Tống Sơ Hàm trở về phòng, Tử Huân liền hỏi thăm Hồ Nguyệt Như thế nào rồi.
Tống Sơ Hàm đáp: “À, không có chuyện gì nữa rồi, tên tiểu tử thối đó đang chữa thương cho Nguyệt Như, chắc không có trở ngại gì lớn đâu.”
Tử Huân vỗ vào bộ ngực cao vút nói: “Không có việc gì là tốt rồi, thật là dọa chết ta rồi.”
Tống Sơ Hàm nhìn nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, cuối cùng không nói gì thêm.
---❊ ❖ ❊---
Phòng Diệp Khai, hắn ôm Hồ Nguyệt Như đặt lên giường.
Dù đã cố hết sức áp chế ý niệm trong lòng, nhưng mỹ nhân trước mặt, ngọc thể nằm ngang, hơi thở trưởng thành mỹ diễm phả vào mặt, khí chất phong vận, thần thái thân tư, giống như quả đào chín mọng, da thịt mềm mại hồng hào, bấm một cái là ra nước, còn có những ngọn núi đầy kiêu hãnh, tròn trịa vươn cao, đôi chân ngọc khép chặt, che không nổi phong cảnh quyến rũ...
Diệp Khai cảm thấy hơi khô miệng đắng lưỡi, đôi bàn tay đỡ thân thể nàng nóng ran, một nơi nào đó cũng không chịu khống chế mà kích động bành trướng.
Nếu người trước mặt là Hàn Uyển Nhi hay Mễ Hữu Dung, hắn cũng không đến nỗi trùng động như vậy.
Nhưng Hồ Nguyệt Như không phải người phụ nữ của hắn, vô hình trung lại tăng thêm kích thích vô tận.
Cái gọi là thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, điều này không phải nói nhân phẩm của Diệp Khai đồng học có vấn đề, mà là căn tính của đàn ông hàng nghìn năm nay vốn là như thế, là một loại thông bệnh không có cách nào căn trừ. Nghĩ lại vừa rồi còn thề thốt trước mặt Mễ nha đầu rằng sau này không tìm phụ nữ khác nữa, thế mà chỉ chớp mắt, lại còn nghiêm trọng hơn cả vụ câu dẫn kia gấp trăm lần.
“Hồ tỷ, thế... thế ta bắt đầu đây.” Diệp Khai nuốt nước bọt, lộ ra chút khẩn trương, đan tay vào nhau, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Hồ Nguyệt Như với tư cách là giám đốc quan hệ công chúng, trải qua vô số trận mạc, nhưng giờ phút này che ngực giấu ngọc, khẽ cắn môi hồng, thần tình trên mặt như thiếu nữ mười sáu tuổi, e thẹn, hàng mi dài khẽ run rẩy; đáng tiếc, ngón tay nàng thon dài, nhưng bàn tay lại không lớn, một bàn tay căn bản không che nổi phong cảnh trước ngực, ngược lại còn ép ra từng đường nét, khe sâu thăm thẳm, càng thêm dụ người tâm hồn.
“Ngươi, ngươi đừng nhìn!”
Nàng khẽ kêu lên, mặt đỏ như máu, nếu trên đất có một cái lỗ, nàng khẳng định sẽ không chút do dự mà chui vào đó.
“À, không nhìn, ta không nhìn.” Diệp Khai miệng nói như vậy, nhưng đôi mắt lại mở to hơn cả mắt bò.
Hồ Nguyệt Như không chịu nổi ánh mắt này của hắn, vội vàng nhắm mắt lại, tự lừa dối chính mình, trong lòng vừa tức giận lại vừa có một loại cảm giác kỳ lạ, hình như có chút khẩn trương, lại có chút mong chờ khó hiểu.
“Diệp Khai, sao ngươi lại xấu xa thế? Ngươi nói thật đi, có phải cố ý giày vò ta như vậy không?” Giọng nàng mang theo run rẩy, trái tim đập thình thịch, hai đôi chân dài mỹ miều cọ xát vào nhau, khơi dậy từng đợt mị hoặc của người phụ nữ.
“Ực!”
Trong cổ họng Diệp Khai phát ra một âm thanh, trong mắt sắp phun ra lửa.
“Hỏi ngươi đấy, ngươi còn nhìn, ta, ta phải đi mách Hàm Hàm, nói ngươi là tên đại sắc lang.”
“Hả? Ta... vừa nãy nàng hỏi gì? Ta không nhìn, không nhìn... Ta đắp chăn cho nàng nhé.” Diệp Khai vừa nói vừa kéo chăn, che khuất thân thể nàng, cũng khiến chính hắn thở phào một nhẹ.
Quỳ thủy trị liệu của Tống Sơ Hàm vô cùng thần kỳ, tuy là mùa đông giá rét, nhưng nhiệt độ của quỳ thủy xấp xỉ nhiệt độ bình thường của cơ thể người, còn ấm áp, một chút cũng không lạnh, cho nên không đắp chăn, nàng cũng không thấy lạnh.
Hồ Nguyệt Như lặp lại câu hỏi một lần nữa, lần này Diệp Khai đã nghe rõ, vội vàng nói: “Hồ tỷ, nàng oan uổng ta rồi, ta tuyệt đối không có ý cố ý chiếm tiện nghi của nàng, nếu nàng không tin, ta có thể phát thề, nếu ta cố ý muốn chiếm tiện nghi của nàng, thiên lôi đánh chết, chết...”
“Ai nha, ngươi phát thề độc gì vậy!” Hồ Nguyệt Như ngăn hắn lại, “Ta đâu có nói không tin ngươi, thế, thế trong lòng ngươi, có từng nghĩ muốn chiếm tiện nghi ta không?”
“Cái này...”
Câu hỏi này lập tức làm khó Diệp Khai, “Hồ tỷ, nàng là đại mỹ nữ...”
Diệp Khai cũng coi như là nói thật.
“Quả nhiên, đàn ông đúng là không có thứ gì tốt, ngươi đã có nhiều phụ nữ như vậy rồi, còn muốn chiếm tiện nghi của ta, ta... Ngươi đừng thấy bình thường ta nói chuyện khá tùy tiện, nhưng ta không phải người phụ nữ tùy tiện.”
Diệp Khai vội nói: “Hồ tỷ, ta cũng không phải người tùy tiện.”
“Hừ, ngươi mà tùy tiện lên thì còn chẳng ra người.”
“...” Diệp Khai nghĩ rồi nói, “Hồ tỷ, nếu nàng sợ, ta có cách, ta dùng thủ pháp điểm huyệt làm nàng ngất đi, sau đó mới chữa thương cho nàng, như vậy, nàng cũng sẽ dễ chịu hơn, ta bảo đảm, khi chạm vào... không, khi massage cho nàng, nhất định không suy nghĩ lung tung.”
Hồ tỷ mặt đỏ bừng: “Không cần, tên tiểu tử thối nhà ngươi, ai biết lúc ta hôn mê ngươi có hóa thân thành sói, làm ta... chuyện đó hay không, ta phải tỉnh táo.”
“Thế, thế được rồi!”
Sau đó, Diệp Khai cưỡng ép trấn định tâm thần, vươn hai tay, thò vào trong chăn.
Phương pháp Hoàng Giáo truyền cho hắn vô cùng cổ quái, cần dùng Thiên Long Ngự Linh Thuật, massage toàn bộ kinh mạch từ đầu đến chân của Hồ Nguyệt Như, hơn nữa thủ pháp cũng khác nhau, mỗi một đường kinh mạch đều có phương pháp đặc thù.
Bước đầu tiên, bắt đầu từ lòng bàn chân.
Hồ Nguyệt Như cứ ngỡ ngay từ đầu sẽ massage vào cái chỗ kia của mình, cho nên chăn vừa động, nàng liền vội vàng nhắm mắt lại, xấu hổ không dám nhìn hắn.
Trong lòng không nhịn được nghĩ: “Đến rồi, đến rồi, trời ạ, mình vẫn còn là xử nữ, hôm nay coi như bị tên tiểu tử thối này giày vò sạch sẽ rồi.”
Sau đó, nàng liền cảm giác bàn tay Diệp Khai chạm vào bàn chân ngọc của mình.
“Ách, hóa ra là chạm vào chân à?”
Trong khoảnh khắc, trong lòng nàng lại có một chút thất vọng, sau đó mới phản ứng lại, tự mắng mình một chút: “Hồ Nguyệt Như à Hồ Nguyệt Như, ngươi có phải phát xuân rồi không, massage lòng bàn chân mà ngươi còn không vừa ý, cứ nhất định phải để hắn chạm vào ngực ngươi mới chịu à?”
Lúc này, Diệp Khai đã nắm nhẹ lấy một bàn chân của nàng, tuy cách một lớp chăn, nhưng lòng bàn tay tiếp xúc, có thể cảm nhận hoàn toàn kích thước và hình dạng, da thịt trơn nhẵn có độ đàn hồi, lòng bàn chân mềm mềm, ấm áp, cộng thêm sự ngâm tẩm của quỳ thủy, cảm giác rất kỳ đặc.
Linh lực chuyển động, Diệp Khai bắt đầu ra tay.
Hồ Nguyệt Như lập tức cảm giác một luồng năng lượng mát lành truyền vào cơ thể, một đường kinh mạch trên chân cảm giác rất rõ ràng.
Ban đầu rất nhẹ, nhưng qua một lúc, ngay lập tức đau đớn lên, vài giây sau đã đến mức khó mà chịu đựng nổi.
“A--”
Môi hồng hé mở, Hồ Nguyệt Như khẽ kêu lên một tiếng, bàn chân ngọc cũng co rút một cái.
“Chịu khó một chút, đây là một quá trình hoàn chỉnh, ở giữa không thể dừng lại, nếu không sẽ công dã tràng, thậm chí còn dẫn đến linh lực loạn xạ, thương chồng thêm thương.” Diệp Khai vội vàng nhắc nhở.
“À, được rồi, ta, ta cố gắng chịu đựng một chút..., a--” Hồ Nguyệt Như vừa dứt lời, lại phát ra một tiếng rên dài, âm thanh rất lớn, nghe lại giống như chuyện nam nữ vậy.
Diệp Khai nâng chân nàng lên, động tác cực nhanh, Thiên Long Ngự Linh Thuật cộng thêm Linh Tê Chỉ, thần tốc massage qua một lượt kinh mạch và huyệt vị ở lòng bàn chân nàng, sau đó, ngón tay trượt đi, dọc theo kinh mạch trên chân, xoát một cái, xuyên suốt đến cùng.
“Ngô--, Diệp Khai!”
Hồ Nguyệt Như phen này cảm thấy không chịu nổi, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, thân thể cuồng nữu, cánh mũi phập phồng, vốn trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng khi đến lúc mấu chốt lại hoàn toàn khác với tưởng tượng, tay Diệp Khai đi đến đâu, một trận nhảy nhót, tim gan như muốn nhảy ra ngoài, toàn thân cứng đờ run rẩy không ngừng, “Ngươi đánh ngất ta đi, mau đánh ngất ta, ta không chịu nổi--”
Mà những người phụ nữ ở mấy căn phòng bên cạnh, cũng lần lượt bị tiếng kêu xấu hổ này đánh thức.
Mễ Hữu Dung một cước đạp văng chăn, giận dữ nói: “Tên khốn kiếp này, lại đang bắt nạt người.”