Hồi mình ở độ tuổi đó, học cấp ba, lúc ấy mình nghe lời bố mẹ, chăm chỉ học hành, học xong thi đỗ đại học, làm vẻ vang tông tộc. Bản thân lúc đó thực ra cũng không có nhiều ý nghĩ, hơn nữa nhãn quan tương đối mà nói cũng không tốt lắm. Nhớ hồi cấp ba, người ngồi trước mình là lớp trưởng học tập, mình nhìn cô ấy, cũng giống như Đồ Chửng nhìn bà chủ quán vậy, ngây ngô khờ khạo.
Đồ Chửng giống mình hồi đó, cách sống có chút đờ đẫn, nhưng sống đơn giản, dường như cũng có cái thú riêng. Chỉ là, thích nghi với xã hội thì khá khó, hơn nữa còn dễ bị người ta bắt nạt. Chỉ có điều, tên Đồ Chửng này có chút võ công, thân thủ bất phàm, cho nên người bình thường cũng không dám bắt nạt hắn.
Ngồi sang đây, Đồ Chửng lấy từ trong túi ra một xấp ảnh, vẫn như cũ, đưa cho Đường Phi, rồi cười hì hì nói: "Người cậu tìm chính là cô gái này, cô ta tên Tô Nhu, là tiếp viên hàng không của hãng hàng không Giang Ninh, năm nay hai mươi ba tuổi, làm việc cũng mới được hai năm. Lúc mới tốt nghiệp đại học là đi ứng tuyển tiếp viên hàng không, đậu luôn, cô ta tốt nghiệp trường Đại học Tài chính Giang Ninh."
"Ồ... vậy sao?" Đường Phi nhìn kỹ, hóa ra cô ta không chỉ là tiếp viên hàng không, mà còn là sư muội của Trương Dương, hèn gì, hèn gì bọn họ có thể tằng tịu với nhau. Hơn nữa, cô Tô Nhu này dường như biết ăn diện hơn Liễu Tử Câm, dù sao cũng gợi cảm hơn nhiều, gương mặt trang điểm đó cũng đẹp hơn Liễu Tử Câm rất nhiều. Nhưng nếu để mặt mộc thì không biết thế nào. Liễu Tử Câm vì bố là giáo sư nên phần lớn thời gian đều để mặt mộc, nhiều nhất là thoa chút mỹ phẩm dưỡng da, trang điểm nhẹ nhàng, không giống như mấy cô tiếp viên hàng không, trang điểm tinh xảo như vậy, cho nên khí chất cũng hơn hẳn mấy cô tiếp viên hàng không.
Việc đã rõ ràng, Đường Phi gật đầu nói: "Thám tử Đồ, cảm ơn, số tiền còn lại ngày mai tôi sẽ chuyển cho anh."
"Ha ha... không cần khách sáo, trước đó cậu đã chuyển thừa tiền cho tôi rồi."
"Việc xong rồi, thù lao của anh là xứng đáng." Đường Phi uống trà, cười ha hả trò chuyện với Đồ Chửng. Nhưng với người đàn ông như Đồ Chửng, hình như không thể đùa được, cũng chẳng gây gổ nổi, gã đàn ông này quá cứng nhắc. Còn cái tên béo Uông Dương kia, tuy chỉ số thông minh không cao, nhưng mấy thứ màu mè hoa lá cành thì biết khá nhiều, tên đó có thể đùa cợt, lúc rảnh rỗi mắng vài câu "thằng béo chết tiệt", cái đầu lợn đó cũng không giận. Nhưng Đồ Chửng thì không được, người đàn ông này một là một, hai là hai, thực sự không có gì thú vị.
Tuy nhiên Đường Phi cảm thấy, nếu Đồ Chửng nhanh nhạy hơn chút, theo đuổi bà chủ quán có lẽ là có hy vọng. Cảm giác trong lời nói của bà chủ quán cũng mang nhiều nỗi bất đắc dĩ. Đàn ông thật thà một chút, lại biết xót xa cho cô ấy một chút, theo đuổi không khó. Nhưng Đồ Chửng quá gỗ đá, ai mà biết gã làm sao để quan tâm một người phụ nữ!
Còn về những gã doanh nhân miệng lưỡi trơn tru, làm người không đáng tin cậy kia, bà chủ quán chắc chắn là không thích, chắc chắn là rất ghét. Mấy gã doanh nhân đó, giống như tên Vương béo vừa nãy, kiểu đó dù có quấn lấy thế nào cũng không có hy vọng. Bà chủ quán ghét loại người đó, điểm này Đường Phi nhìn một cái là thấy ngay. Nhưng đối với người đàn ông vững chãi, bà chủ quán vẫn có chút cảm tình, nhưng tình yêu mà, chính là cảm giác, không phải là hoàn hảo không tì vết, do dự, không phải là không muốn chấp nhận, nhưng cũng không phải là bài xích.
Đồ Chửng cũng không khách sáo, làm xong việc là đi ngay. Đường Phi vẫn nhàn nhã thưởng trà, về cũng không vội, bên ngoài mặt trời đã lặn, sáu giờ hơn, vẫn chưa đến bảy giờ, trời vẫn còn sáng choang, lát nữa về cùng vợ ăn cơm.
Không biết vụ án của Cao Diệp điều tra thế nào rồi, nhưng cũng không tiện thúc giục cô ấy, chỉ có thể chờ tin tức từ cô cảnh sát cái kia. Trong tiệm, khách ngày càng đông, đi thôi, đỡ chiếm chỗ. Mà bà chủ quán cũng đang bận rộn, khách trên lầu đông lên, bà chủ quán cũng vui vẻ tiếp đón khách khứa. Cuộc sống là vậy, giống như bố mẹ mình ngày trước, mỗi năm chín giờ sáng mở cửa, mười giờ tối đóng cửa, vì tiết kiệm chút tiền sinh hoạt mà ngày nào cũng chắt bóp, tính toán chi li.
Một con người, bất kể có bao nhiêu ý tưởng, bao nhiêu tài hoa, cuộc sống mới là quan trọng nhất. Ngay cả cuộc sống còn không có thì tài hoa này nọ đều là cứt chó cả. Nhưng khi trời tối, điện thoại mình kêu lên, là em gái nhắn tin lại. Đường Ninh chỉ nhắn: "Anh, cái bóng lưng đó, là chị dâu hai phải không?"
"Ừ!" Con bé này, đối với chị dâu lại có hứng thú. Đường Phi còn một người anh trai, nhưng anh trai là con cả, hồi nhỏ rất nghịch ngợm phá phách. Mẹ đánh anh, anh sẽ bỏ chạy, đói bụng muốn ăn cơm thì sẽ quay về ăn, không cần mẹ gọi. Nhưng Đường Phi hồi nhỏ thì gan lại bé, mẹ không cho cơm ăn thì không dám ăn, một mình lủi thủi co ro một bên, không dám nói lời nào, bị mẹ đánh cũng không dám chạy.
Hồi nhỏ, Đường Phi cũng rất đáng thương, vì trong nhà nhiều con, ông nội lại không thích cậu, đặc biệt không thích Đường Phi, nói cậu hồi nhỏ không đáng yêu, không hoạt bát như những đứa trẻ khác, hơn nữa bị người ta bắt nạt lại còn hay khóc. Cho nên từ rất nhỏ, Đường Phi không chỉ bị mẹ đánh mà còn bị ông nội đánh. Có một lần, còn bị ông nội đánh rất dữ, đánh tím tái cả người, cũng không dám nói với ai.
Hồi nhỏ, nhà mình nhiều con, ngoài em trai em gái mình ra, còn có các em họ nữa, rất nhiều đứa trẻ. Mẹ đều nghiêm khắc với cậu như thế, một chút cũng không dịu dàng. Bố ngày nào cũng bận rộn bên ngoài, không hề quan tâm cậu. Bà nội cũng không xuể, hồi nhỏ Đường Phi cũng rất đáng thương, có lẽ cũng vì đáng thương nên đi học, cậu luôn lặng lẽ đọc sách một mình, không chơi với những đứa trẻ khác. Những đứa trẻ đó, học xong là như chim sổ lồng, đi chơi khắp nơi, nhưng cậu không dám đi chơi, một mình làm bài tập, làm xong bài tập thì giúp mẹ làm việc, sợ mình không nghe lời sẽ bị mẹ đánh.
Thực ra rất nhiều chuyện quá khứ, đều cảm thấy khá đáng tiếc, làm người mà không có tuổi thơ, cũng không có sự lãng đãng của tuổi trẻ, không biết từ lúc nào đã lớn, phải gánh vác rất nhiều gánh nặng, rất nhiều chuyện đều cảm thấy có loại cảm giác đè nén.
Đến thời đại học, thực ra Đường Phi đặc biệt muốn buông thả bản thân. Mình là một người thông minh tài hoa, ở trường nếu thầy cô có thể phát hiện ra điều này, cảm giác mình ở trong đại học chắc là có thể tìm thấy tuổi thanh xuân của mình. Thế nhưng, lãnh đạo đại học vừa ích kỷ vừa ngu muội, kết quả là thất vọng tràn trề. Cái loại nhân sinh thất lạc đó, phải thử qua mới biết.
May mà có chị, may mà gặp được Lục Vũ Tình, nhưng mình cũng lớn rồi, thoáng cái là phải đi làm, phải nuôi gia đình, phải lập gia đình, tìm vợ rồi.
"Anh hai, căn nhà anh mua đẹp quá, hơn nữa trông còn rộng nữa." Em gái lại nhắn tin trả lời.