Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 5217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1672
Trận chiến đảo Kinh Cức

❊ ❊ ❊

"Ầm——"

Thân thể của Tiêu Tự Hồ vừa mới nhảy lên chưa cao đã phát ra một quầng sáng màu vàng đất, sau đó ngã nhào xuống đất như một con ếch.

Xung quanh rơi ra mấy thứ nát bét, đều là những mảnh vỡ của các pháp bảo hộ thân đã bị đánh nát trong đợt lôi kiếp này. Pháp bảo phòng ngự của tên này đúng là khá nhiều, đủ bảy tám món; thế nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, tất cả đều tan thành mây khói chỉ trong một đợt lôi kiếp. Quần áo trên người cũng biến mất sạch sành sanh, cả người máu me lẫn lộn với than cháy đen, nhìn như đã chết rồi.

"Tự Hồ?!"

Người nhà họ Tiêu ai nấy đều biến sắc, vừa nãy còn cười trên nỗi đau của người khác rất khoái chí, bây giờ lại cảm thấy đau lòng.

Tuy nhiên, lôi kiếp trên trời vẫn chưa tan đi, họ cũng không dám lại gần.

Tử Huân và Tống Sơ Hàm nhìn thấy cảnh này, sau khi kinh ngạc một lát liền cười lớn, tên này hoàn toàn là tự làm tự chịu, gậy ông đập lưng ông.

"Ứ ừ——"

Đúng lúc này, Tiêu Tự Hồ đang nằm bò trên đất khó khăn bò dậy, thế mà vẫn chưa chết.

Tuy nhiên, một đợt lôi kiếp khác trên trời đã ngưng tụ thành hình, nhìn dáng vẻ sắp sửa giáng xuống nữa rồi.

Tiêu Tự Hồ sợ mất mật, gào thét về phía sau: "Tiêu Tự Vĩ, ta đào mả tổ nhà ngươi, đồ khốn kiếp, ngươi hại chết ta rồi!"

Hắn vừa kêu vừa cắm đầu chạy thục mạng... trong tình trạng không mặc quần áo.

Ngay sau đó, lôi kiếp trên trời lại hạ xuống lần nữa, lần này bắn thẳng tắp về phía đỉnh đầu hắn.

"Ầm ầm——"

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Trên bầu trời rơi xuống mấy miếng thịt và xương vụn bị cháy sém, Tiêu Tự Hồ tu vi Phân Thần trung kỳ cứ thế bị hại chết một cách bi thảm, ngay cả linh hồn cũng không kịp chạy thoát.

Người nhà họ Tiêu kêu khóc thảm thiết, sau đó phát hiện phía trước có bóng người lóe lên, Diệp Khai đang ôm Nạp Lan Vân Dĩnh đã xuất hiện trở lại. Trong tay hắn cầm một cây gậy đen to bằng cánh tay, chính là Vạn Ma Độ Ách Bổng.

Nếu không có món đồ này, muốn dễ dàng dẫn dụ lôi kiếp sang người khác thì đúng là hơi khó.

Tất nhiên, Địa Hoàng Tháp cũng là thứ không thể thiếu.

Nếu đợt lôi kiếp vừa rồi giáng thẳng lên đầu hắn, e là hắn cũng rất khó mà chống đỡ nổi.

Tiêu Tự Hồ vừa chết, uy lực của lôi kiếp lập tức giảm xuống.

Chỉ còn lại vài đợt lôi kiếp, đối với hắn mà nói thì nhẹ nhàng vô cùng.

Thế nhưng, người nhà họ Tiêu vừa mất đi một Tiêu Tự Hồ thì không đứng yên được nữa. Món nợ máu này đương nhiên lại tính lên đầu nhóm người Diệp Khai. Tiêu Tự Vĩ tự trách mình hai câu, sau đó đưa tay chỉ về phía Tử Huân và Tống Sơ Hàm cách đó không xa, lớn tiếng gầm lên: "Người độ kiếp tạm thời không quản, bắt lấy hai ả đàn bà kia trước, sống chết không cần!"

"Vút vút vút——"

Người nhà họ Tiêu lập tức hành động.

Huyền Âm Thính Địa Trượng trong tay Tử Huân múa tít, lập tức bao bọc lên người cả hai một vòng hào quang rồng sáng, khoảnh khắc tiếp theo, một hàng băng long được triệu hồi ra.

Tống Sơ Hàm chỉ Trảm Tiên Kiếm tới tấp: "Huân Huân, hôm nay chúng ta hãy mở một cuộc tàn sát!"

Tử Huân liếc nhìn Diệp Khai và Nạp Lan đang ở trên không, gật đầu, vẻ mặt kiên định: "Tông chủ Bồng Lai đến bây giờ vẫn chưa lộ diện, xem ra dù là tự nguyện hay không tự nguyện, thì cũng đều đã từ bỏ chúng ta rồi. Chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình, tuyệt đối không được để họ quấy rầy tiểu đệ."

Nàng vừa nói vừa lóe người, đi đầu đón đánh đám người nhà họ Tiêu đang lao tới.

Tống Sơ Hàm bám sát theo sau, cất tiếng cười giòn giã: "Người của Phượng phái chúng ta, có khi nào sợ ai chưa?"

Trên Trảm Tiên Kiếm, một tầng sương băng hiện ra, sau lưng nàng xuất hiện một ảo ảnh nữ thần băng giá khổng lồ. Những bông tuyết mang theo sự băng phong chết chóc đang nhanh chóng ngưng kết, từng mảnh, từng mảnh, cả một mảng lớn!

"U——, ầm ầm ầm——"

Trọn vẹn ba mươi con băng long mang theo khí thế không gì cản nổi, lao thẳng vào đám người đi đầu của nhà họ Tiêu trước một bước.

"Giết!"

Người nhà họ Tiêu cũng không yếu, khí thế như cầu vồng, hành động như sóng dữ.

Đồng loạt rống lên một tiếng lớn, đủ loại pháp bảo tung ra, hai bên lập tức đâm sầm vào nhau.

"Phong Giới Phược Tỏa!"

Pháp thuật tấn công của Tử Huân vô cùng sắc bén, đặc biệt là bây giờ có pháp bảo trợ giúp, càng như hổ mọc thêm cánh. Phong Giới Phược Tỏa vừa xuất, lập tức trói buộc một nhóm đệ tử nhà họ Tiêu, làm chậm hành động của bọn họ, rồi để băng long cùng vây công.

Cảnh tượng như vậy khiến người nhà họ Tiêu kinh hãi không thôi.

Cảnh tượng Tiêu Lãnh Liễu bị giết, bọn họ chưa tận mắt chứng kiến, hiện giờ mới thực sự cảm nhận được sự không tầm thường của những kẻ từ Phàm giới đến đây. Hèn gì có thể giết chết Tiêu Lãnh Liễu, trọng thương Thanh Phong.

"Đoạn Nguyệt Không Minh Phá!"

"Thiên Sương Âm Hồn Thoa!"

Trong chớp mắt, không biết bao nhiêu đệ tử nhà họ Tiêu lập tức mất mạng tại đây.

Công phu của Đại tế ti tộc Huyền Minh, thiên biến vạn hóa, khó lòng phòng bị. Uy lực âm bạo cực mạnh đã khiến người ta hồn bay phách lạc, không ngờ Thiên Sương Âm Hồn Thoa còn là thứ hung tàn khủng khiếp hơn. Từng đợt âm khí gào thét, lạnh thấu xương, thổi vào người khiến linh hồn không nhịn được run rẩy, đầu đau như muốn nứt ra, toàn thân run cầm cập.

Cùng lúc đó, những bông tuyết của Tống Sơ Hàm cũng nối tiếp nhau ập tới.

Áo nghĩa băng giá cực lạnh đó, chạm vào người một mảnh là lập tức hóa thành tượng băng, dưới sự tàn phá của băng long, trực tiếp biến thành đống thịt vụn.

Đây là một cuộc tàn sát!

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, đệ tử nhà họ Tiêu lao lên đã đổ gục hàng loạt. Những người phía sau nào còn gan dạ mà xông lên chịu chết? Không biết ai hét lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy, những người bên cạnh lập tức bắt chước theo.

"Nhà họ Tiêu không có kẻ đào ngũ!" Tiêu Tự Vĩ gầm lên một tiếng, từ phía sau xông lên, rút trường đao chém liên tiếp ba nhát vào đám đệ tử nhà họ Tiêu đang rút lui. Tên này thực sự tàn nhẫn độc ác, đối với người của mình cũng ra tay, ba đao lấy đi ba mạng người.

Thế tan chạy lập tức bị hắn chặn lại.

"Tất cả người nhà họ Tiêu, theo ta giết địch!" Tên này tu vi rất cao, là Phân Thần hậu kỳ, cộng thêm tác oai tác quái ở Bồng Lai, không biết trong tay nắm bao nhiêu pháp bảo cao cấp. Cây đại đao trong tay chính là một món thần khí có cấp bậc, xông lên chém giết điên cuồng. Những con băng long đó căn bản không phải đối thủ của hắn, lập tức bị chém thành băng vụn.

Áo nghĩa băng giá của Tống Sơ Hàm cũng không có tác dụng lớn với hắn.

Cuộc tấn công phối hợp của Tử Huân và Tống Sơ Hàm lập tức bị cản trở, cộng thêm người nhà họ Tiêu phía sau đều xông lên cả, kẻ tu vi cao đánh cận chiến, kẻ thấp đánh tầm xa, áp lực lên hai người lập tức đè nặng như núi, liên tục lùi bước.

"Ầm ầm——"

Đúng lúc này, Diệp Khai và Nạp Lan Vân Dĩnh cuối cùng đã vượt qua đợt lôi kiếp cuối cùng.

Kim quang lôi kiếp hiển hiện.

"Huân Huân, Hàm Hàm, hai người đi trước đi!"

Diệp Khai đã sớm nhìn thấy tình hình bên dưới.

Vừa nãy kháng cự lôi kiếp, không ngừng dùng Lục Tự Chân Ngôn Thuật nên không thể lên tiếng, bây giờ ở trong kim quang, hắn lập tức mở miệng bảo họ rút lui trước.

Tử Huân vừa triệu hồi băng long ngăn cản cao thủ nhà họ Tiêu, vừa tranh thủ hét lớn: "Còn hai người thì sao?"

Diệp Khai gầm lên trên không: "Không cần lo cho chúng tôi, tôi tự có cách, hai người mau đi đi!"

Tống Sơ Hàm biết hắn có nhiều lá bài tẩy, hơn nữa dưới kim quang lôi kiếp cũng không sợ bị tấn công, lập tức vung kiếm chém mười bảy mười tám nhát, tạo ra một vùng thiên địa băng sương, thậm chí còn lập ra một kết giới lồng giam băng giá trước mặt, kéo Tử Huân chạy như điên về phía sau.

Đối mặt với nhiều cao thủ nhà họ Tiêu như vậy, hai nàng quả thực khó lòng chống đỡ.

Huống hồ, phía sau vẫn còn đang kéo đến không dứt.

Diệp Khai nhìn thấy mà nóng lòng, nhưng kim quang lôi kiếp cần có thời gian chừng một tuần trà, không phải cứ muốn đi là đi được, huống hồ Nạp Lan cần tắm mình trong kim quang lôi kiếp để nâng cao cảnh giới.

Tiêu Tự Vĩ liếc nhìn Diệp Khai và Nạp Lan đang dưới kim quang lôi kiếp, lại nhìn đám đệ tử nhà họ Tiêu chết hàng loạt dưới đất, lớn tiếng ra lệnh: "Tự Mạch, ngươi và lão Hình ở lại, những người khác cùng ta đuổi theo, không chém chết bọn chúng, ta không mang họ Tiêu!"

Hô xong, lập tức dẫn một đám người điên cuồng đuổi theo phía trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1645
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.