Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 5146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1623
Thanh Ngọc Đoạn Thần Thủ

❊ ❊ ❊

"Ư..."

"Trời đất ơi!"

Hai lão già sống hơn mấy ngàn năm nhìn Diệp Khai, con ngươi suýt chút nữa rơi ra khỏi hốc mắt.

Ai cũng biết, luyện đan sư luyện chế đan dược đều có tỉ lệ thất bại, cấp bậc càng cao, tỉ lệ thất bại lại càng cao, cho dù là luyện đan sư thất cấp cũng không dám khẳng định nhất định có thể luyện chế thành công lục cấp đan dược.

Cho nên Diệp Khai nói thử một chút, bọn họ cảm thấy hắn khẳng định chính là luyện đan sư từ lục cấp trở lên rồi, nếu không sao lại nói như vậy.

"Ngươi thật sự có thể luyện chế ra sao?" Hoa Tưởng Dung vẫn cảm thấy khó tin, quả thực không dám tin nổi!

"Không nói chắc chắn, luyện đan không có bảo đảm tuyệt đối, huống chi là lục cấp đan dược..." Diệp Khai nói, trong đầu nghĩ đến, nếu mình có thể hóa giải trận hạo kiếp này, không biết có thể thu hoạch được bao nhiêu công đức kim quang, biết đâu sẽ có một triệu ấy chứ!

Còn kết quả tệ nhất là, mười vạn công đức vừa mới nhận được coi như đổ sông đổ biển, dù sao cũng kiếm được dễ dàng, lãng phí cũng không đau lòng.

Hắn sau đó hỏi: "Đan phương có không? Nguyên liệu... đủ không?"

Tô Ngôn khựng lại một chút, lập tức nói: "Đan phương có, tên là Đại Giải Chướng Đan, lục cấp hạ phẩm."

Âu Tú Trân liền nói: "Ta lập tức đi tìm Long Kế Dương, nguyên liệu không có cũng phải có, Đông Hoa Tông không có, có thể tìm toàn bộ tu chân môn phái để trưng tập."

Thế là, chuyện này cứ như vậy mà quyết định.

Mà Diệp Khai cũng trở thành đối tượng được chăm sóc trọng điểm, bị Tô Ngôn nghiêm ngặt bảo vệ, hơn nữa lão già này đối với hắn vô cùng hứng thú, sao còn không tranh thủ cơ hội này để kéo gần quan hệ chứ? Đối với Đại La Thiên khoe khoang đủ điều, lôi kéo đủ kiểu, chỉ muốn Diệp Khai chọn Đại La Thiên làm chỗ dựa và bối cảnh, quả thực chính là muốn chọn đệ tử rồi.

"Đệ đệ, ta cùng Hàm Hàm đi tìm ca ca ta, lúc đó sẽ tới tìm ngươi." Tử Huân kéo Tống Sơ Hàm nói.

"Được, cẩn thận chút."

Hiện nay Đông Hoa Tông và thế giới bên ngoài đã nối lại liên lạc, các đài truyền hình các nước cũng thi nhau đưa tin, nhận được sự quan tâm trên phạm vi toàn thế giới, mặc dù lúc này vẫn là tầm một giờ sáng, nhưng không nghi ngờ gì đã làm lay động lòng người, kẻ thức trắng đêm nhiều vô kể, ngay cả người ở trong Ngọa Long Sơn Mạch cũng hết sức quan tâm đến động thái này.

Trước đó không liên lạc được với Diệp Khai, giờ tín hiệu thông suốt, điện thoại của Mễ Hữu Dung lập tức gọi vào di động của Diệp Khai.

Nàng và Hồng Miên, lúc này đã đến bên ngoài Đông Hoa Tông, chỉ là Hộ Sơn Đại Trận mở ra, bị chặn ở bên ngoài không vào được.

"Các nàng cứ đợi ở bên ngoài đi, hiện tại đã nghĩ ra một biện pháp, tình hình bên trong chưa rõ, tạm thời đừng vào đây, tránh bị lây nhiễm." Diệp Khai lập tức nói.

Nhưng ngay khi hắn vừa gọi xong cuộc điện thoại này, điện thoại của Tử Huân liền gọi tới.

Giọng điệu của nàng vô cùng lo lắng, là vì nàng cùng Tống Sơ Hàm vừa mới tìm được Tử Thiên, nhưng hắn lại rất không may... bị lây nhiễm rồi.

Tuy Lão Tào bói toán nói hắn có kinh vô hiểm, nhưng ai có thể bảo đảm bói toán sẽ không sai chứ?

"Nàng đợi chút, ta qua ngay."

Diệp Khai vội vã chạy qua, Tô Ngôn để bảo đảm an toàn cho hắn, trực tiếp làm luôn siêu cấp lão niên bảo tiêu.

Khi Diệp Khai gặp được Tử Thiên, lại ngoài ý muốn nhìn thấy cả Abby, vị mỹ nhân da đen này cũng bị lây nhiễm, nhưng nàng trời sinh da đen, trên mặt dù có xuất hiện nốt chẩn và hồng ban, nhìn cũng không đáng sợ như vậy, ngược lại dáng vẻ của Tử Thiên trông thê thảm hơn một chút, tình hình cũng tồi tệ hơn.

Chỉ là, nhìn thấy tay của hai người này nắm chặt lấy nhau, đầu óc hắn có chút không xoay kịp.

Người tự xưng muốn tìm một cô vợ mỹ nữ đẹp hơn Nạp Lan Vân Dĩnh như hắn, sao lại dây dưa với Abby thế này, được rồi, Abby cũng xem như là một mỹ nữ.

Diệp Khai dùng thấu thị nhìn vào cơ thể Tử Thiên, chân mày lập tức nhíu lại.

Tình hình bị lây nhiễm của hắn vô cùng nghiêm trọng, lúc này đã rơi vào hôn mê, trên cánh tay hắn có một vết cắn, dấu hiệu bị lây nhiễm ở đó đặc biệt rõ ràng, rất rõ ràng, hắn là bị ai đó cắn nên mới bị lây nhiễm.

Đột nhiên, tay chân Tử Thiên co giật, trong miệng sùi bọt mép, bệnh tình càng nghiêm trọng hơn.

Tử Huân lệ nhòe, suýt chút nữa ngất đi.

Diệp Khai vội vàng lấy từ trong Địa Hoàng Tháp ra một nắm Tẩy Trần Đan, cưỡng ép đút cho hắn uống, lại rạch cổ tay, nhỏ máu tươi của mình vào miệng hắn.

Bây giờ, phải nghĩ hết mọi biện pháp để cứu chữa.

Quan sát mấy giây, Diệp Khai phát hiện hiệu quả không rõ rệt, chỉ là ngăn được sự co giật của hắn.

"Hàm Hàm, băng phong hắn, ta đi đón Hữu Dung đến, nàng ấy đang ở bên ngoài." Diệp Khai quyết đoán nói, bây giờ đan dược có luyện thành được hay không vẫn là ẩn số, có lẽ chỉ có thể dựa vào Mễ Hữu Dung.

"Vút——"

Diệp Khai độn vào không trung, Thiên Hoa Diệu Trụy Kỳ lao thẳng về phía cổng chính Đông Hoa Tông.

Tô Ngôn chậm một nhịp, muốn đuổi theo, kết quả lại chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Lão già kinh hãi, năng lực thần hồ kỳ kỹ thế này, khiến lão cũng phải hổ thẹn không thôi, người đã gần ba ngàn tuổi như lão, vậy mà đuổi theo một thanh niên hai mươi tuổi cũng không kịp, nói ra quả thực khiến người ta cười rụng răng.

Diệp Khai rất nhanh đã gọi điện cho Mễ Hữu Dung, bảo nàng và Hồng Miên chờ ở cổng chính.

Đến cổng, kết quả trận pháp đại môn đã mở ra, đang có một đội người của Thiên Công Viện Đại Hạ Quốc, mặc quần áo bảo hộ màu trắng, khiêng máy móc cồng kềnh, dưới sự bảo vệ của đặc chủng bộ đội, từ bên ngoài đi vào.

Diệp Khai muốn đi ra, lập tức bị ngăn lại.

Cũng may Lôi Cao Cách và người của Cửu Phiến Môn đang duy trì trật tự, hắn lập tức tiến lên nói rõ ý định.

Lôi Cao Cách nói: "Được, nhưng ngươi không cần đích thân ra ngoài đón người, ta gọi một cuộc điện thoại, để người đưa bọn họ vào, hiện tại chiến lược cứng rắn mà Đông Hoa Tông thực hiện là chỉ vào không ra, là mệnh lệnh do Ngũ Đại Ẩn Môn ban xuống, ta cũng không còn cách nào."

Diệp Khai gật đầu: "Ta hiểu!"

Đợi ba phút, Mễ Hữu Dung và Hồng Miên liền đi vào, cả hai đều mặc quần áo bảo hộ, vẻ mặt vội vã.

Mễ Hữu Dung nhìn thấy Diệp Khai, lập tức gọi một tiếng ông xã.

Diệp Khai một tay nắm lấy nàng và Hồng Miên, trực tiếp đằng không bay lên, giữa không trung sử dụng Thiên Hoa Diệu Trụy Kỳ, bay về phía chỗ của Tử Thiên.

Trên đường, hắn liền kể sơ lược tình hình của Tử Thiên một lần.

Chớp mắt một cái, người đã tới nơi.

Vì là anh trai của Tử Huân, Mễ Hữu Dung tự nhiên không dám chậm trễ, nàng rất rõ, Diệp Khai coi trọng Tử Huân đến mức nào, không hề kém cạnh nàng.

"Hữu Dung muội muội..." Tử Huân nắm tay Mễ Hữu Dung, người luôn kiên cường như nàng, lệ rơi đầy mặt; anh trai ruột mất mà tìm lại được, nàng vô cùng trân trọng, nếu lại có chuyện bất trắc gì, nàng sao chịu nổi.

"Huân Huân tỷ, muội sẽ cố gắng hết sức." Mễ Hữu Dung nhìn nàng gật gật đầu, ngón tay bóp bóp, sau đó lập tức cởi bộ đồ bảo hộ ra, mặc cái thứ này, đừng hòng dùng Thanh Đế Mộc Hoàng Châm để cứu trị cho Tử Thiên.

"Cẩn thận, mở linh lực phòng hộ tráo." Tống Sơ Hàm nhắc nhở một câu.

"Không sao, nếu thực sự là virus, chắc là không làm gì được muội đâu." Mễ Hữu Dung mỉm cười nói, vẻ mặt thong dong trấn tĩnh này, mang lại hy vọng cho mọi người, "Hàm tỷ tỷ, tỷ bỏ băng phong trên người hắn đi!"

Đợi băng phong vừa tan, nàng lập tức đặt tay lên trán Tử Thiên.

Một bàn tay trắng nõn tinh tế biến thành một màu ngọc tinh khiết, bên trong lại mang theo sắc xanh biếc nhàn nhạt, nhìn rất kỳ dị.

Diệp Khai và mọi người thì không thấy gì lạ, nhưng lão già Tô Ngôn trong mắt tinh quang chợt lóe, không thể tin được thốt lên: "Thanh Ngọc Đoạn Thần Thủ? Lão phu không nhìn lầm chứ?"

Mễ Hữu Dung ngẩng đầu nhìn lão, nói: "Lão nhân gia lại có thể gọi ra tên này của ta."

Tô Ngôn suýt chút nữa phát điên, kích động nói: "Thật sự là Thanh Ngọc Đoạn Thần Thủ sao?! Lão phu thật là, thật là tam sinh hữu hạnh, lại có thể tận mắt nhìn thấy thần kỹ như thế này."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1606
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.