Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Đụng độ hải tặc

❊ ❊ ❊

Tiêu Vũ Không cùng mọi người ngồi trên chiếc tàu vận tải là tàu vận tải chủ lực của đoàn vận tải khổng lồ này, còn đội trưởng thương đội chính là chấp sự quan của Công ty Vận tải Đại Điểu ——— Thượng Đức Long!

Vào ngày thứ mười bảy của hải trình, hạm đội sắp bước vào lần nhảy vọt không gian thứ ba, cũng là lần quan trọng nhất!

Hai lần nhảy vọt trước Đường Dao đều bỏ lỡ cơ hội đến phòng điều khiển ngắm “phong cảnh”, lần này dù thế nào cũng không thể bỏ qua được nữa. Có La Lâm Na đi cùng vẫn chưa đủ, cô còn nhất quyết kéo theo Tiêu Vũ Không — người đang mượn cớ bảo trì để luyện tập trong kho lúa.

- Chú Thượng Đức Long, chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa thì đến điểm nhảy vọt không gian ạ!? - Đường Dao mang theo chút giọng điệu làm nũng, nhìn Thượng Đức Long đang ngồi ở vị trí hạm trưởng trong phòng điều khiển mà hỏi.

Thượng Đức Long đã dành nửa cuộc đời cho việc hàng hải vũ trụ, hơn năm mươi tuổi mà vẫn chưa vợ chưa con. Sự xuất hiện của Đường Dao lại khiến ông cảm nhận được một thứ cảm giác làm cha! Cảm giác này vô cùng kỳ diệu lại rất chân thật. Trong toàn bộ thương đoàn, bất kỳ vãn bối nào nhìn thấy ông cũng đều cung kính. Là một trong ba vị đại chấp sự quan của Tập đoàn Công ty Vận tải Đại Điểu, địa vị của Thượng Đức Long là siêu nhiên, trong toàn bộ tập đoàn cũng chỉ có chủ tịch và hội đồng cổ đông là lớn hơn chấp sự quan mà thôi. Thêm vào đó, bản thân ông nghiêm nghị ít nói nên chẳng ai dám nói thêm nửa câu không nên nói trước mặt ông. Thế nhưng, đột nhiên lại xuất hiện Đường Dao — người nói đủ thứ chuyện, câu hỏi thì nhiều đến mức vô lý, bản thân câu hỏi cũng vô lý nốt và chẳng sợ bất cứ ai, tệ hơn nữa là cô lại rất biết làm nũng. Chỉ chưa đầy mấy ngày, Thượng Đức Long đã phải đầu hàng vô điều kiện.

- Khoảng bốn mươi lăm phút hành trình nữa! - Ánh mắt của Thượng Đức Long vốn luôn tinh anh, hễ nhìn thấy Đường Dao là lập tức trở nên ôn hòa.

- A…! Vẫn còn lâu thế cơ á! Xin lỗi nhé Tiểu Không, tôi không biết vẫn còn lâu như vậy, cậu sẽ không trách tôi làm phiền cậu luyện tập chứ!? - Đường Dao không biết tại sao ngày nào Tiêu Vũ Không cũng rất chấp nhất với những bài luyện tập vô vị và chẳng có chút tính xây dựng nào đó, nhưng cô có thể cảm nhận được những điều này rất quan trọng đối với Tiêu Vũ Không!

Tiêu Vũ Không hờ hững nhún vai, nói:

- Cho dù có trách trời trách đất, cũng không thể trách cậu được!

Đường Dao đắc ýè thè lưỡi nhỏ ra, khiến mọi người bật cười một trận…

- Hạm trưởng, phía trước xuất hiện nhóm thể thuyền không rõ danh tính, đang tiến về phía chúng ta với tốc độ cao! - Đột nhiên một nhân viên điều khiển lên tiếng.

- Nhóm thể thuyền ư? - Thượng Đức Long nhíu mày lẩm bẩm, chẳng lẽ lại đụng phải thương đoàn khác rồi sao? Sau đó ông lại nói tiếp: - Tra lại biểu tượng cùng số lượng xem!

Chốc lát sau, nhân viên điều khiển kia gần như nhảy dựng lên, hét lớn:

- Hải tặc, là hải tặc!

- Bình tĩnh, cung cấp số liệu! - Chân mày Thượng Đức Long càng nhíu chặt hơn. Tuyến đường này rất hiếm khi nghe nói có hải tặc xuất hiện, sao lại bị bọn họ đụng phải chứ!

Nhân viên điều khiển cố gắng nén sự hoảng sợ của mình, kéo hình ảnh hiển thị lên màn hình lớn. Mọi người lập tức nhìn thấy trên một thể thuyền vũ trụ nổi bật có in biểu tượng một chiếc đầu lâu máu khổng lồ!

- Nhóm thể thuyền bao gồm hai tàu khu trục cấp D, sáu tàu hộ vệ cấp F và tám tàu đổ bộ cấp G! Số liệu bên trong các thể thuyền còn lại không thể thu thập được!

Thượng Đức Long vừa nhìn thấy biểu tượng đầu lâu máu, trong lòng liền lạnh buốt. Đây chính là một trong những băng hải tặc hung ác nhất trong vũ trụ — Đầu Lâu Máu. Ngươi ta đồn rằng bọn chúng sở hữu hành tinh riêng của mình, nhưng không ai biết nó nằm ở đâu, những kẻ từng đến đó thì đều không quay về. Thậm chí còn có tin đồn rằng, chỉ riêng thực lực của đám hải tặc này thôi cũng đủ sức chống lại, thậm chí là khai chiến với một quốc gia tinh tế cấp trung!

Nhìn số lượng và cấp bậc thể thuyền hiển thị trên màn hình lúc này, đây có lẽ chỉ là một nhóm rất nhỏ trong băng Đầu Lâu Máu, khả năng cao là chúng muốn ra ngoài cướp bóc một số đoàn thể nhỏ. Nhưng tại sao lại không hề sợ hãi mà lao thẳng về phía hạm đội của mình như vậy!? Dù sao thì bọn họ cũng là một hạm đội lớn mà!

- Ha ha, tứ đương gia, máy quét thể thuyền trung tử này quả thực rất dễ sử dụng, cướp về chưa đầy hai ngày mà đã tìm giúp chúng ta một con cá lớn thế này. Một đội vận tải thương mại lớn thế này vậy mà lại chỉ trang bị một đoàn lính đánh thuê hộ vệ cấp trung hạ lưu để hộ tống. Nếu mà chỉ dựa vào thiết bị và hệ thống dò tìm trước kia, đoán chừng khi nhìn thấy quy mô thương đoàn thế này, chúng ta đã trực tiếp dẹp bỏ ý định cướp bóc, quay đầu bỏ chạy rồi! - Lando (Randolph) có dáng người gầy nhỏ hưng phấn khua tay múa chân nói.

Lando là chuyên gia giám định của băng hải tặc Đầu Lâu Máu. Bởi vì vũ trụ quá lớn, các quốc gia tinh tế lại vô số kể, các nền văn minh khác nhau dung hợp với nhau tuy sinh ra một loại văn minh chung là văn minh cơ giáp, nhưng ở rất nhiều lĩnh vực khác lại có sự khác biệt rất lớn, trình độ văn minh cũng phân hóa rõ rệt. Do đó, hải tặc đôi khi sẽ phải phiền não vì cướp được đồ mà không biết đó là thứ gì, vứt đi thì sợ là đồ có giá trị, mà không vứt lại sợ là rác chiếm không gian trong tàu. Vì vậy, hải tặc bắt đầu nhắm đến một số học giả để chiêu mộ vào băng. Những học giả vốn không được coi trọng, thậm chí là chịu uất ức ở trong các quốc gia, dưới một hoàn cảnh đặc biệt nào đó đã gia nhập băng hải tặc. Ở đây ăn ngon uống say chơi vui lại dễ kiếm đồ, chỉ cần không bị quân đội của các quốc gia thực lực hùng mạnh hoặc liên minh tiêu tiệt thì những ngày tháng vẫn vô cùng thoải mái.

Horton (Hutton) mặc quân phục hạm trưởng màu đen, trên khuôn mặt góc cạnh thoáng hiện một nụ cười đắc ý. Lần này vốn chỉ ra ngoài dạo chơi một chuyến, không trông đợi gì có thể đụng phải con cá lớn nào, vậy mà bánh từ trên trời lại rơi xuống thật! - "Phóng chiến cơ vũ trụ ra, tấn công trực diện, đừng nói nhảm với chúng, đợi đến khi bọn chúng cầu xin rồi tính tiếp!"

Bên trong các thể thuyền của Tập đoàn Công ty Vận tải Đại Điểu lại đang nháo nhào cả lên. Đã ba mươi năm rồi đây là lần đầu tiên bọn họ đụng phải hải tặc trong truyền thuyết, lại còn là băng hải tặc Đầu Lâu Máu. Mỗi một thành viên thuyền viên đều biết đoàn hộ vệ chẳng qua chỉ là một đoàn lính đánh thuê cấp trung hạ lưu, hoàn toàn không có khả năng đối phó với sự cướp bóc của một băng hải tặc quy mô lớn.

- Hạm trưởng, trong tám chiếc tàu đổ bộ của chúng bay ra rất nhiều chiến cơ vũ trụ, dự đoán vượt quá năm mươi chiếc!

Lại là một con số kinh hoàng nữa. Thượng Đức Long biết đám hải tặc này sẽ không nói lý lẽ với ngươi đâu, lựa chọn duy nhất chỉ có chiến đấu. Ông liền kết nối trực tiếp với đoàn trưởng đoàn hộ vệ: - "Bảo đoàn trưởng Pail (Perrin) lập tức xuất binh ngăn chặn, lập tức xuất binh ngăn chặn!"

- Hạm trưởng xin hãy yên tâm, đoàn của chúng tôi vẫn luôn có tác phong nghề nghiệp rất mạnh, xin hãy cho chúng tôi thêm ba phút chuẩn bị, chúng tôi sẽ lập tức phái người xuất kích!

Thượng Đức Long gần như gầm lên: - "Ba phút sau chúng ta biến thành rác vũ trụ mất rồi! Xuất kích ngay bây giờ!"

Xẹt xẹt…, tai nghe chỉ truyền lại âm thanh ngắt kết nối…

Ba phút sau, đoàn lính đánh thuê quả nhiên đã xuất kích, nhưng không phải là nghênh chiến, mà là chuồn thẳng theo hướng ngược lại…

- Một lũ rác rưởi! - Thượng Đức Long bất lực gầm nhẹ một tiếng, trơ mắt nhìn các chiến cơ vũ trụ của hải tặc ngày càng tiến lại gần thương hạm đội.

Lúc này, trong bộ đàm lại vang lên một âm thanh khác, là giọng của Deck (Dirk) — hạm trưởng trên một chiếc tàu vận tải cấp A khác, cũng là phó thủ của Thượng Đức Long: - "Thượng chấp sự, đoàn lính đánh thuê Pail đã đào ngũ trước trận chiến, nhưng để lại một chiếc tàu hộ vệ cấp E lắp trên tàu của tôi, tám cỗ chiến đấu cơ giáp và mười chiến cơ vũ trụ! Phía bên anh cũng có một chiếc tàu hộ vệ cấp E, bảy cỗ chiến đấu cơ giáp và tám chiến cơ vũ trụ. Thêm hai ba phút nữa, chúng ta sẽ bước vào tầm bắn của lũ đĩ tưởi đó rồi. Nếu tiếp tục không kháng cự thì sẽ không kịp nữa đâu, xin hãy lập tức phái nhân viên tổ tàu tham gia chiến đấu…!"

Thượng Đức Long thở dài trong lòng, đây hiện tại là cách duy nhất rồi. Đám hải tặc vô nhân tính này thường là giết sạch, cướp sạch, đốt sạch, chỉ có kháng cự mới có cơ hội sinh tồn, nếu không chỉ có nước bị tàn sát.

Lập tức phân pho hơn hai mươi nhân viên tổ tàu lái chiếc tàu hộ vệ cấp E đó nghênh đón ra ngoài. Cùng lúc đó, chiếc tàu hộ vệ còn lại cũng bay ra từ một chiếc tàu vận tải bên cạnh, đi theo sau là sáu cỗ cơ giáp và bảy chiến cơ vũ trụ. Còn phía Thượng Đức Long thì chỉ có hai cỗ cơ giáp và bốn chiến cơ vũ trụ, thực sự là số người biết lái chiến đấu cơ giáp quá ít.

Thời khắc nguy cấp, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên màn hình lớn, cầu nguyện cho chiến thắng của phe ta. Thế nhưng đội xuất kích được thành lập tạm bợ rõ ràng không phải là đối thủ của đám hải tặc có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Chỉ vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi đã có ba chiến cơ vũ trụ bị bắn nát.

Không ai chú ý tới việc Tiêu Vũ Không đã lặng lẽ rời khỏi phòng điều khiển. Mộc Thang vừa mới nói cho cậu biết vị trí cất giấu của những cỗ chiến đấu cơ giáp đó.

Tiêu Vũ Không nhìn năm cỗ chiến đấu cơ giáp, trong lòng lập tức dâng lên một trào lưu sục sôi. Đây mới chính là chiến đấu cơ giáp thực thụ, tốt hơn cỗ cảnh giáp kia không biết bao nhiêu lần! Tuy nhiên, Mộc Thang vẫn chê bai đám cơ giáp này không tiếc lời, liên tục chửi bới là rác rưởi, Tiêu Vũ Không cũng chỉ đành làm ngơ.

Dưới sự giúp đỡ và lựa chọn của Mộc Thang, Tiêu Vũ Không thuận lợi bước vào khoang lái của một cỗ cơ giáp màu xanh lam. Những cỗ cơ giáp này để tiện cho việc xuất kích nên không bị khóa chết, rất dễ dàng khởi động.

- Tiểu Không đâu? - Trải qua rất nhiều lần nguy cơ, Đường Dao là người khôi phục sự bình tĩnh đầu tiên và phát hiện ra bên cạnh thiếu mất một người.

Gần như cùng lúc đó, một trong mấy màn hình nhỏ bên cạnh màn hình lớn xuất hiện ảnh đại diện của Tiêu Vũ Không: - "Xin hãy mở cửa thông đạo!"

- Vũ Không, đừng đi, bọn họ sẽ giải quyết ổn thỏa thôi, mau quay về đi! - La Lâm Na lo lắng lao lên phía trước hét lớn, bởi vì cuộc chiến trên màn hình lớn đã sớm bắt đầu rồi, bảy cỗ chiến đấu cơ giáp vừa bay ra lúc nãy đã có một cỗ bị bắn nát, chiến đấu thực sự quá tàn khốc.

Tiêu Vũ Không trong màn hình mỉm cười nhẹ:

- Tôi chỉ muốn bảo vệ mọi người, khoanh tay chịu chết không phải phong cách của tôi! Tin tôi đi, tôi sẽ quay về!

Đường Dao mím chặt môi, liếc nhìn Thượng Đức Long rồi nói:

- Chú Thượng Đức Long, hãy để Tiểu Không đi đi! Ở chỗ chúng tôi cậu ấy là đặc công vương bài, tin rằng ở đây cậu ấy nhất định cũng sẽ là một phi công vương bài, nhất định có thể đánh cho đám hải tặc đáng ghét đó rơi giáp đầu hàng.

Tiêu Vũ Không không phải là thuộc hạ của Thượng Đức Long, Thượng Đức Long không có quyền yêu cầu cậu tham chiến. Nhưng hiện tại nhân lực thực sự thiếu thốn, có thêm một phi công có thể lái chiến đấu cơ giáp có thể nói là đã gia tăng sức chiến đấu rất lớn, cũng có thêm một phần hy vọng. Ông nhìn Đường Dao rồi gật đầu, ra hiệu cho nhân viên điều khiển mở cửa khoang.

Một cỗ cơ giáp màu xanh lam với tốc độ cực nhanh lao vụt qua cửa thông đạo, bay thẳng vào không gian vũ trụ đã nổ ra chiến tranh.

Một hai phút là có thể bay vào chiến trường, thời gian tuy ngắn nhưng Tiêu Vũ Không vẫn tận dụng khoảng thời gian hữu hạn này để làm quen với môi trường và cần điều khiển trong khoang lái. Cỗ này cũng tương tự như chiếc cảnh giáp lái lần trước, chỉ là linh hoạt và thuận tiện hơn nhiều. Trong chân lực, sức cản gần như có thể bỏ qua, cần điều khiển cũng trở nên cực kỳ trơn tru. Chỉ cần lơ đễnh một chút, biên độ điều khiển sẽ bị quá đà, dẫn đến động tác quá lớn. Bây giờ Tiêu Vũ Không cuối cùng đã hiểu tại sao Mộc Thang lại yêu cầu cậu luyện tập vi điều khiển rồi.

Mấy ngày nay Tiêu Vũ Không không hề luyện tập vô ích, cộng thêm thể chất đặc biệt, trí nhớ cơ bắp cũng vượt xa người thường, rất nhanh cậu đã thích nghi với việc lái cơ giáp bay lượn trong chân không.

Đã trải qua quá nhiều nguy hiểm và sinh tử, đối với cục diện lúc này cũng như việc chính mình đang lâm vào trong đó, Tiêu Vũ Không vậy mà lại không hề có chút căng thẳng hay sợ hãi nào, ngược lại còn có chút kích động. Sự kích động này từ đâu mà có thì đến bản thân Tiêu Vũ Không cũng không rõ!

Vừa lao vào rìa chiến trường, Tiêu Vũ Không nhắm chuẩn một chiến cơ vũ trụ hải tặc đang né tránh một chùm tia la-de nào đó. Khoảnh khắc lướt qua bên cạnh mình, cậu mạnh mẽ giật mạnh cần điều khiển, cơ giáp vung tay tung ra một quyền, trực tiếp đánh thủng chiếc chiến cơ vũ trụ hải tặc xui xẻo này.

Chiến cơ vũ trụ là đơn vị tấn công nhỏ nhất trong chiến tranh vũ trụ, cũng là yếu nhất, nhưng lại là thứ không thể thiếu. Dù sao thì số người có thể lái chiến đấu cơ giáp quá ít, yêu cầu cũng quá cao, không giống như lái chiến cơ rất đơn giản thuận tiện, yêu cầu về thể chất cũng tương đối thấp. Do đó, trong các trận chiến tập thể ngoài vũ trụ, chiến cơ vẫn là một trong những thủ đoạn tấn công chủ yếu. Hơn nữa, uy lực tấn công của nó không hề nhỏ.

Hơn một trăm chiếc chiến cơ điên cuồng quét xạ về phía một chiếc tàu hộ vệ cấp F có trang bị lá chắn phòng thủ sơ cấp, chỉ mất chưa đầy vài phút là có thể oanh tạc chiếc tàu hộ vệ đến nát bét.

Tuy nhiên, chiến cơ vũ trụ so với chiến đấu cơ giáp thì kém xa lắm…

- Đồ ngốc, có ai đánh kiểu như cậu không hả? - Mộc Thang ôm mặt kêu lên trong không gian rồng. Vừa rồi Tiêu Vũ Không thế mà lại dùng một lối đánh kém trình độ như vậy, quả thực là ngoại đạo trong những người ngoại đạo. Nếu chiếc chiến cơ đó có chứa thứ gì có uy lực nổ lớn, áp dụng cách tấn công giáp lá cà thế không phải là tự chuốc họa vào thân sao?

- Mặc kệ nó đánh kiểu gì, đánh chết được đối thủ chính là phương pháp tốt! - Tiêu Vũ Không hưng phấn nói, không ngờ mình vừa lên sàn đã bắn nát một chiếc chiến cơ vũ trụ, cảm giác này rất tuyệt!

Mộc Thang trực tiếp cạn lời, nhưng hiện tại là lúc nước sôi lửa bỏng sinh tử, cậu không thể vì hờn dỗi mà không chỉ bảo được. Cậu lại nói tiếp:

- Ở bảng điều khiển nhỏ phía trước bên phải của cậu có một nút bấm nhỏ màu đỏ, trực tiếp ấn vào đó, cơ giáp sẽ tự động rút vũ khí tầm xa ở sau lưng ra. Sau khi lấy được vũ khí, nút bấm ở ngón trỏ tay phải sẽ tự động chuyển thành nút bắn. Tiếp theo ấn nút màu xanh lá ở bên trái, đó là khiên chắn tay trái. Lại ấn nút màu xanh dương bên cạnh, có thể bật lá chắn phòng thủ sơ cấp, các đợt tấn công la-de thông thường sẽ không có tác dụng với cậu nữa. Tiếp theo hãy bật mắt ưng video toàn phương diện, chú ý tình hình xung quanh mình, liên tục thay đổi tốc độ và phương hướng bay để tránh trở thành cái bia di động cho người khác. Còn lại thì tùy thuộc vào độ chuẩn xác của súng cậu thôi.

Ngay lúc Mộc Thang đang nói, tay của Tiêu Vũ Không đã bắt đầu hành động. Thao tác hoàn tất, trên tay cỗ cơ giáp màu xanh lam bất ngờ có thêm một khẩu súng la-de nhiệt độ cao plasma, màn hình hiển thị năng lượng đầy vạch. Trên tay trái thì có thêm một chiếc khiên lớn hình tròn, ngoài thân cơ giáp hình thành một vùng ánh sáng mờ hình tròn đường kính ba mươi mét.

Liên tục thay đổi tốc độ và phương hướng bay, nói thì dễ, làm mới khó. Hai tay Tiêu Vũ Không bận rộn không xuể, tỏ ra vô cùng chật vật. Một khi tốc độ tay tăng lên, về mặt vi điều khiển lại tỏ ra lực bất tòng tâm, độ khó hiển sự tăng vọt. Sự căng thẳng và kích động khiến đôi tay hơi run rẩy dẫn đến thao tác không chuẩn, động tác của cỗ cơ giáp màu xanh lam trông vô cùng buồn cười.

Tuy nhiên trên chiến trường chẳng ai có rảnh rỗi đi chú ý đến những điều này, chỉ có những người quan sát trận chiến trên chủ hạm của thương đoàn mới thỉnh thoảng phát hiện ra cỗ cơ giáp màu xanh lam đang chuyển động trong tư thế buồn cười này.

Khi còn làm đặc công trên Trái Đất, thiện xạ là môn học bắt buộc. Tiêu Vũ Không bắn trong phạm vi một trăm mét gần như trăm phát trăm trúng, độ giật của súng gần như không tạo ra ảnh hưởng gì với cậu. Nhưng dùng cơ giáp để bắn thì hoàn toàn không phải chuyện như vậy.

Tiêu Vũ Không vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát tốt việc bay lượn và phương hướng của cơ giáp, độ chính xác khi bắn súng thì có thể tưởng tượng được rồi. Chưa học đi mà đã muốn chạy thì ngã là điều không thể tránh khỏi. Liên tục bắn hơn chục phát mà không có chút chuẩn xác nào, ngược lại đối phương bắn tới hơn chục phát suýt chút nữa thì đánh trúng cậu, có một phát còn bắn trúng trực diện luôn. Nếu không có lá chắn phòng thủ thì chắc chắn đã bị thương rồi.

Tiêu Vũ Không trong khoang lái một phen tay chân luống cuống, nhưng cũng coi như trong hoảng loạn mà miễn cưỡng có thể để cơ giáp tiến hành tấn công trong lúc hành tiến, chỉ là hiệu quả tấn công thì không dám nhận xét.

Ngoại trừ Tiêu Vũ Không ra, mấy cỗ cơ giáp khác do thương đoàn phái ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nếu không phải các chỉ số mọi mặt của cơ giáp mạnh hơn chiến cơ vũ trụ quá nhiều thì đã sớm bị tiêu diệt từ lâu rồi. Còn các chiến cơ vũ trụ của thương đoàn thì gần như bị tiêu diệt toàn quân.

Chiến cơ vũ trụ của đám hải tặc chỉ bị bắn nát ba chiếc, trong đó có một chiếc là Tiêu Vũ Không ăn may bắn hạ, hai chiếc còn lại là do hai chiếc tàu hộ vệ cấp F bật tất cả pháo la-de điên cuồng oanh xạ mới bắn trúng. Tỷ lệ trúng đạn thấp đến mức suýt thành số âm, bởi vì trong lúc đó chúng còn tiện tay bắn nát một chiếc chiến cơ vũ trụ của phe mình. May mà phi công được phóng phéo thoát hiểm thành công, chui được vào trong tàu hộ vệ.

Ngay lúc năng lượng của tàu hộ vệ cấp F tiêu hao gần hết, không thể dùng pháo la-de bắn loạn xạ được nữa, chiến cơ vũ trụ của thương đoàn đã bị đám hải tặc đánh cho không còn một chiếc, cơ giáp thì chỉ còn lại ba cỗ, trong đó có cỗ cơ giáp màu xanh lam của Tiêu Vũ Không. Ba cỗ cơ giáp không bị bắn nát này đều có một điểm chung, đó là bọn chúng đều bật lá chắn phòng thủ, hay nói cách khác là bọn chúng còn biết cách bật lá chắn phòng thủ, còn những cỗ cơ giáp bị bắn nát kia thì ngay cả lá chắn phòng thủ mở như thế nào cũng không biết.

Đương nhiên trong đó còn có hai chiếc tàu hộ vệ cấp F phát huy tác dụng, chúng đã phân tán phần lớn các đợt tấn công, từ đầu đến cuối chỉ có hai ba chiếc chiến cơ quay quanh ba cỗ cơ giáp. Chút tấn công này còn không đánh thủng nổi lá chắn phòng thủ, nhưng nếu hai ba mươi chiếc cùng xông lên thì có bật lá chắn cũng vô dụng.

Lúc này các chiến cơ vũ trụ hải tặc đột nhiên dừng tấn công, rất có trật tự cùng nhau lùi lại…

Chẳng lẽ cứ kết thúc như vậy sao!?

Khi vô số đôi mắt trên chủ hạm của thương đoàn nhìn chằm chằm vào vật thể bay ra từ đuôi chiếc tàu khu trục hải tặc trên màn hình lớn, trái tim của mọi người lập tức rơi xuống đáy cốc, dường như mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Thứ chờ đợi bọn họ sẽ là kết cục gì đây? Chẳng lẽ thực sự phải bị đám hải tặc này giết chết sao…

Lando không ngờ đối phương có hai chiếc tàu hộ vệ cấp F tham gia chiến đấu mà tỷ lệ thương vong của hơn năm mươi chiến cơ vũ trụ bên phía mình lại chỉ có 5%, đối phương thậm chí còn không biết cách khai pháo thế nào, đây quả thực là bày ra cho bọn chúng cướp mà. Hắn nhe răng cười nói:

- Ha ha, thú vị thật đấy, một đoàn vận tải lớn như vậy vậy mà lại đi thuê một đám lính đánh thuê gà mờ như thế, chiến cơ còn không biết lái mà còn đòi đánh trận á? Đúng là cười rụng cả răng!

Horton nheo hai mắt nhìn mấy chiếc tàu hộ vệ đang dần rời xa trên ra-đa tầm xa, thầm cười một cách ẩn ý. Rõ ràng là đoàn hộ vệ của đối phương đã sớm cúp đuôi bỏ chạy từ lâu rồi. Hắn vẫy tay lớn một cái:

- Uy lực chiến cơ quá nhỏ, muốn bắn nát tàu hộ vệ thì tốn quá nhiều thời gian, gọi bọn chúng quay về đi, phái ba cỗ chiến đấu cơ giáp Đầu Lâu Máu loại V ra ngoài kết thúc chiến đấu, chuẩn bị sẵn sàng lên tàu đổ bộ, lát nữa lên trên cướp đồ!

Lando giật mình kinh ngạc. Chiến đấu cơ giáp Đầu Lâu Máu loại V chính là chiến đấu cơ giáp mạnh nhất trong băng hải tặc Đầu Lâu Máu hiện tại, đương nhiên là ngoại trừ chiến cơ Tinh Linh do bốn vị đương gia tự lái ra. Xem ra tứ đương gia chuẩn bị tiêu diệt toàn bộ đối thủ rồi.

Ở phía bên kia, mọi người đang nhìn màn hình. Thứ bay ra từ đuôi tàu khu trục hải tặc là ba cỗ cơ giáp màu đỏ máu, trước ngực mỗi cỗ đều có một hình vẽ đầu lâu lớn màu đỏ máu bằng kim loại, trông vô cùng dữ tợn!

Ba cỗ cơ giáp màu đỏ máu chỉ tăng tốc một cái là đã đến trước mặt ba cỗ cơ giáp còn sót lại cuối cùng của thương đoàn. Bọn chúng khinh miệt giơ khẩu súng lớn hình đầu lâu trong tay lên chỉ vào ba cỗ cơ giáp còn lại của thương đoàn rồi lắc đầu nhẹ, ngay sau đó liền phát động tấn công.

Nếu không có sự nhắc nhở trước của Mộc Thang, Tiêu Vũ Không thật sự sẽ bị phát súng bất ngờ này đâm trúng, cho dù là ở trong trạng thái có chuẩn bị thì cậu cũng chỉ né tránh trong gang tấc.

- Hắn muốn cận chiến với cậu, Vũ Không, thu súng la-de lại, rút đao cơ giáp ra! - Mộc Thang nhắc nhở đơn giản.

Có kinh nghiệm từ vừa nãy, Tiêu Vũ Không nhanh chóng làm theo lời Mộc Thang, nhưng động tác vẫn chậm hơn một chút. Phát súng thứ hai của đối phương đã ập tới, Tiêu Vũ Không giật mình hoảng hốt, mạnh mẽ kéo cần điều khiển tay trái, dùng khiên chắn đỡ lấy đòn tấn công của đối phương. Tuy nhiên cánh tay vẫn bị quét trúng một cái, lập tức bị cạo mất một lớp vỏ kim loại.

Trong lòng hoảng sợ, Tiêu Vũ Không hơi nổi giận, tốc độ ra tay cũng nhanh hơn trước một chút. Chưa đợi động tác của cơ giáp đối phương thu về, cậu đã mạnh mẽ nhấc chân đá tới. Rõ ràng đối phương không ngờ sẽ có chiêu này, suýt thì bị đá trúng, đáng tiếc là Tiêu Vũ Không vẫn chậm nửa nhịp.

- Mất mặt quá! - Mộc Thang thậm chí còn không muốn nhìn tiếp nữa.

Đúng lúc này, ở cách đó không lâu lại vang lên hai tiếng nổ lớn, cơ giáp của hai chiếc thương thuyền khác đã bị bắn nát! Hai tiếng nổ rõ ràng đã kích thích thần kinh của đối thủ của Tiêu Vũ Không, động tác linh hoạt hơn trước rất nhiều.

Tuy nhiên, Tiêu Vũ Không tranh thủ khoảng trống này cũng đã chộp được vũ khí trong tay. Keng keng…, hai cỗ cơ giáp đọ sức với nhau hai cái trong không gian, vũ khí kim loại khổng lồ bộc phát ra tiếng va chạm lớn. Không gian dù không thể truyền âm thanh, nhưng Tiêu Vũ Không ngồi trong khoang lái lại có thể nghe thấy âm thanh thông qua sự truyền dẫn của kim loại…

- Mình đỡ được rồi, yeah…, mình đỡ được rồi! - Tiêu Vũ Không tập trung cao độ quan sát đối phương một cách bình tĩnh, vậy mà lại có thể đỡ được hai phát súng mà không cần sự nhắc nhở của Mộc Thang, quả thực khiến cậu vui mừng một phen.

Đáng tiếc vui mừng chẳng tày gang, hô lên một tiếng tinh thần liền mất tập trung, phát súng thứ ba lao tới thế là không đỡ được nữa. Trong lúc thao tác loạn xạ, cậu né được chỗ chí mạng, nhưng cánh dực phía sau lại bị đâm thủng một lỗ. Đối phương tàn nhẫn vung tay lên, cây thương đâm thủng cánh dực xuyên qua đã xé rách toàn bộ cánh dực phía sau xuống.

- Cẩn thận phía sau… - Mộc Thang hét lên cực kỳ lớn.

Tiêu Vũ Không chỉ cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, theo phản xạ điều kiện đè bốn chiếc cần điều khiển xuống cùng một lúc, gần như dốc hết sức bú sữa mẹ, cỗ cơ giáp màu xanh lam kỳ quái cuộn tròn lại. Động tác tuy kỳ quái mà không thiết thực, nhưng lại vừa vặn né được chùm tia la-de bắn tới từ phía sau. Chùm tia đó sau khi cỗ cơ giáp màu xanh lam né đi đã suýt chút nữa thì bắn trúng đồng đội của đối phương.

Trong phòng điều khiển của chủ hạm thương đoàn phát ra một trận kinh hô. Trái tim của mọi người vẫn luôn treo lơ lửng ở cổ họng, biểu cảm trên khuôn mặt của mỗi người nhìn chằm chằm màn hình lớn vẫn luôn xoắn xuýt. La Lâm Na siết chặt hai tay đặt trước ngực thầm cầu nguyện, bây giờ chỉ còn lại một mình Tiêu Vũ Không thôi, ba chọi một hoàn toàn không có phần thắng, chỉ cần cậu đừng chết là được.

Phúc lớn mệnh lớn né được, nhưng luùm tia vẫn quét trúng lưng của cỗ cơ giáp màu xanh lam, cánh dực còn lại cũng bị quét bay mất.

Ba cỗ cơ giáp cùng lúc vây lên, liên tục phát động các đòn tấn công không chí mạng về phía Tiêu Vũ Không, trực tiếp coi cậu như trò tiêu khiển mà chơi đùa. Trong khi đó, cụm chủ hạm hải tặc tích tụ năng lượng, phóng ra hai phát pháo giải quyết nhẹ nhàng hai chiếc tàu hộ vệ cấp F đang thoi thóp của thương đoàn. Bây giờ lực lượng kháng cự còn lại của phía thương đoàn chỉ có mỗi cỗ cơ giáp màu xanh lam do Tiêu Vũ Không điều khiển. Rõ ràng là lực lượng kháng cự kiểu này hoàn toàn không thể phát huy được bất kỳ tác dụng nào.

Tiêu Vũ Không trơ mắt nhìn hạm đội chủ lực của hải tặc chạy thẳng về hướng chiếc thương thuyền đang đậu. Tốc độ của tàu vận tải hoàn toàn không thể nhanh bằng những chiến hạm hải tặc này, tốc độ chênh lệch ít nhất là gấp đôi, trốn là chuyện không thể nào, cho dù có mở cờ trốn chạy thì cũng sẽ bị tấn công.

Còn bản thân thì trực tiếp bị biến thành tấm bia di động, ba cỗ cơ giáp màu đỏ máu luân phiên oanh tạc bằng quyền cước. Tiêu Vũ Không ngồi trong khoang lái bị những cú va đập và chấn động liên tục làm cho hoa mắt chóng mặt, lần đầu tiên trải nghiệm sự thống khổ bị hành hạ tơi tả. Không gian vũ trụ là thiên hạ của cơ giáp, thể nhục có cường tráng đến đâu khi đến vũ trụ cũng không thể đối chọi lại với cơ giáp cường đại. Lúc này Tiêu Vũ Không hoàn toàn không có sức phản kháng, thấm thía điều đó sâu sắc. Nếu là đánh nhau tay đôi trên mặt đất, phi công của ba cỗ cơ giáp đầu máu chắc chắn không phải đối thủ của cậu, nhưng hễ bước vào cơ giáp thì cậu chỉ có nước bị ăn đòn…

Nhìn chiếc tàu đổ bộ của hải tặc ngày càng tiến lại gần, lòng bàn tay Đường Dao bắt đầu phát ra âm thanh lách tách, những tia điện chớp lóe nhảy múa cuồng nhiệt trong lòng bàn tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười tàn độc. Đánh nhau ngoài vũ trụ cô không rành, bởi vì không biết lái cơ giáp cũng chẳng biết lái chiến cơ hay bất kỳ cỗ máy nào. Nhưng đánh nhau tay đôi thực chiến, cô — thiếu nữ điều khiển điện — chưa từng ngán bất kỳ ai. Nhớ ngày trước không biết bao nhiêu kẻ trốn truy nã siêu cấp quốc tế có năng lực đặc biệt đã bị cô sét đánh cho tiêu đời.

Thế nhưng ngoại trừ Đường Dao ra, trên mặt tất cả những người khác đều phủ một màu tuyệt vọng. Trên tàu vận tải tuy có vũ khí, cũng có nhân viên bảo an chuyên trách không phải đoàn hộ vệ, nhưng cho dù tất cả mọi người đều được trang bị vũ khí thì cũng không thể là đối thủ của đám hải tặc hung ác tàn bạo này.

Thượng Đức Long cầm micro lên rồi lại đặt xuống, ông muốn phát lệnh bỏ tàu, nhưng cho dù tất cả đều lên thuyền cứu sinh thì cũng không thể trốn thoát được. Đối phương có rất nhiều chiến cơ vũ trụ, rất dễ dàng có thể tiêu diệt toàn bộ thuyền cứu sinh trong nháy mắt. Chẳng lẽ hàng vạn nhân viên tổ tàu ngày hôm nay thực sự phải bỏ mạng ở nơi này sao? Tín hiệu cầu cứu phát đi từ lúc ban đầu cho đến bây giờ vẫn không nhận được hồi âm…

- Giao quyền điều khiển cơ giáp cho tôi, mau lên, đợi đến khi lũ hải tặc trong những chiếc tàu đổ bộ đó leo lên thương thuyền thì sẽ không kịp nữa đâu! - Mộc Thang lại một lần nữa hét lên.

Tiêu Vũ Không lập tức gạt tấm chắn kim loại trên bảng điều khiển ra, rút sợi cáp quang trên bộ não quang của cơ giáp ra rồi cắm vào con mắt rồng trên cổ tay phải của mình…

Ba viên phi công của ba cỗ cơ giáp Đầu Lâu Máu nhìn đối thủ bất kham như vậy, trong lúc đánh đập thậm chí còn bắt đầu trò chuyện với nhau.

- Một thương đoàn lớn thế này, vậy mà phi công cơ giáp mạnh nhất lại có trình độ thế này thôi, thực sự khiến người ta thất vọng quá!

- Thất vọng cái khỉ gì, nếu ngày nào cũng gặp phải một đám đồ ngốc thế này, chúng ta chẳng mấy chốc là có thể xây dựng đế quốc Đầu Lâu Máu rồi.

- Nói có lý, hay là tiễn hắn lên đường đi, đừng để đám người trên tàu đổ bộ kia lên thương thuyền trước, đem cất giấu hết đồ tốt đi!

Nói đoạn, ba cỗ cơ giáp đồng thời rút súng đại hồng ra, đâm mạnh vào cỗ cơ giáp màu xanh lam từ ba hướng khác nhau.

Biến cố lại xảy ra vào lúc này……

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ của Mạng văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Piaotian Literature - Piao Yue Tian Kong's Novel Reading Network All rights reserved.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.