"Nhắc đến Đồng Đồng, sao hôm nay không thấy con bé đâu, nó đi làm rồi à?" Ôn Cẩm thấy Cố Khải và Bạch Nhất Nhất thì thầm to nhỏ, không khỏi tò mò hỏi.
Cố Khải lắc đầu: "Đồng Đồng đi công tác ở Đế Đô rồi."
"Sao không nghe hai người nhắc đến?"
"Anh cũng đâu có hỏi."
Cố Khải nói xong, cầm giấy chứng nhận kết hôn của Mặc Tử Dịch lên xem: "Giấy đăng ký kết hôn bây giờ càng lúc càng đẹp."
"Đại cữu, nếu người không thích cái cũ của mình, có thể ly hôn với đại cữu mầm rồi kết hôn lại lần nữa." Mặc Tử Dịch nhướng mày, tươi cười nói.
Lời cậu nói khiến Cố Khải nhíu mày, trừng mắt: "Sao cháu không bảo nhị cữu ly hôn rồi kết hôn lại lần nữa đi."
"Nhị cữu đâu có nói giấy đăng ký kết hôn của chú ấy không đẹp."
Nói ra thì, tuy Ôn Cẩm và Ôn Nhiên không phải anh em ruột thịt. Nhưng từ nhỏ, Mặc Tử Dịch ở bên Ôn Cẩm còn nhiều hơn là ở bên Cố Khải. Đương nhiên, quan hệ giữa cậu và Cố Khải cũng rất tốt. Nhưng nhiều lúc, cậu chỉ đem Cố Khải ra làm trò đùa, rất ít khi đùa giỡn với Ôn Cẩm như vậy.
Sau khi nghe mấy câu đùa, Mặc Tu Trần nói với Mặc Tử Dịch: "Tử Dịch, trưa nay con gọi cả Tiểu Huy đi cùng nhé."
"Tu Trần, vẫn đến Ý Phẩm Hiên sao?" Lạc Hạo Phong tiếp lời hỏi, "Lát nữa tôi phải đi đón Thanh Tình." Nếu đến Ý Phẩm Hiên thì ông sẽ đón con gái rồi qua đó luôn.
Mặc Tu Trần quay đầu, dùng ánh mắt hỏi ý Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cười bảo: "Không đến Ý Phẩm Hiên nữa, về nhà thôi, sau này mấy đứa nhỏ kết hôn cũng tụ tập ở nhà luôn."
Trước kia, nhóm người bọn họ kết hôn đều tụ tập ở Ý Phẩm Hiên, giờ họ đều đã già rồi, lại thích tụ tập ở nhà hơn.
Nhắc tới đây, ánh mắt Ôn Nhiên lướt qua cánh tay của Đàm Mục, nghĩ đến vết thương của anh, tầm mắt cô không khỏi hơi dừng lại trên cánh tay anh.
Đàm Mục thấy vậy, nhìn sang Mặc Tu Trần. Bắt gặp ánh mắt của Mặc Tu Trần, trong lòng anh hiểu rõ, Ôn Nhiên đã biết chuyện họ bị thương rồi.
Giọng Ôn Nhiên vang lên lúc này: "A Mục, vết thương của anh có nghiêm trọng không? Lát nữa anh và Tu Trần cứ đến bệnh viện một chuyến, để anh trai em xem cho rồi hãy về nhà."
Ánh mắt Đàm Mục lóe lên, lắc đầu nói: "Vết thương của tôi không sao rồi, để Tu Trần đi một mình là được."
"Ba, ba đâu phải bác sĩ, phải để đại cữu xem qua mới biết có thật sự không sao hay không, con mới yên tâm được chứ." Đàm Mục không muốn đi, tất có người ép được anh đi. Đàm Thanh Tình vừa lên tiếng, anh đành phải đồng ý.
Lúc quay về, Cố Khải chở Mặc Tu Trần và Đàm Mục rẽ qua bệnh viện. Những người khác đều về Mặc gia.
Trương Minh Huy nhận được điện thoại của Mặc Tử Dịch cũng vội vã đến Mặc gia. Chỉ là đến hơi muộn.
Khi anh vào cửa, Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình đang đan mười ngón tay vào nhau ngồi trên ghế sô pha, đang nghe các bậc trưởng bối trò chuyện. Nhắc đến chuyện hôn sự của thế hệ trẻ, Trương Minh Huy vừa vào, chủ đề liền chuyển sang phía anh.
Cảnh Hiểu Trà mỉm cười ôn hòa nói: "Tiểu Huy, cô đã hẹn cho cháu một cô gái rất ưu tú về mọi mặt, chiều năm giờ rưỡi cháu đi gặp mặt nhé."
Tim Trương Minh Huy khựng lại một nhịp. Ánh mắt dời khỏi đôi bàn tay đang đan vào nhau của Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình, thái độ cung kính trả lời Cảnh Hiểu Trà: "Vâng ạ, thưa cô, cháu nhất định sẽ đến đúng giờ."
Anh nói xong mới lấy từ trong túi ra một phong bao lì xì, nói với Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình: "Tử Dịch, Thanh Tình, chúc mừng hai người, chúc hai người răng long đầu bạc, mãi mãi hạnh phúc."
Mặc Tử Dịch nhận lấy phong bao lì xì cậu đưa, khóe miệng nở nụ cười thanh tú: "Cảm ơn anh Tiểu Huy, vậy em và Thanh Tình xin nhận ạ."
Đàm Thanh Tình cũng tươi cười rạng rỡ nói: "Cảm ơn anh Tiểu Huy, chúng em cũng chúc anh sớm tìm được người cùng mình đi hết cuộc đời."
"Đúng rồi, Tử Dịch, vẫn chưa tìm thấy con bé Mặc Hinh sao?" Bạch Tiêu Tiêu vừa nhìn thấy Trương Minh Huy lại nhớ tới buổi chiều hôm đó Mặc Hinh bày mưu hại Đàm Thanh Tình, khiến Trương Minh Huy cũng bị mẹ anh là Vương Hoan Hoan lừa uống thuốc. Cô liền quan tâm hỏi một câu.
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Trương Minh Huy không khỏi cứng đờ. Nhất là khi thấy vẻ hạnh phúc không thể che giấu trên gương mặt Đàm Thanh Tình trước mắt, trong lòng anh trào dâng một nỗi cay đắng, đồng thời còn cảm thấy liệu Bạch Tiêu Tiêu có phải đang ẩn ý điều gì, cố tình ám chỉ hay không.
Mặc Tử Dịch thần sắc thản nhiên bình tĩnh, hạnh phúc và vui sướng ngập tràn trong lòng không hề bị ảnh hưởng bởi cái tên Mặc Hinh. Chỉ là ánh mắt dời khỏi vẻ mặt hơi cứng đờ của Trương Minh Huy, quay sang nhìn Bạch Tiêu Tiêu, ôn hòa trả lời: "Mẹ đỡ đầu, người của con vẫn chưa tìm thấy Mặc Hinh, chiều hôm đó cô ta chạy mất rồi, cũng không quay về thành phố S, không biết đã trốn đi đâu rồi."
"Vậy thì dạo này Thanh Tình cứ nên cẩn thận một chút thì hơn, cái con bé Mặc Hinh đó tâm địa bất chính, ba mẹ các con đối với nó tốt như vậy, vậy mà nó lại lấy oán báo ân. Giờ lại trốn trong bóng tối, không biết chừng lại giở trò tiểu xảo gì đó."
Lúc này, Mặc Hinh bị gọi tên dù đang ở tận nhà họ Thời tại Đế Đô cũng hắt hơi một cái. Tuy là mùa đông giá rét, nhưng trong căn phòng có hệ thống sưởi nên không hề lạnh.
Cô ta nhíu nhíu mày, lại xoa xoa mũi, ném mấy hạt nho khô trong tay xuống, liền có người làm đến gõ cửa. Mời cô ta xuống lầu ăn cơm trưa.
Mặc Hinh đáp một tiếng, đợi người làm rời đi, cô ta lại soi gương một hồi mới chậm rãi xuống lầu.
Trước bàn ăn, người nhà họ Thời đã ngồi sẵn. Thời Tích nhìn chiếc áo len cổ rộng hở ngực cùng chiếc váy ngắn trên đầu gối lộ ra đôi chân gợi cảm, trắng nõn của cô ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Người ngồi đối diện cô ta là Thời phu nhân càng có sắc mặt khó coi hơn. Chỉ có Thời Đống Bình thần sắc bình thản liếc nhìn Mặc Hinh một cái rồi khách sáo mời cô ta ngồi xuống.
Mặc Hinh vừa định ngồi xuống, Thời Tích liền trừng cô ta một cái thật sắc, lạnh lùng nói: "Mặc Hinh, về thay bộ quần áo này đi rồi hãy xuống, nhà chúng tôi không phải là cái nơi cô từng sống trước kia đâu."
"Thời tiểu thư trước kia làm việc ở chốn phong nguyệt sao?" Thời phu nhân mỉa mai hỏi.
Cái con tiện nhân Mặc Hinh này, chắc chắn là muốn quyến rũ chồng bà ta nên mới ăn mặc cái dáng vẻ con chó cái đang phát tình này.
Đáng ghét là, Thời Đống Bình cũng chẳng phải loại đàn ông ăn chay gì. Thời phu nhân vẫn luôn nghi ngờ, bên ngoài Thời Đống Bình có nuôi tình nhân. Hoặc là sinh con riêng. Chỉ là bà ta vẫn chưa có bằng chứng.
Mặc Hinh trong lòng hừ lạnh, nhưng bên ngoài vẫn nở nụ cười phóng khoáng, đúng mực. Rốt cuộc cũng sống ở Mặc gia hai mươi năm, không phải là cô thôn nữ không biết sự đời. Đối mặt với sự mỉa mai và khinh bỉ của Thời phu nhân và Thời Tích, cô ta không kiêu không nịnh đáp: "Cháu không biết chốn phong nguyệt mà Thời phu nhân nói là như thế nào, nhưng Thời tiểu thư là minh tinh, chắc chắn là hiểu rõ."
"Được rồi, mau ngồi xuống ăn cơm đi." Thời Đống Bình sắc mặt hơi trầm xuống lên tiếng. Ông ta bây giờ chẳng có hứng thú với đàn bà. Còn về phần Mặc Hinh này, vẫn còn có ích với ông ta, ông ta không muốn cô ta bị vợ và con gái đuổi đi.
Thời phu nhân lại mắng thầm Mặc Hinh một câu con tiện nhân trong lòng. Sau đó mới cầm đũa lên, gắp cho Thời Đống Bình và Thời Tích mỗi người hai món rồi mặc kệ Mặc Hinh, tự mình tao nhã ăn cơm.
Thời Đống Bình đưa một miếng thức ăn vào miệng, bình thản quan sát cử chỉ của Mặc Hinh trên bàn ăn, hài lòng cong môi.