"Để em làm cho." Ôn Nhiên vừa nói vừa định ra tay.
Đáng tiếc, tay vừa đưa ra nửa chừng đã bị Mặc Tu Trần nắm lấy.
Anh thu lại nụ cười, thần sắc giữa chân mày nghiêm nghị, "Em đừng có nuông chiều chúng quá."
"Em lại thấy anh giống cha kế của chúng hơn." Ôn Nhiên buồn cười nhìn bàn tay đang bị anh nắm.
Người đàn ông này, đã bao nhiêu năm rồi, sự tốt đẹp anh dành cho cô vẫn y như ngày nào. Khiến cô không biết phải làm sao với anh mới tốt.
"Không sao, chúng đều lớn cả rồi, không cần cha nữa." Mặc Tu Trần hoàn toàn không bận tâm, anh đã dành tất cả tình yêu cho Nhiên Nhiên, còn với Mặc Mạch và Tử Dịch, thật sự là kiểu "thả rông".
"Nhưng em không thể để mình anh vất vả được, vốn dĩ nói là em làm bữa sáng, kết quả lại thành em đứng nhìn bên cạnh, toàn bộ đều do một mình anh làm. Xem như nể tình hôm nay Thanh Tình mới trở về, cứ để Mặc Mạch và Tử Dịch làm thiếu gia, tiểu thư thêm một ngày đi."
Mặc dù Ôn Nhiên nói vậy, nhưng Mặc Mạch vì bị Mặc Tử Dịch ghi âm làm bằng chứng đe dọa nên rất tự giác đi thẳng vào bếp, chứ không ngồi trong phòng khách làm tiểu thư cành vàng lá ngọc nữa. Tất nhiên, người cùng cô vào bếp còn có cả Đàm Thanh Tình.
"Ba, mẹ, hai người vất vả rồi! Mẹ, mẹ mau nghỉ ngơi đi, để con dọn bữa sáng."
"Mặc chú, Ôn dì, hai người vất vả rồi!" Đàm Thanh Tình đi theo sau Mặc Mạch vào bếp, sải bước đi về phía bồn rửa, vừa nói vừa bảo: "Ôn dì, dì nghỉ ngơi chút đi, phần còn lại cứ giao cho con và chị Mặc Mạch."
"Nhiên Nhiên, cứ giao cho hai đứa nó đi, Thanh Tình cũng đâu phải người ngoài."
Lời Mặc Tu Trần vừa dứt, cửa bếp đã vang lên giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Mặc Tử Dịch: "Mẹ, mẹ mau ra nghỉ ngơi đi, nếu mẹ mệt, ba con lại trách chúng con mất."
Ôn Nhiên thực sự bị Mặc Tử Dịch đẩy ra khỏi bếp. Anh còn đẩy cô đến tận phòng ăn, kéo ghế cho cô ngồi xuống. Bản thân anh cũng không quay lại bếp, mà kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, hạ thấp giọng hỏi: "Mẹ, mẹ đã chọn ngày giúp con chưa?"
Ôn Nhiên nhìn vào đôi mắt đang cười của Tử Dịch, ngắm nhìn khuôn mặt tuấn mỹ y hệt Mặc Tu Trần lúc trẻ, không nhịn được mà trách yêu: "Con gấp gáp thế sao?"
"Mẹ, con là muốn để mẹ sớm được bế cháu, đến lúc đó mẹ không cần phải ghen tị với mấy bà lão bên ngoài nữa."
Mặc Tử Dịch chẳng chút xấu hổ. Dáng vẻ chân mày hàm tiếu, tự tin tuấn lãng đó khiến cả trái tim Ôn Nhiên mềm nhũn. Đây mới là trạng thái mà Tử Dịch nên có.
"Có nhanh thế nào thì ít nhất cũng phải sang năm mới bế được cháu, chẳng lẽ con muốn kết hôn trước Tết sao?"
Ôn Nhiên quay đầu nhìn ra cửa, Mặc Mạch và Thanh Tình vẫn chưa qua đây. Cô thu lại vẻ mặt, nghiêm túc hỏi: "Chuyện kết hôn lớn như vậy, con đã hỏi qua Đàm chú của con chưa? Còn phía Thanh Tình nữa, con đã cầu hôn người ta chưa? Đừng có chuyện gì cũng độc đoán độc hành như vậy."
"Mẹ, cầu hôn đâu cần mất mấy tháng, phía Đàm chú lại càng đơn giản, chẳng phải chú ấy đã chuẩn bị gả Thanh Tình cho con từ hai mươi hai năm trước rồi sao?"
Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật: "Đó là lời gì vậy, nghe như thể Thanh Tình không có con là không được vậy. Mẹ cảnh cáo con, sau này không được bắt nạt Thanh Tình, nó gả về đây rồi thì mẹ chỉ có đứa con gái là Thanh Tình thôi, chứ không có đứa con trai là con đâu."
Thanh Tình lớn lên trong gia đình này, là do một tay Ôn Nhiên nhìn thấy từ nhỏ, bà đối đãi với Thanh Tình cứ như con gái ruột vậy. Huống hồ, hiện giờ An Lâm đã mất. Thanh Tình mất đi mẹ, Ôn Nhiên lại càng thêm xót xa cho con bé.
Nghĩ đến An Lâm, trong lòng Ôn Nhiên không nhịn được lại dâng lên nỗi buồn man mác, dù đã qua bốn năm rồi, nhưng vẫn không quen với việc trong nhóm bọn họ đột nhiên thiếu vắng An Lâm.
"Mẹ, con biết mà, mẹ cũng giống ba, sớm đã chẳng cần đứa con trai là con nữa rồi."
Lời tố cáo của Mặc Tử Dịch đổi lại cái lườm của Ôn Nhiên: "Con và Thanh Tình tranh thủ thời gian đi thăm An dì của con, báo với cô ấy một tiếng. Còn về Đế Đô thì con không cần đi đâu, hôm nay ba con sẽ đi một chuyến."
Bà đang ám chỉ việc đón mấy vị trưởng bối kia.
Mặc Tử Dịch cười gật đầu: "Mẹ, cảm ơn mẹ và ba, hai người là cha mẹ tuyệt vời nhất trên đời."
"Vừa nãy còn nói bọn mẹ không tốt đấy thôi."
"Sao có thể chứ, ai dám nói mẹ và ba không tốt, con sẽ là người đầu tiên không tha cho người đó." Mặc Tử Dịch dỗ dành mẹ mình vô cùng thuần thục.
"Sắp thành gia lập thất rồi mà vẫn cứ cà lơ phất phơ cả ngày. Hôm nay đừng để Thanh Tình đi làm nữa, con tự đi công ty đi, ăn sáng xong mẹ sẽ bảo hai bà mợ và mẹ nuôi của con đến nhà..."
Ôn Nhiên lúc nãy nhanh mắt nhìn thấy dấu hôn trên cổ Thanh Tình. Lại xót con dâu tương lai mà dặn dò con trai: "Con đừng bắt nạt Thanh Tình quá mức, nó không có da dày thịt béo như con đâu."
"Mẹ, Thanh Tình đến rồi, mẹ nói nữa là em ấy sẽ xấu hổ đấy, con biết rồi." Nghe thấy tiếng nói chuyện của Mặc Mạch và Thanh Tình, Mặc Tử Dịch ra hiệu cho Ôn Nhiên, ý bảo bà đừng nói nữa.
Ăn sáng xong, Mặc Tử Dịch đi làm ở công ty. Mặc Mạch cũng trở về đài truyền hình làm việc. Còn Mặc Tu Trần thì dẫn theo Thanh Phong đi Đế Đô đón Đàm Mục cùng bốn vị lão nhân kia.
Đàm Thanh Tình muốn về nhà sắp xếp cho dì giúp việc chuẩn bị phòng, Ôn Nhiên muốn đi cùng con bé về nhà. Nhưng con bé bảo không cần, khoảng cách gần như thế, từ nhỏ đến lớn con bé đã đi không biết bao nhiêu lần rồi.
"Trước đây là trước đây, hôm nay thì không được, trước khi Tử Dịch đi làm đã giao con cho mẹ, con chờ mẹ một lát, mẹ đi cùng con về."
Trước sự kiên trì của Ôn Nhiên, Đàm Thanh Tình đành phải chờ bà.
Trên đường đến nhà họ Đàm, Ôn Nhiên gọi điện cho Bạch Nhất Nhất, Cảnh Hiểu Trà và Bạch Tiêu Tiêu. Một lượt thông báo cho họ đến nhà chơi.
"Nhiên Nhiên, nhà cậu lại có hỷ sự gì à?" Bạch Nhất Nhất trêu chọc hỏi ở đầu dây bên kia. Nghe thấy tiếng xe cộ, Ôn Nhiên cười cười hỏi ngược lại: "Nhất Nhất, cậu không ở nhà à?"
"Tớ đang trên xe, anh trai cậu bảo tớ đi cùng anh ấy đến bệnh viện, nếu cậu gọi sớm chút thì tớ đã không đi rồi."
"Cậu đi làm cùng anh tớ à?"
"Không phải, là anh trai cậu muốn giới thiệu đối tượng cho Đồng Đồng, đối phương hôm nay đến bệnh viện, anh trai cậu bảo tớ đi cùng anh ấy, lát nữa xem mặt mũi người ta thế nào rồi mới quyết định có giới thiệu cho Đồng Đồng quen hay không."
Dù không phải lần đầu nghe chuyện Cố Khải lo lắng và nghiêm khắc thế nào trong việc tìm người đàn ông tốt cho Đồng Đồng, Ôn Nhiên vẫn không nhịn được mà bật cười "phụt" một tiếng.
"Nhất Nhất, nếu không biết thì còn tưởng anh tớ không phải đang tìm đối tượng cho Đồng Đồng, mà là..."
"Nhiên Nhiên, Mặc Mạch cũng không còn nhỏ nữa, cậu và Tu Trần có muốn tớ cũng tìm cho con bé vài người đàn ông tốt không?" Lời Ôn Nhiên chưa dứt đã bị Cố Khải ngắt lời đúng lúc.
Giọng nói trầm thấp vui vẻ của anh truyền qua sóng điện thoại, Ôn Nhiên cười từ chối: "Anh, Mặc Mạch thì thôi, đợi khi nào anh gả được Đồng Đồng đi rồi hãy giới thiệu cho con bé."
"Em là không tin anh trai em à?" Cố Khải cố tình tỏ vẻ không vui hỏi.
Ôn Nhiên nhịn cười, nghiêm túc nói: "Tin, tất nhiên là tin, nhưng anh à, anh muốn tìm cho Đồng Đồng kiểu đàn ông thế nào, anh đã nghĩ kỹ chưa?"
"Tất nhiên là người ưu tú, tốt với con bé, và phải ở trong phạm vi thành phố G." Yêu cầu của Cố Khải thực ra không cao, anh cũng rất phiền lòng, thành phố G lớn như vậy mà chẳng tìm nổi một người đàn ông xứng đôi với con gái anh!