Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 106
Phượng hoàng niết bàn, tắm lửa tái sinh

❊ ❊ ❊

Khoảng năm phút sau, toàn bộ người Tiêu Vũ Không gần như thay đổi hoàn toàn, toàn thân biến thành màu đen, theo lượng nước không ngừng bốc hơi, lớp biểu bì này bắt đầu khô lại và nứt nẻ.

Vùng ngực bị xuyên thủng lại càng tụ tập một mảng lớn máu ứ cùng chất đặc quánh lại sau khi máu ngưng kết.

Không gian vũ trụ không có hơi nước còn mạnh mẽ và hiệu quả hơn bất kỳ chất hút ẩm nào, lớp biểu bì bọc trên người Tiêu Vũ Không dần dần bắt đầu bong tróc.

Chính xác mà nói, những lớp biểu bì này dưới tình trạng không có bất kỳ sự bảo vệ nào đã phải chịu đựng sự xâm thực của vô số tia có hại trong vũ trụ. Không có bầu khí quyển cách ly, nhiệt độ ở cùng khoảng cách trong vũ trụ cao hơn rất nhiều so với bề mặt Thiên Long Tinh được bầu khí quyển bảo vệ.

Nhiệt độ vượt quá 180 độ khiến những lớp biểu bì bong tróc phủ trên người Tiêu Vũ Không bắt đầu bốc cháy.

Ngay sau đó, toàn bộ biểu bì bong ra từng mảng lớn, "Hô..." một tiếng, lớp biểu bì ấy hoàn toàn tách khỏi cơ thể Tiêu Vũ Không, và gần như cùng lúc đó, những lớp biểu bì và máu ứ có màu tím đen dày khoảng hai đến ba centimet này lập tức bốc cháy sạch sẽ, chỉ bùng lên một ngọn lửa khổng lồ trong tích tắc, trong đó cũng bao gồm cả quần áo của Tiêu Vũ Không.

Lớp da thịt bên dưới lớp biểu bì đó lại trắng nõn nà, một lớp biểu bì mới đỏ hồng, láng bóng đã sớm hình thành, ở ngoài cùng của biểu bì còn có một tầng quang vựng hộ thể nhạt.

Điều kỳ lạ là tất cả các vật chất có hại cho sự sống trong vũ trụ dường như đều không thể tổn hại đến Tiêu Vũ Không nằm dưới lớp biểu bì tím đen đó, lượng nước bị mất đi cũng không ảnh hưởng đến sự mượt mà của lớp da mới của anh, nơi đó trông tràn ngập nguyên tử nước, vô cùng đàn hồi, nước cũng không còn bị bốc hơi nữa.

Còn lồng ngực bị xuyên thủng trước đó lúc này đã biến mất hoàn toàn. Bạn hầu như không thể nhìn thấy bất kỳ dấu vết từng bị tổn thương nào ở đó, thậm chí còn lành lặn hoàn hảo hơn cả lồng ngực chưa từng bị thương.

Một cỗ nam tính nhục thể hoàn hảo lặng lẽ trôi nổi ở không gian vũ trụ cách chiến hạm khổng lồ không xa, do sự nhỏ bé và không chứa kim loại của anh nên sẽ không bị bất kỳ ai phát hiện.

Lúc này, tim anh bắt đầu đập chậm rãi. Các dấu hiệu sự sống khác nhau cũng từ từ xuất hiện. Chỉ là không có hơi thở, dù sao trong vũ trụ cũng không có không khí. Nhưng cũng đừng quên các tế bào của Tiêu Vũ Không có chức năng sao chép và tái sinh. Tái sinh có nghĩa là nó có thể tạo ra và vô cùng nhanh chóng. Bình thường sau khi hấp thụ dinh dưỡng từ thức ăn, chỉ có một phần được hấp thụ hoàn toàn, còn phần lớn chất dinh dưỡng lại chuyển hóa thành năng lượng lưu trữ trong tế bào, hơn nữa là mỗi một tế bào đều lưu trữ rất nhiều.

Những năng lượng này tự nhiên là năng lượng sinh học, và những năng lượng sinh học này khi cần thiết sẽ chuyển hóa thành chất dinh dưỡng, được hấp thụ lại một lần nữa, còn có thể sinh ra một tầng màng bảo vệ cho cơ thể, miễn nhiễm với sự xâm hại của đại đa số vật chất.

Do đó, việc không thở đối với Tiêu Vũ Không không phải là chí mạng, anh có thể không thở mấy tuần lễ cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Erichis bay vào vũ trụ dùng một sợi dây thừng dài kết nối bản thân với thân chiến hạm, khi đã ra đến vũ trụ thì dù là người tộc Hắc Ma cũng trở nên vô cùng mỏng manh và khó kiểm soát.

Erichis không tốn mấy sức lực liền tìm thấy "tội thây" vẫn đang trôi nổi trong vũ trụ kia, chỉ là "tội thây" đó hoàn toàn khác biệt so với những gì cô nhìn thấy vài phút trước.

Phần rõ ràng nhất chính là anh ta không mặc bất kỳ quần áo nào, rõ ràng vài phút trước vẫn có mặc mà! Rốt cuộc là ai đã giúp anh ta cởi ra vậy? Trong đôi mắt lạnh băng của Erichis lóe lên một tia nghi ngờ.

Lúc này "tội thây" đó đang trôi dạt ra xa chiến hạm với một tốc độ chậm rãi, thời gian mấy phút đã trôi dạt ra khoảng cách mấy chục mét, Erichis thầm cảm thán dây thừng mình cầm đủ dài.

Áo giáp vũ trụ dưới công nghệ này thực tế rất nhẹ nhàng và bó sát, hầu như không cản trở gì đến chuyển động của tứ chi, độ dày cũng chỉ tương đương với chiếc áo khoác mặc vào mùa đông mà thôi. Thậm chí còn không dày đến thế, nhưng Erichis không có thời gian tìm một bộ đồ vũ trụ hoàn toàn vừa vặn với vóc dáng của mình, tiện tay cầm lấy một bộ mặc lên người liền thấy rất rộng rãi, rõ ràng đó là một bộ đồ vũ trụ nam.

Erichis đột ngột đạp mạnh lên bề mặt chiến hạm, không gian vũ trụ gần như không có lực cản đã giúp cô có được tốc độ quán tính vô cùng lớn, hơn nữa lại là tốc độ quán tính hầu như không bao giờ dừng lại, đương nhiên dưới sự kéo lê của dây thừng thì quán tính này vẫn sẽ dừng lại.

Khoảng cách mấy chục mét chỉ mười mấy giây là đã đến nơi, Erichis gần như không dám nhìn thẳng vào nhục thể nam tính hoàn hảo đó, đây là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân toàn tập.

Dù là một mỹ nhân băng sơn như cô cũng không chịu nổi bản năng sai khiến mà nhìn chằm chằm toàn bộ các bộ phận quan trọng, thậm chí còn dừng lại vài giây, nhưng cảm giác xấu hổ lại khiến tầm mắt cô nhanh chóng dời đi, mặt đỏ bừng ôm lấy thân thể trần truồng không rõ sống chết này, kéo theo dây thừng quay về...

Đặt Tiêu Vũ Không lên chiếc giường ngủ của mình, Erichis mang theo vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm lồng ngực anh, nơi mà hơn hai mươi phút trước đã bị mười hai luồng sóng ánh sáng năng lượng bắn trúng chính xác và xuyên thủng, cô tận mắt nhìn thấy trái tim đang đập bên trong bị xuyên thủng một cách tàn nhẫn.

Lúc này mới trôi qua hơn hai mươi phút mà nơi đó đã lành lặn như lúc ban đầu, không để lại mảy may dấu vết...

Hơn nữa lại ở trong chân không lâu như vậy, cơ thể này không những không chịu bất kỳ tổn thương nào mà ngược lại còn trở nên hoàn hảo và cường tráng hơn.

Người đàn ông này là bất tử sao? Erichis trong lòng đưa ra một đáp án duy nhất có thể giải thích, và đáp án này cũng khiến đôi trử mâu lạnh lùng phủ sương giá của cô lóe lên thứ ánh sáng rực rỡ, đây là lần đầu tiên trong đời xuất hiện cảm xúc nhiệt liệt như vậy trong mắt Erichis.

Tộc Hắc Ma tín ngưỡng Nữ thần Sự sống trong thần thoại cổ đại, mà một kẻ bất tử hiển nhiên là do nhận được sự sủng ái và chiếu cố của Nữ thần Sự sống, nếu muốn đi giết người này thì đó chính là sự báng bổ đối với Nữ thần Sự sống. Erichis đã tìm được một lý do tuyệt đối không thể giết người đàn ông này, một lý do khiến cô cảm thấy vô cùng yên tâm thoải mái.

"Ưm...!" Tiêu Vũ Không vẫn luôn ở trạng thái hôn mê bỗng nhiên nhíu mày, khẽ kêu lên một tiếng. Ý thức của anh dần dần hồi phục nhưng càng hồi phục rõ ràng thì đầu lại càng đau dữ dội hơn, cơn đau không thể diễn tả bằng lời này khiến anh rơi vào vùng ý thức mơ hồ, không thể tỉnh lại cũng không thể ngủ tiếp.

Theo cơn đau ngày càng tăng cường, Tiêu Vũ Không với ý thức mơ hồ bắt đầu giãy giụa trên giường, hai cánh tay khua khoắng loạn xạ. Erichis đang quỳ bên mép giường với tâm tư bất định tránh không kịp, vừa vặn bị một cánh tay tóm chặt lấy.

Erichis muốn giãy ra nhưng cho dù giãy giụa thế nào cũng hoàn toàn vô ích, sức lực của người đàn ông này lớn hơn gấp mấy lần so với lúc giao thủ với cô hai lần trước, có lẽ còn lớn hơn thế nữa. Tóm lại Erichis hầu như mất đi khả năng phản kháng.

Cánh tay đó mạnh mẽ kéo một cái, rất dễ dàng trực tiếp kéo Erichis có thực lực không tầm thường vào trong ngực. Erichis chưa từng có sự tiếp xúc thân thể da thịt với một người đàn ông nào, lúc này bản thân lại bị một người đàn ông đang trong trạng thái nửa hôn mê ôm chặt lấy trong ngực, khuôn mặt cô dán chặt vào lồng ngực săn chắc của anh.

Cơn đau đầu dữ dội khiến Tiêu Vũ Không cực lực muốn bắt lấy một thứ gì đó, một khi đã bắt được thì liền ôm chặt lấy không muốn buông tay, dường như chỉ có cách này mới có thể khiến cơn đau đầu giảm bớt đôi chút.

Cánh tay còn lại không tiếp xúc với vật thể cũng vươn về phía vật thể được ôm vào ngực.

"Á...!" Erichis kinh hãi kêu lên một tiếng, bàn tay kia vậy mà lại tóm lấy bầu ngực cô. Nếu như sức lực phát ra trên tay cũng lớn như cánh tay đang ôm chặt lấy mình thì Erichis không dám tưởng tượng bộ ngực của mình sẽ bị bóp thành cái dạng gì. Đối với một vài bộ phận quan trọng thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ căng thẳng, ví dụ như khuôn mặt, ví dụ như ngực.

Ngay lúc Erichis bất lực nhắm nghi mắt lại chuẩn bị chịu đựng cái bóp đó, bàn tay kia bỗng nhiên thu lực, chỉ nhẹ nhàng nhào nặn một cái. Biểu cảm trên khuôn mặt đầy đau đớn của Tiêu Vũ Không cũng trở nên bình thản hơn không ít, chỉ có hàng mày vẫn khẽ nhíu lại, cánh tay ôm lấy Erichis cũng thả lỏng lực đi đôi chút nhưng vẫn tiếp tục vòng ôm, nhẹ nhàng kéo Erichis vào lòng, miệng khẽ lẩm bẩm một chữ "Đói."

---❊ ❖ ❊---

Đối với sự tiến bộ của Đường Dao, ngay cả Mộc Thang cũng không thể tin nổi, hắn bắt đầu có chút hối hận vì đã nhận chủ quá sớm. Nếu ký kết khế ước với Đường Dao thì chưa đầy một năm, tiểu nha đầu này đã có thể điều khiển được hắn rồi.

Đường Dao hưng phấn lộn một vòng trên không trung, thực sự là quá kích thích, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác bay lượn, cảm giác này thực sự rất tuyệt, việc điều khiển cơ giáp hóa ra lại đơn giản như vậy.

“Cậu thử thay đổi tám góc độ và hướng thấp khác nhau xem, tốc độ bắt buộc phải từ số không đạt hiệu quả tối đa rồi thăng lên giới hạn, sau đó giống như sự lanh lẹ của tiểu tinh linh trong truyện cổ tích bay qua trái bay qua phải, trong quá trình này thể giáp không được phép có sự dao động nào, bảo dừng là dừng ngay, bảo đi là đi ngay! Tần số dao động trái phải lấy giới hạn tối đa của tính năng cơ giáp này làm tiêu chuẩn!” Mộc Thang liên tục nâng cao yêu cầu đối với Đường Dao.

Một người một quang não trực tiếp coi cổng phun của chiếc đại vũ trụ hạm này thành sân huấn luyện sẵn có.

“Đơn giản!” Đường Dao đã hoàn toàn quen thuộc với chiếc cơ giáp này kiêu ngạo mà dứt khoát đáp lời.

Nói xong liền chuyển động...

Mượt mà, tuyệt đối mượt mà, dứt khoát, tuyệt đối dứt khoát!

Khi Đường Dao chỉ dùng thời gian một phút để hoàn thành tất cả các động tác trên, Mộc Thang cảm thán sự quan trọng của thiên phú, tên ngốc Tiêu Vũ Không kia đến bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn thuần thục nắm bắt những kỹ thuật này, có đôi khi có thể hoàn thành rất đẹp mắt nhưng có đôi khi ngay cả một nửa cũng không làm được.

Mộc Thang không có mặt mũi nên không có biểu cảm, nếu không bây giờ hắn chắc chắn sẽ mang một vẻ mặt thất vọng ảo não vì đã bị lừa chọn nhầm người.

Đúng lúc này, Mộc Thang bỗng nhiên cảm thấy liên kết ý thức với Tiêu Vũ Không đột ngột bị gián đoạn. Trong phạm vi này là không thể xuất hiện việc gián đoạn ý thức, chỉ khi vượt quá bán kính năm trăm km thì mới có thể xảy ra, mà chiều dài lớn nhất của chiếc vũ trụ hạm này cũng chỉ hơn một trăm hai mươi km. Mộc Thang lập tức cảnh giác bắt đầu tìm kiếm toàn bộ vũ trụ hạm, quả nhiên vẫn không có tung tích của Tiêu Vũ Không.

Mộc Thang tuy rằng lần đầu tiên đối thoại chính diện với Đường Dao nhưng không phải lần đầu tiên tìm hiểu về cô, hơn nữa lúc ký kết khế ước với Tiêu Vũ Không lại càng có sự thấu hiểu về quá khứ của anh và những người anh quen biết, cho nên tính cách của Đường Dao thì Mộc Thang rất rõ ràng. Lúc này việc xuất hiện sự gián đoạn ý thức với Tiêu Vũ Không rất có thể là do anh gặp phải nguy hiểm nào đó dẫn đến, Mộc Thang đã không lập tức nói cho Đường Dao biết.

Với tính tình của nha đầu này cộng thêm năng lực mới phát hiện hiện tại của cô, chỉ sợ vừa nói cho cô biết thì cô sẽ điều khiển Kim Bích Huy Hoàng trực tiếp xông vào giết sạch, đến lúc đó chỉ sợ sẽ khiến Tiêu Vũ Không vốn đã lâm vào nguy hiểm càng thêm nguy hiểm hơn.

Ngay lúc Mộc Thang đang cực lực tìm kiếm tung tích của Tiêu Vũ Không, đoạn ý thức bị ngắt lại gần như được kết nối lại chỉ trong tích tắc.

“Khai phá vực não nâng cấp đã đạt đến 35%!”

Trong chương trình khế ước của Mộc Thang bỗng nhiên vang lên một âm thanh.

---❊ ❖ ❊---

Cảm giác đau đầu như muốn nứt ra kéo dài khoảng mười mấy phút mới dần dần bình ổn lại, ý thức của Tiêu Vũ Không dần dần hồi phục, một đôi tròng mắt đen thẳm như tinh thần từ từ mở ra, bên trong lấp lánh ánh sáng trong trẻo.

Tiêu Vũ Không lấy lại ý thức cảm thấy vô cùng sảng khoái, toàn thân trên dưới lại càng tràn ngập sức lực, tinh thần phấn chấn sung mãn, cơ thể cũng cảm thấy bồng bềnh nhẹ tênh, một cảm giác tái sinh chưa từng có đang lấp đầy trái tim Tiêu Vũ Không. Không giống, hoàn toàn không giống, cảm giác lần này hoàn toàn khác biệt so với những lần trước, sự sảng khoái, vui sướng, hạnh phúc, tà ác, cường đại, những cảm giác sảng khoái này phân tán mà lại tập trung hội tụ về các ngóc ngách trên cơ thể, đến cả bản thân Tiêu Vũ Không cũng có chút không còn nhận ra chính mình nữa.

Mở hai mắt ra, thứ lọt vào tầm mắt anh đầu tiên là một mái nhà làm bằng kim loại, ánh mắt nán lại quan sát chỉ vài giây. Trải qua rất nhiều lần cảm giác tỉnh giấc thế này, Tiêu Vũ Không sớm đã quen thuộc với sự xa lạ lúc ban đầu, anh rất rõ năng lực cơ thể mình.

Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay khiến Tiêu Vũ Không cúi đầu nhìn xuống, một gương mặt xinh đẹp ửng đỏ ngượng ngùng đến mức gần như nhỏ ra nước đập vào mi mắt, một đôi tử mâu lạnh lùng mang theo sự e thẹn đang hoảng hốt nhìn mình.

Chủ nhân của tử mâu chính là Erichis, cô đang vô cùng bất lực và ngượng ngùng áp sát vào lồng ngực anh, mà đôi cánh tay của mình thì đang ôm chặt lấy cô, quan trọng hơn là bản thân vậy mà lại trần như nhộng.

“Là cô cứu tôi sao?” Tiêu Vũ Không mặc dù rơi vào hôn mê sau khi bị xuyên thủng trái tim nhưng ý thức lại không hoàn toàn biến mất, cho đến khoảnh khắc bị ném vào vũ trụ thì ý thức của anh vẫn còn sót lại một chút, chỉ là những chuyện xảy ra sau đó thì anh không có ấn tượng gì.

Erichis giãy giụa thoát khỏi ngực Tiêu Vũ Không, khuôn mặt lạnh lùng khôi phục lại, trong đôi mắt tím ẩn giấu sự vui mừng nhạt nhòa gật gật đầu.

“Tại sao lại cứu tôi?”

Erichis lại lắc lắc đầu.

Tiêu Vũ Không cũng không gặng hỏi nữa, thản nhiên ngồi dậy, đối với việc trần truồng trước mặt một người phụ nữ hoàn toàn không hề bận tâm, rất phóng khoáng đứng dậy đi về phía Erichis lúc này đã lùi lại ba bước đứng bên mép giường.

Khi khoảng cách giữa hai người thu ngắn lại chỉ còn ba mươi phân, Erichis vậy mà lại sợ hãi lùi về phía sau, thầm nghĩ anh ta muốn làm gì?

Tiêu Vũ Không cứ thế dồn Erichis đến góc tường, trên mặt xẹt qua một nụ cười nhẹ khó ai nhận ra, thầm nghĩ người phụ nữ lạnh lùng tựa băng sương này cũng có lúc sợ hãi nhát gan cơ đấy, thú vị thật!

“Để tôi nói cho cô biết tại sao! Bởi vì cô thích tôi!” Một nụ cười yêu mị chưa từng có xuất hiện trên khuôn mặt từng vô cùng rạng rỡ của Tiêu Vũ Không.

Thích? Mình có sao? Người tộc Hắc Ma sẽ không thích bất kỳ ai, cho dù gả cho một người thì cũng sẽ không thích anh ta mà chỉ là đang lợi dụng anh ta mà thôi. Thuyết vô tình từ trước đến nay vẫn luôn là niềm kiêu hãnh của người tộc Hắc Ma, bởi vì chính điểm này đã khiến họ trở thành tộc sát thủ xuất sắc nhất, cường đại nhất trong vũ trụ.

“Anh có thể cưới em không?” Erichis đột ngột ngẩng mặt nhìn thẳng vào nụ cười tà ác của Tiêu Vũ Không, rất nghiêm túc hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.