Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 4850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1791
Ham Muốn Sống Sót

❊ ❊ ❊

Cho đến tận cuối cùng, Phùng Quân vẫn không để những người khác lên xe mình, bởi vì anh lấy ra một chiếc lều.

Chiếc lều không lớn, chừng năm sáu mét vuông, hơn nữa còn trong suốt, nhưng lại có lớp cách ly, hiệu quả giữ ấm rất tốt.

Laura không màng ba bảy hai mốt, chui tọt vào trong trước, còn hai tấm chăn cô đang dùng thì để lại cho Paul.

Fernandez cũng muốn vào trong lều, nhưng lòng tự trọng không cho phép anh làm vậy, nên đành ở lại bên ngoài trò chuyện với Phùng Quân.

Phùng Quân biết anh ta là người Visigoth nên cũng không bài xích chuyện trò cùng đối phương, thực tế trong lòng anh khá tò mò, chiếc xe việt dã này đã lái từ cách đây trăm cây số đến đây bằng cách nào.

Fernandez không hề giấu giếm, thẳng thắn chia sẻ rằng Paul ở Mỹ, thực chất chính là người thuộc giới đuổi bão.

Fernandez từng học đại học ở Mỹ và kết bạn với Paul, Laura cũng là người Visigoth, còn Selina là bạn thân của cô ấy.

Sau khi tốt nghiệp, Fernandez không chọn ở lại Mỹ, bởi vì... anh còn gia nghiệp phải kế thừa.

Còn Paul thì vào một công ty làm giám đốc độc lập, do không gặp áp lực kinh tế, thời gian rảnh rỗi khá nhiều nên anh ta đâm ra thích thú việc đuổi theo vòi rồng, rồi trong một nhóm nhỏ giới đuổi bão, anh đã gặp lại Selina. Hai ngày trước, hai người họ đến Visigoth, Fernandez và Laura đi cùng, sau đó cả đám đột nhiên nảy ra ý định muốn xuyên qua sa mạc Sahara. Tóm lại, điều kiện gia đình của bốn người trẻ này đều khá giả, nên họ rất thích mấy môn thể thao mạo hiểm kích thích.

Đáng lý nếu họ cứ ngoan ngoãn xuyên qua sa mạc thì cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì, sa mạc Sahara hiện nay đã thông đường, tuy chưa hoàn thiện lắm, nhưng chỉ cần đừng đi quá xa khỏi lộ trình chính thì cơ bản sẽ không gặp chuyện.

Nhưng trớ trêu thay, họ lại đụng phải bão, mà Paul cùng Selina theo bản năng lại muốn đi đuổi theo cơn bão đó.

Fernandez vốn hơi do dự, nhưng hai người kia khẳng định rằng họ rất có kinh nghiệm về việc này, mà anh với Laura cũng là người trẻ, không muốn bị bạn học xem thường nên đành liều một phen.

Về kết quả thì không cần nhắc lại nữa, cuồng phong ở Mỹ và bão cát ở Sahara vốn có sự khác biệt rất lớn, thực tế thì việc đuổi theo cuồng phong ở Mỹ cũng chẳng hề ít nguy hiểm.

Sau khi bị cuốn vào bão, họ luôn cố gắng tránh né mắt bão, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào khu vực trung tâm. Tệ hại hơn là cơn bão đã gây nhiễu điện từ trường, không chỉ thông tin liên lạc bị cắt đứt mà ngay cả định vị cũng gặp vấn đề.

Đến cuối cùng, chiếc xe việt dã bị cuốn vào mắt bão, lảo đảo đâm sầm vào trận pháp phòng ngự của Phùng Quân.

Đó cũng là lý do dù bốn người này điều kiện khá giả nhưng lại không dám đắc tội với Phùng Quân, giữa cơn bão lại xuất hiện một nơi quỷ dị như thế này, ai mà biết nó là cái thứ gì?

Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi! Phùng Quân dở khóc dở cười lắc đầu, nhưng lại nhớ đến những người từng thấy ở Úc, những kẻ chuyên đi đuổi theo cháy rừng.

Xem ra bất kể là người nước ngoài hay người Hoa Hạ, chỉ cần rảnh rỗi đến một mức độ nào đó, thì đúng là toàn gây chuyện vô cớ.

Fernandez kể lể nhiều như vậy cũng là có mục đích, thấy Ngài F cũng không phải loại người quá khó nói chuyện, anh hy vọng đối phương có thể giúp cứu chữa cho Paul, giá cả dễ thương lượng.

Phùng Quân cười lắc đầu: "Không phải vấn đề tiền bạc, tôi giàu hơn những gì các người có thể tưởng tượng, thuần túy là vì người Mỹ để lại cho tôi ấn tượng rất tệ."

Fernandez nghiêm túc biện hộ: "Paul không hề ngạo mạn đến thế... Thực tế, cậu ta còn một cô em gái người Hoa, là do cha mẹ cậu ta nhận nuôi từ Hoa Hạ, tất nhiên, là loại không có quyền thừa kế."

Nhận nuôi trẻ em người Hoa? Phùng Quân nghe đến đây thì hơi tò mò đôi chút, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để khiến anh thay đổi ý định.

Đúng lúc này, Selina lên tiếng: "Ngài F, ngài có thể giúp Laura trị liệu một chút được không? Giá cả dễ nói."

Quả đúng là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", một đám người không thiếu tiền, cách nói chuyện cũng na ná nhau.

"Thực ra chỉ cần thêm cái máy sưởi điện, làm ấm một chút là được," Phùng Quân lấy từ xe việt dã ra một chiếc máy sưởi dầu, kéo dây điện rồi đặt vào trong chiếc lều nhỏ.

Chiếc lều nhỏ cách nhiệt rất tốt, máy sưởi đặt vào chưa đầy mười phút, Laura đã bắt đầu thấy nóng không chịu nổi, cô chủ động mở rộng cửa thông khí: "Trời ơi, cảm giác cứ như đang ở trên thiên đường vậy! Ngài F, ngài có thể cho bạn của tôi vào đây sưởi ấm một chút được không?"

Phùng Quân nhìn dáng vẻ run rẩy của Selina, cuối cùng vẫn phất tay: "Đi đi, chút nhiệt lượng đó, không dùng cũng là lãng phí."

Selina vui sướng đến mức muốn nhảy cẫng lên, nhưng trước khi vào lều, cô cởi chiếc áo khoác lông vũ trên người ra, đắp lên cho Paul rồi mới nhanh chóng lao vào lều: "Đa tạ ngài F."

Phùng Quân tuy không ưa gì người Mỹ, nhưng cũng phải thừa nhận rằng hành động này quả thực rất ấm lòng.

Sau đó anh nhìn sang Fernandez, cười như không cười: "Anh không vào đó sưởi ấm chút sao?"

"Tôi vẫn chịu được," Fernandez cười đáp, "Hơn nữa, trong đó toàn là phụ nữ, tôi vào cũng không tiện... Thực ra tôi cũng không sợ lạnh lắm."

Mười phút sau, Laura cho biết nhiệt độ đã rất cao, có thể tạm thời tắt máy sưởi dầu được rồi, nóng quá cũng lãng phí.

Phùng Quân nói điều đó không quan trọng, máy phát điện đã đang chạy rồi, công suất đầu ra quá nhỏ ngược lại không kinh tế. Anh thậm chí còn tò mò hỏi: "Tôi nghe nói người Mỹ lãng phí lắm, không ngờ cũng có người tiết kiệm như các người."

"Tôi là người Visigoth," Laura đáp với giọng không mấy thiện cảm. Tuy rất cảm kích đối phương nhưng có những hiểu lầm khiến cô khó mà chấp nhận được: "Cuộc sống của chúng tôi cũng rất tằn tiện, kém xa người Mỹ."

Còn Fernandez thì góp ý: "Này, Ngài F, tôi buộc phải nhắc nhở anh một câu, lượng dầu diesel của anh có đủ nhiều không? Nếu không quá dồi dào thì tốt nhất nên tiết kiệm chút."

Phùng Quân chớp mắt, nghi hoặc hỏi lại: "Bao nhiêu mới được gọi là đủ nhiều?"

"Thực tế thì bao nhiêu cũng không gọi là nhiều," Fernandez nghiêm giọng đáp, "Chẳng ai biết cơn bão này sẽ kéo dài bao lâu, mà chúng ta cũng không xác định được đội cứu hộ bao giờ mới tới nơi, có khi là mười ngày... hoặc hai mươi ngày, ai mà biết được?"

"Cho nên, nhất định phải tiết kiệm dầu diesel, nếu không biết đâu chúng ta sẽ chết cóng giữa sa mạc mất."

Phùng Quân chớp mắt, anh cảm thấy lời gã này đầy lỗ hổng, chẳng biết phải phản bác từ đâu: Sao anh lại chắc chắn dầu diesel của tôi không đủ nhiều? Sao anh lại mặc định là tôi cần cứu hộ?

Nhưng cuối cùng, anh vẫn hỏi một câu: "Trong lịch sử, cơn bão ở đây từng kéo dài lâu nhất là mấy ngày?"

Anh vốn luôn cho rằng bão chỉ khoảng ba bốn tiếng là tan, với sự dao động năng lượng mạnh mẽ như vậy thì sao có thể kéo dài đến một hai ngày được? Thế mà trong lời của đối phương lại ám chỉ rằng cơn bão này có thể kéo dài rất lâu.

Suy cho cùng, anh không hiểu biết nhiều về Sahara, dù sao cũng là tùy hứng ghé qua, hơn nữa lúc đang ở Châu Âu thì cũng đâu thể lên mạng tra cứu được, phải không?

Fernandez đúng là biết chút ít: "Nếu là gió lớn thì thường không quá một ngày một đêm, nhưng sau khi bão tan, thời tiết đầy cát bụi còn kéo dài một thời gian nữa. Kéo dài lâu nhất là bao lâu thì tôi không rõ lắm, nhưng việc kéo dài ba bốn ngày là rất bình thường."

Kéo dài lâu đến vậy sao? Phùng Quân hơi nghi hoặc trong lòng, nhưng vẫn gật đầu: "Ồ."

Đúng lúc này, Laura lên tiếng hỏi: "Ngài F, ngài sống trong sa mạc mà ngay cả điều này cũng không biết sao?"

"Tôi đâu phải người Châu Phi," Phùng Quân thản nhiên đáp, "Tôi đến đây cũng chưa được bao lâu."

Nghe câu trả lời này, Selina cũng tò mò: "Vậy sao trông anh cứ như muốn coi nơi này là nhà vậy?"

Có cần phải khoa trương đến thế không? Phùng Quân nghe mà buồn cười, mình chỉ tiện tay đặt mấy món đồ thôi mà, nhìn bộ dạng không có tiền đồ của cô kìa.

Anh vừa định trả lời thì nghe thấy tiếng rên rỉ vang lên từ không xa, là Paul đã tỉnh.

Fernandez lập tức chạy lại chăm sóc, còn Phùng Quân thì châm một điếu thuốc, bắt đầu trầm tư: Mình sẽ phải ở đây lâu sao?

Gát Tử bên kia anh không lo lắng, Hành Tại đã ở lại đó, cậu ta cũng có khả năng tự vệ. Ở lại thêm mấy ngày để củng cố cảnh giới cũng chẳng phải chuyện xấu.

Thế nhưng, nếu rằm tháng Giêng không về được Lạc Hoa thì không những làm ảnh hưởng không khí lễ hội, mà cũng chẳng biết sẽ còn làm chậm trễ bao nhiêu việc nữa...

Điếu thuốc còn chưa hút xong, Fernandez đã đi tới, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngài F, Paul muốn nói chuyện với ngài."

Tự nó không tới được sao? Phùng Quân thấy hơi khó chịu, nhưng nể tình đối phương bị trật khớp, anh quyết định không chấp nhặt, bèn đứng dậy đi tới, nhìn xuống đối phương rồi nói: "Anh nói đi."

Paul cũng là kẻ có tính khí, từ trước tới giờ đã bao giờ bị đối xử như vậy? Nhưng cậu ta cũng biết bây giờ không phải lúc chấp nhặt, bèn lấy điện thoại ra, mở khóa màn hình, lật xem một tấm ảnh: "Tôi... và em gái của tôi."

Phùng Quân liếc mắt nhìn, quả nhiên là ảnh chụp chung của Paul và một cô gái da vàng. Tuy cô gái đó trông không quá xinh đẹp, nhưng chỉ dựa vào tấm ảnh thì anh cũng không thể khẳng định đối phương có phải người Hoa Hạ hay không, nên anh gật đầu: "Tôi đã nghe nói rồi."

"Chúng ta bị kẹt ở đây rồi," dù đầu Paul đau dữ dội nhưng tư duy vẫn còn khá tỉnh táo, "Xương chậu của tôi có lẽ đã bị trật, nếu không được nắn chỉnh kịp thời thì... sẽ rất phiền phức. Ngài có thể vì nể mặt em gái tôi mà giúp tôi một tay được không?"

"Được," Phùng Quân gật đầu không chút do dự. Anh không xác định đối phương là loại người nào, nhưng chỉ riêng vì tấm ảnh này, anh có thể ra tay giúp một lần. Thế nhưng còn một vấn đề: "Tiền khám chữa bệnh tính thế nào?"

Anh không ngại nói chuyện tiền nong, điều này chẳng liên quan gì đến đạo đức cả. Thực tế anh từng nghe Sofia kể về hệ thống y tế của Mỹ, mấy lời đồn đại kiểu như "tuyệt đối đừng gọi xe cấp cứu", anh cũng từng nghe qua, tin rằng đối phương có thể hiểu và chấp nhận quan điểm này.

Quả nhiên, Paul không hề tỏ ra kinh ngạc. Cậu ta gắng sức nâng tay trái lên, lắc lắc cổ tay: "Tôi không có nhiều tiền mặt, ngài cũng không có máy POS, chiếc đồng hồ Patek Philippe này trị giá khoảng hơn một trăm nghìn đô la, đủ không?"

"Tôi cần đồng hồ của anh để làm gì?" Phùng Quân thấy hơi buồn cười, "Nói thứ khác đi... tôi không thiếu tiền."

Paul nhắm mắt lại, nói mấy câu vừa rồi khiến đầu cậu ta càng đau như búa bổ: "Lần này đến Châu Âu, tôi có kiếm được vài chai rượu ngon... nhưng hiện tại không mang theo bên người."

"Rượu Châu Âu thì thôi đi," Phùng Quân dứt khoát từ chối lần nữa, "Còn kém xa bạch tửu của Hoa Hạ. Còn gì khác không?"

"Cái này..." Paul trầm ngâm một lát rồi đáp: "Nhà tôi có vài món đồ cổ của Hoa Hạ, đĩa, đồng bạc các loại, có được không?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.