Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2379
Năm mươi triệu mua mạng Diệp Trạm

❊ ❊ ❊

"Mạch Mạch, cậu gặp Hoắc Tùng rồi à?"

Cố Chi Đồng bước lên hai bước, mỉm cười hỏi Mặc Mạch.

Dáng vẻ cười nhạt đầy bình thản đó, dường như chẳng hề bị chuyện vừa rồi ảnh hưởng chút nào.

Điều này khiến Mặc Mạch thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại càng thêm xót xa cho Cố Chi Đồng.

Mặc Mạch tuy không phải là bác sĩ, nhưng từ nhỏ đến lớn cô không ít lần chạy tới Bệnh viện Khang Ninh, lại vì ông ngoại, cậu, và Đồng Đồng đều là bác sĩ.

Trong thời buổi quan hệ bác sĩ - bệnh nhân căng thẳng như hiện nay, rất nhiều người không hiểu cho bác sĩ, chỉ biết đòi hỏi một cách mù quáng, chứ không biết thông cảm.

Mấy năm Đồng Đồng mới vào làm ở khoa phụ sản, Mặc Mạch đã chứng kiến không ít lần người nhà của sản phụ, thai phụ vô lý gây sự.

"Chị Đồng Đồng, lần tới nếu còn gặp loại người đó, chị đừng khách khí với họ. Giống như lời Đường Chỉ Huyền nói vậy, bảo họ muốn chết ở đâu thì cút đi chết ở đó. Chúng ta là người chứ không phải thần, đừng lúc nào cũng uất ức chính mình."

Mặc Mạch cảm thấy, lời Đường Chỉ Huyền nói lúc nãy tuy có phần vô tình.

Có lẽ trong tai một số người, còn cảm thấy anh là bác sĩ mà không nên nói lời như vậy.

Nhưng anh nói đúng.

Cố Chi Đồng quay đầu nhìn Trương Quang đang ký tên, lắc đầu nói: "Chị không sao, đều quen rồi."

"Em thấy xót cho chị."

"Có em thương là đủ rồi, mặc kệ người khác nghĩ thế nào." Cố Chi Đồng cười rạng rỡ, nếu như không có một trái tim cứng như thép bê tông, e là cô đã sớm khóc nhè rồi.

"Tối nay chúng ta cùng đi ăn nhé."

Biết Cố Chi Đồng vẫn còn phẫu thuật, thấy Trương Quang đã ký xong, Mặc Mạch cũng không làm lỡ thời gian của cô nữa.

Cố Chi Đồng mỉm cười gật đầu.

Đế Đô.

Tại trường bắn, Diệp Trạm dạy xong Quý Tử Thần liền để cậu bé tự luyện tập.

Quý Tử Thần trước kia từng học qua với cha mình, thằng bé rất thông minh, sau khi được Diệp Trạm chỉ dạy như thế này, luyện tập trông rất ra dáng.

"Diệp Trạm, anh uống ly nước đi."

Quý An Vân bưng ly nước đứng bên cạnh Diệp Trạm.

Cô hơi ngước mặt lên, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn anh.

Thực ra Diệp Trạm vừa nãy đã chú ý thấy cô đi tới, chỉ là ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào Quý Tử Thần, không hề quay đầu lại.

Nghe thấy cô nói chuyện, anh mới quay đầu, ánh mắt lướt qua ly nước trong tay cô, đưa tay nhận lấy rồi đi tới cái ghế bên cạnh ngồi xuống.

Quý An Vân làm động tác cổ vũ về phía Quý Tử Thần, cũng đi theo anh sang một bên ngồi xuống.

"Vừa nãy em có gọi điện cho cô Mặc, đã thêm WeChat của cô ấy rồi."

Quý An Vân dịu dàng nhìn Diệp Trạm, nhẹ nhàng nói.

Diệp Trạm không nhanh không chậm uống cạn ly nước, đặt ly lên bàn rồi mới ngẩng đầu nhìn cô: "Dĩ Trạch cho em số à?"

"Ừm, Phượng Dĩ Trạch nói cô Mặc là một người phụ nữ rất tốt, nên em muốn làm quen với cô ấy."

"..."

Diệp Trạm không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày.

Trên mặt Quý An Vân vẫn giữ nụ cười dịu dàng đoan trang, giọng nói vẫn luôn nhẹ nhàng êm ái: "Cô Mặc thực sự rất tốt, đúng rồi, em vẫn chưa hỏi, anh và cô Mặc cũng rất thân sao? Trông Phượng Dĩ Trạch và cô Mặc rất thân thiết vậy."

Diệp Trạm quay đầu nhìn về phía Quý Tử Thần: "Nếu cô ấy không tốt, sao có thể cứu hai đứa nhỏ không hề quen biết với mình cơ chứ."

Quý An Vân chớp chớp mắt, nụ cười trên mặt thoáng chốc ngẩn ra.

Phía xa, Phượng Dĩ Trạch nghe điện thoại xong đi tới, ngồi xuống chiếc ghế phía bên kia của Diệp Trạm, nhìn Diệp Trạm rồi lại nhìn Quý An Vân.

"Đại ca, em có việc muốn đi trước được không?"

Cậu ướm lời nói.

Sợ Diệp Trạm không vui.

Diệp Trạm còn chưa kịp lên tiếng, Quý An Vân đã áy náy nói: "Phượng Dĩ Trạch, cậu có việc thì cứ đi bận đi, hôm nay làm lỡ mất nhiều thời gian của cậu như vậy, không thể để cậu lỡ dở việc chính được."

Phượng Dĩ Trạch cười nhạt.

Cậu không thèm để ý đến Quý An Vân, vẫn kiên quyết muốn hỏi ý kiến của Diệp Trạm.

Chủ yếu là vì cậu cảm thấy đại ca mình mấy hôm nay đều có biểu hiện của thời kỳ sinh lý, cậu là đàn em thì không thể không quan tâm nhiều hơn.

Diệp Trạm liếc nhìn Phượng Dĩ Trạch một cái nhạt nhẽo, lấy điện thoại ra, nhấn vào WeChat.

"Cậu có việc thì đi trước đi." Giọng anh lạnh nhạt khiến người ta không thoải mái.

Phượng Dĩ Trạch thầm nghĩ tâm trạng đại ca lại không tốt rồi.

Cậu vươn cổ nhìn sang, thấy những ngón tay thon dài của Diệp Trạm đang lướt xuống xem vòng bạn bè.

Tốc độ lướt của anh không nhanh, màn hình vừa vặn dừng lại ở trạng thái mà Quý An Vân đăng, so với lúc nãy, đã có thêm một lượt "thích" của Mặc Mạch.

Trong đôi mày anh tuấn của Diệp Trạm hiện thêm ba phần lạnh lẽo, màu sắc dưới đáy mắt tối sầm lại.

Ngẩng đầu, thấy Phượng Dĩ Trạch vẫn ngồi bất động, anh nhíu mày: "Sao còn chưa đi, không phải cậu có việc sao?"

"Đại ca."

"Đi mau đi."

"Vâng, vậy em đi trước đây, tối cùng đi ăn nhé?"

Phượng Dĩ Trạch đứng dậy.

Diệp Trạm nhìn về phía Quý Tử Thần đang tập trung luyện tập, giữa mày hiện nét suy tư, dường như đang cân nhắc xem Quý Tử Thần sẽ luyện tập đến mấy giờ.

Quý An Vân mỉm cười tiếp lời: "Tối nay để em mời mọi người đi ăn nhé, bữa cơm trưa nay là để cảm ơn các anh đã cứu Quả Quả và Tử Thần. Diệp Trạm, anh nguyện ý dạy dỗ Tử Thần, em thật không biết phải cảm ơn anh thế nào cho đủ."

Điện thoại của Diệp Trạm đổ chuông vào lúc này.

Anh nhàn nhạt liếc Phượng Dĩ Trạch một cái rồi nhấn nghe.

Đồng thời, đứng dậy đi ra xa vài bước để nghe điện thoại.

"A Trạm, Độc Ưng đã tung tin ra rồi, nói là muốn bỏ ra năm mươi triệu để mua mạng cậu."

Phía bên kia điện thoại, giọng Đường Tấn Sâm truyền đến đầy nghiêm trọng.

Diệp Trạm nghe vậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Trong mắt hắn, lão tử chỉ đáng giá năm mươi triệu thôi sao?"

Đường Tấn Sâm giật giật khóe miệng: "Năm mươi triệu còn ít à? Nhìn tình hình này, sợ là Độc Ưng vẫn còn ở Đế Đô đấy. A Trạm, mấy ngày này cậu cẩn thận chút, còn nữa..."

"Còn gì nữa?"

Đường Tấn Sâm đột nhiên ngậm miệng, muốn nói lại thôi.

"Không có gì... Bây giờ cậu vẫn đang ở trường bắn à?"

"Ừm."

"Vậy không có gì nữa."

Đường Tấn Sâm nói xong liền tự ý cúp điện thoại.

Diệp Trạm quay trở lại chỗ ngồi, Phượng Dĩ Trạch đang hỏi Quý An Vân tối nay có còn tới nhà cô ăn cơm hay không.

Quý An Vân thấy Diệp Trạm đi tới, liền cười hỏi anh là muốn về nhà ăn hay ăn ở ngoài.

Phượng Dĩ Trạch chớp chớp đôi mắt đào hoa.

Quý An Vân này là đang thích đại ca cậu rồi.

Cậu là người ngoài, nhìn một cái là nhận ra ngay.

Đại ca chắc chắn không thể không biết.

Diệp Trạm đối với sự dịu dàng và ái mộ của Quý An Vân coi như không thấy, cả người dường như đột nhiên trở nên lạnh lùng xa cách: "Bữa cơm tối nay không ăn được nữa."

"Tại sao, anh có việc ạ?"

Nụ cười trên mặt Quý An Vân bỗng chốc cứng đờ.

"Đúng vậy, đại ca, tại sao ạ?"

Phượng Dĩ Trạch quan tâm nhìn Diệp Trạm.

Anh nhếch khóe môi thành một đường cong lạnh lẽo, nói với Phượng Dĩ Trạch: "Độc Ưng tung tin rồi, muốn bỏ năm mươi triệu mua cái đầu của tao."

Phượng Dĩ Trạch và Quý An Vân đồng thời mở to mắt.

Diệp Trạm thu hết vẻ kinh ngạc của Quý An Vân vào mắt, nhàn nhạt nói: "Để đảm bảo an toàn cho Tử Thần, cô bảo Quý lão tìm cho thằng bé một giáo viên khác đi."

"Tử Thần không sợ đâu."

Quý An Vân nghe anh nói không dạy Quý Tử Thần nữa, trong lòng lập tức sốt ruột: "Diệp Trạm, cái tên Độc Ưng gì đó là người thế nào, bất kể hắn là ai, anh cũng không thể vì hắn mà không sống nữa chứ. Hơn nữa, em cũng không sợ, tối nay em mời các anh đi ăn."

"Đại ca?"

Tâm trạng Phượng Dĩ Trạch bị ảnh hưởng, căng thẳng nói: "Độc Ưng dám tung tin đồn, chắc chắn là thực sự muốn mạng của anh, sau này anh phải càng cẩn thận hơn mới được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2334
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.