Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 462
Muốn ở bên nhau sao?

❊ ❊ ❊

"A ——" một tiếng kinh kêu. Hồ Nguyệt Tịch cảm thấy trong váy mình bỗng dưng xuất hiện một bàn tay, lại còn sờ soạng ngay chỗ đặc biệt nhạy cảm của cô, nhất thời ngây người, toàn thân căng cứng như một khối ván cứng, miệng phát ra tiếng kinh hãi.

Diệp Khai đồng học cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cậu ta cũng choáng váng cả người. Khổ nỗi ở tư thế này, bàn tay cậu lại đang chống đỡ trọng lượng cơ thể mình, nhất thời không dễ rút ra được.

Đào Mạt Mạt và Mộc Bảo Bảo đều tính là tu sĩ, đối với mức độ kinh hiểm này hoàn toàn có thể tiếp nhận. Vừa quay đầu lại, nhìn thấy là mỹ nữ giáo viên Hồ Nguyệt Tịch, lại nhìn thấy bàn tay hoàn toàn đang "phi lễ" của Diệp Khai, đôi mắt hai người lập tức trừng lớn. Mộc Bảo Bảo thầm bội phục sâu sắc, biểu ca thật quá lợi hại, quả thực là chộp đúng cơ hội để sờ soạng mông người ta mà!

Đào Mạt Mạt thì vẻ mặt đầy tức tối, cảm thấy cực kỳ mất mặt. Diệp Khai là bảo tiêu của cô, bây giờ cậu làm ra chuyện như vậy, chủ nhân chẳng lẽ lại thấy vinh dự hay sao?

"Diệp Khai, anh rốt cuộc đang làm cái gì thế hả? Còn không mau thả Hồ lão sư xuống?" Cô giận dữ hét lên.

"A a......" Diệp Khai hoàn hồn lại, trước tiên để đôi chân cô chạm đất, lúc này mới vội vàng rút tay khỏi nơi mềm mại kia, liên tục xin lỗi: "Hồ lão sư, xin lỗi cô, vừa rồi trong tình thế cấp bách nên không nhìn rõ."

Hồ Nguyệt Tịch nói không choáng váng là không thể nào. Hôm qua mới bị cậu nhìn thấy chỗ riêng tư, hôm nay lại bị sờ mông lần nữa, chẳng lẽ giữa hai người thực sự có sợi dây liên kết nào đó? Nhưng nghĩ lại chuyện tối qua cậu còn ôm lấy cơ thể trần như nhộng của cô vào phòng, thì sự va chạm lúc này cũng chẳng tính là gì nữa; thế nhưng lần này bên cạnh còn có những học sinh khác cơ mà!

Mặt cô đỏ ửng, cũng có chút căng thẳng sau khi bị hoảng sợ: "Không sao, không sao, vừa nãy tôi đạp xe nhanh quá, suýt chút nữa tông trúng các em, thật sự ngại quá."

Thực ra chuyện này cũng có liên quan đến việc Mộc Bảo Bảo nhảy nhót không yên phận, con bé nhảy quá nhanh nên Hồ Nguyệt Tịch mới suýt chút nữa tông trúng.

"Không sao đâu ạ, không sao đâu ạ, Hồ lão sư, bài đăng con phát trên diễn đàn hôm qua cô xem chưa ạ? Chuyện của cô và biểu ca con đã được con giải quyết rồi, ha ha!" Mộc Bảo Bảo vỗ tay nói. Ngay lúc Hồ Nguyệt Tịch định cảm ơn, con bé lại thốt ra một câu: "Cảnh tượng vừa rồi mới gọi là kinh điển ạ, biểu ca, sao anh lại buông tay nhanh thế, con còn muốn chụp lại nữa cơ!"

Diệp Khai và Hồ Nguyệt Tịch nghe vậy đều toát mồ hôi hột, cái này mà bị chụp lại thì mới gọi là xấu hổ chứ!

Hồ Nguyệt Tịch không sao cả, chiếc xe đạp cũng chỉ bị lệch ghi đông một chút, tùy tiện chỉnh lại là xong. Hai đóa hoa khôi trường còn tưởng cô sẽ rời đi ngay, không ngờ cô trước tiên cảm ơn Mộc Bảo Bảo một tiếng, sau đó gọi Diệp Khai lại và nói: "Diệp Khai, tôi muốn nói chuyện riêng với anh."

"A? Ồ, được thôi!" Diệp Khai đáp một tiếng, bảo Đào Mạt Mạt và Mộc Bảo Bảo đi trước, hai người họ thì đi chậm lại một đoạn, vừa đi vừa nói chuyện.

Điều Hồ Nguyệt Tịch muốn nói với Diệp Khai tự nhiên là chuyện của cha cô tối qua, bèn hỏi: "Diệp Khai, tối hôm qua ba tôi đã nói gì với anh?"

Diệp Khai đáp: "Thực ra cũng chẳng nói gì mấy, ông ấy hiển nhiên là hiểu lầm rồi, tưởng hai chúng ta có dan díu gì đó, nên bảo tôi rời xa cô."

Hồ Nguyệt Tịch nghe xong mặt đỏ bừng, lộ ra nét nữ tính: "Ông ấy là người như vậy đấy, anh đừng nghe ông ấy."

"A? Vậy là...... muốn ở bên nhau sao?" Diệp Khai ban đầu giật mình, vế sau đương nhiên là nói đùa.

"Cái gì...... cái gì cơ?" Gương mặt mỹ nữ giáo viên càng thêm xấu hổ, biết mình lỡ lời, bèn chữa lại: "Ý tôi là, ông ấy là người như vậy, chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác, việc đã nhận định thì luôn cho là đúng. Ngoài những chuyện này ra, ông ấy còn nói gì khác với anh không?"

Diệp Khai cảm thấy Hồ Nguyệt Tịch hỏi những chuyện này rất kỳ quái, thầm nghĩ chẳng lẽ cô không muốn người khác biết chồng cũ của cô là người nhà họ Chúc? Liền nói: "Không còn gì nữa."

Hồ Nguyệt Tịch không hỏi ra được điều mình muốn biết, nhưng cũng không nói rõ ràng, cuối cùng dặn dò: "Diệp Khai, nếu gần đây anh gặp phải người nào kỳ quái tìm anh, tuyệt đối đừng đi ra ngoài, buổi tối cũng đừng ra khỏi cửa. Nếu gặp phải phiền phức gì, thì hãy gọi điện thoại cho tôi, biết chưa?"

Trong lòng Diệp Khai khẽ động, nhận thức được điều gì đó, nhưng cũng không nói toạc ra, liền gật gật đầu.

Mà lúc này, Mộc Bảo Bảo đi phía trước cứ chốc chốc lại quay đầu, cứ muốn biết Diệp Khai và Hồ Nguyệt Tịch đang nói gì, vẻ mặt đầy hóng hớt, hỏi Đào Mạt Mạt: "Biểu tỷ, chị nói xem biểu ca và cô Hồ đó đang nói gì vậy? Hình như rất vui vẻ, cô Hồ nhìn cũng rất xinh đẹp, chị nói xem biểu ca có thích cô ấy không?"

Đào Mạt Mạt đáp: "Sao chị biết được?"

Bảo Bảo nói: "Chúng ta qua đó nghe lén đi?"

"Đừng ngốc nữa, tu vi của Diệp Khai cao hơn chúng ta, chúng ta vừa đến gần là cậu ấy phát hiện ngay, nghe lén cái gì chứ, có gì hay mà nghe? Bảo Bảo, tính hiếu kỳ của em thực sự quá nặng rồi, không biết câu 'hiếu kỳ hại chết một con mèo' sao?"

"Con mèo nào ạ, Tom hả, meo meo meo ——"

"Đi nhanh lên, meo cái đầu em ấy!"

Phía sau, Hồ Nguyệt Tịch nói chuyện xong với Diệp Khai liền leo lên xe đạp, đạp về hướng trường học.

Nhìn bóng dáng cô mặc váy bó sát, mông lắc lư từng cái đầy quyến rũ, Diệp Khai không khỏi nở một nụ cười. Cậu đang định đuổi theo Đào Mạt Mạt và Bảo Bảo phía trước thì bỗng nghe tiếng còi xe cảnh sát kêu lên hai tiếng "bíp bíp". Một chiếc xe cảnh sát màu lam trắng dừng lại bên cạnh cậu: "Này, thằng nhóc thối!"

Từ cửa sổ xe cảnh sát ló ra nửa cái đầu mỹ nhân, chính là "hổ cái" Tống Sơ Hàm.

"A a, Hàm Hàm bà xã, anh cứ tưởng phải chiều em mới đến, sao lại sớm thế này, ăn cơm chưa?" Diệp Khai nhìn hai đóa hoa khôi trường đang rẽ vào trường, không cần lo lắng cho an nguy của họ, liền bước tới mở cửa xe ngồi vào. Đây là lần đầu tiên cậu được ngồi xe cảnh sát đấy!

Tống Sơ Hàm lườm cậu một cái: "Cái gì mà Hàm Hàm bà xã, Hàm Hàm là Hàm Hàm, bà xã là bà xã, anh có mấy bà xã hả? Có phải cũng gọi người khác là Dung Dung bà xã, Dĩnh Dĩnh bà xã không hả, hừ, đồ củ cải hoa tâm."

"Sao có thể chứ!" Diệp Khai yếu ớt biện minh một câu, sử dụng Na Di Đại Pháp: "Hôm qua em nói đến Đại học Trường Thanh phá án, phá án gì vậy? Không nghe nói trong trường có vụ giết người hay cưỡng gian nào cả, lại còn có một mình em thôi sao?"

Tống Sơ Hàm cũng không giấu giếm. Diệp Khai nghe vài câu, lúc này mới biết hóa ra là một vụ án mất tích nhân khẩu.

Càng nghe, biểu cảm của cậu càng kỳ quái, đến cuối cùng cậu lắc lắc đầu bảo: "Hàm Hàm, mấy người em nói, anh nghĩ em không cần phải tìm nữa đâu, vì họ chắc là chết hết cả rồi. Còn nhớ cái không gian thần bí anh từng kể với em không? Chính là nơi anh tìm được Long Đản ấy, lúc ban đầu cổng truyền tống mở ra, có không ít người đi vào trong đó, nhưng có bốn người đã bị quái thú phun lửa bên trong giết chết rồi."

Những chuyện này cậu cũng là nghe Nhan Nhu kể, bản thân cậu thì không tận mắt nhìn thấy.

"Chết hết rồi?"

"Đúng vậy, hơn nữa thân phận của những người này không hề đơn giản, phía sau khẳng định là các tu chân môn phái hoặc tu chân gia tộc nào đó. Cảnh giới hiện tại của em còn quá thấp, chuyện này đừng nhúng tay vào nữa. Đến lúc đó cứ nói là không tìm thấy là được, bọn họ tự nhiên sẽ nghĩ cách khác, hoặc đi tìm cơ quan cao cấp hơn để điều tra, ví dụ như Cửu Phiến Môn." Nói đến đây, cậu nhớ tới trận bài vị chiến cuối tháng, lại nói tiếp: "Hàm Hàm, cuối tháng anh phải tham gia trận bài vị chiến của Cửu Phiến Môn, đến lúc đó em có muốn đi cùng anh, đi kiến thức cao thủ thời nay không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:461
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.