Cô bé này chính là Nhan Ly, người đã từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng Diệp Khai một lần trong huyễn cảnh ở sa mạc lần trước.
Nhan Ly lao thẳng tới chỗ Nhan Nhu, cái miệng nhỏ nhắn ướt át lập tức áp sát vào mặt Nhan Nhu hôn lấy hôn để, chỉ một lát sau đã khiến khuôn mặt xinh xắn của Nhan Nhu ướt nhẹp: "Tỷ tỷ, em cứ tưởng phải ba năm nữa chị mới về chứ, làm em sốt ruột chết đi được. Chị không ở nhà, em chán đến mức muốn nhảy lầu luôn rồi đây này."
"Nhảy lầu cái gì, cái lầu nào xui xẻo thế?" Nhan Nhu thấy muội muội cũng khá vui vẻ, hai chị em ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Tuy Nhan Ly mới bảy tuổi, nhưng vì là tu chân giả nên trí tuệ sớm đã không thua kém người thường. Trò chuyện một lúc, câu chuyện tự nhiên dẫn tới vị hôn phu Tưởng Vân Bân của Nhan Nhu: "Tỷ, nghe nói lần này ở bên ngoài chị có gặp tên họ Tưởng kia một lần, cả nhà hắn bị diệt môn sạch sành sanh. Chị bảo xem, rốt cuộc nhà bọn họ đã làm chuyện thất đức gì mà lại bị diệt môn, chỉ còn sót lại mỗi mình hắn là cái cây đậu nhỏ kia?"
Nhan Nhu lắc đầu, chuyện này nàng cũng không rõ, ai biết được kẻ tu tà nào đã ra tay sát hại toàn bộ người nhà họ Tưởng chứ.
Một lát sau, Nhan Ly lại nói: "Tỷ, em bảo này, khoảng thời gian trước em đi huyễn cảnh mạo hiểm, ở trong đó em..."
Nàng vừa nói đến đây thì mẹ của hai người là Nghê Hồng bước vào, bà thấy Nhan Nhu cũng vô cùng vui mừng, dáng người yểu điệu bước tới nắm lấy hai cô con gái: "Vừa nãy ở bên ngoài mẹ đã cảm nhận được khí tức con trở về rồi. Nhu Nhu, không ngờ con lại đột phá Thần Động cảnh nhanh đến vậy, thật sự nằm ngoài dự đoán của mẹ."
Nhan Nhu đáp: "Vâng, đúng là nhanh hơn dự kiến gần một năm. Trong quá trình đó con gặp phải một số chuyện, nhận được chút kỳ ngộ. Vừa đột phá là con vội vã trở về ngay, muốn vào mật thất tu luyện bế quan. Đợi lần bế quan này kết thúc, con định lập tức tới Côn Luân bí cảnh mạo hiểm."
"Cái gì?"
Nghê Hồng giật mình kinh ngạc nhìn con gái: "Vừa mới bước vào Thần Động cảnh đã một mình tới Côn Luân bí cảnh mạo hiểm, vẫn là quá nguy hiểm. Tại sao lại vội vàng như vậy, đợi con đạt tới Thần Động cảnh hậu kỳ rồi hãy đi cũng đâu có muộn!"
Ánh mắt Nhan Nhu kiên định: "Con đã quyết định rồi, không đạt tới Kim Đan thì không ra ngoài."
Lần này vẻ mặt Nghê Hồng càng nhíu chặt lại: "Nhu Nhu, con nói mẹ nghe, có phải đã xảy ra chuyện gì không? Con vội vàng muốn đột phá tới Kim Đan, chẳng lẽ là không muốn ở bên Tưởng Vân Bân sao?"
Nhan Ly lập tức xen vào: "Tên Độc Nhãn Long đó thì có gì tốt chứ? Thay là em, em cũng sẽ không đời nào chịu ở bên hắn đâu. Tỷ, em đã chọn cho chị một người tỷ phu, em cảm thấy hắn tốt hơn Độc Nhãn Long gấp vạn lần."
Nghê Hồng nói: "Ly Nhi, đừng có nói bậy."
Nhan Nhu lại cười nói: "Không sao, nói thử nghe xem nào, muội muội đã chọn cho ta một nhân vật lợi hại thế nào đây? Trong núi Côn Luân của chúng ta, người mà muội có thể vừa mắt hình như không có mấy ai đâu nhỉ, sao lần này lại sùng bái như vậy?"
Nhan Ly nói: "Tỷ, người em nói không phải là người trong môn phái chúng ta, mà là người em vừa nhắc đến lúc nãy, người em quen trong huyễn cảnh ấy. Em còn giành lấy cái tên của hắn cơ, sau này em muốn đổi tên thành Đông Phương Hắc, hắn thì đổi thành Đông Phương Hồng, còn có một đại tỷ tỷ tên là Đông Phương Bạch nữa. Bọn em chính là Đông Phương Tam Hiệp, oa nha nha, có phải rất ngầu không, nói ra ngoài là có thể dọa chết người đấy!"
Nhan Nhu đen mặt, đây đều là mấy cái tên quái đản gì thế không biết, lại còn đòi đổi thành Đông Phương Hắc, đúng là dở khóc dở cười.
Ba người trò chuyện một lúc, Nhan Nhu liền đề xuất muốn tới phòng tu luyện bế quan. Thời gian của nàng vô cùng gấp rút, bởi vì trong lòng khao khát có thể sớm đột phá Kim Đan, như vậy mới có thể danh chính ngôn thuận đi tìm Diệp Khai sớm hơn. Hai người vừa mới xác lập quan hệ đó, đổi lại là bất cứ cô gái nào vào ngày vừa đột phá quan hệ đã phải chia lìa đôi ngả cũng đều không chịu nổi. Ngay khoảnh khắc xoay người rời đi, nàng đã muốn quay đầu lại biết bao nhiêu lần, muốn ở bên hắn quấn quýt thêm vài ngày nữa, thế nhưng nàng lại sợ rằng thời gian ở bên nhau càng lâu, nàng sẽ càng không thể rời đi.
"Nhu Nhu, thật sự phải làm như vậy sao?" Nghê Hồng lại hỏi một lần nữa.
"Vâng, mẹ, người không cần khuyên con, con biết mình đang làm gì."
Nghê Hồng nhìn ánh mắt của cô con gái lớn, bà là người từng trải, lại vô cùng hiểu rõ cô con gái này, nên ngay lập tức đã bắt được một vài manh mối.
"Để mẹ kiểm tra tu vi hiện tại của con xem." Bà nắm lấy cổ tay con gái, linh lực vừa thăm dò, vài giây sau những ngón tay không thể kiềm chế được mà run lên bần bật, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc tột độ rồi biến mất. Bà là một trong chín vị cao thủ Kim Đan kỳ của Côn Luân môn, tu vi thâm sâu hơn con gái mình rất nhiều, nên ngay lập tức đã tra ra được sự thay đổi trên cơ thể con gái mình, không còn là xử nữ nữa.
Mặc dù trong lòng dậy sóng dữ dội, nhưng bà không hề vạch trần mà chỉ gật đầu nói: "Quả thật đã là Thần Động cảnh rồi, cảnh giới vẫn chưa ổn định, đi đi!"
Đợi Nhan Nhu rời đi, Nhan Ly cũng chạy ra ngoài chơi, Nghê Hồng ngồi phịch xuống ghế mây, sắc mặt phức tạp khó hiểu.
---❊ ❖ ❊---
Diệp Khai phục hồi xong thì thời gian đã hơi muộn, cho đến khi Mộc Bảo Bảo gọi điện thoại tới, cậu mới lơ mơ tỉnh dậy. Nhưng nghĩ đến việc tối qua luyện tập nặn đan bằng đất sét, hiệu quả vẫn rất khá. Theo sự thuần thục trong thủ pháp và tích lũy kinh nghiệm, bây giờ cậu đã có thể nặn ra hai mươi mấy viên thuốc đất sét một lúc, những lúc nhiều thậm chí lên tới ba mươi viên. Điều khiến cậu hân hoan hơn cả là chức năng của Chuyển Luân Nhãn dường như cũng tiến thêm một bước. Trước kia nhìn bản nguyên vật chất còn mơ hồ, thì giờ đây lại có cảm giác như vạch mây thấy mặt trời, rõ ràng hơn trước rất nhiều.
"Biểu ca, sao hôm nay muộn thế, còn phải để em gọi anh dậy? Không phải sáng sớm tỉnh dậy phát hiện mình 'vẽ bản đồ' nên mãi mới xử lý xong đấy chứ?" Mộc Bảo Bảo nhìn thấy Diệp Khai thì cười hì hì nói.
Đào Mạt Mạt hỏi một câu: "'Vẽ bản đồ' là gì?"
Bảo Bảo lập tức cười khúc khích: "Cái này phải xem biểu ca rồi, không chừng là bản đồ thế giới, không chừng là bản đồ nước Đại Hạ, nếu không hai người cứ rảnh rỗi mà cùng nghiên cứu xem sao."
Diệp Khai hắng giọng hai tiếng, Bảo Bảo này đúng là miệng không có rào chắn, cái gì cũng dám nói: "Mau đi thôi, đi học muộn mất rồi."
Đào Mạt Mạt nhìn hai người, mặt đầy khó hiểu, cô là đại tiểu thư nhà họ Đào, đâu có biết hàm ý ẩn giấu của câu "vẽ bản đồ" là gì.
Khi đi qua một chỗ rẽ, một chiếc xe đạp lao ra, trên xe là một mỹ nữ trưởng thành đang mặc đồ công sở, không phải Hồ Nguyệt Tịch thì còn là ai?
Cô ra ngoài khá vội vàng. Tối qua vì chuyện bí mật của mình bị nhìn thấy nên trằn trọc không ngủ được, đến gần sáng mới chợp mắt được một chút, kết quả là dậy muộn. Cô vội vã đưa bé Quai Quai đến trường mẫu giáo, bản thân lại quên mang giáo án nên phải quay về lấy, vì thế mới đụng phải Diệp Khai và bọn họ, nếu không bình thường giờ này cô đã đến trường rồi.
"A ——, cẩn thận!"
Hồ Nguyệt Tịch kêu lên trên xe đạp, phanh xe có chút không ăn, cô liền dùng đôi chân dài đạp xuống đất để hãm lại, nhưng tốc độ vẫn quá nhanh, tay lái bị ngoặt mạnh, cả người cô ngã nhào xuống từ trên xe.
Trong gang tấc, Diệp Khai vội vàng ra tay nhanh như chớp, ngay khoảnh khắc cô sắp chạm đất, cậu đã đỡ lấy cơ thể cô.
Một tay ôm lưng, một tay... đỡ ngay vào mông của cô giáo mỹ nữ.
Chưa dừng lại ở đó, vì Hồ Nguyệt Tịch mặc váy công sở ôm sát, tư thế khi ngã xuống có chút vặn vẹo, tay của Diệp Khai trong tình thế cấp bách vô tình thọc thẳng vào trong váy cô, đến mức nơi được đỡ có nửa bàn tay cảm nhận được một mảnh trơn nhẵn, còn có cảm giác căng mọng mềm mại.