“Cháu tự đi đòi.”
Mặc Tu Trần nhướng mày, nhìn về phía Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cũng sửng sốt.
Điềm Điềm ôm búp bê của mình trượt xuống khỏi vòng tay cô.
Lại nhìn lên lầu một cái rồi nói, “Ông Mặc, bà Mặc, cháu muốn về nhà.”
“Được, ông và bà Mặc đưa cháu về nhà.”
Trên đường trở về, Sở Công Cử không biết vì sao lại thay đổi ý định.
Cô bé bảo Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đừng nói với bố mẹ mình chuyện cô bé đã khóc, cũng đừng nhắc đến việc Mặc Tử Duệ bắt nạt mình.
“Được, chúng ta không nói.”
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đưa Điềm Điềm về nhà xong liền trở về nhà mình.
Anh lại tìm Tử Duệ để hiểu rõ tình hình một lần nữa.
Sở Công Cử không nói, Sở Quân Minh và Bạch Thanh Linh cũng không hỏi cô bé.
Sáng hôm sau, Sở Công Cử vẫn chạy bộ đến trường.
Chỉ là cô bé không muốn chạy cùng Mặc Tử Duệ nữa, để kéo Sở Quân Minh đi cùng mình, trên bàn ăn sáng, cô bé nói: “Bố ơi, bụng của bố hình như béo ra rồi.”
Sở Quân Minh suýt chút nữa sặc miếng đồ ăn sáng vào cổ họng.
Bên cạnh, Bạch Thanh Linh bật cười một tiếng “phụt”.
Một lúc lâu sau.
Sở Quân Minh xác nhận lại mình tuyệt đối không có lấy một chút bụng mỡ nào, thân hình vẫn săn chắc sánh ngang với nam người mẫu như trước khi cưới.
Mới hỏi Sở Điềm.
“Điềm Điềm, con nói gì cơ?”
Sở Điềm nhìn ông, rồi lại nhìn Bạch Thanh Linh.
Sau đó cười khanh khách nói: “Bố ơi, ý con là, bố nhất định đừng để bụng mình béo giống bụng bố của bạn Tiểu Béo trong lớp con, mẹ sẽ không thích bố đâu.”
“……”
Không đợi Sở Quân Minh lên tiếng.
Cô bé lại nhẹ nhàng thủ thỉ: “Bố ơi, để bố luôn đẹp trai, hôm nay chúng ta cùng chạy bộ đi học đi.”
Sở Quân Minh bừng tỉnh.
Hóa ra con bé này đang chờ ông ở đây.
“Được, bố chạy bộ cùng con.”
Sở Quân Minh vui vẻ đồng ý.
Những ngày trước, ông luôn lái xe đi theo phía sau, nhìn con bé và Tử Duệ chạy bộ cùng nhau, thật ra trong lòng ông cũng có chút ghen tị.
“Mẹ không cần đi đâu ạ, con sợ mẹ mệt.”
Điềm Điềm rất chu đáo.
Thế là, người chạy bộ cùng Điềm Điềm sáng hôm nay đã đổi thành Sở Quân Minh.
Mặc Tử Duệ cứ ngỡ Điềm Điềm sẽ ngồi xe đi học, nhưng lúc gần đến trường lại nhìn thấy Điềm Điềm đang chạy phía trước cùng với bố cô bé.
Cậu mím môi, đuổi theo họ, mỉm cười chào hỏi Sở Quân Minh.
“Chú Sở.”
Gọi Sở Quân Minh xong, Mặc Tử Duệ nhìn về phía Sở Điềm, thấy cô bé chỉ liếc nhìn cặp sách của cậu một cái, không dừng lại mà tiếp tục chạy về phía trước.
Cậu cụp mắt xuống.
Sở Quân Minh khẽ vỗ vai cậu: “Tử Duệ, tiếp tục đi.”
Chiều hôm đó.
Mặc Tử Duệ đến lớp tìm Sở Điềm, cô bé đã về rồi.
Những ngày tiếp theo, Mặc Tử Duệ cũng không tìm Sở Điềm nữa.
Sở Điềm ngày nào cũng kéo Sở Quân Minh chạy bộ đi học, hai bố con vui vẻ vô cùng.
Một ngày nọ sau một tuần.
Sở Điềm và Sở Quân Minh gặp Mặc Tử Duệ trên đường đi học.
Chiếc cặp sách cậu đeo to hơn bình thường rất nhiều.
Sở Công Cử nhìn chằm chằm vào chiếc cặp sách của cậu một hồi lâu, sau đó mím chặt môi, rất có khí phách mà không hỏi cậu trong cặp đựng cái gì.
Thế nhưng Mặc Tử Duệ dường như muốn cho cô biết.
Cậu cố tình giảm tốc độ, cứ chạy cùng với họ mãi.
Sở Quân Minh nhìn thấu tâm tư của con gái nhà mình, bèn thản nhiên hỏi: “Tử Duệ, sao hôm nay cặp sách của cháu to thế, toàn là sách à? Có cần chú giúp cháu đeo không.”
Tuy cậu bé lớn nhanh, nhưng suy cho cùng tuổi vẫn còn nhỏ.
Mặc Tử Duệ cười lắc đầu: “Cảm ơn chú Sở, nhưng không cần đâu ạ, cháu tự đeo được.”
“Với chú còn khách khí gì, nhiều sách thế này, chắc nặng lắm.”
Sở Quân Minh làm bộ muốn vươn tay ra nhận lấy cặp sách của cậu.
Liền nghe thấy Mặc Tử Duệ giải thích: “Chú Sở, không phải toàn là sách đâu ạ, bên trong có một con búp bê vải.”