Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1976
Chơi một trò chơi

❊ ❊ ❊

Nhà họ Bạch.

Bạch Tiêu Tiêu bị tiếng của con gái đánh thức.

Mở mắt ra, cô liền thấy con gái đang nằm sấp trên chăn trước mặt mình, bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm lấy một góc chăn, đôi mắt to đen láy nhìn cô sáng lấp lánh.

Ngẩng đầu lên một chút, cô lại thấy người đàn ông đang đứng trước giường, khóe môi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn cô.

"Tiêu Tiêu, chào buổi sáng."

Một luồng ấm áp tức thì lan tỏa trong tim.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn Lạc Hạo Phong đang tươi cười trước giường, lại nhìn con gái đang nhoẻn miệng cười trên chăn, lòng cô tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào.

Đuôi mắt cô cũng vô thức nở nụ cười: "Linh Linh tỉnh bao lâu rồi?"

"Anh vừa mới bế Linh Linh sang đây, ban đầu là muốn cho con bé uống chút sữa bột."

"Uống sữa bột gì chứ, để em cho con bú."

Bạch Tiêu Tiêu chống người dậy tựa vào đầu giường, ôm Linh Linh vào lòng, cô bé liền thành thục rúc vào ngực mẹ.

Sau khi cho bú xong, Linh Linh đã được mẹ Bạch bế đi.

Lạc Hạo Phong lấy quần áo cho Bạch Tiêu Tiêu mặc hôm nay, khi đặt quần áo lên giường, trong tay anh xuất hiện một chiếc vòng cổ kim cương tuyệt đẹp.

"Tiêu Tiêu, đây là quà năm mới tặng em."

Đáy mắt Bạch Tiêu Tiêu thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, cô không ngờ Lạc Hạo Phong lại tặng món quà năm mới như thế này, cô cười trêu chọc: "Em cứ tưởng anh sẽ lì xì cho em."

"Lì xì sẽ có thôi." Lạc Hạo Phong ngồi xuống mép giường, nghiêng người đeo chiếc vòng cổ kim cương lên cổ cô.

Chiếc vòng này là do chính tay anh đặt làm, kiểu dáng đơn giản độc đáo, trên đời chỉ có một sợi này thôi.

Sau khi đeo xong, anh xoay người Bạch Tiêu Tiêu lại, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn chiếc cổ trắng ngần như ngọc của cô, khóe môi nở nụ cười hài lòng: "Ừm, đẹp thật."

"Là vòng đẹp, hay là người đẹp?"

Bạch Tiêu Tiêu tinh nghịch nhìn vào mắt anh cười.

Lạc Hạo Phong cười khẽ, kéo cô vào lòng, dùng nụ hôn để trả lời câu hỏi của cô.

Bạch Tiêu Tiêu cười đẩy anh ra, hờn dỗi: "Em còn chưa đánh răng đâu."

"Anh không chê em đâu."

Lạc Hạo Phong nói một câu rất nghiêm túc, rồi lại bá đạo kéo cô vào lòng, tiếp tục nụ hôn lúc nãy.

Dần dần, bầu không khí trong phòng thay đổi.

Từng sợi ái muội lan tỏa trong không khí phòng ngủ, nhiệt độ tăng dần trong nụ hôn nồng cháy của cả hai, Bạch Tiêu Tiêu vốn chỉ bị động đón nhận nụ hôn sâu đậm của Lạc Hạo Phong.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, phòng tuyến trong lòng đã sớm buông bỏ, hai tay cô không kìm được mà ôm lấy cổ anh, vô thức đáp lại nụ hôn của anh...

Bên ngoài, ánh nắng ấm áp bị rèm cửa che khuất, không thể xuyên thấu vào căn phòng đang ngập tràn không khí ái muội này.

Trong căn phòng ánh sáng dịu nhẹ, giữa những hơi thở quấn quýt, khát khao da thịt như một ngọn lửa, thiêu đốt cơ thể đôi bên.

"Tiêu Tiêu."

Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Lạc Hạo Phong rơi bên vành tai nhạy cảm của Bạch Tiêu Tiêu, cùng với hơi thở nóng bỏng khiến cơ thể cô run lên bần bật.

Bạch Tiêu Tiêu vốn đang ngồi trên giường, không biết từ lúc nào đã bị Lạc Hạo Phong đè dưới thân.

Cô nghiêng mặt đi, muốn tránh đi nhiệt độ nóng bỏng và nụ hôn trêu đùa trái tim ấy, thế nhưng lại chẳng thể né tránh được anh.

"Hạo Phong, ba mẹ vẫn đang chờ chúng ta ăn sáng đấy."

Bạch Tiêu Tiêu cố nén khao khát vừa bị khơi dậy, chút lý trí cuối cùng nhắc nhở cô, hôm nay là mùng Một Tết.

Ba mẹ vẫn đang chờ họ ăn sáng, lát nữa còn phải đến nhà Lạc Hạo Phong thăm ba anh.

Ánh mắt Lạc Hạo Phong nóng bỏng và sâu thẳm nhìn cô, như đang lên án sự cự tuyệt của cô, nụ hôn dịu dàng đặt lên cổ cô, khơi dậy luồng điện tê dại khiến cô không thể kháng cự.

"Tiêu Tiêu, anh muốn em."

"Nhưng mà, tối qua anh đã..."

Trong đôi mắt mờ mịt, Bạch Tiêu Tiêu cố gắng giữ lại một tia tỉnh táo.

Lạc Hạo Phong cười khẽ, nụ hôn như mưa xuân rải xuống làn da trắng mịn của cô, cố ý phá hủy ý chí của cô: "Tối qua anh đã làm sao?"

"Tối qua anh đã làm rồi, bây giờ là ban ngày ban mặt, không được."

"Tiêu Tiêu, hay là chúng ta chơi một trò chơi đi." Lạc Hạo Phong cười đầy mê hoặc, đột nhiên không kiên trì nữa.

Bạch Tiêu Tiêu bị nụ cười của anh làm cho ngẩn ngơ, theo bản năng hỏi: "Trò chơi gì?"

Trực giác mách bảo cô rằng, lúc này Lạc Hạo Phong nói chơi trò chơi thì chắc chắn chẳng phải trò gì đứng đắn đâu.

Quả nhiên, khóe môi Lạc Hạo Phong cong lên đầy quyến rũ, cười xấu xa: "Chúng ta ai cũng không được dùng tay, nếu cuối cùng anh có thể ăn được em, thì anh thắng. Nếu giữa chừng em chạy thoát được, vậy thì em thắng."

Bạch Tiêu Tiêu nhíu mày, cô bây giờ đang bị anh đè dưới thân đấy nhé.

Sức anh lớn hơn cô, cô chạy thế nào được.

"Tiêu Tiêu, em muốn chơi trò chơi, hay là muốn tiếp tục."

Lạc Hạo Phong hoàn toàn không cho Bạch Tiêu Tiêu cơ hội từ chối, dù là chơi trò chơi hay tiếp tục, thì kết cục đều là bị anh "ăn" sạch.

Bạch Tiêu Tiêu bĩu môi: "Em có thể không chọn cái nào không."

Lạc Hạo Phong cười lắc đầu: "Không được."

Cô chớp mắt, cố thương lượng với anh: "Hạo Phong, hôm nay là mùng Một Tết, anh không thể ngày đầu tiên đã làm chuyện đó vào ban ngày được, hôm nay chúng ta còn nhiều việc phải làm, hay là, đợi tối đi, em sẽ chơi trò chơi cùng anh."

"Tối?"

Lạc Hạo Phong lên giọng, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại.

Có vẻ buổi tối cũng không tệ.

Bạch Tiêu Tiêu gật đầu: "Ừm, buổi tối, nhất định em sẽ chơi trò chơi đó cùng anh."

"Nếu chuyển sang buổi tối, vậy thì quyền chủ động của trò chơi này phải giao cho em."

Người đàn ông gian xảo Lạc Hạo Phong này, Bạch Tiêu Tiêu thầm nghiến răng, nhưng mà, ai bảo bây giờ cô đang ở thế yếu, căn bản không có tư cách từ chối chứ.

"Được."

Cô nghiến răng, miễn cưỡng đồng ý.

Lạc Hạo Phong thấy cô đồng ý, tuy không cam lòng lắm nhưng dù sao cũng đã đồng ý rồi.

Anh cười hài lòng, vươn tay kéo cô từ trên giường dậy, vui vẻ nói: "Tiêu Tiêu, anh đi lấy kem đánh răng cho em, em mau mặc quần áo đi."

---❊ ❖ ❊---

Mệt mỏi cả một ngày, buổi tối Lạc Hạo Phong vẫn không quên chuyện Bạch Tiêu Tiêu đã hứa vào buổi sáng, vừa đấm vừa xoa, ép buộc cô chơi trò chơi cùng anh.

Sau màn ân ái nồng cháy, Lạc Hạo Phong giao ví và thẻ của mình cho Bạch Tiêu Tiêu.

Bạch Tiêu Tiêu mệt đến rã rời, đang định nhắm mắt đi ngủ, thấy thứ anh đưa tới, cơn buồn ngủ bất giác tỉnh táo lại một chút: "Đây là gì?"

Lạc Hạo Phong cười khẽ giải thích: "Tiêu Tiêu, đây là toàn bộ gia sản của anh, sau này, đều do em quản lý."

"Nghĩ hay thật, em mới không thèm làm quản gia cho anh đâu."

Bạch Tiêu Tiêu lườm anh một cái, giơ tay đẩy thứ anh đang đưa ra trước mặt.

Lạc Hạo Phong cười ha hả, kéo cô vào lòng: "Tiêu Tiêu, anh nghe nói phụ nữ đều thích quản tiền của đàn ông, sao em lại bảo là làm quản gia cho anh chứ."

"Ai nói với anh?"

Bạch Tiêu Tiêu không đáp mà hỏi lại.

Lạc Hạo Phong nhướng mày: "Anh nghe mấy nữ nhân viên trong công ty nói chuyện, không chỉ vậy, tiền của Tu Trần và A Mục chẳng phải cũng giao cho vợ họ rồi sao?"

"Sao em không biết Nhiên Nhiên có quản tiền giúp Mặc Tu Trần nhỉ, anh bớt lừa em đi, em không mắc bẫy đâu, cũng không cần tiền của anh."

Lạc Hạo Phong tốn bao lời lẽ vẫn không thể thuyết phục Tiêu Tiêu quản tiền giúp mình, đành đưa cho cô một tấm thẻ: "Vậy em cầm lấy tấm thẻ này đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1969
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.