Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Phát hiện kinh người! Thủ Hộ Thụ!

❊ ❊ ❊

Adolf nhìn bóng người trên màn hình, chân mày hơi nhăn lại: "Đồ họa tại sao lại..."

Gerald đáp lại: "Có thể camera giám sát đã xảy ra vấn đề, bên trong có trục trặc. Ban nãy tưởng là vấn đề ở màn hình, đổi một cái khác rồi mà vẫn không rõ!"

Randolph suy ngẫm một lúc rồi nói: "Tối nay ta sẽ thiết tiệc đãi bọn họ, đến lúc đó phái người vào trong sửa chữa một chút!"

"Được!" Gerald đối với hình ảnh mơ hồ không rõ cũng cảm thấy rất phiền muộn.

Lúc này, một thanh niên mặc ân phục sĩ quan xông vào, sắc mặt vô cùng hưng phấn nói: "Trưởng quan, có phát hiện lớn!"

Ánh mắt Randolph lóe lên tia sáng rực rỡ, hắn dường như đã cảm giác được điều gì, vội vàng hỏi: "Phát hiện lớn gì?"

Thanh niên thở dốc không đều, nói: "Chúng tôi làm theo yêu cầu của quân sư, tìm kiếm thật kỹ khu vực sinh sống của toàn bộ chiếc thuyền vũ trụ biến hình, đem tất cả những sợi tóc có thể thu thập được đều gom lại, lặp đi lặp lại kiểm tra hơn mười lần, xác định không bỏ sót sợi tóc nào mới thu tay. Chúng tôi đem những sợi tóc và chất da này đi xét nghiệm DNA, bất ngờ phát hiện bên trong có DNA của bốn người rất kỳ lạ, thuộc về thể biến dị."

Randolph gần như không thể khống chế được cảm xúc của mình. Thể biến dị, trong hàng trăm triệu người mới có khả năng xuất hiện một ví dụ thành công, hắn vậy mà một lúc lại chạm trán tới bốn người. Đây quả là một thu hoạch to lớn dường như thế nào chứ! Nếu như tận dụng và nghiên cứu cho thật tốt, thực lực của Mật Tông sẽ đạt được một bước nhảy vọt về chất trong một thời gian ngắn, có lẽ đối đầu chính diện với Liên Minh Tinh Tế và Hiệp Hội Cơ Giáp cũng không phải là không thể.

"Đi, mau dẫn ta đi xem!" Randolph đã không còn tâm trạng giám sát cái màn hình có hình ảnh vô cùng không rõ đó nữa, không thể chờ đợi được mà nói.

Viện Nghiên Cứu Sinh Mệnh nằm ngay ở tầng trên, cách phòng giám sát vô cùng gần. Randolph vừa bước vào phòng thí nghiệm liền nghe thấy một lão già mặc áo blouse trắng dơ bay, đầu tóc bù xù đang múa tay múa chân kêu lên: "Randolph, mau qua đây xem đi, mau nhìn xem ta phát hiện ra cái gì! Hahaha... Ta sẽ vì thế mà trở thành nhà khoa học sinh mệnh vĩ đại nhất toàn vũ trụ! Không, ta sẽ vì thế mà trở thành thần của các vị thần...!"

Randolph nhìn ống nghiệm trong tay lão già dơ dáy, bên trong chỉ có một sợi tóc, nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng không thể nhìn ra sợi tóc này có điểm gì khác biệt so với những sợi tóc khác, liền không nhịn được hỏi: "Sợi tóc này có vấn đề gì sao?"

Lão già dơ nâng niu ống nghiệm trong tay, nói: "Có vấn đề lớn lắm ấy chứ, ta chưa từng thấy sợi tóc nào có thể tự động sinh trưởng cả! Sợi tóc này cho dù ngươi dùng trăm phương ngàn kế cắt đứt nó, nó vẫn sẽ tái sinh trở lại như hình dạng ban đầu!"

Randolph cau mày nói: "Tái sinh vô hạn?"

Lão già dơ tiếp tục giải thích: "Cũng không thể nói là vô hạn, chất dinh dưỡng vốn có của sợi tóc này dùng hết rồi thì sẽ không tái sinh nữa. Bởi vì là sợi tóc mới rụng, bên trong vẫn chứa rất nhiều năng lượng sinh học, lượng năng lượng dư thừa này vẫn có thể duy trì thêm mấy lần tái sinh nữa. Thế nhưng chủ nhân của sợi tóc này lại gần như sở hữu năng lực tái sinh vô hạn. Ta chưa xem qua cấu trúc các phần khác của hắn nên vẫn chưa thể xác định rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nhưng loại DNA này ta chưa từng thấy bao giờ... Mặc dù như vậy, đại tự nhiên vẫn tạo ra một thể sinh mệnh cường đại như thế này, quả thực quá tuyệt vời! Chủ nhân của sợi tóc này ở đâu? Ta muốn gặp hắn, ta nhất định phải gặp hắn!"

Randolph nghe xong lời giải thích của lão già, sắc mặt kinh ngạc vô hạn. Tái sinh vô hạn, điều này thật quá khó tin, cho dù là dưới nền văn minh cấp cao nhất được biết đến trong vũ trụ hiện tại là Công Nghệ Thập Vi cũng không thể làm được việc tái sinh vô hạn. Mà trên thế giới này vậy mà lại có người sở hữu năng lực bản thân như thế, thật khiến người ta không thể hiểu nổi, chẳng lẽ trên đời này thực sự có thân thể bất tử hay sao? Trong lòng đầy kinh ngạc, Randolph đáp: "Quốc sĩ Cameron, ngài nhất định sẽ gặp được hắn! Ngay vào tối nay!"

Dale Cameron đã hoàn toàn rơi vào trạng thái cuồng si học thuật: "Nếu tối nay ta không gặp được hắn, ta sẽ không ở lại đây nữa, ta phải đi tìm người này! Hahaha, hắn thực sự quá kỳ lạ, quá trân quý, ta nhất định phải tìm cho bằng được hắn!"

Randolph hiểu rõ tính khí của lão già này, chỉ cần hắn sinh hứng thú với chuyện gì thì nhất định phải làm cho xong việc đó, nếu không thì hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Giống như việc hắn có thể một mình bước vào Vải Vụn Tinh, lão già này hoàn toàn là một kẻ điên học thuật. Chỉ là đại đương gia vẫn luôn coi hắn như bảo bối, thật không biết rốt cuộc lão già này có điểm nào đặc biệt, chẳng qua chỉ là quốc sĩ của một tiểu quốc thôi mà, trong Mật Tông những quốc sĩ trâu bò hơn hắn thực ra có rất nhiều, hà tất phải chấp thêm một người nữa chứ!

---❊ ❖ ❊---

"Mặc kệ lý do gì, dám chọc giận bổn cô nương thì bổn cô nương tiêu diệt sạch!" Đường Dao hung dữ nói.

Đối với lời nói của Đường Dao, những người khác cơ bản đều chọn cách lờ đi. Trong miệng tiểu nha đầu xinh đẹp đáng yêu này lúc nào cũng mở miệng là chém chém giết giết, thực sự không biết dũng khí thất phu sao lại rơi lên người cô nhóc này nữa.

Chỉ có Tiêu Vũ Không là rất thích xoa xoa đầu nhỏ của Đường Dao, rất kiên nhẫn nói: "Em giết không hết nhiều người như vậy đâu, hơn nữa em cũng không đối phó nổi cơ giáp, cho nên..."

Thấy bị phủ quyết!

Đường Dao tinh nghịch kéo cái mũiếnh lên, làm mặt quỷ với Tiêu Vũ Không rồi không nói nữa. Chỉ có lời của Tiêu Vũ Không là cô bé mới nghe, người khác dù có nói thì cũng sẽ bị phản bác một cách vô lý làm cho vô cùng lúng túng.

Đông Phương Minh có cảm tình khá tốt với cô gái có màu da giống mình này, mặc dù cô ấy có vẻ vô cùng nghịch ngợm phá phì nhưng lại là một cô gái tốt. Cậu mỉm cười đồng cảm với cái mặt quỷ mà Đường Dao vừa hướng về phía Tiêu Vũ Không, điều này khiến cậu nhớ tới người em gái thất lạc nhiều năm của mình. Ký ức lướt qua trong đầu, một lúc sau cậu mới nghiêm sắc mặt nói: "Bọn họ vốn không có ý định tiếp đãi chúng ta, đây đã là sự thật rất rõ ràng. Ta thấy chúng ta vẫn không nên đợi đến lúc bọn họ trở mặt rồi mới đi vạch ra chiến lược tùy cơ ứng biến, đến lúc đó thì đã muộn rồi. Bây giờ hãy nghĩ xem sau đây nên làm thế nào đi, ở đây chắc chắn là không thể ở lại được nữa rồi!"

Phù Lược Nhã suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chúng ta hiện tại chẳng khác nào bị quản thúc gia hạn, tự do bị hạn chế, hoàn toàn không thể triển khai tay chân. Con đường duy nhất chỉ có thể dùng vũ lực giải quyết, chỉ là không biết cảm của bọn họ nằm ở phía nào, chỉ cần xác định được vị trí là chúng ta hoàn toàn có thể xông ra ngoài cướp một chiếc chiến hạm vũ trụ để trốn!"

Tiêu Vũ Không vẫn chưa nhận được hồi âm của Mộc Thang, rõ ràng là bên đó vẫn chưa giải quyết xong. Khi chưa có được thông tin chính xác từ Mộc Thang, Tiêu Vũ Không rất khó đưa ra quyết định. Tuy nhiên, làm việc gì cũng không thể lúc nào cũng dựa vào Mộc Thang được, cho nên cậu nói: "Hành động vào ban đêm sẽ thuận tiện hơn một chút, chúng ta cứ ở lỳ trong căn phòng này chờ đến tối. Nếu giữa chừng bọn họ đưa ra bất kỳ yêu cầu gì thì chúng ta cũng không tiếp nhận, bọn họ trở mặt thì chúng ta cũng trở mặt!"

Đông Phương Minh vô ngần nói: "Cũng chỉ đành thế thôi, lấy bất biến ứng vạn biến. Xem ra chúng ta vẫn cần phải xông xáo một phen mới có thể mở ra một con đường sống!"

Phù Lược Nhã lại có chút lo lắng nói: "Những người khác thì tính sao?"

Tiêu Vũ Không thản nhiên nói: "Không quản được nhiều thế nữa, hơn nữa bản thân chiến lực của họ cũng rất yếu, mang theo trên đường chỉ sợ cũng sẽ chết sạch, chi bằng cứ để họ ở lại. Có lẽ điều kiện vĩnh viễn không rời khỏi nơi này có thể giúp họ tiếp tục sống sót."

Erichis vẫn luôn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi cô nhìn thấy một chiếc xe lơ lửng mang biểu tượng ngôi sao năm cánh màu đen lướt qua từ xa, sắc mặt lạnh băng chìm xuống. Ngay cả ở đây mà cũng có sự xâm nhập của Ma tộc sao? Vẫn luôn không nói năng gì, lúc này cô mới xoay người nhìn bốn người đang ngồi trên ghế sô-pha, nói: "Tối nay nhất định phải rời đi, nếu không chúng ta chỉ có con đường phải chết!"

---❊ ❖ ❊---

Thủ Hộ Thụ toàn tâm toàn ý làm công việc mà mỗi ngày cậu buộc phải làm — bảo vệ quang não trung tâm của Mật Tông. Tuy nói là quang não trung tâm, nhưng bên trong thực ra không có bao nhiêu cơ mật, thế nhưng quang não trung tâm lại điều khiển sự vận hành của toàn bộ quốc gia, đồng thời đóng vai trò là tổng điều độ cho tất cả các máy chủ trong mạng ảo. Hơn nữa, điểm quan trọng nhất là quang não trung tâm cũng là tuyến phòng thủ quan trọng đầu tiên của hệ thống quang não khu quân sự. Một khi tuyến phòng thủ này bị phá vỡ, kẻ địch rất có thể sẽ thâm nhập sâu vào bên trong hệ thống quang não ẩn chứa các tài liệu cơ mật. Nếu thực sự là như vậy thì hậu quả sẽ khôn lường! Và cậu - Thủ Hộ Thụ, chính là Quang thuật sĩ thủ hộ của tuyến phòng thủ đầu tiên này, cấp bậc của cậu là Thánh Quang Sĩ, chuyên môn đối phó với những kẻ vô lễ dám xâm phạm quang não trung tâm!

Mật Tông giỏi nhất là tấn công và bảo vệ mạng, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào việc họ có rất nhiều cao thủ quang thuật. Quang thuật sĩ bình thường sẽ không được nhận, ít nhất phải đạt đến cấp bậc Quang thuật sư thì mới thu nạp.

Toàn bộ Mật Tông sở hữu hơn một trăm vị Thánh Quang Sĩ và hơn chục vị Thánh Quang Sư. Số lượng sở hữu này nhiều hơn bất kỳ quốc gia Liên Minh Tinh Tế nào, cho dù là quốc gia công nghệ cửu vi cũng không có nhiều nhân tài quang thuật như vậy.

Phần lớn những người này là nhân vật kiệt xuất về mặt lực lượng tinh thần. Ở thế giới hiện thực, có lẽ họ cũng giống như người bình thường, thậm chí còn không bằng, thế nhưng một khi đã bước vào thế giới ảo, họ sẽ trở nên vô cùng cường đại, thậm chí có thể trực tiếp tước đoạt sinh mạng người khác thông qua các cuộc tấn công tinh thần trong thế giới ảo.

Thủ Hộ Thụ với tư cách là một Thánh Quang Sĩ cấp cao, vẫn luôn vô cùng tự hào vì điều này. Chỉ cần ở trong mạng ảo, cậu sẽ không sợ bất kỳ ai cả.

Hôm nay Thủ Hộ Thụ vẫn như thường lệ, hóa thân thành một cái cây ảo bám rễ ở một góc của công viên ảo. Bộ rễ cắm sâu vào lòng đất, gần như bao bọc lấy toàn bộ thành phố ảo, dùng mạng lưới rễ cây phức tạp dài dòng của mình để tóm gọn vô số thông tin lưu chuyển nhanh chóng xung quanh. Chỉ cần có thông tin khả nghi chảy qua, cậu lập tức sẽ bắn ra một chiếc lá xanh để lọc những thông tin khả nghi đó trong mạng ảo. Nếu có kẻ xâm nhập cường đại nào muốn trực tiếp tấn công quang não trung tâm, Thủ Hộ Thụ sẽ vươn những chiếc vuốt cây khổng lồ từ dưới lòng đất ra, tóm chặt lấy kẻ xâm nhập rồi bóp chết hắn trong lòng bàn tay...

Hôm nay lại là một ngày sóng yên biển lặng. Thủ Hộ Thụ làm công việc này đã hơn mười năm rồi, chưa từng thực sự gặp phải kẻ xâm nhập nào cả. Thỉnh thoảng cậu cũng sẽ vô vị tự hỏi, rốt cuộc có kẻ nào lại ngốc nghếch đến mức đi tập kích quang não trung tâm cấp quốc gia chứ? Đó chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Đột nhiên, dị biến sinh ra...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.