Tên lùn kia tuy không cầm vũ khí nhưng khá hung hãn, cứ ôm chặt lấy một người không chịu buông, bị đánh cho bầm dập mặt mũi.
Đến cuối cùng, hắn bị người ta đánh gãy cả cánh tay, ba tên kia mới có thể thoát thân.
Ba tên trộm cũng nổi giận. Ban đầu bọn chúng chỉ định lấy đồ rồi chuồn, thấy tình thế này liền xông vào cổng sơn môn, cướp lấy chiếc xe máy bên cạnh chốt bảo vệ rồi vội vàng bỏ trốn.
Sau khi bọn chúng bỏ trốn, bảo vệ họ Cao vội vàng cầm bộ đàm lên báo cảnh sát, có nghĩa là lúc này ba tên kia vẫn chưa đi xa.
"Đừng báo cảnh sát." Phùng Quân nhanh chóng nói, sau đó vòng ra sau chốt bảo vệ, dắt một chiếc xe máy ra. "Cánh tay gãy của cậu trước tiên cứ đi bệnh viện đi, cứ nói là tự ngã, lấy tiền từ chỗ Cao Cường là được... Lão Giang, ông trông cổng cho kỹ."
Nói xong, anh lên xe máy, vọt đi trong chớp mắt. Hai người gác cổng nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ nghi hoặc nồng đậm: "Chiếc xe máy này... lúc nãy hắn đi ra, có phải đi xe máy không nhỉ?"
Phùng Quân loáng thoáng cảm nhận được linh khí phía trước. Đối phương tuy chạy khá nhanh nhưng khoảng cách với anh chắc cũng không quá năm cây số.
Nếu anh vận đủ linh khí để chạy nước rút trong thời gian ngắn, tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn xe máy, nhưng... cho dù nhanh thì năm cây số cũng đủ để anh đuổi một trận. Vì vậy, anh cứ khóa chặt lấy luồng linh khí đang rò rỉ, cưỡi xe máy đuổi theo sát nút.
Không sai, đám người này đúng là biết chọn đồ để trộm, lại dám lấy mất cả khối "Linh thạch đang trong quá trình ngưng tụ" kia!
Phùng Quân đuổi theo một lúc, cảm thấy linh thạch đã gần mình hơn một chút - hình như xe dừng lại rồi?
Dừng lại một lát, linh thạch lại bắt đầu di chuyển, tốc độ di chuyển dường như còn nhanh hơn không ít.
Phùng Quân hoảng sợ, dừng lại cất xe máy, trực tiếp đằng không đuổi theo.
Thật ra chạy trên mặt đất thì tiết kiệm linh khí hơn, nhưng không còn cách nào khác, phía trước sắp đi vào khu vực giám sát của Thiên Võng.
Anh đuổi theo khoảng năm phút, cuối cùng cũng đuổi kịp linh thạch. Nhìn từ trên cao xuống, anh không nhịn được nheo mắt lại: "Đổi sang xe ô tô rồi à?"
Năm giờ sáng, trời còn đang mưa, xe cộ trên đường ít đến thảm hại. Chiếc xe bán tải này đang lao điên cuồng, còn số vật liệu Phùng Quân bị mất đều đang vứt trong thùng xe phía sau.
Không chỉ có vật liệu bị mất, còn có vài thứ kỳ quái khác, ví dụ như rễ tre, đá tảng các loại... Rõ ràng là tên trộm chỉ lấy những món đồ nhìn có vẻ dị thường, chứ chẳng hiểu cái gì mới thực sự có ích.
Phùng Quân suy nghĩ một chút, lấy ra hai viên đá cuội to bằng nắm đấm, dùng thần thức bao bọc lại rồi đặt trên con đường phía trước.
Xe bán tải chạy rất nhanh, khi nhìn thấy đá cuội thì đã không thể dừng lại được nữa, vì trời mưa đường trơn, lại không dám phanh gấp nên trực tiếp cán qua.
Thân xe nảy mạnh một cái, sau đó lại chèn lên viên đá cuội thứ hai.
Thế là chiếc xe bán tải lao thẳng ra lề đường, cắm đầu rơi xuống khỏi mặt đường.
Mặt đường ở đây cao hơn ruộng đồng bên cạnh hơn một mét, chiếc xe lộn nhào một vòng.
Người trong xe bị đâm cho máu me be bét, vật phẩm trong thùng xe cũng văng tung tóe khắp nơi.
Phùng Quân hạ xuống sau một ngôi nhà không xa, thay đổi hình dáng và khuôn mặt, lấy ra một chiếc ô rồi đi tới.
Khi anh đi tới, cửa sau xe bị người ta đá văng ra, một kẻ loạng choạng bò ra từ bên trong, máu me đầy mặt: "Bà... bà con ơi, cứu mạng."
Phùng Quân nhìn hắn một cái, nghi hoặc nhíu mày: "Các người... làm cái gì đấy?"
"Chúng tôi thuộc Cục Lâm nghiệp..." Gã này yếu ớt trả lời, máu ở khóe miệng vẫn không ngừng chảy xuống, "Đang trên đường đi công tác về thì gặp tai nạn."
Phùng Quân nhe răng cười: "Sáng sớm hơn năm giờ đã đi công tác... đùa đấy à?"
Gã này bị đâm cho choáng váng đầu óc, căn bản không cảm nhận được thái độ hả hê của đối phương. Hắn chỉ biết đối phương có thể đang muốn xem náo nhiệt nên lớn tiếng nói: "Mau cứu người... mở cửa xe ra, chúng tôi sẽ đưa tiền cho anh, rất nhiều tiền!"
Phùng Quân ghé mắt nhìn vào trong xe, cười như không cười: "Ồ, bốn người cơ à? Tài xế vẫn còn tỉnh táo nhỉ, đang gọi điện thoại... là đang gọi 110 sao?"
Nhiều ra một người khiến anh cảm thấy hơi ngạc nhiên - bên ngoài còn có người tiếp ứng sao?
Gã này nổi giận, bước lên nắm lấy anh, gào lên: "Mau cứu người! Tôi đưa tiền cho anh!"
"Mẹ kiếp nhà mày." Phùng Quân giơ tay đấm một cú, trúng ngay huyệt thái dương của đối phương, còn khẽ truyền vào một luồng nội khí - người này dù không chết cũng thành kẻ ngốc.
Tất nhiên, thế vẫn chưa xong. Thấy gã này mềm nhũn ngã xuống, Phùng Quân lục soát người hắn một lượt, lấy đi hơn hai ngàn đồng, còn chiếc điện thoại cũ nát kia anh không lấy.
Tài xế gọi điện xong, vừa vặn nhìn thấy cảnh này, mắt trợn trừng giận dữ gào lên: "Mày làm cái gì đấy!"
"Làm cái gì à? Lão tử nhặt tiền!" Phùng Quân chậm rãi đi đến bên xe, lôi một người từ ghế sau ra.
Nhìn thấy khuôn mặt người này, anh lập tức sững sờ: Đây chẳng phải là... đường đệ của lão Hàn sao?
Thợ nề trong trang viên lão Hàn, còn biết chút mộc công và điện công, kiêm nhiệm thu mua cho nhà ăn. Nói năng ít nhưng đầu óc khá linh hoạt, thuộc kiểu người có tài ngầm, trồng cây cũng rất khá.
Thế nhưng một thời gian trước, lão Hàn làm việc bị trẹo chân nên về nhà nghỉ ngơi, giới thiệu cậu đường đệ mười tám tuổi đến làm thay.
Nhìn thấy Tiểu Hàn, Phùng Quân đã đoán được ai là kẻ nội gián trong trang viên. Hai anh em nhà này đều là kiểu người ít nói nhưng trong lòng có chủ đích, nảy sinh chút tâm tư lệch lạc cũng là chuyện bình thường.
Anh dùng "Người bên cạnh" kiểm tra lại một lượt, phát hiện kẻ ngồi ghế phụ đã gãy cổ, sắp chết đến nơi. Tiểu Hàn hiện tại vẫn đang hôn mê - khoan đã, cái gì đây?
Tiểu Hàn lại là... Mậu Thổ thể chất, mang mệnh Lộ Bàng Thổ. Thổ thuộc tính thế này, Phùng Quân cũng phải mở mang tầm mắt, vì anh chưa từng gặp trường hợp nào có gia tăng niên hạn.
Tư chất của người này tuy không bằng Trương Thái Hâm nhưng rất có khả năng còn mạnh hơn Cổ Giai Huệ một chút.
Hèn gì có người phát hiện ra điểm bất thường của linh thạch, chắc chắn là do tên này nhận ra.
Đây là nam giới đầu tiên có tư chất tu tiên mà Phùng Quân phát hiện được ở địa cầu, tuổi cũng không lớn.
Thế mới nói, thiết lập của tác giả vẫn là công bằng. Có nữ giới thích hợp tu tiên, thì cũng có nam giới thích hợp tu tiên.
Tuy nhiên rất đáng tiếc là Phùng Quân sẽ không cân nhắc vấn đề tu tiên cho người này - đã là kẻ địch thì tư chất càng cao càng đáng bị xóa sổ.
Phùng Quân giơ tay, đưa người này đến vị diện điện thoại.
Giờ thì kẻ còn tỉnh táo chỉ còn lại gã tài xế kia.
Trong ánh mắt kinh hoàng của gã tài xế, Phùng Quân kéo cửa xe ra, đấm một cú khiến hắn ngất đi, sau đó bắt đầu lục soát người.
Anh lục soát ba người một lượt, chỉ lấy đi tiền mặt cùng hai chiếc đồng hồ và một chiếc nhẫn. Còn về thẻ ngân hàng, điện thoại các loại thì hoàn toàn không động đến, ngược lại còn vứt tung tóe trên mặt đất.
Sau đó là thu hồi đống vật liệu bị mất trộm. Anh chỉ chọn ba thứ chướng mắt, trong đó có một đoạn rễ tre - đây không phải vật liệu của Tụ Linh Trận, nhưng có thể khiến Lạc Hoa Trang Viên bị liên lụy.
Còn khối linh thạch đang ngưng tụ kia, anh suy nghĩ một lát rồi không vội thu lấy. Chuyện này rõ ràng không phải nhất thời nổi hứng, nên anh cần biết, là kẻ nào đang giấu mặt sau lưng thao túng tất cả.
Những thứ khác anh có thể không cảm nhận được, nhưng nếu là linh thạch, chỉ cần đối phương không cố ý che giấu thì trong vòng hai mươi cây số, anh đều có thể sinh ra cảm ứng - nếu không, anh đã không dám tùy tiện dựng Tụ Linh Trận ở vị diện điện thoại, chính là sợ tu tiên giả cảm ứng được.
Hơn nữa, khối linh thạch đầu tiên anh có được ở vị diện kia là giấu trong đôn đá, nếu không giấu kỹ như vậy thì sớm đã bị người ta lấy mất rồi.
Làm xong những việc này, anh cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nghĩ kỹ lại mới nhớ, chiếc xe máy bị cướp ở trang viên đâu rồi?
Một chiếc xe máy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng vấn đề là... Huyền Thiết cũng biến mất rồi.
Nghĩa là ngoài bốn người này ra, còn có kẻ khác tham gia vào chuyện này.
Phùng Quân hơi đau đầu. Những thứ khác anh có thể không bận tâm, nhưng Huyền Thiết bị người ta lấy mất thì tuyệt đối là chuyện phiền phức - trên địa cầu căn bản không hề có loại kim loại này!
Tuy nhiên giờ anh muốn tìm lại cũng không dễ, vì trên Huyền Thiết không hề có linh khí.
Thế nhưng... đây cũng không phải chuyện lớn lao gì. Phùng Quân lập tức tự trấn an, so với Huyền Thiết thì linh thạch mới là sự tồn tại tựa như BUG, chỉ cần khóa được linh thạch thì những thứ khác đều không phải chuyện lớn.
Kẻ lấy đi Huyền Thiết chỉ riêng việc tìm kiếm kim loại tương tự thôi cũng đã mệt gần chết rồi, Phùng Quân không cho rằng những người này vì không tìm thấy quặng mà lại đi rêu rao rằng kim loại này có được từ Lạc Hoa Trang Viên.
Kẻ nào có gan tiết lộ như vậy thì anh tuyệt đối không ngại thuận tay giết chết đối phương - bây giờ anh khiêm tốn như vậy chỉ là không muốn rước họa vào thân thôi.
Mặt mũi của tu tiên giả, không phải hạng người nào muốn vả là vả được.
Vì thế anh biến mất ở đằng xa, bay lên nóc một tòa nhà, lấy ống nhòm ra quan sát chiếc xe bán tải đang cắm đầu xuống mương kia.
Mưa không to nhưng cũng chẳng nhỏ, ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến tầm nhìn.
Hơn nửa giờ sau, một chiếc xe xuất hiện bên cạnh hiện trường vụ tai nạn.
Lúc này, gã tài xế bị đánh ngất đã tỉnh lại lần nữa, nhìn thấy chiếc xe kia liền vội vàng vẫy tay.
Hai người từ trên xe bước xuống, nói chuyện với tài xế một lúc rồi chuyển đống vật liệu vương vãi trên đất vào cốp sau, sau đó vẫy tay một cái, trực tiếp lên xe bỏ đi, căn bản không hề cứu giúp ba người tại hiện trường.
Thế nhưng xe này còn chưa kịp khởi động thì một chiếc xe cấp cứu 120 đã hú còi lao đến hiện trường - đây mới là đội đến cứu chữa.
Phùng Quân khóa chặt linh thạch nên cũng không vội rời đi. Còn gã tài xế kia chỉ chỉ vào hai người nọ, lại ngó nghiêng xung quanh, rõ ràng là gã này đang thấy lạ - Tiểu Hàn đi đâu rồi?
Xe 120 bắt đầu cấp cứu. Nhân viên y tế kiểm tra một lượt liền biết kẻ bị gãy cổ là cần cứu chữa đầu tiên, sau đó đẩy người lên xe - thực ra ai cũng biết người này cơ bản là không cần cứu nữa, nhưng... nhỡ đâu thì sao?
Dù sao thì, kiếm trước một khoản phí cấp cứu đã là thật.
Ngay sau đó, chiếc xe cấp cứu thứ hai cũng tới hiện trường, mang đi kẻ bị Phùng Quân làm cho thành kẻ ngốc kia.
Sau đó nữa mới là cảnh sát tới nơi, nhưng người đến là cảnh sát giao thông, không phải 110.
Thực ra vụ tai nạn xe cộ do Phùng Quân gây ra căn bản là "chết không đối chứng", không ai cảm thấy vụ tai nạn này có gì kỳ lạ.
Thậm chí cảnh sát giao thông còn rất mất kiên nhẫn. Ngày mưa gió thế này, đâu đâu cũng có tai nạn, lực lượng cảnh sát vô cùng căng thẳng. Các người là tự lật xe, không tồn tại vấn đề phân chia trách nhiệm, lẽ ra phải gọi 120 mới đúng.
Gã tài xế bị thương bị cướp mất tiền mặt, theo lý mà nói có thể báo 110, nhưng chính hắn cũng cho rằng không cần phải vội báo cảnh sát - nơi đồng không mông quạnh xảy ra tai nạn, người ta đến cướp bóc chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?
Thực ra mưa to thế này, 110 cũng có khối việc để làm, bận không xuể, hơn nữa trong lòng tài xế cũng hiểu rõ, chuyện này tốt nhất nên xử lý kín tiếng.
(Đã cập nhật, cầu vé tháng.)