Đào Tĩnh tu vi thực ra tương đương với Cao Vận, dù có cao hơn cũng chẳng đáng là bao.
Cô rút kinh nghiệm từ Cao Vận, vừa bắt đầu trận đấu đã giành thế chủ động, triệu hồi bổn mệnh phi kiếm, trong khoảnh khắc chém ra một mảng kiếm ảnh, không cho Tống Sơ Hàm có cơ hội tung ra chiêu lạ.
Trong chốc lát, trên đài tỷ thí dày đặc toàn là kiếm quang.
Thế nhưng, như vậy có thể cản được Tống Sơ Hàm sao?
"Thanh Liên Kiếm Quyết!"
Cũng là kiếm chiêu.
Nàng không sử dụng Trảm Tiên Kiếm, bởi đối phó với người đàn bà này còn chưa cần đến nó.
Nàng tiện tay ngưng tụ ra một thanh băng kiếm nhỏ nhắn, sau khi chắn lại kiếm quang đang lao tới, cũng vung ra một đóa Thanh Liên kiếm hoa lạnh lẽo thấu xương.
Ánh mắt mọi người dưới đài đều dán chặt vào đó, im lặng không nói.
Thực lực của Đào Tĩnh được rất nhiều người biết rõ, nhưng chuyện Tống Sơ Hàm phất tay đánh bại Cao Vận lúc nãy, trông giống một huyền thoại hơn. Bây giờ không ai dám coi thường nàng nữa, trong lòng rất nhiều người đều đang mong chờ xem lần này nàng sẽ dùng thủ đoạn gì để chiến đấu, bao gồm cả đám phóng viên đang bận rộn quay phim ghi hình phía dưới.
"Cũng là dùng kiếm, vậy mà lại là băng kiếm tự mình ngưng tụ!"
"Hàn Băng Áo Nghĩa này, thật sự lĩnh ngộ sâu sắc quá!"
Một vị tiền bối của Bích Du Cung không kìm được cất tiếng, càng thêm hài lòng với nàng. Nếu không thể thu nhận vào môn hạ, bà ta ngủ cũng chẳng yên giấc.
Một đóa Thanh Liên kiếm hoa, mang theo chân ý hàn băng, lơ lửng giữa không trung.
Vô số kiếm quang chớp nhoáng lao tới, nhưng chỉ cần tới gần đóa Thanh Liên hàn băng kiếm hoa này, lập tức sẽ hóa thành hư vô.
Đào Tĩnh trong lòng vô cùng sốt ruột, kiếm thế thay đổi, quát khẽ một tiếng: "Thiên Địa Vô Cực, Thiên Cang Kiếm Pháp!"
Cô muốn tung đại chiêu rồi.
Thế nhưng, chiêu này đối với Tống Sơ Hàm tuyệt đối không hề xa lạ, bởi vì Vân Kiều Kiều đã từng thi triển trước mặt nàng không dưới mười lần.
Nói cách khác, dù có xa lạ thì đã sao?
Thanh Liên kiếm hoa nhẹ nhàng xoay chuyển, cánh hoa bay lượn, biến thành từng đóa băng hoa.
Chúng bay múa chậm rãi trên đài tỷ thí, tựa như những tinh linh nhỏ bé, vậy mà có thể mặc kệ kiếm quang của Đào Tĩnh, xuyên thấu qua, bay múa về phía người cô ta, tựa hồ như có một luồng gió lạnh thổi tới từ hư không.
Đẹp!
Đây là ấn tượng đầu tiên của người khác về những đóa băng hoa này.
Thế nhưng Đào Tĩnh lại kinh hãi biến sắc, lúc nãy Cao Vận chỉ dính phải một đóa băng hoa đã đứt phi kiếm, mất ngón tay, mà bây giờ cô phải đối mặt với mấy chục đóa băng hoa, thế thì còn sống sao nổi?
Thân hình cô lùi lại cấp tốc, lùi một mạch tới tận mép đài tỷ thí cách đó mấy chục mét, một kiếm trong tay hóa thành vạn kiếm.
"Thiên Cang Kiếm Pháp, Vạn Kiếm Tề Phát!"
Trong chớp mắt, hàng ngàn phi kiếm tấn công về phía những đóa băng hoa này.
Tuy nhiên, một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra, tất cả số phi kiếm chạm vào băng hoa đều hóa thành vụn băng, vỡ vụn mà kết thúc.
Thế nhưng những đóa băng hoa trên không trung kia, không đóa nào bị phá hủy, vẫn như cũ, phất phơ bay múa.
Tử Huân nhìn những đóa băng hoa kia nói: "Tu vi của Hàm Hàm thật sự thâm bất khả trắc, hàn băng chi khí ẩn chứa trong những đóa băng hoa của nàng ấy còn mạnh hơn cả Băng Long của ta, đây là thực sự lĩnh ngộ được chân ý của hàn băng rồi!"
Diệp Khai cười nói: "Huyết mạch truyền thừa của nàng ấy rất đặc biệt, việc lĩnh ngộ áo nghĩa cũng dễ dàng hơn người khác, dùng Thanh Liên Quỳ Thủy Quyết để vận dụng Hàn Băng Áo Nghĩa quả thực là hỗ trợ lẫn nhau. Đây vẫn là khi chưa dùng đến thiên phú kỹ năng, nếu không ta cũng không phải đối thủ của nàng ấy."
Tử Huân nói: "Vậy anh cẩn thận chút, đừng để nàng ấy đánh cho."
Diệp Khai nắm lấy tay cô, khẽ nói: "Nàng không giúp ta sao?"
"Ta à... ta không giúp bên nào cả, giúp bên nào cũng không hay."
Trong lúc nói chuyện, phi kiếm trong tay Đào Tĩnh "keng" một tiếng rơi xuống đất, lớn tiếng kêu lên: "Dừng, ta nhận thua!"
Mấy chục đóa băng hoa vây quanh cơ thể cô, nhiệt độ lạnh đến cực điểm khiến cô cảm thấy tay chân tê dại cứng đờ, càng bị nỗi sợ hãi cái chết đè nén đến mức không thở nổi, cuối cùng thực sự không chịu nổi áp lực, đành mở miệng đầu hàng.
"Bộp bộp bộp..." Mộc Bảo Bảo vỗ tay, kêu lên: "Hàm tỷ tỷ, giỏi quá!"
Mà Tống Sơ Hàm một tay khẽ vung, những đóa băng hoa kia đồng loạt bắn về phía cơ thể Đào Tĩnh.
"Á——"
Đào Tĩnh kinh hãi biến sắc, hét lên chói tai.
Trọng tài Thục Sơn bên cạnh cũng rống lên một tiếng: "Dừng tay, cô ấy đã nhận thua rồi!"
Thế nhưng, tình huống Đào Tĩnh bị băng hoa oanh thành vụn băng đã không xảy ra.
Mấy chục cánh băng hoa đó rơi xuống lưng, mông, ngực của cô, giống như bông tuyết bình thường, lập tức hóa thành giọt nước, trượt xuống đất.
Tống Sơ Hàm khẽ mỉm cười nói: "Thực ra cô không cần phải nhận thua nhanh như vậy, những đóa băng hoa này không làm gì được cô đâu."
Giả à?
Tim Đào Tĩnh thắt lại, uất ức muốn hộc máu.
Thế nhưng, lời nhận thua đã thốt ra, muốn nuốt lời cũng không thể.
Huống hồ cô cảm thấy Tống Sơ Hàm không nói thật, mối đe dọa tử vong trên những đóa băng hoa kia lúc nãy rõ ràng và chân thực như thế, không thể là giả được.
Sau đó, trọng tài tuyên bố kết quả, Tống Sơ Hàm lại thăng một hạng, trở thành hạng tư.
Giờ phút này, Nạp Lan Vân Dĩnh cũng đang rục rịch, muốn lên đài khiêu chiến.
Thế nhưng nơi đó phía sau vẫn còn hơi đau, cô sợ có ảnh hưởng, đành phải gượng ép đè nén lại, tay lặng lẽ mò lên eo Diệp Khai, véo mạnh một cái.
Tên khốn kiếp đáng chết này, không biết nhẹ tay một chút sao? Người khác bảo anh làm gì, anh không biết phản kháng à?
Hừ, chắc chắn trong lòng thích lắm!
Đúng lúc này, không biết ai hô lên một tiếng: "Mau đi xem đi, Phàm, quán quân Kỳ Lân Bảng khóa trước ra tay rồi, vừa tới đã khiêu chiến Tiết Thanh Kiệt có điểm tích lũy cao nhất!"
Một lời vừa ra, rất nhiều người như thủy triều ùn ùn kéo theo người đó về phía trước.
Diệp Khai thậm chí thấy không ít người của Ngũ Đại Ẩn Môn cũng đi qua xem.
"Chúng ta cũng đi xem thử, hôm qua đã nghe rất nhiều lời đồn về vị Phàm này, nghe nói là một người rất thần bí."
Tử Thiên nói, cũng đi theo.
Sau đó Tống Sơ Hàm xuống đài, mọi người cùng nhau đi qua, ngay cả Diệp Khai cũng rất hứng thú với người đó, nhớ năm đó lần đầu tiên nghe nói đến người này, vẫn còn ở trường đại học Trường Thanh.
Trên đài tỷ thí số 90.
Tiết Thanh Kiệt mặc áo đen, hắn là một con ngựa ô trong kỳ xếp hạng Kỳ Lân Bảng lần này, xuất thân từ Đông Hoa Tông, trước kia danh tiếng không nổi bật; có người quen biết hắn tung tin ra, nói Tiết Thanh Kiệt trước kia không hề xuất sắc, thiên phú tu vi chỉ có thể coi là tầm trung trở xuống, còn kém hơn cả những người cùng lứa khác, không ngờ lần này lại có thể một bước thành danh, đánh bại Tề Khai Sướng, trở thành hạng nhất, đúng là điển hình của "Điểu ty" (diao si) nghịch tập.
Trong đó, chắc chắn có bí mật không ai biết.
Mà Phàm mặc áo trắng kia, lại là một sự tồn tại thần bí hơn.
Trên mặt hắn, đeo một chiếc mặt nạ có khuôn mặt đang khóc, dáng người trang phục đó, thật sự đến nam nữ cũng không phân biệt nổi.
Có người bàn tán xôn xao——
"Đã lên đài thi đấu rồi, hắn còn đeo mặt nạ, đây là không dám gặp người ta đến mức nào vậy chứ?"
Một người trung niên bên cạnh người đó lập tức bịt miệng hắn lại: "Nhỏ tiếng thôi, chú chán sống rồi à?"
"Sao vậy, chuyện này cũng không nói được à?"
"Chú đúng là điếc không sợ súng mà, vị này không chỉ thần bí, mà còn cực kỳ nguy hiểm, chưa từng có ai nhìn thấy diện mạo thật của hắn, nghe nói những người nhìn thấy hắn, đều chết hết rồi, khuôn mặt của hắn là một loại nguyền rủa."
"Anh không đùa đấy chứ?" Người đó sợ toát mồ hôi hột.
Diệp Khai ở bên cạnh nghe thấy, vốn dĩ định dùng thấu thị nhìn vào bên dưới mặt nạ của hắn xem sao, nghe vậy cũng không khỏi do dự, ánh mắt thấu thị lập tức trượt xuống dưới, ai ngờ lại nhìn thấy thứ không nên nhìn, tên Phàm này... bên dưới vậy mà không có gì, là một... người nữ.