Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiểu kịch trường Bảo Bảo đáng yêu 38-40

❊ ❊ ❊

Sở Công Cử bỗng nhiên yêu thích việc chụp ảnh.

Còn đặc biệt thích chụp Mặc Tử Duệ.

Từ nhà ăn đến sân bóng, từ trường học đến nhà.

Mặc Tử Duệ làm bài tập, cô chụp.

Mặc Tử Duệ ăn cơm, cô chụp.

Mặc Tử Duệ cúi người giúp cô buộc dây giày, cô cũng không tha, chụp nốt.

“Mấy ngày nay em bị sao vậy?”

Mặc Tử Duệ đang ngồi xổm trên đất buộc dây giày, đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Sở Công Cử.

Sở Công Cử cười lắc đầu, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Anh Tử Duệ, anh đẹp trai quá.”

“Chuyện cả thế giới đều biết, không cần em nói.”

Mặc Tử Duệ nói xong với vẻ kiêu ngạo, lại cúi đầu xuống, giúp cô buộc chặt dây giày.

Sở Công Cử cất điện thoại, ngọt ngào nói cảm ơn: “Cảm ơn anh Tử Duệ, anh thật tốt.”

“Thật lòng thấy anh tốt, thì nói cho anh biết, mấy ngày nay tại sao cứ lén chụp anh, hả?” Mặc Tử Duệ nhìn xuống Sở Công Cử từ trên cao.

Sở Công Cử nhướng mày, cười lừa anh: “Vì anh đẹp trai, em thích chụp.”

Một tuần sau.

Sở Công Cử gặp Tả Tuyền trong khuôn viên trường.

Cô thản nhiên hỏi: “Mua sách không?”

“Sách gì?”

Tả Tuyền tươi cười ngọt ngào trên mặt, nhưng trong lòng lại nghĩ Sở Điềm thật ấu trĩ.

Cô ta là học sinh khóa trên, cần phải mua sách của con bé sao?

Sở Công Cử thu hết nụ cười đó vào mắt, chậm rãi thốt ra mấy chữ: “Sách ảnh Mặc Tử Duệ.”

“Sách ảnh?”

Mười phút sau.

Sở Công Cử đưa sách ảnh cho Tả Tuyền, nhận lấy giấy nợ của cô ta.

Tả Tuyền lật xem hai trang, liền cất đi như báu vật: “Em gái Điềm Điềm, cuốn sách này em đừng bán cho người khác, cứ bán cho chị được không? Bao nhiêu tiền?”

“Mười vạn.”

“Mười vạn? Được.”

“Em còn chưa nói hết.”

Mặc Tử Duệ thấy Sở Điềm đồng ý không chút do dự.

Lại bổ sung thêm: “Không được hỏi xin tiền người lớn, tiền em đặt làm búp bê đều là tự mình kiếm được.”

“Em có chín vạn đồng ở chỗ anh, anh trừ chín vạn trước đi, một vạn còn lại em trả góp cho anh.”

Cô giúp cậu nhóc mập học phụ đạo được hai nghìn một tháng, quay về lại nghĩ cách kiếm tiền khác.

Một vạn đồng không phải là vấn đề.

Sở Điềm nghĩ như vậy, trong mắt liền ánh lên ý cười.

“Không trả góp.”

Mặc Tử Duệ nhìn ý cười trong mắt cô, thần sắc trên khuôn mặt tuấn tú vô cùng nghiêm nghị.

Trả góp thì làm sao trị được cô.

Quả nhiên.

Ý cười trong mắt Sở Điềm bị sự không vui thay thế: “Vậy không lấy ra được nhiều tiền như thế cùng lúc, thì làm sao bây giờ?”

“Chạy bộ ba tháng, thêm vào đó tối nay không được phép đi ăn cơm cùng tên nhóc mập đó.”

“Sao anh biết?”

Sở Điềm mím cái miệng nhỏ, đôi mắt to sáng ngời nhìn chằm chằm vào Mặc Tử Duệ.

Mặc Tử Duệ hắng giọng một cái: “Anh muốn uống nước.”

“Em đi rót cho anh.”

Sở Điềm lập tức hiểu ý đi rót nước cho anh.

Mặc Tử Duệ ngồi trên ghế sofa, nghiêng người nhìn Sở Điềm nhỏ bé đứng trước máy nước uống, lại thản nhiên dặn dò: “Anh uống nước lạnh.”

“Ồ.”

Sở Điềm cảm thấy Mặc Tử Duệ có bệnh.

Mặc dù đây là trong nhà có nhiệt độ ổn định, nhưng giữa mùa đông thế này, uống nước lạnh cái gì.

Bị cảm lạnh thì anh đáng đời.

Sở Điềm dùng toàn bộ tài sản để đổi lấy mười con búp bê còn lại của Mặc Tử Duệ.

Còn phải chạy bộ ba tháng dưới sự giám sát của anh.

Số tiền vất vả kiếm được, lại bị cái tên nhóc thối Mặc Tử Duệ lừa đi một cách dễ dàng.

Ngay cả mấy ngày tết, Mặc Tử Duệ cũng bắt Sở Điềm chạy bộ mỗi ngày, trên nền tuyết, Sở Điềm vừa đi vừa trượt, anh xem mà đặc biệt sảng khoái, còn lấy điện thoại ra quay phim cô.

Thấy anh quay, Sở Điềm liền ngẩng đầu nhìn.

Sau đó quên nhìn đường, "bộp" một cái ngã nhào vào nền tuyết trơn, òa lên khóc nức nở.

Mặc Tử Dịch và Thanh Tình đi từ xa tới vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

“Tử Duệ, thằng nhóc xấu xa này…”

Thanh Tình nói một câu, định tiến lên đỡ Sở Điềm.

Bị Mặc Tử Dịch kéo lại: “Đừng quản bọn chúng.”

“Nhưng Điềm Điềm ngã rồi, khóc dữ dội thế kia, nhỡ đâu ngã bị thương ở đâu thì làm sao bây giờ?”

Thanh Tình lo lắng nhìn Mặc Tử Dịch.

Mặc Tử Dịch nhếch môi cười, giọng điệu thản nhiên: “Không đâu, dưới đất trải một lớp tuyết, ngã cũng không đau được.”

Thanh Tình nhíu mày, cảm thấy Mặc Tử Dịch là đàn ông con trai không hiểu con gái nhỏ đều sợ đau: “Nếu không đau thì sao Điềm Điềm lại khóc, anh Tử Dịch, chúng ta vẫn là đi đỡ con bé dậy đi, em cảm thấy Tử Duệ không dỗ nổi con bé đâu.”

Mặc Tử Duệ đã đi đến trước mặt cô bé rồi, cô bé vẫn còn đang khóc.

Lực tay Mặc Tử Dịch tăng thêm: “Em có biết tại sao ngày nào Điềm Điềm cũng tới tìm Tử Duệ chạy bộ không?”

“Bọn chúng tình cảm tốt mà.”

Thanh Tình không rõ lắm, cô ngày nào cũng bị Mặc Tử Dịch quấn lấy, đi đâu cũng phải mang theo cô, mà Tử Duệ lại hiểu chuyện sớm, cộng thêm có ông bà nội ở đây, không cần cô phải bận tâm.

Mặc Tử Dịch cười: “Em thật ngây thơ.”

“Anh nói em ngốc.”

“Không phải, lý do Điềm Điềm ngày nào cũng tới tìm Tử Duệ chạy bộ, là vì Tử Duệ bán cho con bé mười con búp bê, tiền của nó không đủ, nên mới đồng ý với điều kiện đó.”

Thanh Tình mở to mắt, kinh ngạc nhìn Mặc Tử Dịch: “Anh Tử Dịch, sao anh biết những chuyện này?”

“Ba nói với anh, cái tên Tử Duệ lòng dạ đen tối kia, vốn dĩ là đặt làm búp bê cho Điềm Điềm, nó còn bán với giá cao mười vạn đồng cho Điềm Điềm, không chỉ lấy sạch số tiền Điềm Điềm kiếm được khoảng thời gian này, còn làm cho con bé nợ thêm một khoản…”

“…”

Thanh Tình muốn chỉnh lại việc Mặc Tử Dịch nói con trai nhà mình lòng dạ đen tối.

Nhưng nghĩ lại, Tử Duệ làm như vậy, dường như thật sự khá đen tối.

“Vậy chúng ta đợi lát nữa rồi hãy đi, xem Tử Duệ có dỗ được Điềm Điềm không.”

“Ừ.”

Hai người đạt được thỏa thuận.

Cách đó vài mét, Điềm Điềm đã khóc thành người nước mắt.

Mặc Tử Duệ nhíu mày, nửa ôm nửa kéo lôi cô bé dậy.

Nhìn Sở Điềm trên mặt trên người đều là tuyết, anh cứng nhắc dỗ dành: “Đừng khóc nữa, lát nữa anh mua sô cô la cho em ăn.”

“Em đau, em muốn khóc.”

“Có đau đến thế không?”

“Chính là đau, dù sao em đau ở đâu cũng đau hết.”

Sở Điềm khóc càng to hơn.

Mặc Tử Duệ bất đắc dĩ dỗ dành: “Vậy em muốn thế nào mới không đau, hay là ngày mai cho em nghỉ.”

Tuyết dày như vậy, làm sao có thể đau được.

“Đều tại anh, anh phải bồi thường cho em.”

Khóc nửa ngày mà anh vẫn không hiểu, Sở Điềm khóc đến mất cả kiên nhẫn.

Mặc Tử Duệ nghe thấy câu này thì cười: “Được, em muốn anh bồi thường thế nào mới không khóc, nói đi.”

“Xóa video lúc nãy đi.”

“Được.”

“Còn nữa, mười con búp bê đó tặng cho em, không lấy tiền.”

Mặc Tử Duệ: “…”

Chương 40

“Cái gì?”

Mặc Tử Duệ cảm thấy mình bị điếc rồi.

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của Sở Điềm, bông tuyết dính trên mặt lúc nãy đã bị nước mắt làm tan đi rồi.

Trên hàng lông mi dày cũng không còn tuyết nữa, đây mới có hai phút thời gian, tuyết trên người cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Chắc chắn mình nghe nhầm rồi.

Sở Điềm nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh như nhìn kẻ ngốc, chậm rãi lặp lại: “Anh trả lại tiền mười con búp bê đó cho em, em liền không khóc nữa.”

Giọng nói nức nở của cô bé vô cùng đáng thương.

Nhưng điều kiện đưa ra lại rất bá đạo.

Mặc Tử Duệ muốn từ chối.

Nhưng nhìn thấy cha mẹ mình ở đằng xa, lại nhìn cô nhóc đang khóc lóc trước mắt này.

Anh giơ tay xoa xoa trán: “Được, anh đồng ý với em, em không được phép khóc nữa, mau lau nước mắt đi.”

“Được, anh Tử Duệ anh thật tốt, em yêu anh.”

Nụ cười của Sở Công Cử nở rộ còn nhanh hơn cả nước mắt.

Câu “anh Tử Duệ, em yêu anh” đã lâu không nghe thấy lại thốt ra từ miệng cô bé.

Vẫn là giọng điệu vô cùng vui vẻ.

Khóc một trận kiếm lại được mười vạn của mình.

Cô quả thực không thể vui hơn được nữa.

Sự không vui nhỏ nhoi ban đầu của Mặc Tử Duệ vì câu nói này của cô mà tan biến.

Anh bị cô lây nhiễm, không nhịn được liền bật cười.

“Đừng dùng cái trò dỗ dành chú Sở và dì Thanh Linh để dỗ anh, anh biết trong lòng em đang oán trách anh đấy.”

Anh vừa nói, vừa vươn tay lau nước mắt trên mặt cô.

Sở Công Cử không động đậy, đôi mắt đẫm lệ tràn đầy ý cười, in bóng dung nhan tuấn tú của anh, mặc kệ anh lau khô nước mắt cho mình.

“Anh Tử Duệ, thực ra anh rất tốt, em là thật lòng rất yêu rất yêu anh, nếu như anh cứ mãi không hung dữ với em, em sẽ càng yêu anh hơn.”

Ông anh ưu tú như vậy, cô thực sự rất thích mà.

Quan trọng nhất là, rất nhiều nữ sinh vì lý do anh Tử Duệ mà đến tìm cô, tặng quà, sô cô la cho cô.

Nếu cô và anh Tử Duệ quan hệ tốt thêm chút nữa.

Những nữ sinh đến lấy lòng cô sẽ càng nhiều hơn nhỉ.

Mặc Tử Duệ không biết suy nghĩ trong lòng Sở Công Cử, anh lau khô nước mắt cho cô xong, lại hỏi: “Em còn chạy nữa không?”

“Chạy chứ, chạy xong quay về anh trả tiền cho em.”

Sở Công Cử sụt sịt mũi, tiếp tục chạy về phía trước.

Mặc Tử Duệ thấy cô chạy về phía trước, cũng đuổi theo, không chụp ảnh cô nữa mà chạy chậm sóng vai cùng cô.

Vừa không yên tâm dặn dò: “Em chạy chậm thôi, đừng ngã nữa.”

Ngã một cú là chín vạn đồng, anh sợ cô tự làm mình phá sản.

Sở Công Cử cười rạng rỡ với anh: “Sẽ không đâu, em chạy rất vững.”

Mặc Tử Duệ: Vậy nên, lúc nãy tại sao lại ngã?

“Anh Tử Dịch, Tử Duệ làm sao dỗ Điềm Điềm, còn dỗ cho cười rồi?”

Bọn họ đứng không gần, giọng nói của hai đứa trẻ đó lại không lớn, Thanh Tình vẫn luôn không nghe thấy bọn chúng nói gì.

Lúc này thấy Mặc Tử Duệ và Sở Điềm hai người chạy tiếp về phía trước, mới quay đầu hỏi Mặc Tử Dịch.

Mặc Tử Dịch nhướng mày, cười nhạt: “Điềm Điềm đòi lại chín vạn đồng dùng để mua búp bê, Tử Duệ đồng ý rồi, con bé đương nhiên liền cười thôi.”

“Điềm Điềm này là một tiểu tinh ranh đấy, khóc một trận mà chín vạn đồng đã trở lại trong tay rồi?”

Thanh Tình kinh ngạc mở to mắt, trời ạ, cô sắp phục Điềm Điềm rồi.

Mặc Tử Dịch cười thấp xoa đầu cô: “Em có muốn khóc một trận không.”

“Anh cho bao nhiêu tiền?”

Thanh Tình híp mắt cười hỏi.

Nếu cho nhiều, cô có thể cân nhắc đấy.

Mặc Tử Dịch hạ thấp giọng, nói bên tai cô: “Anh cho em một trăm triệu… cơ mà, không phải tiền…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2719
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.