Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 837
Gọi một tiếng nghe cho lọt tai

❊ ❊ ❊

“Oa a a ——”

Lục Bối Bối bị đổ nguyên một đầu một mặt, nước trái cây số lượng lớn chảy vào cổ áo cậu ta.

Nhiệt độ hôm nay đang là âm độ, khiến cậu ta lập tức lạnh đến mức oang oang kêu to.

Mộc Bảo Bảo ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Lục Bối Bối thì có chút hả hê, nhưng Ngải La Lị ngang ngược bất chấp như vậy, lại còn đốt đốt bức người, khiến cô cũng vô cùng khó chịu, bèn dứt khoát chỉ vào Lục Bối Bối mà nói: “Lục Bối Bối, con nhỏ này thật là đáng ghét, anh mau lên dạy dỗ nó đi, đánh cho nó mông nở hoa luôn.”

Lục Bối Bối vốn dĩ còn lo lắng trước mặt hai chị em sẽ mất đi phong độ quý ông, bây giờ có Mộc Bảo Bảo lên tiếng, còn lo lắng cái nỗi gì nữa, lập tức gầm lên một tiếng, tung một quyền đánh về phía Ngải La Lị.

“Còn dám ra tay với tôi?”

Sắc mặt Ngải La Lị trầm xuống, một chân đá cao lên, tay phải biến trảo.

“Phập” một tiếng.

Nắm đấm của Lục Bối Bối bị cô dùng chân đá văng ra, tiện thể một trảo cào lên mặt cậu ta.

“Á ——”

Một trận đau nhói trên mặt, Lục Bối Bối lập tức đứng sững lại, đưa tay sờ lên mặt, cả bàn tay đều là máu tươi.

Mộc Bảo Bảo kêu lên một tiếng: “Ái chà, Lục Bối Bối, anh bị nó cào rách mặt, hủy dung rồi, trời ạ, dáng vẻ này thì làm sao bây giờ, biến thành thằng mặt rỗ xấu xí rồi, sau này làm sao lấy vợ đây? Mau lên, mau đánh nó đi, anh đừng thấy nó là con gái, tâm địa ác độc lắm đấy, không cần khách khí với nó, đánh mạnh vào cho tôi, không đánh anh không phải đàn ông.”

Lục Bối Bối bị lời của Mộc Bảo Bảo làm cho hoảng sợ, vốn dĩ cậu ta đã chẳng đẹp đẽ gì, giờ bị cào rách mặt, hủy dung rồi, thế thì xong đời thật rồi, dưới cơn giận dữ công tâm, cậu ta hét lớn một tiếng, muốn liều mạng với Ngải La Lị.

Trong miệng còn mắng: “Con đàn bà thối, đồ con hoang, tao giết mày!”

Thế nhưng, chút đạo hạnh viển vông đó của cậu ta, ở trước mặt tiểu ma nữ căn bản chẳng đủ để xem, hơn nữa Ngải La Lị ghét nhất người khác mắng cha mẹ mình, thằng này dám bảo mình là con hoang, đó chẳng phải là mắng mẹ cô sao?

“Đúng là đáng chết!”

“Mày đi chết đi!”

Ngải La Lị nổi giận, ma khí hừng hực, trên bàn tay trắng nõn như ngọc thoáng qua hắc quang, một chưởng vỗ mạnh lên ngực Lục Bối Bối.

“Oanh ——”

Cả người Lục Bối Bối bị một chưởng vỗ bay lên, người còn đang trên không trung đã thổ ra ngụm máu lớn, sau đó rơi nặng nề xuống đất, trực tiếp ngất xỉu.

Mộc Bảo Bảo và Đào Mạt Mạt nhìn thấy mà kinh hãi, nào ngờ cô bé này lại lợi hại đến vậy, hơn nữa khoảnh khắc vừa rồi, phân minh cảm nhận được sự biến hóa khí tức không tầm thường.

Lục Bối Bối dù sao cũng là người đi cùng bọn họ, giờ cậu ta bị thương nằm đất, không biết sống chết ra sao, đến lúc đó Lục gia truy cứu thì cũng là phiền phức; Đào Mạt Mạt vội vàng chạy qua xem thử, phát hiện cậu ta vẫn còn thở, lúc này mới hơi yên tâm, nhìn Ngải La Lị nói: “Chuyện nhỏ nhặt thôi, cô cũng không cần ra tay nặng như vậy chứ?”

Ngải La Lị hừ một tiếng: “Như vậy đã gọi là nặng sao? Nó dám mắng mẹ tôi, đó chính là đáng chết, còn cô nữa……”

Cô chỉ chỉ Mộc Bảo Bảo, “Tôi đã nói sẽ đổi cho cô một đôi mắt, múc đôi vú đó đi, tôi Ngải La Lị nói chuyện, xưa nay luôn giữ lời.”

Tiểu ma nữ mặt lạnh cười gằn, từng bước đi về phía cô.

Mộc Bảo Bảo và Đào Mạt Mạt cũng không sợ lắm, trên người hai người đều có bảo khí phòng ngự, chiếc vòng tay phòng ngự ban đầu của Đào đại tiểu thư tuy rằng bị Diệp Khai mượn đi không hoàn trả, nhưng Đào đại vũ lại tìm cho cô một kiện pháp bảo cao cấp, đeo lên người.

Nhìn xem, sắp sửa bùng nổ đại chiến.

“Dừng tay!”

Diệp Khai đúng lúc này đỗ xe xong chạy tới, nhìn thấy Ngải La Lị và Mộc Bảo Bảo, Đào Mạt Mạt đối đầu nhau, cũng có chút kinh ngạc, vội vàng cất tiếng gọi.

“Ơ? Là biểu ca!”

Mộc Bảo Bảo đối diện với Diệp Khai, nhìn thấy anh xong lập tức mắt sáng lên, hét lớn: “Biểu ca, mau tới giúp một tay, em với biểu tỷ sắp bị con nhỏ này ức hiếp chết rồi, anh xem anh xem, quần áo của em đều bị hủy rồi, bộ ngực của Bảo Bảo cũng bị đụng đau điếng, không biết có phải bị ung thư vú rồi không, còn nữa còn nữa, nó độc ác lắm, nói muốn móc mắt của Bảo Bảo, còn muốn cắt ngực của Bảo Bảo nữa, hu hu hu……”

Bảo Bảo cùng Mộc Hân là cùng một loại, thuộc phái diễn xuất thực lực, nước mắt muốn tới là tới, còn cuồn cuộn trào dâng, lập tức chạy tới ôm lấy cánh tay Diệp Khai, đem hai khối thịt ngực của mình, ấn chặt lên người anh.

Đào Mạt Mạt đối với việc làm của Ngải La Lị cũng rất tức giận, cho nên không giải thích gì, mà là gật gật đầu.

Ngải La Lị hơi nhíu mày: “Anh, anh quen bọn họ?”

Lời này vừa ra, Mộc Bảo Bảo và Đào Mạt Mạt đều kinh ngạc.

Ba người phụ nữ mắt to trừng mắt nhỏ, đều là mắt to.

Diệp Khai thấy Mộc Bảo Bảo khóc thương tâm, hơn nữa còn nói cái gì mà móc mắt cắt ngực, thật sự khiến người ta lạnh gáy, tâm nghĩ bổn tính của tiểu ma nữ không thể nuông chiều, cần phải quản giáo cho tốt, cho nên nghiêm mặt đối với Ngải La Lị nói: “Tiểu Ngải, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nó nói có phải là thật không? Em thực sự muốn móc mắt nó, còn cắt chỗ đó của nó? Sao em có thể hung tàn như vậy?”

Ngải La Lị bị Diệp Khai hung một trận, lại nhìn thấy bọn họ thân thân thiết thiết ôm nhau, mắt lập tức đỏ hoe, nói: “Anh, bọn họ là người thế nào của anh? Anh sao lại giúp bọn họ không giúp em? Là con nhỏ ngực bự này đi đường đụng phải em, làm hỏng nước trái cây anh mua cho em rồi, nó còn mắng em không có mắt, nó còn mắng mẹ em, còn gọi người đánh em, anh giúp bọn họ không giúp em, em…… em hận anh chết mất.”

Tiểu ma nữ phía sau gần như là hét ra, sau đó quay người một cái, chạy về phía trước, đầu cũng không ngoảnh lại.

Vừa chạy, vừa rơi nước mắt.

“Này, Tiểu Ngải, em đứng lại cho anh, không được chạy!” Diệp Khai lớn tiếng kêu lên.

Ngải La Lị thương tâm đau lòng, nhận một người anh, tưởng là có thể thương cô, kết quả vì hai người phụ nữ thối không biết là ai, trước mặt mọi người mắng cô, loại anh trai rách nát này, không cần nữa.

Diệp Khai chân mày nhíu chặt, vội vàng đuổi theo.

Khi chạy lên, mới phát hiện Lục Bối Bối đang nằm dưới đất, nhìn dáng vẻ chỉ còn hơi thở vào không có hơi thở ra của cậu ta, hơi giật mình một cái, bất quá thằng này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, anh bây giờ cũng lười quản, nhanh chóng đuổi kịp Ngải La Lị, một phát túm lấy cô.

“Em chạy cái gì nha, anh hung em lúc nào, anh chỉ đang hỏi em thôi!”

“Anh chính là hung em, anh chính là thích con nhỏ ngực bự, con nhỏ ngực bự thối tha đó vừa khóc, anh liền giúp nó không giúp em, em hận anh chết mất, không cần anh làm anh trai em nữa, chút nào cũng không thương em.” Tiểu ma nữ vừa khóc lớn, vừa ác độc nói.

Bên cạnh toàn là người qua lại, nhìn thấy bọn họ một người đẹp trai một cô bé loli, anh em cãi nhau còn bảo không cần anh trai nữa, đều chỉ trỏ, cảm thấy thú vị.

Diệp Khai tuy rằng da mặt dày, nhưng trước mặt mọi người bị người ta nói thích phụ nữ ngực bự, cũng có cảm thấy không chịu nổi, vội vàng nói: “Được rồi, được rồi, anh không hung em nữa, em đừng khóc nữa, xung quanh bao nhiêu người nhìn kìa!”

“Để họ nhìn là tốt rồi, cứ để họ xem xem anh làm anh trai mà không thương em gái, không phải là đàn ông tốt.”

“Phì xì ——”

Bên cạnh có một đôi nam nữ đi qua, người nữ nghe xong liền cười ra tiếng, nói với người nam: “Nghe thấy chưa, không thương em gái thì không phải đàn ông tốt, anh, phải làm một người đàn ông tốt nha, lát nữa mua cho em cái iPhone 6s!”

Diệp Khai một mặt bất lực: “Tiểu Ngải, hai vị đó là bạn anh, anh thấy chỉ là một hiểu lầm thôi, anh cũng không mắng em nữa, cứ thế cho qua đi, đi với anh về, chúng ta đi mua cây thông Noel.”

“Hừ, cứ thế cho qua?” Ngải La Lị vẫn còn chút không phục, “Vậy anh, anh gọi em một tiếng nghe cho lọt tai.”

Diệp Khai ngẩn ra: “Nghe cho lọt tai, gọi cái gì?”

Ngải La Lị nước mắt đầm đìa chớp chớp: “Gọi cái gì cũng không nhớ, làm anh trai kiểu gì vậy, gọi em gái!”

Người xem bên cạnh phân phân bật cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:835
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.