"Sao thế?"
"Không truyền tống qua được à?"
Hoàng không biết đã xuất hiện sau lưng Diệp Khai từ lúc nào. Diệp Khai kể lại sự tình cho Hoàng nghe, nàng cũng khẽ nhíu mày.
Nàng có thể giấu xác thân ở sâu trong Minh Hà, bản thân tự nhiên không xa lạ gì với Minh Giới, nhiều chuyện nàng đều biết, đều có đầu mối.
"Vạn Cổ Thâm Uyên, ngươi có biết lai lịch của nơi này không?" Hoàng đột nhiên hỏi.
"Chẳng phải người ta nói, đó là vùng đất nguyền rủa do Bắc Âm Đại Đế khai phá ra sao?"
"Vậy vì sao ông ta lại làm vậy?"
"Đúng vậy, tại sao lại làm thế?" Diệp Khai cũng nghĩ đến, Bắc Âm Đại Đế, trùm lớn nhất của Minh Giới, tại sao phải tạo ra một vùng bị cô lập vĩnh viễn như vậy? Ông ta đã là vua của Minh Giới, cả Minh Giới đều là của ông ta.
"Chẳng lẽ, là coi nơi này thành lao ngục, nơi lưu đày kẻ địch?" Diệp Khai bỗng nghĩ tới, nếu đổi vị trí suy nghĩ, đổi thành hắn, có lẽ cũng sẽ làm như vậy.
Điều này làm hắn nhớ đến chuyện ở Thanh Khâu trước kia. Thanh Khâu có một vùng đất khổ hàn, nơi đó không có thần linh khí, hoàng tộc Cửu Vĩ phạm tội sẽ không bị giết mà bị giam cầm ở vùng khổ hàn đó, vĩnh viễn không thể ra ngoài, đời đời kiếp kiếp sống trong vòng vây đó.
Vạn Cổ Thâm Uyên này, chắc cũng có công năng tương tự.
Hoàng gật đầu: "Đoán không sai, ngươi biết nơi này giam giữ ai không?"
Diệp Khai ngạc nhiên: "Chẳng lẽ, ngươi biết?"
Hoàng lại gật đầu.
Diệp Khai lúc này chỉ có thể dùng từ kinh ngạc để hình dung: "Chị, sao chị cái gì cũng biết thế? Hoàng Thiên Nhi trước kia vẫn là người Minh Giới, ngay cả nàng ấy còn không biết, mà chị cũng biết, trước kia chị có phải là thủ lĩnh điệp viên chuyên lo việc tình báo không vậy?"
"Còn nhớ kẻ thù lớn nhất của ngươi không?"
"Ai cơ? Kẻ thù của ta đều chết sạch cả rồi... Ờ, ý chị là, Tưởng Vân Bân sao?"
"Ừm!"
"Kẻ bị giam ở đây... là, Tà Thần? Tà Thần chân chính sao?"
"Vãi!"
"Cho nên, ngươi cho rằng Vạn Cổ Thâm Uyên thực sự không ra được sao? Tà Thần bản tôn, hình như đã ra ngoài rồi thì phải!"
Đúng vậy!
Trước kia ở Tu La Huyễn Cảnh, chính là Tà Thần dẫn dắt một đám quái thú Tu La Giới tấn công thành chủ của Bộ Nguyệt Thiền.
Hắn ra được, bọn họ chắc chắn cũng ra được.
Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Khai thả lỏng đôi chút.
Đúng lúc này, một đám mỹ nữ vo ve lao tới, chính là các vị phu nhân của hắn, còn có con cái của hắn, Diệp Tư và Diệp Niệm cũng ở trong đó... Bởi vì khi rời khỏi thế giới Viêm Hoàng, đám người ở nhà ai cũng muốn qua, muốn xem Minh Giới rốt cuộc ra làm sao, thế là tất cả đều tới.
Điều này cũng không trách các nàng được.
Diệp Khai tự mình vào sinh ra tử trong ba ngàn thế giới, thường xuyên đi một lần là mấy năm, bà vợ nào chịu nổi cơ chứ?
Hơn nữa, thế giới rộng lớn như vậy, các nàng cũng muốn ra ngoài xem thử.
"Đến Minh Giới rồi sao?" Đào Mạt Mạt hỏi.
"Minh Giới rốt cuộc trông như thế nào, mau đưa chúng ta đi xem đi." Người lên tiếng là... Mộc Hân, đúng vậy, tu vi Mộc Hân rất thấp, nhưng cũng tới đây.
"Đúng vậy, ba, con muốn đi chụp ảnh, con muốn đi livestream, để fan của con xem con đang ở Minh Giới, cho họ mở mang tầm mắt." Diệp Niệm nắm tay Diệp Khai nói.
"Livestream? Fan?" Diệp Khai nghe đến đây, cảm thấy rất không thực tế, đây đều là chuyện từ lâu lắc lâu lơ rồi mà, thế giới Viêm Hoàng phát triển đến nay, khoa học kỹ thuật cũng sớm vượt xa phạm vi trước kia, chẳng lẽ bây giờ vẫn còn cái thứ gọi là livestream sao?
"Niệm Niệm, con... con vẫn còn chơi livestream hả? Chuyên phát sóng cái gì thế?"
"Cái gì cũng có thể phát sóng mà, mẹ dạy con đó, fan của mẹ còn đông hơn cả con nữa."
Diệp Khai lập tức nhìn về phía Hồ Nguyệt Như trong đám đông.
Hồ Nguyệt Như đỏ mặt: "Em... em không phải là... quá nhàm chán sao? Yên tâm, em mới không livestream mấy thứ lộ liễu đó, em mặc quần áo đàng hoàng mới phát đấy."
"Mình... vãi!"
Diệp Khai cảm thấy không ổn rồi, cứ đà này rất dễ xảy ra chuyện đấy!
Phải dành thời gian ở bên các bà vợ thật tốt mới được.
Bây giờ là mặc quần áo livestream, ai dám đảm bảo sau này có còn mặc quần áo nữa hay không.
"Được, vậy cùng đi thôi, cả nhà mình, du ngoạn Minh Giới, nhưng nhất định phải chú ý an toàn, phân công người bảo vệ thật tốt." Tuy ở Vĩnh Dạ Thôn này không có vấn đề gì, nhưng chẳng ai dám chắc có mối nguy hiểm nào khác không.
Bên ngoài.
Yêu Nhi cầm chiếc nhẫn, ngẩn ngơ một hồi.
Kết giới ngăn cách mà Diệp Khai bố trí, sau khi hắn tiến vào Tử Phủ thế giới cũng đã biến mất; Thụ Nhi ở bên ngoài kết giới vô cùng lo lắng, luôn cố gắng xông vào nhà, lúc này hắn đã đầu rơi máu chảy, đều là do tự mình đâm vào mà ra.
Chỉ cần nghĩ đến chị gái bị Diệp Khai cưỡng bức, lòng hắn đã nhỏ máu.
Sau đó, ngay khoảnh khắc kết giới biến mất, hắn liền xông vào.
"Chị, em đến rồi... Ơ, chị, chị không bị làm nhục à? Cái tên... cái tên đó đâu?" Thụ Nhi hơi ngớ người, chị gái ngồi trên ghế đẩu nhỏ, quần áo lại hoàn hảo không chút hư hại, chuyện gì thế này? Chẳng lẽ tên đó là kẻ "bắn nhanh" sao?
"Hắn đi rồi." Yêu Nhi nói.
"À? Thật sự nhanh vậy sao?" Thụ Nhi khó tin.
"Hắn cho chị cái này, nhẫn trữ vật." Yêu Nhi giơ chiếc nhẫn lên nói, biểu cảm có chút ngẩn ngơ.
Chiếc nhẫn này không có dấu ấn linh hồn, lúc Diệp Khai đưa cho nàng đã sớm xóa bỏ dấu ấn rồi, sau đó nàng rất dễ dàng nhìn thấy tình hình bên trong.
Không gian bên trong chiếc nhẫn trữ vật này không hề nhỏ, rộng bằng mười mấy sân bóng đá.
Bên trong còn đặt không ít thứ, một lượng lớn Minh thạch, còn có Thần Minh thạch, Minh Linh thảo, đan dược, binh khí, còn có cả bí tịch tu luyện... Yêu Nhi là người Minh Giới, thứ Diệp Khai đưa cho nàng là một chiếc nhẫn cướp được từ tay cao thủ Minh Giới, hắn không thể nào đưa cho nàng một chiếc nhẫn dùng chung cho cả ba ngàn thế giới được.
Sau đó, khi Yêu Nhi nhìn thấy những thứ bên trong, cả người đều ngây dại.
Dân làng Vĩnh Dạ Thôn đều phải nộp tô, bởi vì, Vĩnh Dạ Thôn thuộc về lãnh địa của Cẩm Tú Thành, mỗi người dân sống trong Cẩm Tú Thành, hàng tháng đều phải nộp tô... cũng có thể gọi là đóng thuế.
Thứ này gọi là, thuế đinh.
Không nhiều, nhưng cũng chẳng ít, mỗi người một tháng năm viên Minh thạch.
Ngay cả như vậy, Yêu Nhi và Thụ Nhi hai người, cũng thường xuyên không nộp nổi.
Thế mà bây giờ, trong chiếc nhẫn này, lại có mấy chục vạn Minh thạch, điều này còn chưa là gì, còn có mấy vạn Thần Minh thạch, một viên Thần Minh thạch, tương đương với một vạn Minh thạch.
Đây đâu chỉ là phát tài!
Đây đơn giản là... phát tài to rồi!!
Là một khoản tài phú nằm mơ cũng không dám tưởng tượng, cả đời cũng không dám nghĩ tới, chấn kinh, hoàn toàn chấn kinh; sau đó nàng không khỏi suy nghĩ, người đó, rốt cuộc là ai? Chiếc nhẫn trữ vật tùy tiện vứt ra lại có tài sản lớn đến thế.
Hắn sẽ không phải là nhầm lẫn, đưa nhầm chiếc nhẫn quan trọng cho nàng chứ?
Thụ Nhi vừa nghe là nhẫn trữ vật, cũng kinh ngạc tột độ.
"Thật sự là nhẫn trữ vật sao? Đây là đồ tốt đấy, trong thôn chúng ta chỉ có thôn trưởng là có một cái, những người khác không ai có, mọi người đều ngưỡng mộ lắm... Chị, tên kia đúng là kẻ bắn nhanh, loáng cái là xong, chị xem thế này có tính là đáng giá không?" Thụ Nhi nói, chuyện "trinh tiết" ở đây dù sao cũng không đáng giá lắm, so với nhẫn trữ vật thì trinh tiết có thể bỏ qua.
Yêu Nhi đảo mắt: "Em nhìn thứ bên trong đi."
Người em trai nhìn một cái, lập tức, chân tay run rẩy, hạnh phúc đến mức ngất xỉu.
Và ngay đúng lúc này, vèo một cái, trong phòng lại xuất hiện một người, chính là Diệp Khai.
Yêu Nhi giật mình kinh hãi, nàng cứ tưởng Diệp Khai đã đi từ lâu rồi, không ngờ vẫn chưa đi, nàng cầm chiếc nhẫn kia, thực sự rất thích, rất khát khao giữ lại, nhưng không còn cách nào khác: "Tiền... tiền bối, chiếc nhẫn này, có phải ngài đưa nhầm không? Trả... trả lại cho ngài, quá, quá quý giá rồi."
Diệp Khai thản nhiên nói: "Không cần, ngươi giữ lấy đi, thứ này ta có đầy, đối với ta chẳng có tác dụng gì."
Giây tiếp theo, loảng xoảng, một đám oanh oanh yến yến chạy ra ngoài.
"Á —, đây chính là Minh Giới sao?"
"Sao mà tồi tàn thế?"
"Minh Giới nghèo thật đấy!"