Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 626
Thật sự là ngoài ý muốn

❊ ❊ ❊

Hồ Nguyệt Tịch vừa nghe thấy câu này, sắc mặt liền thay đổi, đó là nỗi đau thuộc về cô, cũng là phần khó lòng mở miệng.

"Anh hỏi chuyện này để làm gì?"

"Chuyện này..."

Diệp Khai nhìn cô, không biết nên nói thế nào, nghĩ ngợi một hồi rồi thôi. Dù sao thì cũng tám chín phần mười là vậy, cần gì phải làm cô khó xử, bản thân cô hẳn là hoàn toàn không biết gì về huyết mạch Âm của mình.

Anh ngừng một chút rồi nói: "Cũng không có gì đâu, cô Hồ, vết thương trên người cô chắc đều khỏi hẳn rồi, chúng ta đi thôi!"

"Đợi đã!"

Hồ Nguyệt Tịch lại nắm lấy tay anh. Da thịt lần nữa chạm nhau, tim Diệp Khai đập mạnh một cái, may mắn là vẫn không xuất hiện lực hút, khiến anh thả lỏng đôi chút. Anh thầm nghĩ: Có lẽ là do linh lực của mình chủ động truyền vào cơ thể cô, mới có thể triệt để kích hoạt huyết mạch, khiến thứ sức mạnh đó thức tỉnh, từ đó mới tạo ra lực hút.

Hồ Nguyệt Tịch nhìn vào mắt Diệp Khai nói: "Diệp Khai, tôi nhìn ra rồi, cậu tuyệt đối không phải là một học sinh bình thường. Tôi có thể cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, vết thương như vừa rồi, không thể nào nhanh lành lặn được, rốt cuộc cậu là người thế nào?"

Diệp Khai mỉm cười: "Cô Hồ, em là học sinh của cô."

Hồ Nguyệt Tịch đương nhiên không chịu bỏ cuộc như vậy, cô nhớ tới đêm lẽ ra nên hạnh phúc, kết quả lại trở thành cơn ác mộng không thể xua tan, còn có sự xấu hổ đến mức muốn chết đi sống lại mỗi đêm, khiến cô thường có cảm giác tuyệt vọng kiểu tự cam chịu đọa lạc mà không sao kiểm soát nổi: "Diệp Khai, cậu đã thấy dáng vẻ đó của tôi rồi, tôi cũng không sợ xấu hổ nữa, cha của Ngoan Ngoan chính là vào lần đầu tiên của chúng ta..., đã xảy ra ngoài ý muốn. Nhưng có phải cậu biết gì đó, về chính bản thân tôi không, cậu có thể nói cho tôi biết không?"

"Cái này..."

"Mẹ, mẹ, mẹ đứng lên được rồi, có phải là khỏi hẳn rồi không, tuyệt quá, bây giờ là mấy cái chân ạ?"

Diệp Khai còn chưa kịp nói gì, Hồ Tầm Song đã vừa gọi vừa cười chạy tới, rõ ràng là nghe thấy tiếng nên tìm tới, còn Mộc Bảo Bảo thì theo sau.

Có con gái và Mộc Bảo Bảo ở đây, Hồ Nguyệt Tịch tự nhiên không tiện thảo luận chuyện này với Diệp Khai nữa, nhưng vẫn nhìn anh một cái thật sâu, ý ánh mắt đó dường như đang nói: Đợi khi nào tiện, cậu nhất định phải nói cho tôi biết.

Diệp Khai xoa xoa mũi, lúc này mới nói: "Cô Hồ, trong nhà cô vẫn còn bốn tên bắt cóc đấy, có muốn đi xem không?"

Hồ Nguyệt Tịch đối với kẻ bắt cóc con gái mình, không thể nào mang lòng từ bi, ánh mắt lạnh đi, nói: "Muốn xem!"

---❊ ❖ ❊---

Xảy ra chuyện như vậy, Hồ Nguyệt Tịch cũng không quay lại lớp học coi thi nữa. Cô trực tiếp vội vã trở về khu chung cư Bạch Mã Tây Phong.

Trên đường đi, Mộc Bảo Bảo kể lại chuyện nghe được cuộc điện thoại của Chương Lam trong nhà vệ sinh. Cô giáo xinh đẹp ôm con gái, gương mặt lạnh tanh, không biết đang nghĩ gì. Sau đó cô mới nhớ tới cô giáo Uông Hiểu Phi ở trường mẫu giáo vẫn đang sốt sắng chạy đôn chạy đáo tìm con gái mình, thế là mượn điện thoại của Diệp Khai gọi tới, thông báo một tiếng.

Hồ Nguyệt Tịch vừa tới cửa, đã thấy khóa cửa chống trộm nhà mình bị đập nát, cô nhíu mày giận dữ, thần tình đó giống như muốn tìm người liều mạng vậy; nhưng sau đó nhìn thấy bốn người đàn ông đang đống dưới đất, đặc biệt là tay chân bị vặn vẹo đến mức khiến người ta tê cả da đầu, cô kinh ngạc lùi lại hai bước, suýt chút nữa ngã nhào.

May mà Diệp Khai đứng ngay phía sau, kịp thời đỡ lấy một cái.

Chỉ là, cậu bạn Diệp Khai không biết là cố ý hay vô tình, vị trí đỡ tay thật sự không thích hợp lắm, lại chính là vòng ba tròn trịa của người ta.

Cảm nhận được sự đàn hồi nơi lòng bàn tay, Diệp Khai lúc này mới phản ứng lại vội vàng buông ra, hắng giọng nói: "Mấy tên này tuyệt đối là tội phạm quen tay, buôn bán trẻ em, ức hiếp phụ nữ, thậm chí đem nội tạng của trẻ nhỏ đi bán, đánh gãy tay chân chúng còn là nhẹ đấy."

Lời của Diệp Khai lập tức khiến Hồ Nguyệt Tịch nhớ tới lời của Chương Lam vừa nói lúc nãy. Trước đó cô còn tưởng Chương Lam cố ý dọa mình, bây giờ xem ra không phải vậy, thật sự có loại người như thế.

Cô ôm chặt Ngoan Ngoan, sắc mặt tái nhợt, nghĩ đến hậu quả đáng sợ mà rùng mình.

Nếu không phải Diệp Khai và Mộc Bảo Bảo phát hiện sớm, kịp thời cứu giúp, cô không dám tưởng tượng nếu chuyện đó thực sự xảy ra, mình sẽ thế nào.

Khoảnh khắc này, cô quay đầu nhìn Diệp Khai, đôi môi mấp máy, tuy không nói ra lời nào, nhưng ánh mắt cảm kích đó đã nói lên tất cả.

Bảo Bảo nghe xong thì phẫn nộ bất bình, nói: "Anh họ, loại người này tuyệt đối không thể tha cho họ đi. Hôm nay thả chúng, lần sau không biết lại đi hại ai nữa, cái bọn buôn người này đáng ghét nhất, để em gọi điện cho cô nhỏ, nhờ cô ấy tới xử lý."

Diệp Khai nghe vậy vội vàng ngăn lại, nếu Mộc Hân tới thì khó tránh khỏi ngại ngùng: "Bảo Bảo, cô nhỏ của em là thị trưởng, công việc bận rộn, vẫn là đừng tìm cô ấy nữa, tìm cảnh sát là được rồi. Vừa rồi nam giáo viên trong trường chẳng phải đã báo cảnh sát rồi sao, chắc sẽ sớm tìm tới đây thôi, chúng ta cứ đợi ở đây là được."

Bảo Bảo ừ một tiếng, lúc này thật ra cũng không quá muốn gặp cô nhỏ, sợ thái độ của cô đối với Diệp Khai vẫn như lần trước.

Quần áo trên người Hồ Nguyệt Tịch bẩn thỉu, lúc lăn xuống cầu thang còn bị rách, lúc này cô xin lỗi một tiếng rồi vào phòng thay đồ.

Diệp Khai nhìn mấy tên dưới đất, nói với Mộc Bảo Bảo: "Bảo Bảo, hay là em đưa Ngoan Ngoan về nhà trước đi, chuyện ở đây mà để Ngoan Ngoan nhìn thấy sợ là sẽ bị ám ảnh tâm lý, lát nữa còn có cảnh sát tới, càng loạn hơn."

Mộc Bảo Bảo cười khúc khích, ôm cánh tay anh nói: "Anh họ, anh có phải rất thích trẻ con không? Đã bao giờ nghĩ tới việc tự mình sinh một đứa chưa, Bảo Bảo cũng rất thích trẻ con, anh nói xem đứa bé em sinh ra, có khi nào đẹp hơn Ngoan Ngoan không?"

Diệp Khai tiện tay quệt nhẹ lên chiếc mũi trắng nõn của cô: "Bản thân còn là cô nhóc mà đã nghĩ đến chuyện sinh con rồi sao?"

Bảo Bảo dường như rất tận hưởng hành động thân mật này của Diệp Khai, nhíu mày, cười mà không nói.

Bé Ngoan Ngoan hiểu hiểu không không: "Anh trai lớn, anh với chị gái lớn cũng sắp sinh em bé ạ?"

Mộc Bảo Bảo đỏ mặt, kéo cô bé: "Ngoan Ngoan, chị đưa em về nhà chị chơi, được không? Có rất nhiều đồ ngon, còn có cả đồ chơi nữa."

Ngoan Ngoan mắt sáng rực, nhưng nhìn cửa phòng Hồ Nguyệt Tịch lại hơi khó xử: "Vậy em có thể dẫn mẹ đi cùng không ạ?"

"Được chứ, lát nữa mẹ em sẽ tới tìm em."

Rất nhanh, Hồ Nguyệt Tịch từ trong phòng đi ra, thay một bộ quần áo hơi thoải mái hơn một chút, mặt cũng đã rửa sạch. Vốn dĩ dính đầy vết máu, lúc này đã khôi phục lại dung nhan tuyệt sắc; hơn nữa vừa rồi hấp thụ không ít linh lực của Diệp Khai, khiến làn da cô càng thêm trắng nõn mịn màng, khí sắc cũng tốt hơn.

Đối với đề nghị của Diệp Khai, cô cũng tán đồng, nhưng ít nhiều vẫn còn chút không yên tâm.

Sau đó, cô cùng Diệp Khai đưa Bảo Bảo và Ngoan Ngoan về nhà thuê trước, rồi mới quay lại, không bao lâu sau, cảnh sát liền tới.

Nói ra cũng thật khéo, anh không gọi điện cho chị Hồ Ly, chính là không muốn gây thêm rắc rối.

Bởi vì vẻ đẹp của Hồ Nguyệt Tịch, rất dễ khiến người ta hiểu lầm anh có động cơ bất chính gì đó.

Thế nhưng, người bước vào lại chính là Tống Sơ Hàm.

"Ái chà, sao cậu lại ở đây?" Vừa vào cửa nhìn thấy Diệp Khai và một mỹ nữ tri thức ngồi cạnh nhau, chị Hồ Ly quả nhiên sắc mặt hơi không đúng, chớp chớp mắt nhìn, đôi đồng tử đó dường như đang hỏi: "Thằng nhóc thối, cậu lén lút sau lưng tôi và Huân Huân, đang giở trò quỷ gì ở đây?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:620
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.