Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 835
Để biểu tỷ ưu tiên cho chị

❊ ❊ ❊

Diệp Khai suy nghĩ một chút, cách này tuy không tệ, người nhà Nạp Lan biết chuyện chắc chắn sẽ không nói gì nhiều, nhưng bản thân cậu vẫn thấy áy náy.

Đại tiểu thư Nạp Lan gia, bị cậu hôn này, ôm này, sờ này, ngoại trừ bước cuối cùng là "lăn giường" chưa làm, thì những gì có thể làm đều đã làm cả rồi, cũng nên cho người ta một câu trả lời thỏa đáng.

"Thôi vậy, hay là để mình tự giải quyết đi!"

"Lạc lạc lạc, tùy cậu thôi, đây chính là cái giá của kẻ đa tình hoa tâm đấy, tả ủng hữu bão, tổng phải trả giá một chút chứ, cậu nói xem có phải không?"

Mặt Diệp Khai nóng bừng, phản kích lại: "Chị đừng có mà chỉ lo nói em, chị thì sao, đã đến Nạp Lan gia chưa? Có câu nàng dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng, chị và Nạp Lan đại ca tình đầu ý hợp, luyến gian tình nhiệt, cũng nên tranh thủ thời gian đi chứ?"

Đào Tú Tinh mặt đỏ bừng: "Không nói chuyện này nữa, tình huống của chúng ta phức tạp hơn cậu, gặp người lớn... vẫn không gặp thì tốt hơn, đỡ cho mọi người đều khó xử. Nạp Lan gia tộc cũng là gia đình danh giá, sao có thể chấp nhận một người phụ nữ đã ly hôn lại còn có con như chị chứ."

Diệp Khai thấy thần tình nàng ảm đạm, nghĩ đến việc này quả thực có chút nan giải, chuyện thế này cậu cũng không giúp được gì, đành gác lại không nhắc nữa.

Hai người sau đó trò chuyện thêm khoảng nửa tiếng, Đào Tú Tinh liền rời khỏi biệt thự. Trước khi đi, nàng chợt nhớ ra một chuyện, nói: "Đúng rồi, còn một chuyện nữa, kẻ chủ mưu vụ ẩu đả với nhạc mẫu tương lai của cậu lần trước, dường như có quan hệ với người vợ thị trưởng kia của cậu, cô ta đứng ra hòa giải, đối phương chỉ bồi thường ít tiền là xong."

Đợi Đào Tú Tinh rời đi, Diệp Khai liền gọi một cú điện thoại cho Mộc Hân.

Người nghe máy là yêu tinh Mộ Dung Xảo Xảo kia, nghe thấy giọng cậu, cô nàng hiển nhiên cũng rất vui vẻ: "Tiểu đệ đệ, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, làm chị đây lo muốn chết, gầy đi mất mấy cân rồi đây này."

Diệp Khai cười cười: "Đại bạch nữu, nghe nói chị đã đến thăm em, tiểu đệ đệ đây thụ sủng nhược kinh nha, gầy ở chỗ nào chứ? Hôm nào mời chị đi ăn, bồi bổ lại cho chị, chắc không phải đại bạch muội muội gầy đi đấy chứ, cái này thì em chịu rồi."

"Đi chết đi, vừa tỉnh lại đã trêu chọc chị, còn gọi chị là đại bạch nữu nữa là chị đi mách mấy cô mỹ nhân nhà cậu, bảo cậu chiếm tiện nghi của chị đấy."

"Haha..." Diệp Khai cười cười, không đùa nữa, giọng điệu thay đổi: "Có chuyện này muốn hỏi chị một chút, kẻ khốn kiếp đánh Nguyễn Ánh Hồng hai hôm trước, nghe nói có quan hệ với Mộc Hân, cô ấy còn đích thân đứng ra bảo lãnh cho người ta, có chuyện đó thật sao?"

Mộ Dung Xảo Xảo nói: "Ai da, tiểu đệ đệ, đừng dùng giọng điệu này nói chuyện với chị, chị đây gan bé, sẽ bị dọa sợ đấy. Vả lại Hân Hân, cô ấy là mẹ của con cậu, chẳng lẽ cậu còn định qua đánh cô ấy một trận à?"

"..."

"Nói cho cậu biết này, chuyện này không đơn giản thế đâu. Còn nhớ lần trước chị bảo cậu giúp chị thu thập Thiên Võng phụ không? Chị nói thật với cậu, người lái xe chính là Lục Vô Song, nhưng căn cứ theo tra xét, kẻ ra tay là hai người nước ngoài. Thế mà chị tra thế nào cũng không ra lai lịch của hai tên đó, cho nên tạm thời đừng hành động thiếu suy nghĩ, tránh đả thảo kinh xà."

Ánh mắt Diệp Khai lạnh xuống, vậy mà lại là cô ta!

"Được, em hiểu rồi. Lục Vô Song này quỷ dị như vậy, chị với cô ta... cũng phải cẩn thận chút."

"Cô ta? Cô ta nào cơ, tiểu đệ đệ, chị không hiểu ý cậu!" Mộ Dung Xảo Xảo cười nói.

"... Nếu không có gì nữa thì em cúp máy đây."

"Này, chờ đã, tiểu đệ đệ, hôm nay là đêm Giáng sinh đấy, cậu không định biểu hiện gì à? Mời mẹ của con cậu ăn bữa tối dưới ánh nến gì đó đi. À, chị đặt chỗ giúp cậu rồi đấy, đỉnh tầng tòa cao ốc Tân Hải ở S thị, phòng bao 101, bảy giờ tối, đến hay không thì tùy cậu."

Mộ Dung Xảo Xảo nói xong liền cúp điện thoại.

Suy nghĩ một lát, cô lập tức gọi thêm một cuộc: "Tiểu Lệ, giúp chị đặt một chỗ, tầng cao nhất tòa cao ốc Tân Hải, S thị, phòng bao 101, tối nay dùng."

Làm xong việc này, trên gương mặt kiều mỵ của người phụ nữ hiện lên nụ cười mê người.

Diệp Khai nghe tiếng tút tút trong điện thoại, lại thấy đau đầu nhức óc, bảy giờ tối... có kịp chạy qua đó hay không, đây là một vấn đề cực lớn nha!

"Mẹ kiếp, mặc kệ đi, đến lúc đó rồi tính."

---❊ ❖ ❊---

Cùng lúc đó, Mộc Bảo Bảo hiện tại tâm trạng rất tệ.

Nguyên nhân là, Lục Vô Song và Lục Bối Bối, vậy mà lại lấy cái hôn ước khó hiểu kia ra làm cớ, bắt cô và Lục Bối Bối tiếp tục tiếp xúc với nhau, nói cái gì mà "nhật cửu sinh tình", nói không chừng sẽ phát hiện ra hai người thực ra rất hợp nhau.

"Nhật cửu sinh tình, nhật cái con khỉ khô ấy, bản bảo bảo này muốn nhật thì cũng chỉ cho biểu ca nhật thôi!"

Trong phòng, Mộc Bảo Bảo vừa thay quần áo vừa lẩm bẩm đầy bất bình.

Đào Mạt Mạt bên cạnh nghe thấy mà đầy vạch đen trên trán: "Bảo Bảo, làm ơn nói chuyện có thể đừng thô lỗ như thế không, cái gì mà nhật... cái gì mà nhật, em là một cô gái đấy, bị người khác nghe thấy thì không hay chút nào."

Mộc Bảo Bảo nói: "Việc này có gì không hay chứ, biểu ca nghe thấy cũng sẽ không nói gì đâu."

Đào Mạt Mạt đảo mắt liên tục: "Em có phải bị chập mạch rồi không, 'hung đại vô não' (ngực to não phẳng) chính là chỉ kiểu người như em đấy. Em mà bị Diệp Khai... cái kia, hắn nghe thấy đương nhiên sẽ không bảo không hay rồi, hắn mừng còn không kịp ấy chứ!"

"Vậy em cũng mừng, ngao, biểu tỷ, chị có phải ghen rồi không? Vậy thế này đi, Bảo Bảo nhường chị trước... à không đúng, biểu ca nhường chị trước."

"..."

Đào Mạt Mạt nhìn cô, vẻ mặt cạn lời cộng thêm bất lực. Cứ nói tiếp thế này với cô bé, mình chắc chắn phải tức chết mất. "Xong chưa, xong rồi thì đi thôi, đi hẹn hò với vị hôn phu của em đi, chị sẽ không nói với biểu ca em đâu."

Hai người từ hai hôm trước đã biết từ miệng Mộc Hân rằng Diệp Khai không hề chết, mà là giả chết, nên nỗi lo lắng trước đó đã tan biến hoàn toàn. Tuy nhiên Mộc Hân cũng đã dặn họ, Diệp Khai giả chết là có nguyên nhân, bảo hai người tuyệt đối không được nói ra ngoài.

Kết quả là hai người thật sự chẳng nói với ai cả, ngay cả người nhà họ Đào và họ Mộc cũng không hé răng.

Thế rồi, sáng sớm hôm nay, Lục Vô Song dẫn Lục Bối Bối tìm tới tận cửa.

Trước mặt Linh Kỳ Thiên, cô ta nói Diệp Khai đã chết, hy vọng hai nhà có thể tiếp tục thực hiện hôn ước.

Hơn nữa, năm nay đón năm mới, cha mẹ và ông nội của Lục Bối Bối cũng sẽ từ nước ngoài trở về, đến lúc đó có thể ngồi lại bàn bạc kỹ hơn chuyện cũ.

Linh Kỳ Thiên vô cùng chấn động trước cái chết của Diệp Khai, nhưng trước mắt Mộc Thành và người nhà họ Đào đều không có ở đây, ông chỉ có thể gọi điện thông báo trước. Hơn nữa, Diệp Khai là cháu rể do ông nội Đào Bảo khâm định, con gái mình còn nhúng tay vào đó, ông cũng cảm thấy không quá hợp lý. Hiện tại Lục Bối Bối đánh bài tình cảm, ông cũng đành thả lỏng, để hai tiểu bối tự đi tiếp xúc với nhau.

Thế là, mới có vụ Mộc Bảo Bảo và Lục Bối Bối hẹn hò lần này.

Mà mục đích hẹn hò của họ rất đơn giản: Đi mua một cây thông Noel.

Tất nhiên rồi, Mộc Bảo Bảo tuyệt đối sẽ không đi riêng với Lục Bối Bối, Đào Mạt Mạt đương nhiên phải đi cùng.

Đào Mạt Mạt là một siêu đại mỹ nữ xinh đẹp, hoa khôi số một của đại học Trường Thanh, Lục Bối Bối ra ngoài dẫn theo hai tỷ muội như vậy, đi đường cũng cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt, bước chân nhẹ tênh, sao mà ghét bỏ cho được!

"Bảo Bảo, Đào tiểu thư, tôi đã tra qua rồi, nơi bán cây thông Noel lớn nhất S thị chính là chợ hoa cây cảnh Lục Thành, hôm nay tôi đặc biệt lái một chiếc xe bán tải đến, giờ chúng ta xuất phát thôi!" Lục Bối Bối cười nói, mụn trên mặt ép thành một đống, nhìn hai tỷ muội cứ cau mày liên tục, cảm thấy thật ghê tởm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:833
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.