Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 633
Biểu ca, mau chạy đi

❊ ❊ ❊

“Chính là hắn?”

Người tới buông cô gái ra, rồi nghênh ngang bước đến trước mặt Diệp Khai, chỉ ngón tay về phía hắn, hỏi Dương Bạch.

Có lẽ vì đã rút kinh nghiệm từ lần trước, võ sĩ đảo quốc mà Dương Bạch tìm tới lần này biết nói tiếng Đại Hạ, mạo xưng là người Đại Hạ.

Nhìn thấy ngón tay người đàn ông chĩa vào mặt mình, nhớ đến việc hắn ta vừa mới chơi cái trò gì đó mà chưa rửa tay, Diệp Khai khẽ lùi lại hai bước.

Hành động này khiến đám người Nhu đạo xã được một phen đắc ý, tưởng rằng Diệp Khai đã sợ hãi. Dù sao thì cảnh giới lộ ra bên ngoài của đại sư Đằng Quang cũng là cảnh giới của cao thủ Tiên thiên.

Đằng Quang nheo mắt cười bảo: “Dương Bạch, cậu làm tốt lắm, loại đối thủ này, một quyền của ta là đủ hạ gục mười tên. Sau này còn có việc tốt như thế này, cứ việc tìm ta, ta rất sẵn lòng giúp đỡ.”

Ánh mắt Dương Bạch lạnh đi. Vốn dĩ đã dặn hắn đừng nói gì rồi, càng nói càng sai, thế chẳng phải là vạch trần chuyện hắn không phải người Nhu đạo xã sao?

Tuy nhiên, Diệp Khai chẳng hề bận tâm đến mấy chuyện này, chỉ muốn đánh nhanh thắng nhanh rồi chuồn sớm, bèn nói: “Có thể bắt đầu được chưa?”

Đằng Quang lộ vẻ cười khẩy: “Tiểu tử, ngươi vội vã tìm chết, vậy thì để ngươi nếm thử võ Khí đạo của bản thần quân!”

Gã này cũng cho rằng đối phó với Diệp Khai là chuyện "giết gà dùng dao mổ trâu", căn bản không thèm để vào mắt, thậm chí thực lực còn chưa tung ra hết, một cước đá về phía Diệp Khai, chỉ dùng đến sáu phần tốc độ và lực lượng.

“Bộp ——”

“Oành ——”

Đằng Quang tấn công thì nhanh, nhưng bay đi còn nhanh hơn.

Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, gã đã như bị đạn bắn ra ngoài, đổ gục xuống đất, ôm chân kêu la oai oái, không gượng dậy nổi.

Trong chốc lát, cả khán phòng im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng thở.

Đa số mọi người vẫn chưa kịp phản ứng, trận khiêu chiến tỷ thí đã kết thúc như vậy.

Trần Lập Phong đang cầm điện thoại chuẩn bị quay lại cảnh tượng, nhìn Diệp Khai, rồi lại nhìn Đằng Quang, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Dương Bạch, hỏi: “Dương phó xã trưởng, đây là kịch hài mà các người sắp xếp à? Đừng có làm mấy trò khởi động này nữa, mọi người học cả ngày rồi, đều đói cả, mau mời nhân vật chính thức ra đi, đấu xong chúng tôi còn đi ăn cơm.”

Lời của Trần Lập Phong lọt vào tai Dương Bạch, chẳng khác nào một sự châm chọc to lớn.

Cao thủ Nhu đạo mà hắn bỏ ra ba trăm ngàn mời về, thế mà trong vòng một giây đã bị đánh bại, mẹ kiếp, đây là cái chuyện quái quỷ gì vậy?

Hoàn toàn chính là phiên bản lặp lại của trận khiêu chiến Nhan Nhu lần trước mà!

“Còn ai cần khiêu chiến nữa không, nếu không thì tôi đi đây!” Diệp Khai như không có chuyện gì xảy ra, nói, trên mặt không chút gợn sóng.

Người của Nhu đạo xã nhìn nhau ngơ ngác, tất cả đều hướng ánh mắt về phía Dương Bạch.

Nhưng Dương Bạch biết nói gì đây?

Lúc này Trần Lập Phong mới như vừa phản ứng lại: “Lão đại, lẽ nào tên đó không phải đến tấu hài, mà là thật sự đến khiêu chiến anh? Hắn có khi nào là anh em song sinh giống hệt nhau không, giống như Cừu Thiên Nhẫn và Cừu Thiên Trượng trong Xạ Điêu ấy?”

“Tao làm sao biết được? Thôi, đã không còn ai nữa thì khiêu chiến kết thúc. Lão Trần, mau dẫn các bạn học đi ăn uống xả láng đi, muộn là tới giờ cao điểm, đường xá lại khó đi. Tôi còn có việc, không đi cùng mọi người được.” Diệp Khai xua xua tay. Đúng lúc này, điện thoại chợt vang lên tiếng nói: “Biểu ca, đánh xong rồi sao? Sao anh không đợi em? Đánh đấm thế nào, có quay video lại không…”

Diệp Khai đáp: “Lấy đâu ra video, mới có một giây thôi. Thôi, anh phải về đây, hôm nào lại tìm em!”

Cúp điện thoại, hắn cũng định rời đi. Nhưng nhìn biểu cảm ngơ ngác của Dương Bạch và đám người kia, hắn cảm thấy nên nói gì đó: “Cái đó… Dương phó xã trưởng đúng không, thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, đừng để tâm quá làm gì. Ngoài ra nếu lần tới anh còn muốn khiêu chiến, không vấn đề gì cả, nhưng phí xuất trận phải cao hơn một chút. Mười vạn tệ ít quá, mời các bạn học đi ăn cơm thôi cũng thấy hàn hẹp!”

Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng.

Một màn kịch hài tại trường học cứ thế kết thúc. Danh tiếng của Nhu đạo xã đã không cách nào khôi phục được nữa, còn việc có giải tán hay không thì không phải vấn đề mà Diệp Khai cần quan tâm.

Người của khoa Khảo cổ cùng nhau rời khỏi Nhu đạo xã.

Trần Lập Phong vừa đề nghị bao xe đến quảng trường Đại Địa, tiền thì cậu ta bao, không ít sinh viên lập tức hô vang ——

“Xuất phát, đi đại tiệc thôi! Diệp Khai vạn tuế, lão Trần thiên tuế!”

“Diệp Khai vạn tuế, lão Trần thiên tuế!”

Tiếng reo hò vang vọng rất xa.

Tại tòa cao ốc cách đó một trăm năm mươi mét, bên cửa sổ văn phòng Hiệu trưởng, có một người phụ nữ ăn mặc sang trọng đang đứng mỉm cười nhìn xuống phía dưới.

Người phụ nữ nhìn bóng lưng lảo đảo rời đi của Diệp Khai, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh lùng khó hiểu.

Nếu Diệp Khai chú ý tới, chắc chắn sẽ phải giật mình, vì người phụ nữ đó chính là Mộc Hân.

Mộc Hân với tư cách là Thị trưởng, đến trường Đại học Trường Thanh để giao lưu với Hiệu trưởng cũng là việc thường lệ. Lúc này, nàng mỉm cười nói với vị Hiệu trưởng đang đứng bên cạnh: “Vạn Hiệu trưởng, không khí trường của các ông sôi động thật đấy, một sinh viên mà lại được cả đám người hô vạn tuế.”

Vạn Hiệu trưởng cũng là người có tư lịch và bối cảnh, nhưng so với nhà họ Mộc thì kém hơn vài bậc.

Lúc này ông ta cũng không đoán ra ý thật của Mộc Hân, chỉ có thể cười trừ: “Người trẻ tuổi mà, tư tưởng luôn bay bổng. Hiện nay Đại Hạ quốc ngôn luận tự do, quả thực là một chuyện tốt. Chứ nếu đổi lại là ngày trước, một câu vạn tuế thôi, có khi đã rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục rồi. Tuổi trẻ thật tốt!”

Mộc Hân không phản bác, đôi mắt đẹp vẫn luôn dõi theo Diệp Khai, lúc này bỗng lóe lên tia giận dữ.

Bởi vì nàng nhìn thấy Mộc Bảo Bảo cũng xuất hiện trong khuôn viên trường, hơn nữa còn chạy tới khoác tay Diệp Khai, cả người gần như muốn treo lên người hắn, đôi thỏ ngọc trước ngực ép chặt vào người hắn.

Quan trọng nhất là, vì góc độ quan sát, cảnh tượng nàng nhìn thấy trông như hai người đang hôn nhau.

“Thật quá đáng, cái tên khốn biến thái này, một chút cũng không để lời của ta vào tai!” Mộc Hân thầm nói, sau đó lập tức quay người, cáo từ Vạn Hiệu trưởng, nàng bước đi một cách dịu dàng thanh lịch trên đôi giày cao gót ra khỏi văn phòng Hiệu trưởng. Đợi sau khi khuất bóng, nàng lập tức sải đôi chân dài, bước nhanh đuổi theo.

“Đồ khốn, nói mà không giữ lời, còn ở bên cạnh Bảo Bảo thân mật như vậy.”

“Thế thì Mộc Hân ta thành cái gì chứ, chẳng phải là loạn hết cả lên sao?”

“Tuyệt đối không được, tuyệt đối phải ngăn cản.”

Mộc Hân vừa lẩm bẩm vừa chạy nhanh. Trên đường đi cũng gặp không ít sinh viên, mọi người đều không biết nàng là ai, nhưng dung mạo xinh đẹp, khuôn ngực đẫy đà kiêu hãnh đó, đặc biệt là khi chạy khiến ngực rung lắc dữ dội, tà áo cũng như muốn bay lên, khiến đám nam sinh nhìn mà mắt sáng rực, đua nhau đoán xem đây là cô giáo mới của khoa nào.

Còn Diệp Khai và Mộc Bảo Bảo đang đi phía trước hướng về phía cổng trường, vì Diệp Khai không đợi Bảo Bảo mà kết thúc trận đấu, khiến cô nàng không xem được kịch hay, đang nhỏ giọng oán trách: “Biểu ca à, giờ biểu tỷ thành ra thế kia, chẳng có ai chơi cùng em nữa. Khó khăn lắm mới có chuyện vui như vậy mà không báo trước cho em, Bảo Bảo thật sự muốn đau lòng chết mất.”

Diệp Khai giật giật cánh tay mấy cái mà vẫn không cách nào rút ra khỏi sự mềm mại của cô nàng. Cảm giác ma sát lúc đi đường khiến tim hắn như có chút rung động, đến nỗi căn bản không hề phát giác ra dị tượng phía sau.

“Bảo Bảo, Diệp Khai, hai người đứng lại đó!”

Đợi đến khi Mộc Hân hét lên, hai người mới ngạc nhiên quay đầu lại.

Vừa thấy Mộc Hân chạy tới rất nhanh, giọng điệu lại chẳng hề tốt lành gì, Bảo Bảo giật bắn mình, tưởng rằng tiểu cô cô muốn gây khó dễ cho Diệp Khai, liền lập tức kéo Diệp Khai chạy đi: “Biểu ca, mau chạy đi, là tiểu cô cô!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:631
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.