Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2334
Mời Mặc Mạch đến nhà họ Diệp dùng cơm

❊ ❊ ❊

"Mặc tiểu thư, Trạm thiếu, xin hỏi hai người có thực sự đang hẹn hò không?"

"Mặc tiểu thư, hai người bắt đầu mối tình này từ bao giờ, có thể chia sẻ với chúng tôi một chút không?"

Phóng viên ở Đế đô đều nhận ra xe của Diệp Trạm.

Bởi vì biển số xe của anh ta!!!

Mặc Mạch vừa xuống xe đã bị một đám phóng viên vây quanh.

Diệp Trạm bước vài bước tới trước mặt cô, thân hình cao lớn vững chãi che chở cho cô, nhưng không giống kiểu hộ vệ tình nhân.

Hai người không hề có tiếp xúc cơ thể nào, nhưng khoảng cách ở giữa cũng không quá xa.

Diệp Trạm hơi nghiêng người về phía trước nửa bước, che chở Mặc Mạch ở vị trí phía sau một chút. Đối mặt với những câu hỏi tới tấp từ đám phóng viên, lông mày anh tuấn của anh phủ một tầng thanh hàn, hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể khiến ánh mặt trời chiếu lên người cũng trở nên băng giá.

Đối diện với ánh mắt lãnh đạm bạc bẽo của anh, phóng viên theo bản năng cúi đầu, không dám đối diện.

"Các vị là người làm truyền thông ở Đế đô, đối với vụ án nổ tung hỏa hoạn nhà họ Đàm tối qua không quan tâm, ngược lại đi quan tâm việc riêng của tôi, chẳng lẽ không thấy hổ thẹn với trách nhiệm mà các vị đang gánh vác sao?"

"Trạm thiếu, chúng tôi cũng quan tâm đến vụ án nhà họ Đàm, nghe nói là anh đang phụ trách điều tra..."

Phóng viên ở gần đó lấy hết can đảm hỏi.

"Không sai, là tôi phụ trách. Bao gồm cả vụ án tổng tài Hạo Thần tập đoàn Mặc Tử Dịch ở Đế đô bị tập kích bị thương trước đó, cũng là tôi phụ trách."

"Vậy xin hỏi Trạm thiếu, án tình đã có tiến triển chưa?"

"Trạm thiếu, nghe nói người tập kích Dịch thiếu trước đây là sát thủ chuyên nghiệp, xin hỏi đã tra ra là ai muốn sát hại Dịch thiếu chưa?"

"Có tiến triển."

Diệp Trạm trả lời ngắn gọn.

Dứt lời, anh lại lạnh lùng nói: "Mặc tiểu thư đến đây để làm việc, các vị có thể tránh ra một lối để cô ấy đi vào không? Muốn biết tiến triển vụ án, tôi nói cho các vị là được rồi."

Đám phóng viên này cũng không phải kẻ ngốc.

Đều lần lượt phản ứng lại rằng Diệp Trạm đang đánh trống lảng.

Nhưng họ lại muốn biết tiến triển vụ án, hơn nữa vừa bị Diệp Trạm trách cứ như vậy, nếu họ còn nhiệt tình với chuyện riêng của anh, thì truyền ra ngoài thật sự mất mặt giới truyền thông.

Diệp Trạm không vội, vẻ mặt đạm mạc lạnh lùng nhìn họ.

Chờ họ nhường đường.

Mặc Mạch cũng không vội.

Yên tĩnh chờ đợi.

Từ đầu đến cuối, cô không trả lời một chữ nào.

Sau vài lần do dự giãy giụa, có người lùi lại hai bước.

Một người động, những người còn lại liền làm theo.

Ý lạnh trong đáy mắt Diệp Trạm như sương mù tan đi một chút, anh nói với Mặc Mạch: "Cô vào trước đi."

"Ừ."

Mặc Mạch đáp một tiếng, dưới ánh nhìn của đám phóng viên đi vào đài truyền hình.

Phía sau, đám phóng viên đó đều chĩa máy quay vào Diệp Trạm, nhưng cũng không chỉ hỏi tiến triển vụ án.

Tuy cô đã đi rồi, vẫn có phóng viên không cam lòng, trong lời nói ngoài lời nói, công khai ám chỉ hỏi mối quan hệ giữa Diệp Trạm và Mặc Mạch.

---❊ ❖ ❊---

Nhà họ Diệp.

Trên chiếc ghế nằm trong sân, Diệp lão gia tử vừa phơi nắng, vừa nghe quản gia già bên cạnh báo cáo.

"Trạm thiếu đích thân hộ tống Mặc tiểu thư đến đài truyền hình, những câu hỏi của đám phóng viên đó, cậu ấy không trả lời trực diện..."

Diệp lão gia tử cười như không cười, hừ lạnh nói: "Nó mà thản nhiên thừa nhận mới là lạ. A Trạm từ nhỏ đã luôn ở bên cạnh ta, nó tính tình thế nào ta hiểu rõ nhất."

Quản gia già bên cạnh lại nghe không hiểu, tò mò hỏi: "Theo ý ngài, Trạm thiếu và Mặc tiểu thư là quan hệ nam nữ bạn bè sao?"

"Không phải."

"Mặc tiểu thư trông rất xinh đẹp, tuy không phải xuất thân Đế đô, nhưng Mặc gia ở G thị cũng không kém."

Quản gia già đặc biệt dò hỏi tình huống của Mặc gia ở G thị.

Chỉ vì tối qua Thời Trân của nhà họ Thời đã nói trước mặt mọi người rằng Diệp Trạm và Mặc Mạch trước kia từng thuê phòng...

Diệp lão gia tử tối qua nghe được tin tức này, liền quan tâm đến mối quan hệ giữa Diệp Trạm và Mặc Mạch là gì.

Thậm chí, sáng hôm nay đám phóng viên kia xuất hiện tại đài truyền hình vây chặn Mặc Mạch, cũng là bút tích của Diệp lão gia tử.

Ông bây giờ đã lui về, đại sự quốc gia hay cơ mật quân chính gì ông đều không quan tâm nữa.

Tâm nguyện duy nhất chính là để Diệp Trạm, đứa cháu trai khiến ông vừa tự hào vừa bất lực này, lập gia đình, rồi tiếp tục khai chi tán diệp cho nhà họ Diệp.

Diệp lão gia tử nâng chiếc ghế đang ngồi lên, chuyển thành thế tựa nghiêng, đôi mắt lắng đọng qua năm tháng kia rạng rỡ ánh quang, không vẩn đục như những người già khác.

"Mặc gia trước kia thế nào ta không biết, nhưng bắt đầu từ Mặc Tu Trần ở đây, căn bản không hề thua kém những danh môn quý tộc ở Đế đô này. Con trai của hắn là Mặc Tử Dịch lại càng xuất sắc theo kiểu 'thanh xuất vu lam thắng vu lam', nên mới bị tập kích ở Đế đô."

Quản gia già trên mặt tươi cười, một vẻ đồng tình và sùng bái vì lão gia tử phân tích vấn đề.

Thấy Diệp lão gia tử dừng lại, ông lại lập tức rót nước cho ông uống.

Diệp lão gia tử cười cười, nhận lấy ly nước uống một ngụm.

Tiếp tục nói: "So với Mặc Tử Dịch, Mặc Mạch có phần khiêm tốn hơn, cho nên tư liệu các người thu thập được có hạn. Tuy nhiên, con bé có thể xin lỗi nhà họ Thời, khiến A Trạm nhà chúng ta đối xử với nó khác biệt so với những người phụ nữ khác, tất nhiên là có điểm đặc biệt của nó."

"Ngài nói đúng, Trạm thiếu từ nhỏ đã không thích phụ nữ lại gần, ngoài Đàm Thanh Tình ra, mấy năm nay tôi vẫn chưa thấy cậu ấy đối tốt với tiểu thư nhà nào bao giờ."

"Tiểu nha đầu nhà họ Đàm là không tệ, nhưng người con bé thích từ nhỏ là Mặc Tử Dịch, A Trạm có xuất sắc đến mấy, con bé cũng không nhìn thấy."

Nói đến điểm này, trên mặt Diệp lão gia tử lộ ra chút không hài lòng.

Cũng không phải thực sự tức giận chuyện Đàm Thanh Tình thích Mặc Tử Dịch mà không thích Diệp Trạm, chỉ là cảm thấy cháu trai ưu tú của nhà mình bị người ta từ bỏ, trên mặt có chút không giữ được thể diện.

Quản gia già nhìn sự không hài lòng của lão gia tử, cười an ủi nói: "Tôi thấy Mặc tiểu thư và Trạm thiếu rất xứng đôi, ngài nếu thích con bé, sao không mời nó đến nhà dùng bữa."

Diệp lão gia tử ngẩng đầu nhìn về phía quản gia già.

Người kia duy trì nụ cười.

Diệp lão gia tử cảm thấy ông nói có lý, lông mày bạc trắng nhướng lên, không nhanh không chậm nói: "Trước kia A Trạm đến G thị từng ở nhà họ Mặc mấy ngày, nhà họ Đàm tối qua lại gặp sự cố nổ tung. Chúng ta không thể chỉ mời Mặc Mạch đến nhà, muốn mời thì phải mời cả Mặc Tử Dịch và Thanh Tình cùng đến nhà."

"Là tôi suy xét không chu đáo."

Nụ cười trên mặt quản gia già càng sâu hơn.

Tại sao ông lại không nghĩ đến việc phải mời cả Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình cùng tới, như vậy mới không khiến người ta nghĩ ngợi nhiều.

"Ông đi sắp xếp đi, mời họ tối nay đến nhà dùng cơm."

Diệp lão gia tử biết rõ Diệp Trạm những năm nay đều có oán trách với ông và Diệp Chương Minh.

Ông già rồi, suy nghĩ trong lòng cũng thay đổi nhanh.

Có lúc giây trước còn nghĩ đến việc để nhà họ Diệp truyền thừa thế nào, thậm chí ngày càng tốt hơn.

Nhưng có lúc lại cảm thấy, danh lợi quyền thế đều không quan trọng, quan trọng là người một nhà được ở bên nhau êm ấm.

Trước đây vì hôn sự của Diệp Trạm, khoảng cách giữa ông và cháu ngày càng sâu, giờ xem ra, A Trạm là đúng, Thời Trân căn bản không xứng với nó.

Thay vì tương lai một ngày nào đó cậu thích một người phụ nữ chẳng được tích sự gì, chi bằng tác hợp cậu và Mặc Mạch, chí ít, bản thân Diệp lão gia tử cảm thấy Mặc Mạch bất luận là xuất thân, hay học vấn, ngoại hình, đều không tệ.

"Tôi đi sắp xếp ngay."

Quản gia già ở nhà họ Diệp cả đời, nghe đến đây biết lão gia tử rất mãn nguyện với Mặc Mạch, vui mừng như cháu trai mình tìm được bạn gái vậy, đáp một tiếng, chạy chậm đi sắp xếp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2334
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.