Bốn giờ sáng.
Mặc Tử Dịch lái xe đưa Thời Tích tới sân bay thành phố S.
“Đến Đế Đô thì gọi điện cho anh.”
“Tử Dịch, anh không về Đế Đô cùng em sao?” Thời Tích nhìn Mặc Tử Dịch với vẻ mặt đầy mong đợi.
Cô nghẹn ngào nói: “Bà nội là người đối xử tốt với em nhất ngoài ba mẹ ra, em rất lo cho bà. Tử Dịch, anh có thể đi cùng em không?”
Thấy vẻ mặt Mặc Tử Dịch lạnh nhạt, cô hít hít mũi, tiếp tục nói: “Vài ngày trước em có nhắc với ba về dự án mới của Hạo Thần, ba em đã trình lên Tổng thống rồi. Tổng thống rất ủng hộ, nói dự án mới của Hạo Thần là dự án phát triển có lợi nhất cho đất nước chúng ta, kế thừa sau dự án mới của tập đoàn Chiến thị năm đó. Tổng thống còn muốn tìm cơ hội gặp anh đấy.”
“Việc phát triển dự án mới không thể vội vàng một sớm một chiều, anh có việc ở thành phố S không đi được.”
“Anh là vì cô Tần sao?”
Thời Tích giơ tay lau nước mắt, buồn bã nhìn anh: “Tử Dịch, có chuyện này em không biết có nên nói hay không.”
“Chuyện gì?”
“Lúc nãy khi em và cô Tần quay về phòng, cô ấy gọi em lại, nói anh ở bên em chỉ là đùa giỡn, không hề thật lòng thích em. Cô ấy còn nói dù cô ấy có chia tay với anh, anh cũng không thể quên được cô ấy, vì anh đã hại chết mẹ cô ấy. Cô ấy cả đời này hận anh, anh cũng sẽ cả đời không cưới ai mà chờ đợi cô ấy.”
Nhiệt độ trong xe lập tức giảm xuống vài độ.
Đôi lông mày thanh tú nhưng lạnh nhạt của Mặc Tử Dịch phủ một tầng âm u, đáy mắt sâu thẳm như mực.
“Tử Dịch, em biết anh thực lòng muốn qua lại với em. Đợi vài ngày nữa em quay lại, em sẽ để ba mẹ cùng đến với em. Để họ gặp anh được không?”
“Anh đi cùng em.”
Mặc Tử Dịch suy nghĩ một lát rồi đưa ra quyết định.
“Tử Dịch, cảm ơn anh.”
Nghe anh cuối cùng cũng đồng ý, Thời Tích lập tức cảm động đến rơi nước mắt.
Trong lòng cô vô cùng đắc ý, nghĩ rằng Tần Thanh Tình và Mặc Tử Dịch lớn lên cùng nhau thì đã sao, giữa họ chẳng phải cũng không có sự tin tưởng đó thôi.
Từ chuyện hiểu lầm chia tay bốn năm trước đến nay, Tử Dịch tin lời cô, cô lại tiến thêm một bước đến gần việc trở thành người phụ nữ của anh.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm.
Thanh Tình ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc.
Trong căn phòng với rèm cửa sát đất kéo kín, ánh sáng lờ mờ, vừa mở mắt ra, đại não cô vẫn còn trong trạng thái trống rỗng.
Qua vài giây, cô mới phản ứng lại đây là khách sạn ở thành phố S.
Sờ lấy chiếc điện thoại bên cạnh.
Thấy thông báo tin nhắn hiển thị trên màn hình.
Cô giơ tay dụi mắt, ngồi dậy.
Khi đọc xong nội dung tin nhắn, khuôn mặt xinh đẹp của Tần Thanh Tình lập tức biến sắc.
Mặc Tử Dịch thế mà lại đi Đế Đô.
Lại còn gửi tin nhắn lúc bốn giờ sáng, anh nói anh và Thời Tích cùng đi Đế Đô một chuyến.
Để cô tự chơi ở thành phố S vài ngày, hoặc quay về thành phố G trước.
Trong lòng cô, hình như có thứ gì đó trào dâng, không nhìn thấy cũng không chạm vào được, nhưng lại như bị chặn bởi một đống đá vụn.
Cảm xúc nơi đáy mắt cô thay đổi liên hồi.
Lực cầm điện thoại siết chặt lại.
Anh là cố ý.
Cố ý bỏ cô lại một mình ở đây.
Tần Thanh Tình bỗng nhiên cảm thấy rất buồn, không chỉ buồn, mà còn cảm thấy bản thân thật thê lương.
Tại sao lại phải kỳ vọng vào những chuyện không còn khả năng nữa chứ.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, xuống giường đi rửa mặt.
Nhìn thấy là Mặc Tử Dịch gọi đến, Tần Thanh Tình rất muốn cúp máy ngay lập tức.
Nhưng lý trí lại mách bảo cô, không thể cúp.
Thế là ổn định lại tâm trạng, cô nhấn nút nghe, thản nhiên mở lời: “Alo.”
“Thanh Tình, em ngủ dậy chưa?”
“Tôi dậy từ sớm rồi.”
Giọng Tần Thanh Tình nghe có vẻ chẳng hề quan tâm, không hề vì bị bỏ lại mà tức giận hay đau buồn.
Đầu dây bên kia, Mặc Tử Dịch ngược lại khựng lại một chút.
Lời giải thích truyền tới: “Bà nội của Thời Tích đột nhiên phát bệnh nhập viện, cô ấy rất lo lắng nên anh đi cùng cô ấy về Đế Đô. Có lẽ phải vài ngày nữa mới về, nếu em...”
“Anh Tử Dịch, anh không cần giải thích với tôi nhiều như vậy, cũng không cần vội vàng quay về. Anh đã tới Đế Đô rồi thì cứ ở lại chăm sóc cô Thời và gia đình cô ấy đi, tôi cũng sẽ không ngốc nghếch ở lại đây chờ anh đâu, tôi bây giờ đã đang trên đường ra sân bay rồi.”
“Em muốn về sao?”
“Không biết nữa, đợi tôi về đến thành phố G rồi gọi điện cho anh, hoặc khi nào anh về thì gọi cho tôi, chúng ta hẹn thời gian khác lại đến thành phố S.”
Càng về sau, Tần Thanh Tình càng nói một cách nhẹ tênh.
“Được, vậy em chú ý an toàn, về đến thành phố G thì gọi cho anh.”
Mặc Tử Dịch nói xong liền cúp điện thoại.
Nhìn thời gian cuộc gọi hiển thị trên màn hình, Tần Thanh Tình ném điện thoại lên chiếc giường lớn.
Một lát sau, cô lại nhặt lên, gọi người mang quần áo tới.
Mười một giờ sáng, Tần Thanh Tình bước ra khỏi khách sạn, bên ngoài nắng thu rực rỡ, chuông điện thoại của cô vang lên ngay trong ánh nắng ấm áp này.
Nhìn số điện thoại hiển thị, ánh mắt Tần Thanh Tình sáng lên.
Vui vẻ nhấn nghe: “Alo, anh họ.”
Người gọi đến là Đường Tấn Sâm.
Khi cô còn ở Đế Đô chưa về, họ đã hẹn nhau, anh ấy sẽ dẫn cô đi chơi.
“Thanh Tình, đoán xem anh đang ở đâu?”
Vang lên bên tai là giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Đường Tấn Sâm.
Tần Thanh Tình nghe vậy sững sờ, tâm trí xoay chuyển, buột miệng hỏi: “Anh không phải là đến thành phố G đấy chứ?”
“Cái gì mà đến? Là đã đến thành phố G rồi, anh đang trên đường đến nhà em đây, nếu em chưa ngủ dậy thì mau chóng dậy mà nghênh giá đi.”
“Anh họ, em không ở nhà, em đang ở thành phố S.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Thanh Tình xụ xuống, trong giọng nói thêm một chút bực dọc.
“Thanh Tình, không phải em về thành phố G rồi sao? Sao lại chạy đến thành phố S rồi?”
“Chuyện dài lắm, anh họ, hay là anh đến thành phố S đi, nghe nói thành phố này rất tuyệt, em muốn chơi vài ngày. Dù sao anh cũng là đến thăm em, ở đâu thăm mà chẳng giống nhau?”
“Không giống nhau, thành phố G là nhà em, em là chủ nhà anh là khách.”
Có thể giống nhau được sao?
“Nhưng bây giờ em không về được, chứng minh thư của em để ở nhà, em bị người ta bỏ lại ở thành phố S rồi, anh không đến cứu em thì em không về được đâu.”
Tần Thanh Tình cố tình nói một cách đáng thương.
Nhưng cũng không phải nói dối, chứng minh thư của cô thật sự không mang theo người.
Lúc nãy cô còn đang nghĩ, là gọi cho chú Đường đặt một tấm vé máy bay, hay là bao một chiếc xe về.
“Em cũng quá tài năng rồi đấy, bị người ta bỏ lại ở thành phố S.”
Đường Tấn Sâm không nhịn được mà cười nhạo cô.
Nhưng rất nhanh sau đó lại nói: “Thôi được rồi, em ở đó chờ anh, anh quay lại sân bay bắt chuyến bay gần nhất đây, em chia sẻ địa chỉ cho anh đi.”
“Anh họ, anh là tốt nhất.”
Giọng Thanh Tình lập tức trở nên nhẹ nhàng vui vẻ: “Anh đừng vội ra sân bay đã, trước hết hãy đến nhà em, mang chứng minh thư của em đến đây cho em.”
“Được rồi, coi như anh làm việc tốt đến cùng vậy.”
Đường Tấn Sâm với giọng điệu như thể đã chịu thua cô.
Cúp điện thoại, chiếc taxi vừa lúc dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Tần.
Một người phụ nữ trẻ trung thời thượng đang vẫy tay chào tạm biệt người làm ở cổng, rồi từ trong biệt thự bước ra.
Đường Tấn Sâm nhìn rõ dung mạo người phụ nữ đó, đáy mắt một trận phong vân biến ảo, khi người phụ nữ đó tiến lại gần trước xe.
Anh đột nhiên đẩy cửa xe bước xuống, thân hình cao lớn đứng sừng sững trước mặt cô, không quá chắc chắn hỏi: “Cô là Cố Chi Đồng?”