Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2214
Không muốn bị xem là kẻ địch giả tưởng

❊ ❊ ❊

"Đương nhiên rồi, có khi nào anh không nghiêm túc chưa?" Mặc Tử Dịch nhìn vào ánh mắt cô, thâm sâu khác thường.

Đàm Thanh Tình khẽ mím đôi môi, ánh mắt như nước nhìn vào tận đáy mắt anh, "Đó là chuyện của bản thân anh, ngay cả chú Mặc, dì Ôn còn không quản nổi, dù anh có trao cho em quyền đó, em cũng không dám quản."

Nói đến cuối, trong giọng nói của cô pha thêm chút ý vị trêu chọc.

Mặc Tử Dịch khẽ cười một tiếng.

Dường như vừa rồi thực sự chỉ là một câu đùa.

Một nét trêu đùa hiện lên nơi khóe môi gợi cảm của anh, "Em nói không sai, bố mẹ anh còn chẳng quản nổi đại sự cuộc đời anh, em lại càng không quản được."

Sau câu nói này, không khí giữa họ lại lạnh xuống.

Đàm Thanh Tình không dám tùy tiện tìm chủ đề nữa.

Mặc Tử Dịch cũng không mở lời, chỉ trầm mặc xoa bóp huyệt vị cho cô.

Ngay cả trong bầu không khí tĩnh lặng đến mức có chút ngột ngạt này, thời gian vẫn trôi đi rất nhanh.

Nửa tiếng trôi qua nhanh chóng.

Khi Mặc Tử Dịch đứng dậy rời đi, anh nói với cô một câu, "Chiều mai anh đưa em đi gặp Hinh Hinh."

---❊ ❖ ❊---

Chiều ngày hôm sau, ba giờ rưỡi, Đàm Thanh Tình nhận được điện thoại của Mặc Tử Dịch.

"Anh đang ở ngoài nhà em, em ra đây đi."

"Hả?"

Thanh Tình vừa mở mắt, đại não chưa tỉnh táo hẳn còn chút hỗn độn, nhất thời không phản ứng kịp lời nói của Mặc Tử Dịch.

Trong xe bên ngoài, nghe ra sự mơ hồ và cơn buồn ngủ trong giọng cô, trái tim Mặc Tử Dịch không hiểu sao lại mềm đi một chút.

Giọng điệu cũng vô thức trở nên dịu dàng hơn, "Tối qua chẳng phải đã nói hôm nay đưa em đi gặp Hinh Hinh sao, em ra đây đi, anh đợi em ở ngoài."

"Dạ, em ra ngay đây."

Lúc Đàm Thanh Tình đi ra, Mặc Tử Dịch đang tựa người vào thân xe, giữa những ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc lá đã cháy mất một đoạn nhỏ.

Anh chỉ hút một hơi rồi không hút nữa.

Chỉ mặc cho điếu thuốc cháy dở, đôi mắt hẹp dài nhìn về phía biệt thự.

Ngay khi cô xuất hiện, cô đã bị anh khóa chặt trong tầm mắt.

Cảm nhận được ánh mắt anh đổ dồn về phía mình, ánh mắt Đàm Thanh Tình lóe lên, sau khi đến gần, cô cố ý né tránh ánh nhìn.

"Cảm ơn anh."

Nhìn Mặc Tử Dịch vứt điếu thuốc rồi đi vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ cho mình, Đàm Thanh Tình khách khí cảm ơn rồi ngồi vào trong xe.

Xe lăn bánh, Mặc Tử Dịch quay đầu nhìn thoáng qua Đàm Thanh Tình, thờ ơ hỏi.

"Vừa rồi em đang ngủ?"

"Vâng."

"Chú Đàm cho em nhiều cổ phần như vậy, số tiền đó cả đời không làm gì cũng tiêu không hết."

"..."

Đàm Thanh Tình không hiểu, quay đầu nhìn Mặc Tử Dịch.

Câu nói này của anh, là có ý gì?

Thế nhưng, Mặc Tử Dịch lại không nói nữa, ngồi thẳng người, tập trung lái xe.

Một lát sau, Đàm Thanh Tình thu hồi ánh nhìn.

"Trong hộc chứa đồ có đồ ăn vặt và nước uống."

Lại qua vài phút nữa, giọng Mặc Tử Dịch lại vang lên.

Đàm Thanh Tình đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ lại bị anh làm phiền, xoay mặt sang, "Vâng."

Cô muốn từ chối, nhưng chạm phải ánh mắt anh nhìn tới, cô lại đổi ý.

Mở hộc chứa đồ ra, nhìn thấy đống đồ ăn vặt đầy ắp bên trong, trái tim cô như bị ai đó dùng dây kéo mạnh một cái, một cơn đau nhẹ lập tức ùa tới.

"Thời Tích cũng thích ăn đồ ăn vặt."

Tâm trạng phức tạp đột nhiên bị một chất giọng lạnh nhạt phá vỡ, ánh mắt Đàm Thanh Tình khẽ biến đổi, bàn tay đang đưa ra một nửa lại rụt về.

Ngước mắt lên, cô cười với Mặc Tử Dịch, "Em vẫn là không ăn thì hơn."

"Thời Tích không hẹp hòi như em nghĩ đâu, em cứ tự nhiên ăn, cô ấy sẽ không giận đâu."

Mặc Tử Dịch mặt đầy bình thản.

Dường như anh không hề biết những lời mình nói có thể khiến cô khó chịu, lại dường như là đang thăm dò.

Đàm Thanh Tình thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói, "Mạch Mạch nói chị Hinh Hinh đã rời khỏi thành phố G, hiện giờ đang sống cùng bố mẹ chị ấy, là anh Tử Dịch gọi điện bảo chị ấy về sao?"

"Không phải."

"...Vậy là chị ấy biết chú Mặc và dì Ôn trở về, nên mới về..."

"Cô ấy không có về thành phố G."

Giọng điệu bình thản của Mặc Tử Dịch khiến khuôn mặt nhỏ của Đàm Thanh Tình biến sắc, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tử Dịch mấy giây, vì một suy đoán trong lòng mà nhíu mày.

Lại nghe Mặc Tử Dịch nói, "Chúng ta đi thành phố S gặp cô ấy."

"Anh Tử Dịch, em không mang theo căn cước công dân, trước đó anh không nói. Nếu chị ấy không về, vậy hôm khác gặp lại cũng như nhau thôi."

"Có mang hay không thì có quan hệ gì, chúng ta không đi máy bay, đi bằng ô tô."

"Đường xa như vậy mà đi bằng ô tô sao?"

"Mười tiếng là đến."

Mặc Tử Dịch quay đầu nhìn cô một cái, rồi lại tiếp tục nhìn tình hình giao thông phía trước, miệng thờ ơ nói, "Trước đây lúc đưa em đi chơi, anh cũng toàn lái xe đi, dù sao em cũng biết lái, anh mà lái mệt thì em lái tiếp là được."

Mười tiếng?

Suy nghĩ của Đàm Thanh Tình vẫn còn dừng ở đó.

Tính từ bây giờ là bốn giờ, lái xe liên tục mười tiếng, đến thành phố S cũng đã là rạng sáng.

Nghĩ đến đây, đôi lông mày thanh tú của cô càng nhíu chặt lại, "Anh dừng xe đi, em không đi nữa."

"Tại sao?"

Mặc Tử Dịch đột nhiên sa sầm mặt mày, không vui hỏi.

"Đường quá xa không thích hợp lái xe đi."

Đàm Thanh Tình rất bình tĩnh nói, "Từ giờ chạy một mạch không ngừng nghỉ, cũng phải đến hai giờ sáng mới tới thành phố S, mà anh Tử Dịch, anh hiện tại là người đã có bạn gái, hơn nữa Thời Tích dường như có chút địch ý với em, em không muốn bị cô ấy hiểu lầm, càng không muốn bị người ta xem là kẻ địch giả tưởng."

"..."

Gương mặt tuấn tú của Mặc Tử Dịch trở nên khó coi trước những lời cô nói.

Khóe môi anh mím lại, rảnh tay ra bấm một dãy số trên màn hình xe, vài giây sau, giọng Thời Tích dịu dàng vang lên trong khoang xe.

"Alo, Tử Dịch."

Mặc Tử Dịch không nhìn Đàm Thanh Tình, thậm chí không liếc mắt nhìn màn hình, thản nhiên nói, "Chẳng phải em định đến thành phố S quay phim sao?"

"Vâng, đoàn phim ngày mai mới đi, Tử Dịch, tối nay chúng ta đi ăn cơm đi."

"Em thu dọn đồ đạc đi, lát nữa anh qua đón em, tối nay chúng ta đi thành phố S trước."

"Tử Dịch, anh nói muốn đưa em đi thành phố S, là anh phải đi công tác sao?"

Sự vui mừng của Thời Tích không chút che đậy lộ rõ trong giọng nói.

Đây là điều mà cô nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Tuy Mặc Tử Dịch nói có thể thử hẹn hò với cô, nhưng anh cũng nói rồi, chỉ là thử thôi.

Trong thời gian thử hẹn hò, nếu anh cảm thấy không phù hợp, mối quan hệ của họ sẽ dừng lại.

Giờ đây anh lại nói muốn đưa cô đến thành phố S, sao cô có thể không vui mừng điên cuồng.

"Ừm, anh có chút việc ở thành phố S, ngồi xe mười tiếng em chịu nổi không?"

"Chịu được, chịu được, Tử Dịch, ngồi xe cùng anh cả đời em cũng chịu được."

"Vậy em thu dọn rồi đợi anh, hai mươi phút nữa anh qua đón em."

"Vâng, Tử Dịch em đợi anh, anh lái xe cẩn thận, đừng vội nhé."

Thời Tích thực sự vui sướng ngất ngây, món quà bất ngờ này của Mặc Tử Dịch quá lớn đối với cô.

Anh không chỉ đi cùng cô, mà còn lái xe đưa cô đi, điều này lãng mạn biết bao, càng nghĩ cô càng phấn khích.

Lái xe từ thành phố G đến thành phố S, lúc tới nơi cũng đã là hai ba giờ sáng.

Thời Tích mở vali đã thu dọn xong, lấy từ trong tủ quần áo ra hai bộ đồ ngủ gợi cảm, sau đó mang theo cả bộ đồ lót sô-cô-la mà cô đã mua hôm qua.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2208
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.