mẹ. Ông xã em đây cũng không nỡ đánh em, nhưng mà nếu quá đà, không đánh chết em mới là lạ đấy, ha ha… Nếu thật sự chiều em đến mức lười biếng như vậy, mẹ em sẽ trách anh làm em sa đọa đấy, ông bà ngoại em không hận chết anh mới là lạ. Vì để cả đời này đều có được người vợ là em, cũng để em trở thành một cô gái đàng hoàng, anh phải quản em cho tốt, phải dạy dỗ em cho tốt. Cho nên, anh chỉ có thể cho phép em lười biếng một cách chừng mực thôi, ngày nào cũng lười như vậy, hắc hắc… không đành lòng anh cũng phải ấn em xuống đất mà tẩn.”
“Ơ…!” Đôi mắt xinh đẹp của Lục Vũ Tình nhìn Đường Phi một cách kỳ quặc, ông xã thối này, thật sự dám đánh mình sao? Nhưng bản thân cô không nghe lời như vậy, cô cũng cảm thấy ông xã thật sự dám làm. Giống như mẹ vậy, dù yêu chiều mình đến đâu, khi quá nghịch ngợm, mẹ cũng sẽ đánh mình.
Nhưng Lục Vũ Tình rất thích cảm giác này, cô nhìn Đường Phi một cách quái lạ, đột nhiên, yêu tinh này nằm rạp xuống, lại gặm mặt Đường Phi, rồi hôn sâu lên môi anh, hôn mãi không chịu rời. Mẹ nó, yêu tinh này bạo lực thật, cô ấy muốn cưỡng bức Đường Phi rồi, tiêu rồi, cô ấy thật sự tới rồi…