Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 440
Anh còn muốn xấu xa với hai chúng tôi sao?

❊ ❊ ❊

Diệp Khai nhìn cô một cái, trong lòng không khỏi nghĩ: Cô ngự tỷ mông to này, gan thật là lớn, dám nói chồng cô cái gì đó không được rồi. Hừ hừ, chờ đấy, lát nữa cho cô biết thế nào là được.

Khi chạm phải ánh mắt của Diệp Khai, Hàn Uyển Nhi trong lòng run lên, dường như cảm giác được điều gì, có chút khẩn trương, nhưng lại không nhịn được mà kỳ vọng, đứng đó không dám nhìn anh, vội vàng chuyển mắt đi chỗ khác.

Tử Huân đáng thương vẫn còn mù tịt, vẫn luôn tưởng bạn trai của Hàn Uyển Nhi là người khác. Lúc này nghe Diệp Khai nói bị chuột rút, cô vẫn không rõ nguyên do bèn ngồi xổm xuống giúp anh mát-xa, vừa nói: "Kỳ quái thật, thể phách như anh, không nên xuất hiện chuột rút chứ, không phải là luyện võ tẩu hỏa nhập ma đấy chứ?"

Tử Huân ngồi xổm như vậy trước mặt anh, vốn dĩ đang mặc quần đùi cộng tất da, gợi cảm vô cùng. Huống hồ chiếc áo dệt kim cô mặc bên trên cũng là loại cổ rộng lộ vai, cúi người xuống một cái, mảng da thịt trắng nõn ở ngực liền lộ ra trước mắt anh. Trắng như tuyết, khe rãnh nơi nhấp nhô cũng lộ rõ; cộng thêm đôi bàn tay ngọc ngà của cô đang mát-xa qua lại trên đùi anh, thế này thì hỏng bét rồi, "tiểu nhị ca" của Diệp Khai càng thêm kích động khó bình, gào thét đòi xông ra ngoài.

"Ha ha ha..." Hàn Uyển Nhi đứng ở chỗ cao nhìn thấy rõ mồn một, liền bật cười: "Huân Huân, cô đừng mát-xa cho anh ta nữa, mát-xa nữa tôi thấy cái chân này của anh ta phế luôn đấy, sao mà đứng dậy được nữa."

"A, ý gì cơ?" Tử Huân vô thức hỏi một câu, sau đó đột nhiên phát hiện sự bất thường trong quần Diệp Khai ngày càng rõ rệt. Lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng đỏ mặt đứng dậy, dậm một chân lên chân anh.

Một lát sau, Diệp Khai mới lúng túng đứng dậy: "Việc này không thể trách tôi được, ai bảo hai người lớn lên quyến rũ chết người như vậy, hôm nay lại mặc đẹp như thế, tôi đây là phản ứng tự nhiên được không."

Gã này đúng là không biết xấu hổ, loại lời này mà cũng dám nói ra trước mặt mọi người.

Hàn Uyển Nhi cười nói: "Đầu óc anh thật là xấu xa, vậy mà còn nghĩ đến chuyện làm điều đó với hai chúng tôi? Đồ tiểu tử thối, có phải anh sớm đã có âm mưu này rồi không?"

Tử Huân nói: "Đúng đó, Uyển Nhi nhà người ta là có bạn trai rồi, người ta có nguyện ý cắm sừng không chứ?"

Diệp Khai chịu không nổi sự tấn công dồn dập của hai cô gái, lập tức muốn chuyển đề tài. Lúc này mắt xoay chuyển nhìn thấy một cái biển quảng cáo ở bên cạnh, là một khu vui chơi điện tử, liền nói: "Được rồi được rồi, coi như tôi nói sai được chưa? Hôm nay khó khăn lắm mới trốn học ra ngoài, chúng ta qua bên đó chơi chút thế nào? Đã nhiều năm rồi không chơi máy game, khá là hoài niệm."

Hai cô nhìn qua, cũng không phản đối.

Tuy là ban ngày ban mặt, không phải cuối tuần, nhưng vừa vào bên trong thì phát hiện người khá đông. Tiếng các loại máy game vang dội bên tai, thỉnh thoảng có vài người đang chơi say sưa gào thét lớn, trong đó không thiếu những học sinh trốn học. Khi Diệp Khai dẫn theo Tử Huân và Hàn Uyển Nhi - hai đại mỹ nữ siêu cấp - đi đến quầy thu ngân, lập tức thu hút sự chú ý của một đám đàn ông. Ít nhất có hơn mười ánh mắt nóng rực quét qua một loạt. Trong phòng game này, bình thường cũng không thiếu những cô gái xinh đẹp đến chơi, nhưng so với hai người họ thì kém xa vạn dặm.

Phải biết rằng người đến đây chơi đa phần là bọn trẻ ranh, hoặc là những kẻ vô công rỗi nghề, thanh niên là chủ yếu. Mà đám người này đa phần thích những người phụ nữ trưởng thành, gợi cảm, thậm chí là lả lơi. Giống như hai người họ, toàn thân tỏa ra khí chất của những quý cô văn phòng, đó tuyệt đối là hình mẫu lý tưởng mà họ thường tưởng tượng. Ngay cả một nhân viên nam ngồi trong quầy phục vụ cũng ngẩn người nhìn họ, suýt thì chảy cả nước miếng.

"Mẹ kiếp, đúng là nữ thần cấp họa thủy mà, sao lại đến đây chơi được chứ?"

"Lại còn là hai người, một kiểu đào chín mọng trưởng thành, một kiểu nữ thần khí chất, cả hai tôi đều thích!"

"Chết tiệt, thằng cha đó là ai thế, hình như là học sinh thì phải, học sinh mà cũng ra ngoài tán gái, lại còn tán được hai em có khí chất thế kia? Vận may tốt quá rồi, sao tôi không gặp được nhỉ?"

"Có lẽ là em trai gì đó..."

Đám sinh khẩu bắt đầu thì thầm to nhỏ, mắt sáng rực, đến cả game đang chơi cũng chẳng bận tâm nữa.

Diệp Khai lấy ra ba tờ một trăm định mua xu chơi game, bỗng nhiên có một gã đàn ông xông tới, tóc vàng hoe, tay cầm một hộp đầy xu game, làm quen: "Cậu bạn này, xu chơi game của tôi nhiều quá, giúp chơi cùng cho hết được không?"

Diệp Khai thấy hắn tuy là nói chuyện với mình, nhưng ánh mắt cứ lưu luyến trên người Tử Huân và Hàn Uyển Nhi, làm sao không biết ý đồ thực sự của hắn, liền cười nói: "Thật không cần sao? Miễn phí tặng cho chúng tôi chơi? Anh hào phóng thật đấy."

Gã tóc vàng nói: "Cái đó là đương nhiên, nói cho các người thì cho các người."

Diệp Khai nhận lấy: "Được, chúng tôi cũng rất nhiệt tình, giúp anh việc này, xu tôi cầm rồi, anh có thể đi được rồi."

"Cạch."

Gã tóc vàng lập tức ngẩn người, ý của hắn vừa rồi là chơi cùng mà!

"Sao thế, hối hận rồi à? Lại không nỡ sao?"

"...Sao có thể chứ, chút xu này tính là gì, chỉ là ý tôi là..."

Diệp Khai ngắt lời hắn: "Không phải là tốt rồi, cảm ơn nhé, vậy anh đi đi, chúng tôi đi chơi đây."

Nhìn ba người lướt qua mình, gã tóc vàng tức giận siết chặt nắm đấm, nghĩ thầm thằng nhóc này đúng là không biết điều, không biết đạo lý cầm tay người ta thì phải nể mặt sao. Hắn cũng không vội đi chơi nữa, cứ đứng ở cạnh quầy thu ngân nhìn xa xa, trong lòng tính toán xem làm sao để cuỗm hai cô nàng này về, bởi vì họ thực sự quá xinh đẹp, khiến hắn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên và không thể kiềm chế được.

"Đại ca Tóc Vàng, có phải động tâm rồi không?" Nhân viên phục vụ nam đứng bên cạnh nói chuyện với gã tóc vàng, mặt đầy vẻ nịnh hót, còn lấy ra một hộp xu game đưa cho hắn. Nguyên do là gã Tóc Vàng này là đầu mục nhỏ của đám lưu manh quản lý khu vực này, mà phòng game này trực tiếp do hắn thu phí bảo kê, là thành viên của Tiểu Đao Hội ở S thị, ông chủ phòng game đương nhiên phải hầu hạ với thái độ tốt. "Hai cô nàng kia đúng là mọng nước, làn da đó chỉ cần véo cái là ra nước, tư vị đó chắc chắn vô cùng tuyệt diệu. Ở chỗ chúng ta đây thực sự là lần đầu tiên có vị khách đẳng cấp như này."

Gã Tóc Vàng cười xấu xa: "Xem ra cậu cũng khá có mắt nhìn đấy, đáng tiếc là loại mỹ nữ này, chỉ người có bản lĩnh mới hàng phục được thôi."

Nhân viên phục vụ nịnh hót: "Đại ca Tóc Vàng tuyệt đối là người đàn ông có bản lĩnh nhất ở chỗ chúng ta rồi."

Gã Tóc Vàng đắc ý cười rộ lên, ánh mắt quét nhìn xung quanh, đám thanh niên vừa rồi còn đang liếc nhìn Tử Huân và hai cô gái thì lập tức rụt đầu lại, không dám nhìn nữa.

"A Quyền, đang làm gì thế... Cái gì, câu cá? Câu cái con khỉ ấy, mau đến phòng game ở quảng trường Đại Địa bên chỗ tôi này, cho cậu biết thế nào là hai mỹ nữ thực sự. Ai, mang hai món "hàng" cậu tâm đắc nhất đến đây, cậu hiểu mà, anh em có chuyện tốt thì không thể không nghĩ tới cậu, nhanh lên, cho cậu mười phút." Gã Tóc Vàng đi ra một bên lén lút gọi một cuộc điện thoại, ánh mắt tràn đầy dục vọng.

Ở một bên khác, Diệp Khai đang chơi đùa vô cùng vui vẻ với hai đại mỹ nữ.

Mô tô, đua xe, đánh gôn...

Vốn dĩ hai mỹ nữ văn phòng vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng vài phút sau, hứng thú được khơi dậy, thế là chơi tới bến luôn, đủ các chiêu trò.

Thậm chí có lần lúc chơi mô tô, Tử Huân cứ đòi ngồi sau lưng Diệp Khai, sau vài lần lắc lư, lưng Diệp Khai không biết đã được "ăn đậu hũ" bao nhiêu lần, khiến đám sinh khẩu xung quanh trong lòng gào thét loạn xạ, đặc biệt là gã Tóc Vàng kia, nghĩ thầm đống xu game đó vẫn là lão tử cho đấy, hận không thể gào to một tiếng: "Buông người đàn ông đó ra, để tao!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:440
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.