Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1989
Tôi còn thấy lo thay cho cậu ấy

❊ ❊ ❊

Chỉ riêng cách gọi "Hiểu Trà" của Cận Phượng Kiều đã cho thấy lòng dạ bất chính của cô ta. Cảnh Hiểu Trà và cô ta đâu có thân thiết đến mức đó.

"Cận tiểu thư nói vậy là có ý gì?"

Ôn Nhiên biết rõ người tên Cận Phượng Kiều này, cô ta không chỉ từng tìm anh trai Ôn Cẩm của cô để hợp tác, mà còn tìm cả anh trai Cố Khải, cũng như Mặc Tu Trần.

Tinh Hạ Ảnh Thị mấy năm nay phát triển mạnh mẽ, hơn nữa do những thay đổi trên chính trường khóa trước, gia đình họ Cận có mối quan hệ rộng rãi nên tầm ảnh hưởng ở thành phố G là không thể xem thường. Cộng thêm việc họ đưa ra những điều kiện ưu đãi, dường như họ rất chắc chắn rằng tập đoàn lớn như Hạo Thần cũng sẽ hợp tác với họ.

Cận Phượng Kiều cười đầy quyến rũ: "Hiểu Trà đang hẹn hò với em trai Triết Vũ của tôi. Em ấy đã nói với bố mẹ tôi rằng đời này không lấy ai khác ngoài cô ấy. Ngay cả hôm nay tôi đến tham dự đám cưới của Bạch tiểu thư và Lạc tổng, em trai tôi cũng dặn dò phải chăm sóc Hiểu Trà thật tốt giúp nó."

Trong số các khách mời có mặt, rất nhiều người quen biết Cận Phượng Kiều. Cô ta là đóa hoa giao tế nổi danh trong giới thượng lưu hai năm gần đây. Người như cô ta vừa xinh đẹp, vóc dáng tốt, gia thế lại tốt, nên rất nhiều người đàn ông trẻ tuổi đang theo đuổi.

Chỉ là những người hiểu rõ cô ta đều biết, Cận Phượng Kiều chỉ là một bình hoa di động, không thể gọi là danh viện thục nữ, càng chẳng có vẻ cao quý thanh lịch, phong cách của cô ta là gợi cảm nóng bỏng.

"Cận tiểu thư..."

Sắc mặt Cảnh Hiểu Trà thay đổi. Cận Phượng Kiều lại dám nói cô đang hẹn hò với em trai cô ta ngay trước mặt bao nhiêu người thế này, nếu không giải thích rõ ràng kịp thời, sau này cô có trăm cái miệng cũng khó lòng nói sạch được.

Thế nhưng, Cận Phượng Kiều không cho Cảnh Hiểu Trà cơ hội giải thích, cô ta ngắt lời Cảnh Hiểu Trà, cười híp mắt nói: "Hiểu Trà, tôi biết cô lo lắng bố mẹ tôi không đồng ý, nhưng em trai tôi đối với cô tình sâu nghĩa nặng, nó đã nói với bố mẹ tôi là đời này không lấy ai khác ngoài cô, tôi là chị gái thì đương nhiên phải giúp nó rồi."

Cận Phượng Kiều nhìn thấu sự nôn nóng và tức giận của Cảnh Hiểu Trà, cô ta dứt khoát nắm chặt tay cô, ôn hòa an ủi: "Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ thuyết phục bố mẹ, để cô sớm ngày về làm dâu nhà chúng tôi, sớm kết hôn với em trai tôi."

"Hóa ra cô ấy là bạn gái của thiếu gia nhà họ Cận, là thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Cận đấy."

"Đúng vậy, lúc nãy còn tưởng cô ta có quan hệ gì với Ôn tổng chứ."

Đám cưới của Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu tất nhiên không thể thiếu sự góp mặt của cánh nhà báo. Vừa rồi cảnh Cảnh Hiểu Trà ôm hoa, được Ôn Cẩm ôm trong lòng đã bị không ít phóng viên chụp lại. Đám phóng viên đang nghĩ ngày mai lại có thêm một tin tức giật gân, hơn nữa, khoảng thời gian tới đây chắc chắn không lo thiếu đề tài. Không ngờ chớp mắt một cái, Cận Phượng Kiều lại tung ra một tin lớn như vậy.

Đừng nói là cánh phóng viên vừa mừng vừa kinh ngạc, ngay cả Ôn Nhiên, Bạch Nhất Nhất và An Lâm cũng đều ngẩn người. Hai hôm trước Ôn Nhiên hỏi Cảnh Hiểu Trà, cô ấy còn bảo chưa có bạn trai, vậy mà bây giờ Cận Phượng Kiều lại nói trước mặt bao nhiêu người rằng Cảnh Hiểu Trà là bạn gái em trai cô ta.

Tuy Cận Triết Vũ từng ra nước ngoài, nhưng nhờ sự phát triển vượt bậc của Tinh Hạ Ảnh Thị trong hai năm nay, dù Cận Triết Vũ không ở trong nước cũng không phải là người vô danh.

Ôn Nhiên nhìn Cảnh Hiểu Trà, đang định lên tiếng thì một phóng viên bên cạnh đã hỏi trước: "Cận tiểu thư, vị tiểu thư này thực sự là bạn gái của Cận thiếu sao?"

"Không sai, Hiểu Trà chính là cô gái mà em trai tôi một lòng một dạ. Vì cô ấy mà em tôi đã ra nước ngoài hơn một năm, mấy hôm trước mới cùng Hiểu Trà về nước đấy."

"Vậy vị tiểu thư này tương lai sẽ trở thành thiếu phu nhân nhà họ Cận sao?"

Đối với mọi câu hỏi, Cận Phượng Kiều đều ứng biến trôi chảy, từ đầu đến cuối hoàn toàn không có chỗ cho Cảnh Hiểu Trà lên tiếng.

Cảnh Hiểu Trà vừa vội vừa bực, nhưng mỗi lần cô muốn lên tiếng đều bị Cận Phượng Kiều ngắt lời. Mà đám phóng viên kia cũng chẳng hề hỏi cô, tất cả câu hỏi đều hướng về Cận Phượng Kiều. Cuối cùng cũng có một phóng viên nhìn thấy "nhân vật chính" của tin đồn này, bèn hỏi cô: "Vị tiểu thư này, cô có thể nói cho chúng tôi biết, cô và Cận thiếu quen nhau khi nào, bắt đầu hẹn hò từ lúc nào không?"

"Cảm ơn các vị khách quý đã đến tham dự đám cưới của tôi và Tiêu Tiêu, bây giờ..."

Trên bục, giọng nói trong trẻo vui vẻ của Lạc Hạo Phong truyền tới, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của hội trường, đoạn nhạc đệm của Cảnh Hiểu Trà nhờ vậy mà kết thúc.

Ôn Nhiên, Bạch Nhất Nhất và những người khác kéo Cảnh Hiểu Trà rời đi. Cận Phượng Kiều đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng rời đi của Cảnh Hiểu Trà, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Muốn tranh giành đàn ông với cô ta, vẫn còn non lắm.

Ôn Cẩm đã không xem đến cuối cùng. Ngay khi Cận Phượng Kiều công khai tuyên bố Cảnh Hiểu Trà và Cận Triết Vũ đang hẹn hò, còn thân mật nắm tay Cảnh Hiểu Trà, anh đã quay người rời đi.

Trong bữa tiệc, Cảnh Hiểu Trà ngồi cùng bàn với Ôn Nhiên, Bạch Nhất Nhất, An Lâm và vài đứa trẻ đáng yêu. Nói là để tiện chăm sóc mấy đứa trẻ, thật ra mấy đứa nhóc đó chẳng cần họ phải chăm chút gì cả. Thanh Tình có anh trai Tử Dịch chăm sóc, Tử Nam cũng có chị gái Đồng Đồng trông nom, Mạch Mạch và Hinh Hinh thì hai đứa đã tự ăn được, không cần ai chăm sóc nữa.

Ôn Nhiên và những người khác không hỏi Cảnh Hiểu Trà lời Cận Phượng Kiều vừa nói có ý nghĩa gì. Mà là Cảnh Hiểu Trà chủ động giải thích: "Ôn tỷ tỷ, Bạch tỷ tỷ, An Lâm tỷ, lời Cận Phượng Kiều vừa nói các chị đừng có tin, em và Cận học trưởng không có hẹn hò."

"Yên tâm đi, chúng ta chỉ tin lời em, sao có thể tin lời một người lạ chứ." Bạch Nhất Nhất dịu dàng an ủi.

Ôn Nhiên khẽ nhíu mày: "Chỉ sợ đám phóng viên đó sẽ viết bậy, lát nữa bảo Tu Trần và mấy người kia lên tiếng một chút."

"Ừm, cách này được đấy, không thể để đám phóng viên đó viết bậy làm hỏng danh tiếng của Hiểu Trà được." An Lâm gật đầu tán thành đề nghị của Ôn Nhiên. Sự lo lắng của Hiểu Trà lúc nãy, họ đều nhìn thấy cả. Trừ khi chính Hiểu Trà nói với họ là cô đã có bạn trai, thực sự đang hẹn hò với Cận Triết Vũ, bằng không làm sao họ tin lời người ngoài được.

Thấy họ đều tin mình, Cảnh Hiểu Trà lập tức cảm động đến mức hốc mắt đỏ hoe: "Các chị tin em là tốt rồi."

"Dì Hiểu Trà, sao dì không có bạn trai, con đây đã có bạn gái rồi nè."

Một giọng nói non nớt vang lên bên cạnh, Cảnh Hiểu Trà tò mò quay đầu nhìn Tử Dịch.

"Tử Dịch, con có bạn gái rồi á?"

Tử Dịch kiêu ngạo nhướng đôi mày thanh tú, chỉ vào Thanh Tình đang mặc váy công chúa xinh đẹp bên cạnh: "Dì Hiểu Trà, em Thanh Tình lớn lên sẽ là bạn gái con."

Nói đến đây, thằng bé lại nhíu mày: "Người lớn các người thật kỳ lạ, cậu hai con cũng vậy, lớn tuổi thế rồi mà còn không chịu kết bạn gái, suốt ngày lẻ loi một mình, con còn thấy lo thay cho cậu ấy nữa."

"Phụt ——"

Cảnh Hiểu Trà không nhịn được, bật cười thành tiếng. Mấy người còn lại cũng không nhịn được cười. Ôn Nhiên nói: "Tử Dịch, đừng nói bậy, cậu hai con mà nghe được lời này, không mắng con mới lạ."

Tử Dịch không cảm thấy mình nói sai gì cả, rất đỗi đường hoàng: "Mẹ, con đã nói câu này với cậu hai rồi, cậu không mắng con, chỉ nói là khi nào duyên tới thì cậu sẽ tìm được bạn gái thôi."

"..."

Ôn Nhiên khóe miệng co giật, thằng con này thật là, ăn nói ngày càng không biết lớn nhỏ gì cả.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1988
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.