Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Vấn đề là ở chỗ Simon không biết làm cách nào để đóng gói đồ đạc như một kẻ phá cách.

Cho một chuyến đi cắm trại, chắc chắn rồi; ở nhà Eric hay một buổi biểu diễn cuối tuần qua đêm, cũng được; hay dành kì nghỉ với mẹ và chị Rebecca, không vấn đề gì. Simon có thể mang đi cả đống lộn xộn với kem chống nắng, quần đùi hay chiếc áo phông của ban nhạc và đồ lót sạch ngay lập tức.Simon đã được chuẩn bị cho một cuộc sống bình thường.

Đó chính là lý do vì sao cậu hoàn toàn không biết chuẩn bị gì cho một khóa huấn luyện cấp cao nơi những thợ săn quỷ bán thiên thần, được gọi là thợ săn bóng tối, những người sẽ cố gắng biến cậu trở thành một trong những chiến binh của họ.

Trong truyện và phim ảnh, người ta được đưa đến một thế giới phép thuật chỉ với bộ quần áo họ đang mặc hay che đậy toàn bộ phần hành lý mang theo. Simon bây giờ cảm thấy như bị các phương tiện truyền thông cướp đi những thông tin quan trọng. Liệu cậu có nên mang theo một con dao nhà bếp và để nó trong túi? Hay mang một lò nướng bánh và dùng nó như một thứ vũ khí?

Simon không làm những điều đó. Thay vào đó, cậu đi đến một lựa chọn an toàn: đồ lót sạch và mấy chiếc áo phông vui nhộn. Thợ săn bóng tối hẳn phải thích những chiếc áo phông vui nhộn nhỉ ?Ai mà chẳng thích chúng.

" Mẹ không biết họ cảm thấy thế nào về những chiếc áo phông in mấy thứ vớ vẩn trong học viện quân đội đâu, chàng công tử ạ" mẹ cậu nói.

Simon quay lại, quá nhanh, trái tim cậu nảy lên. Mẹ cậu đang khoanh tay đứng ở cửa. Khuôn mặt lúc nào cũng lo lắng của bà hơi nhăn lại, nhưng luôn nhìn cậu với ánh mắt tràn đầy tình yêu thương như bà ấy vẫn luôn làm.

Ngoại trừ những kí ức mà Simon chưa thể nhớ lại được, cậu đã từng là ma cà rồng và bà đã ném cậu ra khỏi nhà. Đó là một trong những lý do Simon sẽ đến học viện của thợ săn bóng tối, không thì cậu đã không nói dối một cách trắng trợn rằng cậu muốn đi. Magnus Bane, một pháp sư với đôi mắt mèo; Simon thực sự biết một pháp sư với đôi mắt mèo, đã làm giả giấy tờ rằng cậu nhận được học bổng của một học viện quân đội tưởng tượng nào đấy. Cậu đã làm tất cả để không phải nhìn thấy mẹ mỗi ngày và nhớ rằng bà đã từng nhìn cậu bằng ánh mặt đầy sợ hãi .Bà đã ghét cậu. Bà đã phản bội cậu.

" Con nghĩ là con vừa chọn mấy cái áo khá ổn đấy chứ. Con là một người khá thận trọng . Chúng không quá xấc xược với quân đội, không tồi, chất liệu solid class-clown. Tin con đi"

" Mẹ tin con, không thì mẹ sẽ không để cho con đi." Bà đi đến, hôn lên má cậu, ngạc nhiên và tổn thương khi thấy cậu do dự, nhưng bà không nói gì cả, không phải vào ngày cuối cùng cậu ở đây. Thay vào đó, bà vòng tay ôm cậu.

"Hãy nhớ rằng mẹ yêu con."

Simon biết rằng cậu không công bằng: mẹ cậu đã không còn nghĩ rằng cậu không phải là Simon, là một con quỷ xấu xa đội lốt con trai bà. Tuy vậy, cậu vẫn cảm thấy rằng đáng nhẽ ra bà phải nhận ra cậu và yêu thương cậu mặc kệ mọi điều. Simon không thể quên được những điều bà đã làm.

Vì thế cậu phải đi.

Simon cố gắng thoải mái trong cái ôm của mẹ. " Con có rất nhiều việc phải làm" cậu nói, ôm lấy tay mẹ cậu " nhưng con sẽ cố nhớ điều đó."

Mẹ đẩy cậu ra " Miễn là con nhớ. Con có chắc là ổn khi đi nhờ xe của bạn chứ?"

Ý của bà chính là những người bạn thợ săn bóng tối của cậu ( những người mà cậu nói dối là thành viên của học viện quân sự , những người đã truyền cảm hứng để cậu tham gia). Những người bạn thợ săn bóng tối đó cũng là một lí do khác khiến cậu rời đi.

"Con ổn mà" cậu nói " Tạm biệt, con yêu mẹ"

Đó đúng là ý cậu, cậu sẽ không bao giờ ngừng yêu mẹ, cuộc đời này hay ở cuộc đời khác.

Mẹ yêu con vô điều kiện, mẹ cậu đã nói thế một hay hai lần khi cậu còn bé. Đó chính là tình yêu của các bậc cha mẹ, họ yêu con cho dù có chuyện gì xảy ra.

Người ta hay nói thế mà không suy nghĩ đến những cơn ác mộng tiềm tàng hay những hoàn cảnh đáng sợ. Cả thế giới đang thay đổi và tình yêu dần biến mất. Không một ai nghĩ rằng tình yêu sẽ bị thử thách và vỡ nát.

Chị Rebecca đã gửi cho cậu môt tấm thiệp ghi: CHÚC MAY MẮN, CHÀNG LÍNH TRẺ! Simon nhớ ngày cả khi bị đuổi ra khỏi nhà, cánh cửa đóng sập trước mắt, chị đã ôm cậu và giọng nói ấm áp của chị vang bên tai. Chị yêu cậu kể cả khi đó. Nhưng đó chỉ là một chút, nó không đủ.

Cậu không thể ở đây, nắm lấy cả hai thế giới và hai dòng kí ức. Cậu phải thoát ra. Cậu phải bước tiếp và trở thành một anh hùng như cậu đã từng. Tất cả những điều này sẽ có ý nghĩa. Tất nhiên là nó sẽ không làm tổn thương ai cả.

Simon dừng lại trước khi vác cái túi lên vai và đi đến học viện. Cậu bỏ tấm thiệp chị tặng vào trong ví. Cậu rời nhà cho một cuộc sống mới lạ và mang theo tình yêu của chị, như cậu đã từng có.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.