Lời của Kiều Tư Ý chưa nói hết đã bị một tràng chuông điện thoại cắt ngang.
Cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, lông mày khẽ nhíu lại, không chút nghĩ ngợi liền tắt máy.
Bạch Tiêu Tiêu nhìn Kiều Tư Ý cúp máy, vừa mới bỏ điện thoại vào túi, tiếng chuông lại không chịu buông tha mà vang lên lần nữa.
Dường như nếu cô không nghe máy, nó sẽ cứ reo không ngừng nghỉ.
"Là Tiêu Dục Đình gọi cho cô sao?"
Bạch Tiêu Tiêu bình thản hỏi một câu.
Sắc mặt Kiều Tư Ý thay đổi, nghi hoặc hỏi: "Bạch tiểu thư sao biết được?"
"Từng nghe Tiêu Dục Đình nhắc tới Kiều tiểu thư, Kiều tiểu thư dự định đi công tác ở G thị bao lâu?"
"Không biết nữa, tạm thời đều sẽ ở lại đây. Tổng giám đốc không bao lâu nữa cũng sẽ tới G thị, đến lúc đó, anh ấy sẽ ở lại G thị luôn."
"..."
Bạch Tiêu Tiêu bưng cốc nước lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Nghe Kiều Tư Ý nói tiếp: "Tổng giám đốc để tôi ở lại G thị, không chỉ vì công việc, mà còn vì Tổng giám đốc không yên tâm về Bạch tiểu thư."
Trước khi rời đi, Lạc Hạo Phong đã dặn dò Kiều Tư Ý, bảo cô nếu có thời gian hãy hẹn Bạch Tiêu Tiêu nhiều hơn, kéo gần mối quan hệ với cô ấy...
Thực ra, đây cũng chỉ là lời Lạc Hạo Phong tùy tiện nói mà thôi.
Bạch Tiêu Tiêu là người G thị chính gốc, căn bản không cần một người từ nơi khác đến như Kiều Tư Ý chăm sóc. Cô ấy có bạn bè, cho dù là Ôn Nhiên, Bạch Nhất Nhất hay An Lâm, họ đều là bạn của cô ấy.
Ý đồ thực sự của Lạc Hạo Phong là để Kiều Tư Ý ở lại G thị, tránh cho Tiêu Dục Đình lại đi quấy rầy Tiêu Tiêu.
Chỉ tiếc là Kiều Tư Ý không hề hay biết điều này.
Nếu biết được ý đồ thực sự của Lạc Hạo Phong, e là Kiều Tư Ý sẽ rất đau lòng.
---❊ ❖ ❊---
Ăn bữa cơm này với Kiều Tư Ý, Bạch Tiêu Tiêu ngược lại nhìn rất rõ việc Kiều Tư Ý thích Lạc Hạo Phong.
Nghĩ đến lời hôm đó cô bảo Lạc Hạo Phong hãy tìm một cô gái tốt để bắt đầu lại, trong lòng Bạch Tiêu Tiêu lại dấy lên một tia đau nhói.
Những ngày tiếp theo, trong đầu Bạch Tiêu Tiêu thi thoảng lại hiện lên những lời đó của Kiều Tư Ý.
Và cả nỗi ưu sầu nhàn nhạt kia khi Kiều Tư Ý kể cho cô nghe về tình cảm của Lạc Hạo Phong, khiến cô không nhịn được mà nhíu mày.
Ngày tháng trôi qua trong công việc, bụng cũng ngày một lớn dần. Khi thai kỳ được sáu tháng, cô bị ra lệnh phải nghỉ ngơi.
Sáng hôm nay, Bạch Tiêu Tiêu vừa thức dậy đã nhận được cuộc gọi của Ôn Nhiên.
Nhấn nút nghe, cô nhẹ nhàng "a lô" một tiếng.
Giọng nói của Ôn Nhiên truyền đến từ trong điện thoại: "Tiêu Tiêu, báo cho cậu một tin tốt đây."
"Tin tốt gì vậy?"
Bạch Tiêu Tiêu xuống giường, đi tới trước cửa sổ sát đất, kéo rèm cửa ra, để ánh nắng bên ngoài chiếu vào.
Bên tai, giọng Ôn Nhiên nhẹ nhàng vui vẻ: "Mạnh Kha tối qua đã chết trong tù rồi, sau này hắn sẽ không thể làm hại người khác nữa, đây có phải tin tốt không?"
"Mạnh Kha, chết rồi?"
Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc mở to mắt, tay vẫn còn nắm lấy một góc rèm cửa.
Tin tức này khiến cô quá đỗi ngạc nhiên.
Bạch Tiêu Tiêu rất ghét Mạnh Kha, lần trước khi bị hắn đe dọa, cô thực sự có xúc động muốn giết hắn. Thế nhưng, sao Mạnh Kha lại đột nhiên chết?
"Không sai, sáng sớm hôm nay, Lục đại ca đã gọi điện tới, nói Mạnh Kha tối qua đột tử rồi."
"Nhiên Nhiên?"
Giọng của Bạch Tiêu Tiêu mang theo một chút mơ hồ và nỗi bất an âm ỉ.
Không hiểu tại sao, cái chết của Mạnh Kha lại khiến cô nghĩ tới Lạc Hạo Phong.
Thậm chí chính cô cũng không biết, tại sao lại liên tưởng cái chết của Mạnh Kha với Lạc Hạo Phong, cô chỉ là bản năng nghĩ tới anh ấy.
Chuyện năm đó là do Mạnh Kha đã tìm đủ mọi cách để điều tra ra, sau đó gọi điện nói cho cô biết. Lần trước, ngày Lạc Hạo Phong tới G thị, cũng chính là ngày Mạnh Kha tìm cô...
"Sao vậy, Tiêu Tiêu?"
Cách qua điện thoại, Ôn Nhiên không nhìn thấy biểu cảm trên mặt Bạch Tiêu Tiêu, chỉ là lờ mờ nghe ra một chút bất an trong giọng nói của cô.
"Sao Mạnh Kha lại vô duyên vô cớ đột tử được?"
Bạch Tiêu Tiêu do dự vài giây, vẫn hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Đầu dây bên kia, Ôn Nhiên chợt hiểu ra: "Nguyên nhân cái chết thực sự tạm thời vẫn chưa biết, nhưng nghe Lục đại ca nói, Mạnh Kha biết rất nhiều bí mật, có khả năng là có người không muốn hắn nói ra bí mật đó, nên đã bắt hắn phải ngậm miệng."
Vụ án đó liên quan rất rộng, sau khi họ cố ý tung tin ra, việc có người muốn bịt miệng hắn cũng là chuyện rất bình thường.
"Nhiên Nhiên, những chuyện này thật sự không liên quan tới Lạc Hạo Phong sao?"
"Tất nhiên là không liên quan rồi, sao cậu lại nghĩ như vậy?"
"Tớ cũng chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi."
Bạch Tiêu Tiêu không tin chuyện Mạnh Kha đe dọa cô mà Lạc Hạo Phong lại không biết.
"Cậu đừng suy nghĩ lung tung, Lạc Hạo Phong đang ở B thị, dù anh ấy có thực sự muốn làm gì đó cũng không thể làm được. Hơn nữa, thời gian này anh ấy bận rộn vô cùng, chuyện Mạnh Kha đột tử anh ấy còn chưa biết đâu."
"..."
Bạch Tiêu Tiêu im lặng một lát, liên quan tới chủ đề về Lạc Hạo Phong, cô không biết phải tiếp lời như thế nào.
"Được rồi, không nói với cậu nữa, cuối tuần sau chúng ta lên kế hoạch đi ngoại ô chơi, đến lúc đó cậu cũng đi cùng nhé."
"Đi ngoại ô?"
"Đúng vậy, có một vườn quýt ngọt đã đến lúc thu hoạch được rồi, Tu Trần đã sắp xếp xong xuôi cả, chúng ta ở lại đó hai ngày. Chẳng phải bây giờ cậu thích ăn đồ chua nhất sao?"
"Được, tớ nhất định sẽ đi."
Cho dù Bạch Tiêu Tiêu đã chia tay với Lạc Hạo Phong, nhưng mối liên hệ giữa cô và nhóm Ôn Nhiên vẫn vô cùng thân thiết.
Mỗi cuối tuần, Ôn Nhiên đều dẫn cô đi chơi cùng.
Thậm chí Bạch Tiêu Tiêu có thể cảm nhận được, rất nhiều chương trình đều được sắp xếp đặc biệt vì cô, một nhóm đông người chiều chuộng một mình cô, điều này khiến trong lòng cô xúc động không nói nên lời.
---❊ ❖ ❊---
Cuối tuần, một nhóm đông người tới vườn quýt ngọt như đã hẹn.
Vì vốn dĩ đây là khu vực công nghiệp trái cây sinh thái kiểu du lịch, xung quanh ngoài vườn quýt ngọt này ra còn có rất nhiều cơ sở kinh doanh trái cây khác.
Hơn nữa khách sạn, khu nghỉ dưỡng và các địa điểm giải trí khác đều có đầy đủ.
Đến khách sạn, Ôn Nhiên bảo Bạch Tiêu Tiêu nghỉ ngơi một chút trước, sau khi ăn trưa xong thì buổi chiều họ sẽ đi hái trái cây.
Lúc đến đây, Bạch Tiêu Tiêu còn đoán xem Lạc Hạo Phong có tới hay không?
Nhưng suốt dọc đường, Lạc Hạo Phong đều không xuất hiện, cô cũng thấy yên tâm hơn. Sau khi Ôn Nhiên rời đi, Bạch Tiêu Tiêu nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Vô tri vô giác, cô đã mang thai gần bảy tháng rồi.
Những ngày tháng mang thai, nhờ có thai máy của em bé mà có thêm rất nhiều niềm vui. Giống như lúc này, bé con ở trong bụng, cô có thể cảm nhận được một loạt cử động của bé.
Một tay vuốt ve bụng bầu đã nhô cao, giữa đôi mày Bạch Tiêu Tiêu đong đầy tình mẫu tử dịu dàng.
Qua hai tháng nữa thôi là có thể gặp được bé con rồi.
Khoảng thời gian này, Bạch Tiêu Tiêu thường xem một số kiến thức về thai kỳ, nhưng khi thấy những người mẹ bầu khác chia sẻ niềm vui thai giáo cùng với bố của bé, trong lòng cô lại dấy lên sự áy náy nhàn nhạt.
Khẽ vuốt ve em bé, Bạch Tiêu Tiêu thầm nói trong lòng: "Bé con, không phải mẹ không cho con ở bên bố. Bé con nếu như muốn gặp bố, đợi con chào đời rồi, mẹ sẽ không ngăn cản con gặp bố đâu."
Cô chỉ là bản thân không cách nào đối diện với Lạc Hạo Phong, không làm được việc ở bên cạnh anh ấy mà thôi. Đợi sau khi đứa trẻ chào đời, cô sẽ không cấm đoán họ cha con gặp mặt.
Bảo bối trong bụng dường như nghe hiểu được lời Bạch Tiêu Tiêu nói, lại vui vẻ lộn một vòng, sau đó chìa nắm tay nhỏ đặt vào vị trí lòng bàn tay Bạch Tiêu Tiêu.
Bạch Tiêu Tiêu không nhịn được mỉm cười, khẽ dỗ dành: "Bé con mau ngủ đi, buổi chiều mẹ đưa con đi hái trái cây."