Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 659
Muốn tán tỉnh anh

❊ ❊ ❊

Mễ Hữu Di do dự hồi lâu...

"Tên này, quả nhiên đưa ra yêu cầu như vậy, thật là quá đáng."

"Nhưng mà, mình có nên tát hắn một cái không?"

"Hay là... dưới lầu có bao nhiêu người, hắn cũng dám làm vậy sao? Mình dù sao cũng là chị của Hữu Dung, quá đáng thì chắc không đến nỗi, nhưng có thể sẽ bị chiếm chút tiện nghi... Vì tương lai của gia đình, liều vậy, dù có bị hắn sờ một cái, thì... sau khi sờ xong, có lẽ sẽ càng giúp đỡ mình hơn chăng? Mình không cần biệt thự lớn như thế này, chỉ cần đủ tiền lo trả góp là được..."

Nghĩ đến căn nhà nhỏ được trang trí tinh xảo mà mình hằng ao ước, đầu óc Mễ Hữu Di không còn nghĩ được gì khác, tâm trí bị mỡ heo che mắt, thế mà lại thật sự ngồi xuống mép giường, còn cắn môi dưới, từng chút một cởi bỏ khuy áo khoác ngoài.

Diệp Khai thấy vậy thì ngẩn người, thầm nghĩ: Chẳng lẽ trong phòng nóng lắm sao? Sao vừa vào đã cởi quần áo, mà hơn nữa, biểu cảm này... cũng quá đó đi?

"Chị Hữu Di..."

Diệp Khai vừa định lên tiếng, không ngờ lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Mễ Hữu Dung nhanh chóng chạy từ bên ngoài vào: "Chồng ơi..., ơ, chị, sao chị lại ở đây?"

Nhìn thấy Mễ Hữu Di thế mà lại ở trong phòng Diệp Khai, Mễ Hữu Dung kinh ngạc há hốc mồm.

Thần sắc Mễ Hữu Di hoảng hốt, vội vàng đứng dậy từ trên giường, những ý nghĩ về phục sức, trang trí, biệt thự vừa rồi lập tức tan biến sạch, chỉ còn lại sự ngượng ngùng: "A, Hữu Dung, chị mang chút trái cây lên cho Diệp Khai, à à, ừ, chiều nay hình như hơi nóng... Nga, hai đứa nói chuyện đi, chị ra ngoài trước đây."

Mễ Hữu Di vội vàng rời khỏi phòng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Bây giờ hồi tưởng lại tâm cảnh như bị tẩu hỏa nhập ma vừa rồi, cô cảm thấy mình đúng là bị thần kinh rồi.

Còn trong phòng, Mễ Hữu Dung hỏi Diệp Khai: "Chồng, anh có thấy chị em có gì không đúng không?"

Diệp Khai gật đầu: "Có chứ, quá phản thường. Nào là gắp thức ăn cho anh, lại còn mời rượu, bây giờ lại còn đích thân mang trái cây lên, cô ấy như vậy mà vẫn là chị em sao?"

Mễ Hữu Dung ừ một tiếng: "Em cũng thấy không giống chị em nữa. Dù là đối với anh rể, chị ấy cũng chưa bao giờ như vậy cả, a..."

Nói đến đây, cô đột nhiên kêu lên một tiếng.

Diệp Khai kinh ngạc: "Sao vậy?"

"Em, em nghĩ ra rồi." Mễ Hữu Dung nhìn Diệp Khai, trong ánh mắt lộ vẻ chấn kinh.

"Nghĩ ra cái gì?"

"Anh nói xem, có phải chị em để ý anh rồi không? Chị ấy... muốn tán tỉnh anh?"

"Phụt --"

Diệp Khai vừa mới ăn một miếng đu đủ, kết quả là phun hết lên người Mễ Hữu Dung, trên ngực cô dính đầy mảnh đu đủ, "Con nhóc này, em muốn dọa chết người ta à, chị em theo đuổi anh, anh còn muốn..."

Đột nhiên, hắn nhớ lại hàng loạt cử chỉ bất thường vừa rồi của Mễ Hữu Di, nhất là hành động ngồi trên giường rồi cởi quần áo... Chẳng lẽ, chẳng lẽ là đang quyến rũ hắn?

"Chị em, không phải thật sự muốn theo đuổi anh đấy chứ? Thế thì anh rể em chẳng phải sẽ giết anh sao?" Diệp Khai cũng có chút ngơ ngác.

"Hừm..., cái đó đúng là có khả năng đấy. Anh nghĩ mà xem, anh rể em là kiểu người rất thật thà, rất gỗ đá, chẳng biết dỗ dành con gái cho vui, nhưng anh thì đẹp trai hơn anh rể em gấp ngàn lần, năng lực cũng mạnh hơn gấp ngàn lần. Chị ấy phát hiện ra ưu điểm của anh, rồi bị anh mê hoặc cũng là chuyện rất bình thường. Anh nhìn em này, mấy gã đàn ông khác trong mắt em toàn là rác rưởi, em còn chẳng thèm nhìn lấy một cái; hơn nữa em nói cho anh biết nhé, lần trước em từng thấy chị em cãi nhau với anh rể, cuối cùng chị em còn nói muốn ly hôn nữa cơ... Thế nhưng, chị ấy đến cướp bạn trai của em, có phải là hơi quá đáng không?"

"Ách, còn có chuyện này sao? Vậy, em nói xem anh nên làm thế nào?" Diệp Khai trố mắt ra, cảm thấy chuyện này sao nghe có mùi vị gì đó không tả được vậy!

"Vậy thì chỉ có thể là anh phải kiên cường giữ vững bản tâm, đừng để mỹ sắc của chị em mê hoặc, đừng cho chị ấy bất kỳ cơ hội nào."

"Ừ, anh cũng nghĩ vậy. Vừa hay chiều nay anh có việc, hay là anh chuồn lẹ đi!"

"A? Thế cũng không cần nhanh như vậy chứ, chúng ta mới gặp nhau, lại phải chia xa, anh ở lại bồi thêm cho em đi mà, người ta trong lòng đang rất cô đơn tịch mịch sầu muộn đây này." Mễ Hữu Dung không nỡ để hắn đi.

"Vậy chúng mình cứ ở trong phòng không ra ngoài nữa. Đúng rồi, nghe nói em hiện giờ là người nổi tiếng rồi, nhân vật trang bìa của thành phố S, chúng ta bây giờ lên mạng tra xem, xem trên đó nói gì nhé."

Sau đó, hai người liền tra trên điện thoại. Truy cập vào trang chủ chính thức của địa phương lớn nhất thành phố S.

Tin tức tiêu điểm đương nhiên là báo cáo về sự bùng phát dịch bệnh ở thành phố S, vẫn là một chuyên đề, nhưng ở vị trí dưới tiêu điểm một chút, quả nhiên nhìn thấy dòng chữ "Sự giày vò của thiên sứ", bên cạnh còn có một bức ảnh minh họa, là Mễ Hữu Dung mặc bộ đồ bảo hộ đang bưng nước sạch đưa cho bệnh nhân, bệnh nhân lộ vẻ đau đớn mà hạnh phúc, bên cạnh còn có một vài bệnh nhân đã từng nôn ra máu nhưng lại cười rất chân thành.

Những bức ảnh như vậy rất có sức truyền cảm.

Diệp Khai cười nói: "Cái này cũng không biết là ai chụp trộm, kỹ thuật chụp trộm thì khá tốt đấy. Nha đầu, từ hôm nay trở đi, em thực sự phải trở thành người nổi tiếng rồi. Thế mà em lại trông đầy quyến rũ như vậy, anh sợ mình gặp nguy hiểm rồi đây?"

Mễ Hữu Dung nói: "Anh thì có thể gặp nguy hiểm gì chứ?"

Diệp Khai sờ soạng phía sau cô, nhẹ nhàng bóp một cái rồi nói: "Sợ trên đầu mọc cỏ xanh đấy!"

"Đi chết đi, nếu em là hạng người đó, thì anh sợ là sớm đã không phải mọc cỏ, mà là mọc cả rừng rậm rồi." Mễ Hữu Dung vừa nói vừa chăm chú xem báo cáo, xem một cách đầy hứng thú, nhưng một lát sau lại mày chau mặt ủ, "Tiêu rồi, em chỉ là một y tá, nguồn nước đó vốn dĩ là do anh tạo ra, vừa rồi Như Mộng nói có rất nhiều ký giả đang chờ, đến lúc đó bị hỏi chuyện này, em phải trả lời thế nào đây?"

Diệp Khai suy nghĩ một chút rồi nói: "Cách thì có rất nhiều, em có thể đẩy cho người phụ nữ Mộc Hân kia, chẳng phải cô ta lấy từ gia tộc bên kia không ít đan dược sao? Hoặc là... em cứ làm tới cho nổi tiếng hơn một chút, cứ bảo đan dược là do em luyện chế."

"Anh bị thần kinh à, em lấy đâu ra khả năng luyện chế đan dược gì chứ, đến lúc đó nói ra là lộ tẩy ngay, em chỉ là y tá, chứ có phải bác sĩ đâu, làm gì có bản lĩnh đó!" Mễ Hữu Dung lườm hắn một cái.

Trong lòng Diệp Khai lại đột nhiên nảy ra một ý niệm, liền hỏi: "Nha đầu, em cảm thấy làm bác sĩ tốt, hay làm y tá tốt? Anh thấy em làm y tá khá vất vả, lại còn phải hầu hạ người khác. Anh là đàn ông của em, nhìn em hầu hạ đàn ông khác, anh sẽ cảm thấy rất khó chịu. Hay là thế này, em cứ đi làm bác sĩ đi... Làm bác sĩ khoa chấn thương chỉnh hình, anh truyền thụ Thanh Mộc Chú cho em, trị liệu chấn thương xương cốt tuyệt đối là chuyện vô cùng đơn giản."

Tuy nhiên, thể chất tốt nhất để học Thanh Mộc Chú là linh căn thuộc tính Mộc, Diệp Khai vẫn chưa chính thức kiểm tra thuộc tính linh căn của Mễ Hữu Dung, liền nói ngay: "Nha đầu, để anh kiểm tra cơ thể cho em."

Mễ Hữu Dung ngẩn người, khúc khích cười giòn tan, rõ ràng là hiểu lầm rồi, đỏ mặt nói: "Chưa gì đã, lại muốn thực hiện quy tắc ngầm với y tá nhỏ à? ... Được thôi, xin hỏi bác sĩ Diệp, là muốn kiểm tra phía trên của em, hay phía dưới, có phải phải cởi sạch mới kiểm tra được không? Có cần lấy chút đạo cụ gì không?"

Diệp Khai hơi choáng váng: "Con nhóc này, em đúng là càng ngày càng..., được rồi, vậy thì kiểm tra phía dưới trước, đã kiểm tra thì đương nhiên là phải cởi ra rồi."

"Đồ lưu manh, mới không thèm... Anh giúp em cởi đi..."

"Ách..." Diệp Khai thật sự suýt chút nữa không giữ được mình, nhưng vừa mới ăn cơm xong, hơn nữa chuyện này cũng cần tiết chế, liền nói: "Đầu óc em nghĩ cái gì thế, anh là nói kiểm tra thuộc tính cơ thể em, xem linh căn là hệ gì, xem có thích hợp để tu luyện Thanh Mộc Chú hay không."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:657
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.