Sở Quân Minh cuối cùng cũng thu liễm thần sắc thêm hai phần trước sự đe dọa của Lạc ba ba.
Nhưng dù vậy, cũng không tiêu trừ được một nửa cơn giận trong lòng Lạc ba ba. Ông lấy điện thoại ra, vuốt màn hình mở khóa, bấm vào danh bạ, giọng nói bàng bạc đầy uy nghiêm và mùi vị đe dọa: "Có biết Giản Dạ không? Thanh niên này rất được."
Sở Quân Minh ôn hòa đáp: "Ba, nhà của con và Thanh Linh chính là do Giản Dạ thiết kế thi công."
Nghe vậy, Lạc ba ba cười lạnh: "Ra là vậy, thế thì ta gọi cho cậu ta một cuộc, trưa bảo cậu ta tới nhà ta ăn cơm."
"Ba, con muốn sớm kết hôn với Thanh Linh, để ba và mẹ yên tâm."
"Hừ."
Lạc ba ba tiếp tục cười lạnh, nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của Sở Quân Minh: "Thanh Linh không kết hôn, ta và Tiểu Tiêu có gì mà phải không yên tâm? Chẳng lẽ cậu nghĩ ta sợ con gái mình không gả đi được sao?"
"Tất nhiên là không phải."
Sở Quân Minh người này thật sự rất thong dong, vô cùng bình tĩnh.
Đối mặt với cơn giận dữ và khí thế ngút trời của Lạc ba ba, anh vẫn có thể giữ sắc mặt không đổi, thay đổi thu liễm đi vài phần vẻ kiêu ngạo vốn không lộ ra ngoài của ngày thường.
"..."
Lạc ba ba đặt điện thoại lên bàn trà, nói với Sở Quân Minh: "Đây là nhà cậu, cậu ngồi xuống đi, đừng đứng mãi, ta mỏi cổ."
"Con là sợ ba và mẹ không yên tâm khi Thanh Linh ở bên con, cho nên mới nghĩ đến chuyện sớm kết hôn với cô ấy."
"Thế mà cậu lại dùng thủ đoạn này, cậu có biết Thanh Linh bản thân vẫn còn là một đứa trẻ không?"
"Con sẽ chăm sóc tốt cho Thanh Linh và con của chúng con. Ba, chẳng phải ba và mẹ vẫn luôn ngưỡng mộ Mặc thúc thúc có cháu nội thông minh như Tử Duệ sao? Con của con và Thanh Linh chắc chắn sẽ không thua kém Tử Duệ. Đến lúc đó ba và mẹ đi du lịch, còn có thể mang theo một nhóc tỳ vừa đáng yêu vừa thông minh..."
Tốc độ nói của Sở Quân Minh không nhanh, khi nói chuyện ngữ điệu kiểm soát vô cùng tốt.
Trước mắt Lạc ba ba thực sự hiện lên một đứa bé đáng yêu, mặc váy công chúa, thắt bím tóc dễ thương, đáng yêu y như Thanh Linh hồi nhỏ.
Tuổi thơ của một người chỉ có mấy năm ngắn ngủi, tuổi thơ của Thanh Linh, Lạc Hạo Phong còn chưa bầu bạn cho thỏa thì cô đã lớn rồi.
"Nếu hai đứa sinh con gái, ta có thể xem xét."
Khóe miệng Sở Quân Minh giật giật.
Vấn đề sinh con trai hay con gái này, anh không dám đảm bảo a.
"Ba, con cũng thích con gái, đáng yêu như Thanh Linh hồi nhỏ vậy." Sở Quân Minh trên mặt hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Lạc ba ba ngẩng đầu nhìn Sở Quân Minh vẫn đang đứng, kiêu ngạo mà châm chọc hỏi: "Cậu biết Thanh Linh hồi nhỏ đáng yêu cỡ nào không?"
"Dạ, con biết."
Sở Quân Minh không để ý đến thái độ của Lạc ba ba đối với mình, anh nghĩ thầm nếu anh và Thanh Linh có con gái, sau này con bé lớn lên, chắc chắn anh sẽ còn nghiêm khắc hơn cả Lạc ba ba khi chọn con rể.
Haiz, giờ Thanh Linh mới vừa mang thai, anh đã nghĩ sẵn xem nên làm thế nào để bầu bạn cùng tiểu công chúa nhà mình lớn lên, làm sao dạy dỗ để con bé không bị con trai lừa gạt.
"Vậy cậu nói thử xem, Thanh Linh hồi nhỏ đáng yêu như thế nào?"
Lạc ba ba ra vẻ "xem cậu giả vờ thế nào". Cậu mà nói sai, ta liền không đồng ý chuyện hôn sự của cậu và Thanh Linh, để Thanh Linh sinh con xong cậu cũng đừng hòng nhìn thấy.
Trong đôi mắt ôn nhuận của Sở Quân Minh gợn lên nụ cười hồi tưởng nhàn nhạt, giọng anh như xuyên thấu qua thời không, trầm thấp nói: "Năm Thanh Linh bảy tuổi tham gia cuộc thi thư pháp quốc tế, con cũng ở đó, cô ấy là thí sinh nhỏ tuổi nhất."
"..."
Lạc ba ba im bặt.
Cuộc thi mà Sở Quân Minh nói, tất nhiên ông biết.
Thanh Linh thích thư pháp, từ nhỏ đã thích.
Trước khi tham gia cuộc thi thư pháp quốc tế đó, con bé đã tham gia rất nhiều cuộc thi lớn nhỏ, mà cuộc thi Sở Quân Minh nói, Thanh Linh là thí sinh nhỏ tuổi nhất lúc bấy giờ, mặc dù không giành được giải nhất.
Nhưng lúc đó đã giành được giải nhì.
Ông nhớ ra rồi, lúc đó người giành giải nhất là một nam sinh, tên là gì thì Lạc Hạo Phong đã quên từ lâu.
"Chẳng lẽ, cậu là người giành giải nhất đó?"
"Ba, ba và mẹ đều có kinh nghiệm, đợi con của con và Thanh Linh ra đời, có ba mẹ giúp đỡ chăm sóc, chắc chắn cũng sẽ ưu tú y như Thanh Linh vậy."
"Đó là tất nhiên, không phải ta khoác lác, Thanh Linh trước giờ luôn ưu tú."
Lạc ba ba lại bắt đầu kiêu ngạo.
Sở Quân Minh rủ mắt, mỉm cười "ừ" một tiếng.
"..."
Thanh Linh đi dạo trung tâm thương mại cùng Bạch Tiêu Tiêu, lúc mua sắm, cô lén lút gửi cho Sở Quân Minh một tin nhắn.
"Ba em không đánh anh thật đấy chứ?"
Bên cạnh, Bạch Tiêu Tiêu đang chọn rau củ giả vờ như không thấy Thanh Linh gửi tin nhắn, vẫn thản nhiên lựa chọn rau củ.
Tin nhắn của Sở Quân Minh trả lời rất nhanh: "Yên tâm, mặt vẫn còn."
Chân mày Thanh Linh liền nhíu lại.
Tưởng tượng cảnh Sở Quân Minh bị cha mình đánh mà không dám đánh trả, cô lại thấy xót xa một chút.
Liền lại nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi đi: "Ba em đi chưa? Anh có biết hộp thuốc y tế ở đâu không, bôi thuốc chút đi, để em gọi cho Cố thúc thúc, bảo ông ấy đến nhà xem cho anh?"
"Không cần."
"Ba em thật là, anh lại đâu phải người xấu, ông ấy còn ra tay thật."
"Thanh Linh, không sao, anh đùa em đấy."
Sở Quân Minh suy nghĩ một chút, vẫn không dám lừa tiếp.
"Đồ lừa đảo!!!"
Thanh Linh trả lời tin nhắn này xong, liền cất điện thoại đi.
Trên đường trở về, Thanh Linh bảo Bạch Tiêu Tiêu nhất định phải giúp cô thuyết phục ba mình.
Bạch Tiêu Tiêu bị chọc cười: "Mẹ còn chưa đồng ý cho con gả tới Đế Đô, sao giúp con thuyết phục ba con được?"
Bước vào biệt thự, liền thấy Lạc ba ba và Sở Quân Minh đang ngồi đánh cờ trên ghế mây ngoài sân.
Trên bàn còn đặt nước trà.
Lạc ba ba đang kiêu ngạo kể cho Sở Quân Minh nghe những chuyện thú vị và chuyện xấu hổ lúc nhỏ của Thanh Linh.
"...Thanh Linh còn từng hứa với ta là lớn lên không gả đi xa..."
"Ba, sao hai người lại đánh cờ rồi?"
Thanh Linh vừa vào cửa liền nghe Lạc Hạo Phong nhắc chuyện cô từng hứa không gả đi xa, tim đập thình thịch, không chút suy nghĩ liền lên tiếng ngắt lời.
Cách đó vài mét, Sở Quân Minh nghe tiếng liền vội vàng đứng dậy, đón lấy túi đồ trong tay Bạch Tiêu Tiêu rồi đi vào nhà.
Thanh Linh nhất quyết đòi giúp, xách theo một chiếc túi nhẹ đi vào phòng khách.
"Anh làm sao mà thu phục được ba em vậy?"
Vào bếp, Thanh Linh tò mò nhìn Sở Quân Minh.
Sở Quân Minh nhìn sơ qua đồ trong túi, vừa phân loại nguyên liệu, vừa thản nhiên trả lời câu hỏi của Thanh Linh: "Ba rất dễ tính mà."
Thanh Linh chớp chớp mắt, khó tin nhìn Sở Quân Minh: "Anh chắc là không phải đang nịnh hót đấy chứ?"
Sở Quân Minh giơ tay xoa đầu cô: "Thanh Linh, sao có thể nói ba như vậy chứ."
Thanh Linh ánh mắt né tránh: "Ý em là, sao ba em có thể dễ tính với anh được, lúc nãy ông ấy như vậy, rõ ràng là muốn đánh anh, sao cuối cùng không đánh mà còn ngồi đánh cờ cùng anh?"
"Em rất muốn anh bị đánh à?"
Sở Quân Minh nheo mắt lại, sao anh lại cảm thấy cô nhóc này thực sự hy vọng anh bị đánh một trận nhỉ.
Thanh Linh cười gượng: "Không phải em hy vọng anh bị đánh, mà là trong mắt ba mẹ em, anh là kẻ đầu sỏ khiến em mang thai, ông ấy đánh anh một trận mới là cách nhanh nhất để xả giận, đồng ý cho chúng ta kết hôn. Ông ấy không đánh anh, khả năng cao nhất là ông ấy chẳng buồn đếm xỉa đến anh, càng không thể đồng ý cho chúng ta kết hôn rồi."