Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6987 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3086
Trận Chiến Cuối Cùng (1)

❊ ❊ ❊

(T/N: Chương này 3000 chữ)

"Omm——"

Đợt tấn công này không phải do Tưởng Vân Bân đánh ra.

À, phải nói thế này mới đúng, là do hắn đánh ra, nhưng lại là mượn nhờ thiên địa pháp tướng phía sau lưng mà đánh ra.

Thân hình thượng cổ Đằng Xà to lớn đến mức nào chứ?

Hoàn toàn có thể che phủ toàn bộ lễ đường kết hôn.

Chiều cao lên đến mấy vạn trượng.

Chỉ riêng một cái đầu rắn thôi cũng đủ sức cắn nát cái đài khổng lồ nơi Diệp Khai và mọi người đang đứng, đôi cánh trải rộng, càng là che trời lấp đất, chặn sạch ánh nắng trên bầu trời, tạo thành một mảng đen kịt.

Sau đó, đợt hách mang kia, tựa như hủy diệt thế giới vậy.

Người trong nghề vừa ra tay, là biết có hay không.

Tưởng Vân Bân trước đó thu liễm khí tức, giấu kín toàn bộ tu vi, không ai nhìn ra hắn là cảnh giới gì, nhưng hiện tại pháp tướng mở hết công suất, chín con ma đầu cấp Đại Thần Hoàng quấn quanh, bảo vệ, khí thế uy áp trên thân hắn thực thực tại tại đổ ập xuống.

Khách khứa đến xem hôn lễ lập tức biến sắc.

Đợt tấn công đó, ngay cả Thiên Nhãn, một vị Ngụy Chủ Thần mấy chục cấp còn cảm thấy khó giải quyết, huống chi là họ; những người tu vi không cao lắm chỉ cảm thấy trong tai ong ong vang dội, đầu óc trống rỗng, trước mắt toàn là luồng hắc mang to lớn kia.

Cái chết, lại gần đến thế.

"Chạy mau!!!"

Trong đám đông, không biết ai hô lên một tiếng.

Ngay sau đó, vô số tân khách bay vút lên, chạy tán loạn về bốn phía.

Đúng lúc này, Ngụy Chủ Thần Thiên Nhãn đột ngột xông thẳng lên trời, nghênh đón luồng hắc mang do thượng cổ Đằng Xà phun ra, đôi mắt của hắn nuốt nhả hồng mang máu đỏ, rồi bắn mạnh ra.

"Hống——"

Thiên Nhãn gầm lớn một tiếng.

Đây là bổn mệnh thần thông của hắn, Hủy Diệt Chi Nhãn.

"Chi chi chi——"

Một tràng âm thanh chói tai không dứt bên tai.

Đó là Hủy Diệt Chi Nhãn của Thiên Nhãn đang chặn lại Thập Phương Cấm Thuật của Tưởng Vân Bân, "Phu Nao Biao Nga" Đại Pháp.

Một đỏ một đen, hai luồng sóng tấn công giằng co với nhau.

Khí thế ngút trời, xung quanh toàn là những vết nứt không gian vũ trụ to lớn.

"Tiểu tặc, ngươi có thấy không, mấy vết nứt không gian kia gần như bao bọc lấy tên Tưởng Vân Bân đó và đám ma đầu của hắn, nhưng hắn lại dường như không bị ảnh hưởng chút nào, vết nứt không gian cũng không thể tác động đến hắn, đây là tình huống gì vậy?" Trương Hi Hi nhìn chằm chằm Tưởng Vân Bân, vô cùng kinh ngạc nói.

Theo lẽ thường, cho dù là Đại Thần Hoàng gặp phải tình huống này cũng sẽ bị vết nứt không gian nuốt chửng.

Thật không thể hiểu nổi!

Đúng lúc này, trên bậc thang bên phải, Hoàng Thái Muội mặc một thân y phục đỏ rực đi lên, nàng để chân trần, mái tóc xanh theo gió tung bay, động tác tao nhã, bước chân nhẹ nhàng, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần vẫn trấn định tự nhiên, miệng nói: "Bởi vì hắn tu luyện Thập Phương Cấm Thuật, bị Thiên Đạo không dung, đã siêu thoát khỏi Thập Phương Cửu Giới, nhảy ra ngoài Cửu Giới, không nằm trong Ngũ Hành."

Diệp Khai hỏi: "Sao nàng biết những chuyện này?"

Hoàng Thái Muội đáp: "Từng thấy qua một bức bích họa trong một ngôi cổ mộ, hiểu được từ trên đó, muốn phá giải loại thượng cổ cấm thuật này cũng không phải là không có cách."

"A——, nàng biết cách phá giải?"

Diệp Khai thấy nàng thản nhiên tự tại, dường như chẳng hề coi vạn vật vào mắt, cái vẻ "trên trời dưới đất duy ngã độc tôn" đó, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, có cách là tốt rồi.

Bởi vì bây giờ ngay cả Thiên Nhãn cũng dường như không còn cách nào chống đỡ nữa.

Hắn đang bại lui từng bước.

Đúng lúc này, Thiên Nhãn gầm lên một tiếng: "Chủ nhân, ta đỡ không nổi nữa rồi!!"

Nghe thấy lời này, Hoàng Thái Muội là người đầu tiên quay đầu bỏ chạy, vừa rồi còn thản nhiên tự tại, giờ chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

"What, f*ck!"

Diệp Khai nhìn nàng chạy mất, suýt nữa phun ra một ngụm máu tươi, không phải nàng biết cách phá giải sao? Thế nàng chạy cái nỗi gì chứ? Giờ cũng chẳng còn cách nào nữa, hắn vội vã vẫy tay, muốn mở Tử Phủ Thế Giới, kéo mọi người vào trong đó.

Đáng tiếc, thất bại.

Tử Phủ Thế Giới lại bị áp chế đến chết cứng, hoàn toàn không mở ra được.

Trong khoảnh khắc, mồ hôi lạnh trên đầu Diệp Khai cũng tuôn ra, nếu Thiên Nhãn không chặn được, hắc mang đánh xuống, hắn còn có thể trụ được, nhưng mấy bà vợ tu vi không cao của hắn thì không chặn nổi, huống chi trong đó có mấy người còn đang mang thai.

Phải ra tay thôi.

"Các nàng mau đi đi!"

Diệp Khai ra tay.

"Thời Gian Lĩnh Vực, Thời Gian Ngưng Đọng!"

"Trảm!"

Lôi Đình Đao Trảm, hung hăng chém đứt toàn bộ đài dùng cho hôn lễ, tung một cước đá bay cái đài cùng tất cả mọi người ra phía ngoài.

Còn bản thân hắn, hóa thân thành Viêm Hoàng Chi Kiếm, lao vút lên trời.

"Xoẹt——"

Nhát kiếm đó xuyên thẳng qua cơ thể Tưởng Vân Bân.

Thế nhưng, cảm giác kiếm đâm vào cơ thể vô cùng kỳ lạ.

Không phải cảm giác đâm vào thịt, mà như thể một kiếm chém trên mặt nước, cơ thể Tưởng Vân Bân xuất hiện một đợt sóng rung động, giây tiếp theo lại hợp làm một.

Còn pháp tướng thượng cổ Đằng Xà phía sau lưng hắn cũng vững như thái sơn, không hề biến mất.

Ngay cả luồng hắc sắc quang ba kia vẫn y nguyên.

"Ha ha ha ha, Diệp Khai, vô ích thôi, đòn tấn công của ngươi không có tác dụng với ta!"

"Người đàn bà của ngươi nói đúng, hiện tại ta đây đã nhảy ra ngoài Cửu Giới, không nằm trong Ngũ Hành, còn ngươi, chỉ là một con kiến hôi trong Lục Giới, ngươi đấu với ta thế nào đây? Đưa hết các bà vợ của ngươi đi là tốt nhất, giờ thì ta có thể thẳng tay tàn sát rồi, Diệp Khai, nể tình chúng ta quen biết bao nhiêu năm, ta sẽ không giết ngươi ngay đâu."

"Hống——"

"Phu Nao Biao Nga Đại Pháp, Cuồng Bá Đạo!"

"Diệt cho ta!"

Theo tiếng gầm của Tưởng Vân Bân, Đằng Xà pháp tướng đột ngột nhảy lên, hắc mang trong miệng càng thêm rực rỡ.

Rõ ràng là luồng sáng màu đen, vậy mà lại mang lại cảm giác chói mắt.

"Chủ nhân——"

Thiên Nhãn gầm lớn một tiếng, Hủy Diệt Chi Nhãn của hắn cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, giây sau cả người bị đập xuống dưới.

"Ầm——"

Thiên Nhãn đập xuống cái đài đã mất đi một đoạn bên dưới, ngay sau đó toàn bộ cái đài bị hắc mang gột rửa, chỉ trong chốc lát, cả cái đài đã bị hủy diệt hoàn toàn; Thiên Nhãn, hai mắt khô héo, đen ngóm một mảnh.

Hủy Diệt Chi Nhãn của hắn, hủy rồi.

Hai con ngươi nổ tung hoàn toàn, hơn nữa là sự hủy diệt không thể đảo ngược.

"Giết!"

Thân hóa kiếm của Diệp Khai vẫn chưa giải trừ, hắn không ngừng lao tới, phát động tấn công tốc độ cao nhắm vào Tưởng Vân Bân và đám ma đầu bên cạnh hắn, trong chớp mắt chém giết cả ngàn lần, nhưng không có bất kỳ tác dụng nào.

Tưởng Vân Bân cười lớn, điên cuồng gào lên: "Thế nào hả? Giờ tin rồi chứ, tuyệt vọng rồi chứ, ta hiện tại muốn giết ngươi, quả thực dễ như trở bàn tay... Từng có lúc, ngươi làm mù một con mắt của ta, ta cũng cho ngươi nếm thử cái cảm giác đó nhé!"

"Phu Nao Biao Nga Đại Pháp, Vạn Sát Đạo!"

Thượng cổ Đằng Xà pháp tướng đột ngột xoay người.

Luồng hắc mang to lớn vô cùng vừa nãy thay đổi hình thái, lần này hóa thành hàng ngàn hàng vạn thanh hắc mang chi kiếm nhỏ bé, đối oanh với Chiến Thần Ngưng Kiếm của Diệp Khai.

Tiếng "đinh đinh đang đang" vang lên không dứt bên tai.

"A——"

"Đau quá, đau quá, đau quá!"

Viêm Hoàng Chi Kiếm do cơ thể Diệp Khai hóa thành, cứng rắn vô cùng, thậm chí cả cương phong trong Minh Giới Lao Lung năm xưa cũng không thể khiến hắn cảm thấy đau đớn, không ngờ cái Đại Pháp [Không gọi được tên rất chi là bá đạo] này lại lợi hại đến thế, khiến toàn thân hắn cảm thấy đau thấu xương, như thể bị đâm thủng vậy.

"Còn đau hơn cả sinh con nữa——"

Diệp Khai gầm lên giận dữ.

Nghe vậy, Tống Sơ Hàm và những người khác thoáng muốn cười, nhưng hiện trường hiểm nguy như vậy, ngay cả Thiên Nhãn cũng bại rồi, căng thẳng đến mức không cười nổi.

Diệp Khai kêu lên như vậy chẳng có mục đích gì cả.

Chỉ là đau quá, dùng cách này để xả bớt nỗi đau của bản thân.

"Chiến Thần Ngưng Kiếm, Vạn Kiếm Quy Tông!"

"Xoẹt——"

Viêm Hoàng Chi Kiếm hóa thành vạn ngàn phân thân, cuối cùng tạo thành một bàn kiếm trận, bỏ qua Tưởng Vân Bân, trực tiếp giết thẳng vào pháp tướng thân của thượng cổ Đằng Xà.

"Phập——"

Kiếm mang đi đến đâu, thượng cổ Đằng Xà bị chém đứt từ phía đôi cánh, toàn bộ thân rắn chia làm hai khúc.

Pháp tướng thân vậy mà cũng có máu tươi đỏ thẫm văng ra.

Ngay sau đó, pháp tướng kia dần dần nhạt đi, cuối cùng biến mất.

"Thành công rồi!"

"Ông xã, giỏi lắm!"

"Biểu ca giỏi lắm, đập chết cái tên khốn kiếp này đi, giết cho nó không nhận ra cả cha mẹ."

Các bà vợ của Diệp Khai thở phào nhẹ nhõm, lớn tiếng reo hò, vui mừng đến mức nhảy cẫng cả lên.

Nhưng mới chỉ trôi qua ba giây, tình huống lại biến đổi.

Nạp Lan Vân Dĩnh cao giọng hét lên: "Ông xã, cẩn thận phía sau!"

Diệp Khai lúc này Chiến Thần Ngưng Kiếm đã giải trừ, khôi phục hình người, đang định đi đối phó với Tưởng Vân Bân, không ngờ pháp tướng thượng cổ Đằng Xà vừa mới bị hắn chém diệt lại xuất hiện lần nữa.

Thậm chí, lần này còn xuất hiện biến hóa kinh người hơn.

Thượng cổ Đằng Xà lúc trước chỉ có một cái đầu, nhưng bây giờ lại xuất hiện ba cái đầu.

Vừa mới bị Diệp Khai chém giết một lần, dường như đã chọc giận sinh vật hung ác bậc nhất trong mười đại hung thú thượng cổ này, nó gầm lên cuồng nộ một tiếng, thân thể Pháp Thiên Tượng Địa hung hăng lao về phía Diệp Khai.

Tốc độ đó, không thể tưởng tượng nổi.

Giống hệt như dịch chuyển tức thời vậy.

Diệp Khai vừa quay đầu lại, đã bị một cái đầu rắn húc mạnh một cái, cơ thể không tự chủ được mà đập xuống mặt đất, thậm chí không gian xung quanh bị đánh ra một dải hư không đại hà, vết nứt không gian khổng lồ nuốt chửng cơ thể Diệp Khai.

"Cút!"

Diệp Khai khua tay một cái, lập tức thoát khỏi hư không loạn lưu.

Sau đó cơ thể đập mạnh vào mép rìa ngôi nhà nơi tổ chức hôn lễ, sinh sinh tạo ra một cái hố to.

Thế vẫn chưa xong, thượng cổ Đằng Xà lại xông tới.

"Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm——"

Cơ thể Diệp Khai như quả bóng, bị húc tới húc lui, trên mặt đất xuất hiện từng cái hố to.

Còn Tưởng Vân Bân trên bầu trời, tủm tỉm cười nhìn, vô cùng hả giận.

"Tiếp tục!"

Thế nhưng cảnh tượng này, lọt vào mắt Tử Huân và những người khác lại vô cùng kinh khủng.

Thật lo lắng Diệp Khai bị đánh nổ mất thôi!

Tử Huân không chịu nổi nữa, định xông ra ngoài ra tay, kết quả bị Hoàng Thái Muội nắm lấy kéo về: "Không được đi, ngươi lên đó cũng chẳng giúp được gì đâu, ngay cả Ngụy Chủ Thần Thiên Nhãn còn không phải đối thủ của hắn."

"Vậy phải làm sao? Nhìn hắn bị đánh chết à? Vừa nãy chẳng phải nàng nói có cách khắc chế cái đại pháp linh tinh gì đó sao?"

Hoàng Thái Muội đáp: "Cách thì có, cũng là một loại Thập Phương Cấm Thuật, nhưng ta không biết làm!"

Thực ra nàng cũng rất sốt ruột, Diệp Khai chết, nàng cũng sẽ chết.

Nhất là khi nhìn thấy Diệp Khai bị đánh như vậy, nàng cảm thấy đau lòng, đau lòng vô cùng, đau đến mức tê tâm liệt phế, như muốn hủy diệt cả thế giới này vậy.

"Các ngươi ở đây, ta đi!"

Hoàng Thái Muội vừa nói vừa tự mình xông lên, "Ta và hắn có thần niệm cộng hưởng, có thể bù đắp cho nhau, phối hợp chiến đấu, các ngươi đừng qua đây."

Hoàn Nhi nói: "Để ta buff hỗ trợ cho hai người."

"Được!"

Từng đạo thần thánh quang mang chói lọi, Quang Minh Chi Dực rơi xuống người Hoàng Thái Muội và Diệp Khai.

Hoàng Thái Muội xông lên, hóa thành phượng hoàng rực lửa.

Thế nhưng đúng lúc này, Diệp Khai bị ba cái đầu của thượng cổ Đằng Xà cắn chặt, rồi hung hăng giằng mạnh một cái...

"A a a——"

"Phu quân!"

"Ca ca——"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3071
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.