"Lục Đạo Luân Hồi?"
Có người nhận ra hàng liền hét lớn lên.
Những tu sĩ của Hồng Hoang Thế Giới này, khi tiếp xúc gần với Diệp Khai, cảm giác đặc biệt rõ rệt.
Cánh cửa cao lớn kia dường như là sức nghiền ép ập đến từ toàn bộ thế giới, khí thế thương mang cổ xưa nồng đậm kia khiến người ta có một loại thôi thúc tiềm tàng muốn quỳ xuống đảnh lễ bái lạy ngay lập tức.
Đây không phải ảo giác, mà là cảm nhận chân thực.
Mà ở phía sau lưng Diệp Khai, bên trong Huyền Vũ Môn, những kẻ đứng ngoài quan sát lạnh lùng, muốn nhìn thấy Diệp Khai và những người khác bị Thôn Thiên nghiền ép đến chết cũng lập tức kinh hãi kêu lên.
"A——, cánh cửa khổng lồ kia là thứ gì vậy?"
"Đó là, đó là, đó là..." Có người kích động đến mức không nói nên lời.
"Lục Đạo, Lục Đạo, Lục Đạo luân hồi đó!" Cuối cùng cũng có người hét lên được, ở giữa còn ngắt quãng một hơi thở dài, tuy nghe rất khó chịu nhưng cuối cùng cũng đã biết được——
Hóa ra đây chính là Lục Đạo Luân Hồi.
Hóa ra đây chính là thần khí tối thượng của Lục Giới, là thứ mà vô số đại năng từ thời viễn cổ đến nay đều đang tìm kiếm, nghe nói ngay cả Chủ Thần cũng đang tìm kiếm; mà hiện tại, lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt mọi người, ồ không đúng, không phải xuất hiện bất ngờ, mà là do Diệp Khai triệu hoán ra, nhưng mà...
"Trời ơi, tại sao hắn có thể triệu hoán Lục Đạo Luân Hồi?"
"Cổ ngữ có dạy, kẻ nào có được Lục Đạo Luân Hồi, kẻ đó có được thiên hạ, chẳng lẽ Diệp Khai hắn chính là thiên mệnh của Lục Giới?"
Những người đang lớn tiếng kinh hô, lớn tiếng gào thét này, có người từng nhìn thấy mô tả về Lục Đạo Luân Hồi trong những điển tịch cổ xưa lưu truyền, cho nên có thể phân biệt được hình dáng mà Lục Đạo Luân Hồi hiển lộ; mà có những kẻ hoàn toàn không có khái niệm gì... nhưng với tư cách là thần minh, nghe thì chắc chắn đã từng nghe nói đến món thần khí tối thượng này, tức thì, cảnh tượng bỗng chốc sôi trào.
Huyền Vũ Đại Đế trợn to hai mắt.
Vương Thi Âm há hốc miệng.
Đường Tiếu Vi thở không ra hơi, trong lòng cô bỗng cảm thấy vô cùng ấm ức.
Cô vốn là người của Viêm Hoàng Thế Giới, vốn dĩ có thể bước theo dấu chân của Diệp Khai, thậm chí trở thành cánh tay đắc lực của hắn; nhìn xem hiện tại, cô đã trải qua những gì? Tam Thiên Thế Giới bây giờ nguy hiểm như vậy, nhưng Viêm Hoàng Thế Giới lại tiêu dao tự tại, hoàn toàn không bị can thiệp, vẫn là thế giới hòa bình như trước kia.
Cô đã phải trả giá bao nhiêu, nỗ lực bao nhiêu, nhưng bây giờ thì sao? Vẫn chỉ là một Hóa Thần nhỏ bé, nhìn lại những người phụ nữ bên cạnh Diệp Khai, Nhị Thập Tứ Tiếu, ai không phải là kẻ tầm thường? Ngay cả kẻ yếu nhất cũng có tu vi Thiên Thần rồi!
Trong số những người kia, có vài người cô vẫn còn quen biết.
Như Vân Kiều Kiều, Hồng Miên, Mễ Hữu Dung, trước kia đều là những nhân vật không vào hàng lối, đứng trước mặt cô chẳng là cái gì cả, nhưng bây giờ thì sao? Vân Kiều Kiều đã là Thần Quân, Hồng Miên thậm chí đã đạt tới Thần Đế.
Mà vị Mễ Hữu Dung kia, cô thậm chí không nhìn thấu tu vi của nàng.
Cơn thủy triều dây leo của nàng, cô ước chừng chính mình một chiêu cũng đỡ không nổi, chỉ trong chớp mắt là bị trói chặt như đòn bánh tét.
"Lục Đạo Luân Hồi, thiên mệnh sở quy, hóa ra, ngươi mới là người có được thiên mệnh, thật nực cười... Ta Đường Tiếu Vi mới là kẻ nực cười nhất."
Thực tế, lúc đối chiến với sự xâm lược của Minh Ma Thế Giới, Diệp Khai đã từng thi triển Lục Đạo Luân Hồi một lần, chỉ tiếc là Đường Tiếu Vi không có mặt ở đó; cô vừa hay chạy đi chỗ khác rồi, nếu không, kết cục có lẽ đã không như thế này.
Trên chiến trường.
Thôn Thiên đang nhanh chóng giảm dần từng con một.
Từ hơn ba trăm con lúc đầu, biến thành bây giờ chỉ còn lại hơn năm mươi; mà những con còn lại, đang giảm đi với tốc độ nhanh hơn.
Tử Kim Phệ Thiên Thử chạy loạn khắp nơi trên sân, chạy đến đâu cắn đến đó.
Nhị Thập Tứ Tiếu phía sau thậm chí còn không tìm được cơ hội ra tay, vì chỉ riêng Bạch La Sát, Hoàng Thiên Nhi và Tần Quảng Vương bọn họ thôi, tốc độ đó cũng đủ để ứng phó; cộng thêm bên cạnh còn có một Bộ Nguyệt Thiền phân thân ra vô số bóng hình.
Đó chính là đang cướp mạng đấy!
Chỉ có Tống Sơ Hàm, Tử Huân, Mễ Hữu Dung, Hoàn Nhi là từ bỏ việc tiêu diệt Thôn Thiên, xông tới giúp đỡ Diệp Khai.
Mà những tu sĩ Hồng Hoang không còn Thôn Thiên giúp đỡ, khi nhìn thấy Lục Đạo Luân Hồi thì đã mất hết ý chí chiến đấu; thử hỏi, ngay cả ba trăm con Thôn Thiên hấp thụ vô số linh khí trời đất cũng có thể bị tiêu diệt sạch trong chớp mắt, trăm người bọn họ ở lại đây thì có ích lợi gì?
Huống hồ, bên trong Huyền Vũ Môn vẫn còn nhiều cao thủ bản địa như vậy.
Họ đâu có biết những người bên trong đó không hòa thuận với Diệp Khai, vốn mong Diệp Khai bị băm vằm ra vạn đoạn mới vui vẻ.
Kết quả, càng như vậy, cục diện càng là một chiều.
"Súc Sinh Đạo, khai!"
Diệp Khai gầm lên một tiếng.
Lần này là thực sự hét lên.
Trước kia hắn luôn che che giấu giấu, rất nhiều lúc không dám dùng Lục Đạo Luân Hồi, chỉ lo có người đỏ mắt đến cướp, người thường hắn không để tâm, nhưng những đại lão tầm cỡ như Bộ Nguyệt Thiền, hắn vẫn không chọc vào nổi.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, bên cạnh có Hoàng Thiên Nhi và Bạch La Sát, đó gần như là những nhân vật đỉnh cao của Tam Thiên Thế Giới, có được cái đùi to tướng thế này để ôm, hắn còn sợ cái quái gì nữa?
"U u u u——"
Lục Đạo Luân Hồi vừa vận công, tức thì có hơn mười tu sĩ Hồng Hoang bị thu vào trong đó, lúc đi ra thì đã biến thành những con lợn lông trắng.
Súc Sinh Đạo chuyển hóa thành lợn lông trắng là đỡ tốn sức nhất, không có cái nào hơn.
"Chạy!"
Những tu sĩ Hồng Hoang còn lại, nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều run rẩy vì sợ hãi.
Ai muốn biến thành một con lợn chứ?
Họ là thần, là vị thần mà phàm nhân ngước nhìn, thậm chí là kẻ mạnh trong các thần minh, bắt họ làm những con lợn thịt lông trắng để phàm nhân giết mổ ăn thịt, còn tàn nhẫn hơn việc giết họ gấp một nghìn lần, một vạn lần; đúng như câu nói, thà chịu chết chứ không chịu nhục, họ thà chết một cách tàn nhẫn còn hơn là phải biến thành lợn một cách an nhàn!
"Muốn chạy, không dễ dàng như vậy đâu!"
"Giết!"
Cùng lúc đó, trong Huyền Vũ Môn, có người xông ra.
Thôn Thiên sắp bị giết sạch cả rồi, lẽ nào bọn họ còn sợ những tu sĩ Hồng Hoang như chó nhà có tang kia sao? Mà những tu sĩ Hồng Hoang này đã giết bao nhiêu người của Tam Thiên Thế Giới họ? Số lượng nhân khẩu của Thần Giới, thậm chí còn không bằng một phần mười của năm năm trước.
Những kẻ này, đáng chết một vạn lần!
Người trên sân tức thì bùng nổ, từng đợt từng đợt xông ra, muốn giết sạch tu sĩ Hồng Hoang mới hả giận.
Trong nháy mắt liền biến thành một cuộc tàn sát kiểu vây đánh.
Trong cảnh tượng này, cũng có người mạo hiểm trốn vào Tử Phủ Thế Giới, hoặc là pháp bảo không gian trên người, nhưng không có bất kỳ tác dụng gì; nhiều thần minh như vậy, cùng nhau tấn công, Tử Phủ Thế Giới và pháp bảo không gian cũng không đỡ nổi sự chấn động không gian, chỉ cần một cái là bị chấn ra ngay.
Trừ khi là thế giới có Hoang Thụ và Lục Đạo Thần Thụ chống đỡ như của Diệp Khai.
Chỗ này cần phải giải thích một chút, khi bản thân cũng trốn vào Tử Phủ Thế Giới, khả năng phòng thủ của Tử Phủ Thế Giới này thực ra không cao, đã mất đi khả năng phòng thủ vốn có; tuy nhiên, như vậy cũng có một ưu thế, Tử Phủ Thế Giới tương đương với một điểm ẩn giấu trong hư không, người khác không thể phát hiện ra.
Chỉ khi dưới lực tấn công vượt quá giới hạn của chính không gian mới có thể bị chấn xuất hiện ra.
Ba phút sau.
Tu sĩ Hồng Hoang bị tiêu diệt toàn bộ.
Những tu sĩ vừa xông ra khỏi Huyền Vũ Môn kia, dường như vừa đánh thắng một trận lớn, cuối cùng cũng có ngày được ngẩng đầu hít thở, từng người một hét lớn cười lớn đầy phấn khích, cũng có người bật khóc.
Mà Diệp Khai, vào lúc này đã triệu tập những người phụ nữ lúc nãy, còn cả Tần Quảng Vương các loại, tất cả đều thu vào Tử Phủ Thế Giới, hắn phải đi Minh Giới ngay lập tức.
"Diệp Khai!"
Đúng lúc này, Vương Thi Âm chạy tới, gọi hắn một tiếng, "Ta muốn xin lỗi vì chuyện vừa rồi!"
Tại sao cô ta lại cúi đầu?
Bởi vì cô ta đến để xin ma hạch của Thôn Thiên.
Diệp Khai đã giết trọn ba trăm con Thôn Thiên, nhận được ba trăm ma hạch, cô ta chỉ cần một viên để cứu con trai mình.
Diệp Khai cười lạnh: "Không cần, vốn dĩ ta đã không quen biết ngươi."
Nói xong, hắn liền biến mất trực tiếp.
Đi vào Tử Phủ Thế Giới.
Sau đó, truyền tống đến Viêm Hoàng Thế Giới.
Trước Huyền Vũ Môn, Vương Thi Âm thẫn thờ đứng đó, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hối hận khôn nguôi.
Nếu như lúc trước cô chịu đón hắn vào, rất có khả năng hắn đã tặng cho cô một viên ma hạch rồi!