Đường Phi cũng thật sự hơi đói, cần phải bổ sung chút thể lực. Cậu ăn sạch sành sanh hai bát cơm lớn, thức ăn cũng ăn hết veo, không lãng phí một chút nào. Hồi còn đi học, vì bị trầm cảm nên Đường Phi mắc chứng chán ăn, lúc nào cũng không thấy ngon miệng. Nhiều người thường bảo rằng, tâm trạng không tốt thì không muốn ăn, quả thật là vậy. Khi một người vô cùng phiền muộn, chẳng có món nào đặc biệt yêu thích, khẩu vị sẽ rất kém. Nhưng nếu muốn ăn món mình thích thì lại quá đắt đỏ, thế nên ngày trước Đường Phi ăn uống rất ít, người gầy tong teo. Cao một mét bảy mà chỉ nặng hơn trăm cân. Theo tiêu chuẩn người bình thường, một mét bảy thì phải nặng hơn một trăm mười lăm cân mới đúng, nên Đường Phi được tính là người khá gầy.
Bây giờ thì khác hẳn, cậu đã tăng cân lên đáng kể. Ra ngoài được mấy tháng, hiện tại đã nặng một trăm lẻ tám cân. Cân nặng này cũng không chênh lệch nhiều so với mức chuẩn nữa, tăng thêm chút nữa là đạt chuẩn ngay. Cộng thêm việc hồi nhỏ Đường Phi thường xuyên làm việc đồng áng nên trên người cũng có cơ bắp. Có cân nặng đạt chuẩn, lại thêm cơ bắp săn chắc, trông người sẽ rất vạm vỡ. Vì thế Lục Vũ Tình và Dương Dĩnh cứ luôn bảo Đường Phi hãy béo lên một chút, như vậy mới đẹp trai.
Ăn no xong, Đường Phi xoa xoa cái bụng của mình. Vì lớn lên ở nông thôn nên dù bụng không có tám múi, nhưng cũng thực sự có bốn múi cơ. Bụng chia thành các phần rõ rệt, nhìn khá rõ bốn khối cơ bắp, thế nên bụng Đường Phi cũng không to, hoàn toàn khác hẳn kiểu bụng bia của những người đàn ông khác.
Dương Dĩnh ăn no rồi, nhìn cái điệu bộ của cậu em trai, có chút giống mấy gã lưu manh trong phim ảnh, kiểu ăn tham uống bậy, ăn no xong lại xoa bụng, nhìn cực kỳ thỏa mãn. Cái điệu bộ đó của cậu em trai trông giống thật, cái tên này đúng là biết làm trò, hơn nữa Dương Dĩnh cũng biết cậu em cố tình làm trò trước mặt mình, hay nói cách khác, cậu thích giả làm một đứa nhóc nghịch ngợm, kẻ lưu manh trước mặt cô.
Cũng bị cái tên khốn này lây nhiễm, Dương Dĩnh không biết từ lúc nào đã trút bỏ vẻ cao quý, bớt đi tâm lý sợ mất mặt. Ăn no xong, cô dùng giấy ăn lau miệng, nhìn cái vẻ lưu manh của cậu em, Dương Dĩnh trừng mắt, suýt chút nữa vì bực mình mà tung một cước vào mông cậu. Tên này ở bên ngoài cứ thích trêu chọc cô, cảm giác véo cậu, đá vào mông cậu thấy đặc biệt vui vẻ. Tất nhiên, đùa giỡn với cậu em thế này cô cũng thấy rất thoải mái. Làm một người đẹp cao quý, ra ngoài phải chú ý phong thái, lỡ đâu làm mất mặt ở đâu đó, bị người ta nhìn thấy thì sẽ rất ngại ngùng, nhưng có cậu nhóc nghịch ngợm này ở bên, cô cảm thấy chẳng có gì phải lo lắng.
"Phục vụ, tính tiền!" Dương Dĩnh gọi người phục vụ đang bận rộn bên trong, rồi mở túi xách của mình ra. Trong túi vẫn còn vài trăm tệ và cả thẻ ngân hàng. Dương Dĩnh ra ngoài không giống Lục Vũ Tình, cứ hở ra là vứt cả vạn tệ vào túi, Dương Dĩnh không quen mang theo nhiều tiền mặt trên người.
Còn Đường Phi tặc lưỡi, cười nói: "Chị à, em thấy lần tới vào ngày lễ tình nhân, tặng chị một con búp bê Barbie, còn sinh nhật thì tặng chị một cái túi LV chắc là ổn đấy. Cái túi của Vũ Tình còn đẹp hơn cái chị đang dùng nữa, chị thấy sao?"
"!" Đôi mắt đẹp của Dương Dĩnh trừng lên, muốn mắng cậu em lãng phí, nhưng trong lòng lại rất vui. Hơn nữa cô phục vụ kia nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, Dương Dĩnh cũng chẳng tiện mắng tên "heo đầu" này. Tìm được người bạn trai biết cưng chiều mình như vậy, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Lát nữa ra ngoài mà mắng cậu, người khác lại bảo mình được chiều mà không biết hưởng thì chết dở.
Mà cậu em này thừa biết tâm tư của cô, lại còn thích làm trò. Mẹ kiếp, đừng tưởng ở ngoài cô không dám đánh cậu. Cái tên heo chết này, không làm trò một chút là thấy toàn thân không thoải mái. Ra khỏi nhà hàng, Dương Dĩnh mới bá đạo nói: "Đồ em trai thối, em muốn chị đánh em thế nào đây hả!"
"Hì hì chị ơi, đánh em làm gì? Em ngoan thế này mà chị còn đánh sao?"
"Bớt giả vờ đáng thương đi, không giống Lục Vũ Tình đánh cho em tơi bời hoa lá thì cái tên heo đầu nhà em không bao giờ chịu ngoan ngoãn."
"Ha ha chị ơi, chị không đánh trúng đâu!" Đường Phi cũng nghịch ngợm kinh khủng, đi trước chị gái, nhảy chân sáo, giống hệt cậu sinh viên mới vào đại học, đang đi cùng nữ thần của mình vậy, vui không tả nổi.
"Được thôi, chị không đánh trúng, có bản lĩnh thì em đừng có đụng vào người chị."
"Ơ!" Câu này lập tức khiến Đường Phi xìu ngay. Thật sự không được đụng vào chị gái thì cậu tiêu đời rồi, một ngày không chạm vào cô là trong lòng lại ngứa ngáy, không cho đụng vào thì chẳng khác nào lấy mạng cậu!
Thấy cậu em lập tức xìu xuống, ngoan ngoãn đưa tới cho mình đánh, Dương Dĩnh cũng cười cực kỳ sung sướng. Cô cảm thấy những ngày tháng ở bên cậu em, ngoài đùa giỡn tình cảm, ngoài niềm vui và sự nghịch ngợm ra, chẳng có gì khác cả, giống như đôi thần tiên quyến lữ trong truyền thuyết, bớt đi sự vướng bận của thế tục, ít đi những phiền toái của trần gian. Nhưng có một điều, chắc là các cặp thần tiên không có, đó chính là cái tên khốn này quá vô sỉ, lại còn mê gái nữa. Nếu thần tiên mà cũng mê gái như cậu, ngày nào cũng đòi làm "chuyện ấy" với cô, thì còn gọi gì là thần tiên nữa. Tuy nhiên, rốt cuộc thì cô cũng chỉ là người phàm, người phàm thì ai chẳng có thất tình lục dục, tên heo đầu này tuy thế mà lại rất trần tục, nhưng kiểu trần tục này cô lại thích, ai bảo chính cô cũng chỉ là người phàm cơ chứ.
Hai người vừa đi vừa đùa giỡn, rời khỏi trường học, bắt xe đi về phía trung tâm nội thất thành phố. Dương Dĩnh từng tới đó, biết chỗ nào có bán đồ. Đến nội thất thành phố, phải lo việc chính, Đường Phi cũng không làm phiền chị gái nữa. Việc lựa chọn đồ đạc, sắp xếp nhà cửa, chị gái rành hơn cậu nhiều. Đường Phi cũng lười tham gia, dù sao thì cái gì chị chọn, cậu chịu trách nhiệm khuân vác, làm cửu vạn cho chị là được rồi.
Đồ đạc cần mua trong nhà thực ra rất nhiều. Nhà đã hoàn thiện thì nội thất có sẵn, nhưng đồ dùng sinh hoạt trong nhà chắc chắn là không có cái gì. Đồ mình dùng thì tất nhiên phải tự mua rồi, nào là chăn màn, ga giường, bàn làm việc các thứ, thực ra cần sắp xếp rất nhiều món.
Có những thứ không thể sắm sửa một lúc là xong hết được, cứ mua tạm những thứ cần thiết để vào ở đã, sau này thiếu gì thì từ từ bổ sung. Còn nội thất lớn ở đó đều có, không thiếu thứ gì, nhưng đồ dùng sinh hoạt thì không có cái nào cả. Nếu để một mỹ nhân như chị gái tự mình tới chọn, mua một đống đồ mà không ai giúp khuân vác, thì thật sự sẽ giống như Hàn Tuyết, một đống hàng hóa, bắt một mỹ nhân phải làm lao công thì thật là ngượng ngùng.
Đường Phi cũng đã nghĩ tới điều đó từ lâu, nên nếu chị gái ra ngoài bận việc, cậu đã dặn là phải gọi mình đi cùng. Dù sao thì Đường Phi cũng không cho phép chị gái làm lao công. Chị gái xinh đẹp, vóc dáng thon thả thế này mà phải làm lao công thì đúng là "thấy mà đau lòng, nghe mà rơi lệ". Tóm lại Đường Phi không cho phép chị gái làm những việc này.
Bận rộn cả buổi, căn nhà cũng đã ra dáng một chút. Gọi thêm thợ khóa đến thay lõi khóa cửa chống trộm của căn nhà, vậy là nhà đã có thể dọn vào ở. Dương Dĩnh thích sống trong căn nhà của mình, hơn nữa cô rất thích công viên này, có thể ở được là chuyển tới ngay, dọn qua đây thì tốt biết mấy! Hít thở bầu không khí trong lành ở đây, tốt hơn ở chỗ Lục Vũ Tình, lại càng tốt hơn cái tổ ấm rách nát của cậu em trai gấp bội.